Túy Ngọa Trường SinhChương 50: Túy Kiếm kinh thiên
**Chương 50: Túy Kiếm Kinh Thiên**
Trong lịch sử tu chân giới nghìn năm qua, có vô số cách để một vị đại năng lâm vào tuyệt cảnh: bị vây sát bởi mười vạn ma quân, bị phản bội bởi đạo lữ thân cận, hoặc xui xẻo hơn là tẩu hỏa nhập ma khi đang cố đột phá cảnh giới lúc đang đi vệ sinh. Nhưng biến thành một con rùa nhỏ màu tím lịm tìm sim, nằm gọn lỏn trong lòng bàn tay một tên lính tép riu cấp độ “luyện khí kỳ” và đối mặt với nguy cơ bị hầm với táo tàu cùng hạt sen… thì chắc chắn chỉ có mình Diệp Vô Ưu.
“Ôi chu choa, nhìn cái mai nó này, bóng loáng như bôi mỡ ấy!” Tên lính cầm Diệp Vô Ưu lên, lắc lắc vài cái như lắc xí ngầu. “Thịt rùa này mà nhắm với rượu nếp thì cứ gọi là hết nước chấm. Minh chủ chắc chắn sẽ khen ta có hiếu.”
Diệp Vô Ưu ở trong thân xác rùa cảm thấy cả thế giới đang đảo lộn. Đầu óc hắn quay cuồng, một phần vì chiêu “Cẩu Huyết Đồng Quy Vu Tận” vắt kiệt linh lực, phần còn lại là vì cơn buồn nôn kinh thiên động địa.
*“Hệ thống! Cái đồ hàng Shopee này! Mi ra đây cho ta! Tại sao ta lại thành ra thế này? Ta là lãng tử tiêu dao, không phải là mồi nhắm!”* Diệp Vô Ưu gào thét trong tiềm thức.
**[Hệ thống: Ting! Chào mừng ký chủ đã trải nghiệm tính năng ‘Hóa Thân Theo Hoàn Cảnh’. Do ký chủ sử dụng kỹ năng vượt cấp khi cơ thể đã đạt ngưỡng say ‘Quên Luôn Tổ Tông’, hệ thống đã tự động chuyển đổi sang hình thái bền bỉ nhất: Rùa Rụt Cổ.]**
**[Hệ thống gợi ý: Ký chủ nên bình tĩnh. Thịt rùa rất giàu dinh dưỡng, tên lính kia nói không sai đâu. Nếu ký chủ bị ăn thịt, hệ thống sẽ tự động tìm ký chủ mới trong nồi canh. Thân ái!]**
“Thân ái cái con khỉ! Ta mà chết, ta sẽ ám mi cả đời!” Diệp Vô Ưu uất ức. Hắn cố gắng cử động bốn cái chân ngắn ngủn nhưng vô vọng. Đúng lúc này, tên lính nọ bắt đầu nhóm lửa, một cái nồi quân dụng đã được kê lên. Mùi khói bếp xông thẳng vào mũi rùa.
Ở phía xa, Mị Cơ – Huyết Nguyệt Nương Tử – đang cau mày nhìn đống đổ nát. Nàng ta vẩy nhẹ dải lụa đỏ, ánh mắt sắc lẹm như muốn lột da rút xương bất kỳ kẻ nào dám cản đường.
“Tìm! Đào ba tấc đất cũng phải tìm ra cái xác của gã họ Diệp đó cho ta! Hắn không thể bốc hơi khỏi thế gian này dễ dàng như vậy được!”
Lúc này, một vị đại diện của Thiên Đạo Chấp Pháp Đội bước tới, vẻ mặt khinh khỉnh: “Yên tâm, nương tử. Bát Quái Phong Thần Trận cộng thêm sức mạnh của Minh chủ, dù hắn có là đại vạn cổ tiên nhân cũng phải tan thành mây khói. Hẳn là lúc nãy hắn đã bị nổ tung thành mảnh vụn rồi.”
Bỗng nhiên, tên lính đang nhóm lửa reo lên: “Báo cáo đại nhân! Thuộc hạ bắt được một con rùa lạ, định nấu canh dâng lên cho ngài tẩm bổ!”
Mị Cơ liếc nhìn con rùa tím trong tay tên lính. Ánh mắt hai bên chạm nhau – một bên là sự thâm độc ma mị, một bên là… hai hạt đỗ đen đầy vẻ oán hận. Chẳng hiểu sao, Mị Cơ cảm thấy con rùa này có cái nét “hãm tài” quen thuộc vô cùng.
“Con rùa này… sao ánh mắt nó giống thằng cha say xỉn kia thế nhỉ?” Mị Cơ lẩm bẩm, tay đưa ra định cầm lấy.
Diệp Vô Ưu giật thót. Nếu rơi vào tay mụ phù thủy này, khả năng cao là hắn không bị hầm thì cũng bị đem đi luyện cổ. Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, cái mũi rùa của hắn bỗng nhiên khịt khịt.
Mùi rượu!
Chính là giọt *Vong Xuyên Lệ* mà hắn đã kịp ngậm vào miệng trước khi nổ tung trận pháp. Giọt rượu thần thánh ấy vẫn đang kẹt trong một khe nhỏ ở kẽ răng… à không, kẽ mỏ rùa.
*“Đánh liều vậy! Chết thì thôi, làm rùa thêm giây nào nữa chắc ta tiền đình mà chết mất!”*
Diệp Vô Ưu dùng hết sức bình sinh, nuốt cái ực giọt linh dịch nồng nàn ấy xuống.
Oanh!
Một luồng tửu ý mãnh liệt như sóng thần tràn qua bốn chi tám mạch của con rùa nhỏ. Hình ảnh hệ thống điên cuồng nhảy số:
**[Cảnh báo: Ký chủ đang tiêu thụ linh tửu vượt mức chịu đựng! Trạng thái ‘Túy Ngọa Trường Sinh’ cấp độ MAX đang được kích hoạt!]**
**[Kỹ năng bị động: ‘Rượu Vào Lời Ra’ chuyển hóa thành ‘Rượu Vào Kiếm Xuất’!]**
Mị Cơ vừa đưa tay chạm vào mai rùa, bỗng nhiên mặt đất rung chuyển. Một cột sáng màu tím hồng bốc lên trời cao, mang theo mùi thơm của ngàn năm ủ rượu, nồng nặc đến mức mười dặm xung quanh, chim đang bay cũng lộn nhào vì… say xỉn, hổ báo đang gầm cũng lăn ra ngủ gật.
Tên lính nhóm lửa chưa kịp hiểu chuyện gì đã bị thổi bay ra xa ba trượng. Giữa cột sáng, một bóng người cao ráo, áo quần rách nát nhưng khí chất tiêu dao lạ thường dần hiện ra. Diệp Vô Ưu đã trở lại, tóc tai bù xù, đôi mắt đỏ ngầu nhưng môi vẫn nở nụ cười cà chớn:
“Mụ nương tử, định nấu canh ta à? Tiếc quá, ta chỉ thích uống rượu, không thích bị uống đâu!”
Mị Cơ tái mặt, lùi lại mấy bước: “Diệp Vô Ưu! Ngươi… ngươi mạng lớn vậy sao?”
“Cũng thường thôi!” Diệp Vô Ưu lảo đảo bước đi theo hình chữ Z đặc trưng, tay phải vẫy một cái, thanh sắt gỉ Mặc Ảnh từ đống bùn đất bay vèo về lòng bàn tay. “Hôm nay các ngươi đánh ta đau đấy. Cột sống của ta thực sự không ổn chút nào. Nên là… ta quyết định tan làm sớm.”
“Ngăn hắn lại! Giết hắn!” Tiếng gào của một thủ lĩnh Chấp Pháp Đội vang lên.
Hàng trăm tu sĩ Thiên Đạo Minh đồng loạt lao tới, pháp bảo lấp lánh như pháo hoa ngày Tết. Diệp Vô Ưu nấc cụt một cái, ngửa cổ nhắp thêm một ngụm rượu từ cái hồ lô Tử Kim vừa hiện hình.
“Ồ… các ngươi muốn xem kiếm à?”
Hắn bỗng nhiên đứng sững lại. Không còn loạng choạng, không còn vẻ cợt nhả. Toàn bộ không gian xung quanh bỗng nhiên tĩnh lặng đến lạ thường. Chỉ còn tiếng gió thổi qua kẽ lá, và mùi rượu nồng nàn đến mức khiến vạn vật muốn chìm vào giấc ngủ vĩnh hằng.
Cảnh giới thứ ba: **Cuồng Ca – Tuyệt kỹ: Nhất Túy Giải Thiên Sầu.**
“Một chén rượu, tiễn các ngươi vào mộng.”
Diệp Vô Ưu không múa kiếm màu mè. Hắn chỉ đơn giản là thực hiện một động tác chém ngang như đang đuổi ruồi. Nhưng thanh Mặc Ảnh gỉ sét kia, vào khoảnh khắc đó, bỗng nhiên rung lên bần bật, rũ bỏ toàn bộ lớp vỏ bọc, để lộ ra một lưỡi kiếm trong suốt như pha lê, bên trong chứa đựng cả một dòng ngân hà đang chảy ngược.
**Xoẹt!**
Không có âm thanh nổ vang trời. Chỉ có một đường chỉ bạc dài dằng dặc, xé toạc không gian phía trước.
Một dặm…
Năm dặm…
Mười dặm!
Mười dặm núi rừng phía trước Vong Xuyên, hàng nghìn cây cổ thụ, những vách đá sừng sững, và cả quân đoàn Thiên Đạo Minh uy phong lẫm liệt… tất cả đều khựng lại. Một giây sau, toàn bộ những thứ nằm trên đường chỉ bạc đó đều bị chém đứt ngọt lịm. Ngọn núi bị phạt ngang chóp, mười dặm rừng già đổ rạp xuống như những cây cỏ khô bị liềm cắt qua.
Ánh kiếm đi qua, không để lại máu tanh, mà để lại một dải sương mù màu rượu lấp lánh. Toàn bộ quân lính không chết, nhưng tất cả đều… ngã lăn ra đất, mặt đỏ gay, miệng lẩm bẩm: “Rượu ngon… đại ca… cho đệ thêm chén nữa…”
Ngay cả Mị Cơ cũng không ngoại lệ. Nàng ta cố gắng dùng pháp bảo phòng ngự nhưng vô ích. Sức mạnh của “Túy Ý” không đánh vào thân xác, mà đánh thẳng vào thần trí. Nàng quỵ xuống, đôi mắt mờ đục nhìn bóng lưng Diệp Vô Ưu đang mờ dần.
Diệp Vô Ưu tra kiếm vào vỏ, nhưng vì quá say nên tra trượt tới ba lần. Hắn bực mình vứt luôn kiếm vào hồ lô.
“Mẹ nó… lần sau phải bảo hệ thống gắn thêm cái cảm biến vào vỏ kiếm mới được.”
Hắn liếc nhìn cảnh tượng “ngổn ngang” phía sau: một đường rãnh khổng lồ kéo dài mười dặm, chém đôi mặt đất như thể một vị thần vừa vô tình dùng dao gọt trái đất.
“Tiêu đề ngày mai chắc là: ‘Lãng tử một kiếm, cả vùng say sưa’. Lý Phàm chắc thích lắm đây.”
Hắn lảo đảo tiến về phía trước, nơi có ánh bình minh đang ló dạng. Phía sau hắn, khói sương bảng lảng, một đoạn hào kiệt, một chút tiêu dao, và một thanh âm hệ thống vang lên đều đều:
**[Ting! Chúc mừng ký chủ hoàn thành Quyển 1: Tửu Nhập Hồng Trần. Điểm danh tiếng tăng mạnh. Nhận phần thưởng: Một lọ thuốc giải rượu ‘Tỉnh Ngộ Đan’ – Hạn sử dụng 10 năm. Lưu ý: Thuốc này có tác dụng phụ là gây tiêu chảy, đề nghị không sử dụng khi đang bay trên kiếm.]**
Diệp Vô Ưu giơ ngón giữa lên trời, một hành động mà thế giới tu tiên này chưa ai hiểu ý nghĩa, nhưng họ đều cảm thấy nó cực kỳ… khí chất.
“Trường sinh làm gì cho mệt? Say một giấc, cả thiên hạ là của ta.”
Dáng người ấy khuất dần sau dải sương mờ, để lại sau lưng một truyền thoại về gã điên cầm hồ lô, chém đứt mười dặm núi chỉ để… có chỗ nằm ngủ cho thoáng.
**[HẾT QUYỂN 1]**