Túy Ngọa Trường SinhChương 51: Biển mây mênh mông
**Chương 51: Biển mây mênh mông**
Nếu ai đó hỏi Diệp Vô Ưu rằng cảm giác sau khi một kiếm chém đôi mười dặm núi non, khiến hàng vạn đại quân lăn ra say quắc cần câu là thế nào, hắn sẽ chân thành trả lời: “Nhức đầu, thực sự là nhức đầu kinh khủng.”
Hệ thống: **[Ting! Phát hiện ký chủ đang trong trạng thái ‘Sau cơn say là bão tố’. Chỉ số IQ tạm thời giảm xuống bằng mức lứa tuổi nhi đồng. Khuyến cáo: Không nên đưa ra các quyết định đại sự như đi vệ sinh ngược gió hay tỏ tình với nữ chính.]**
“Câm miệng ngay!” Diệp Vô Ưu ôm đầu, ngồi dậy trên một cái mai rùa khổng lồ đang lờ lững trôi giữa biển mây.
Đây là Vô Vọng Hải – nơi mà theo các nhà thơ tiên hiệp miêu tả là “Tiên cảnh trần gian, mây phủ vạn dặm, linh khí bức người”. Nhưng trong mắt Diệp Vô Ưu lúc này, nó chẳng khác gì một cái nồi lẩu đang bốc hơi nghi ngút mà người đầu bếp quên không bỏ gia vị. Xung quanh trắng xóa, trắng đến mức nhìn thôi cũng thấy tiền đình.
“Lão Quy, ngươi có thể đi thẳng một chút không? Sao ta cảm thấy ngươi đang lạng lách đánh võng thế?” Diệp Vô Ưu làu bàu, vỗ vỗ vào cái mai rùa dưới mông.
Lão Quy lập tức thò cái đầu nhăn nheo ra, gào lên bằng giọng của một ông lão 70 tuổi bị bắt tăng ca không lương:
“Lạng cái đầu ngươi ấy! Ta là rùa, không phải cano siêu tốc! Ngươi nhìn xem, ta vừa phải chở ngươi, vừa phải chở ‘Hàn Nguyệt Tiên Tử’ – người mà mỗi lần hắt hơi một cái là mai của ta đóng một lớp băng dày như tủ lạnh đời cũ. Đã thế tiền xăng – ý ta là linh thạch – đâu? Ngươi toàn cho ta ăn bã rượu, bây giờ ta đang say xỉn đi đường sai làn đây này!”
Diệp Vô Ưu thở dài, liếc nhìn ra phía sau mai rùa. Ở đó, Lục Tuyết Dao đang ngồi xếp bằng, y phục trắng muốt bay phấp phới trong gió mây. Nàng vẫn đẹp, một vẻ đẹp thoát tục khiến chim sa cá lặn, nhưng khuôn mặt thì… ừm, xanh mét.
“Tuyết Dao muội tử, nàng sao thế? Trúng độc Mị Cơ phát tác à?” Vô Ưu lo lắng hỏi.
Lục Tuyết Dao mở mắt, nghiến răng nói: “Ta… ta say sóng. Không, chính xác là say mây. Diệp Vô Ưu, tại sao chúng ta không thể bay như những tu sĩ bình thường? Tại sao phải ngồi trên một con rùa vừa đi vừa hát nhạc chế của mấy tay lãng tử say xỉn?”
“Nàng không hiểu rồi.” Diệp Vô Ưu lấy Tử Kim Yêu Hồ ra, định làm một ngụm nhưng phát hiện bên trong chỉ còn lại… nước lọc. Hắn đau đớn đóng nút hồ lô. “Ngự kiếm thì quá mỏi chân, dùng phi thuyền thì quá tốn xăng, mà đi bộ thì… thôi bỏ đi. Chỉ có nằm trên lưng Lão Quy mới gọi là hưởng thụ đỉnh cao. Đây gọi là phong thái tiêu dao, nàng hiểu không?”
Lục Tuyết Dao nhìn xuống biển mây cuồn cuộn bên dưới, rồi lại nhìn gã nam nhân đang nằm ngửa, chân gác lên nhau, trên đầu cài một nhành cỏ khô nhìn cực kỳ “vô tri”, nàng tự hỏi bản thân tại sao ngày xưa lại được gọi là “Băng Sơn thiên tài”. Thiên tài kiểu gì mà giờ lại đi cùng một tên nát rượu và một con rùa biết chửi thề?
Hệ thống đột ngột hiện lên:
**[Nhiệm vụ hàng ngày: Biển mây buồn tẻ.
Mô tả: Sự im lặng này thật đáng sợ, hãy khuấy động không khí bằng một trò đùa mặn mòi khiến Lục Tuyết Dao phải bật cười.
Phần thưởng: 100 điểm Túy Ý và một hũ ‘Rượu Nếp Mới Gạo Ngon’ vị nguyên bản.
Thất bại: Ký chủ sẽ phải nhảy xuống biển mây và bơi sải 10km sau lưng rùa.]**
Diệp Vô Ưu giật mình: “Hệ thống, ngươi bị điên à? Tầm này mà bắt ta diễn hài? Nàng ấy đang muốn đóng băng cả thế giới kia kìa!”
Nhưng nhìn thấy phần thưởng là rượu, mắt Diệp Vô Ưu sáng lên như đèn pha ô tô. Hắn hắng giọng, lân la lại gần Lục Tuyết Dao, vẻ mặt cố gắng ra vẻ nghiêm túc nhưng trông vẫn cứ như một tên lừa đảo bán đa cấp ở đầu làng.
“Tuyết Dao nè, nàng biết tại sao đám tu sĩ Thiên Đạo Minh không bao giờ chơi trốn tìm được không?”
Lục Tuyết Dao cau mày, tay vẫn nắm chặt cán kiếm: “Ngươi lại định nói nhảm gì nữa?”
“Bởi vì…” Diệp Vô Ưu cười hì hì, “Vừa hô ‘trốn kỹ nhé’ là bọn chúng đã tự tỏa hào quang lấp lánh như bóng đèn đường rồi, tìm cái gì mà tìm nữa!”
Lục Tuyết Dao: “…”
Lão Quy: “…”
Một con chim hải âu mây bay ngang qua cũng đơ ra một giây rồi rơi tự do.
Không gian chìm vào tĩnh lặng tuyệt đối. Gió mây ngừng thổi. Chỉ có tiếng nhai bã rượu sột soạt của Lão Quy là vẫn đều đều.
**[Ting! Nhiệm vụ thất bại. Độ mặn của trò đùa đạt mức âm cực. Đề nghị ký chủ khởi động làm nóng cơ thể trước khi xuống nước.]**
“Từ từ! Cho ta cơ hội nữa!” Diệp Vô Ưu hét lên trong lòng, nhưng đã muộn. Một sức mạnh vô hình từ mai rùa hất văng hắn xuống biển mây trắng xóa.
“Aaaa! Lão Quy, đồ phản bội!”
“Không phải ta, là lực lượng siêu nhiên!” Lão Quy thản nhiên nói, rồi quay sang Lục Tuyết Dao. “Tiên tử, cô thấy không, người bình thường thì tu tiên, còn hắn thì tu… điên.”
Dưới biển mây, Diệp Vô Ưu đang thực hiện kỹ thuật bơi sải đỉnh cao giữa những tầng linh khí đặc quánh. Mỗi cú đập tay của hắn lại làm sương mù văng tung tóe.
“Cái hệ thống này… rõ ràng là muốn hãm hại bổn soái ca!” Hắn vừa bơi vừa gào. Nhưng kỳ lạ thay, sau khi bơi được vài km, Diệp Vô Ưu cảm thấy cơ thể nóng rực lên. Độc tính dư âm từ trận chiến trước đó và hơi rượu chưa tan hết bắt đầu hòa quyện, bị ép ra ngoài qua lỗ chân lông dưới dạng khói tím.
**[Ting! Phát hiện ký chủ đang luyện tập môn ‘Bơi lội trong linh vụ’. Kỹ năng ‘Túy Ảnh Bộ’ thăng cấp nhẹ. Chúc mừng, bạn đã trở thành người đầu tiên trong lịch sử tu tiên dùng cách này để giải rượu.]**
Đúng lúc đó, biển mây phía trước đột ngột rung chuyển. Một cột sương mù khổng lồ dựng đứng lên, chắn ngang đường đi của Lão Quy.
“Dừng lại! Kiểm tra giấy thông hành!” Một giọng nói ồm ồm như tiếng sấm vang lên từ trong mây.
Từ trong đám sương mù, mười mấy gã tu sĩ mặc giáp bạc, cưỡi trên những con “Mây kình” (cá voi mây) khổng lồ xuất hiện. Trên ngực áo bọn họ có huy hiệu hình một cán cân vàng – biểu tượng của Đội Kiểm Tra Giao Thông mây, thuộc Thiên Đạo Minh.
Lục Tuyết Dao đứng phắt dậy, lạnh lùng nói: “Là người của Thiên Đạo Minh. Chúng đuổi kịp nhanh vậy sao?”
“Không giống lắm.” Lão Quy rụt đầu vào mai phân tích. “Bọn này trông giống như mấy gã đi thu phí bảo kê vùng biển mây hơn.”
Gã cầm đầu, một tên mặt đỏ gay (trông cũng khá giống một tay sâu rượu), quát lớn: “Thuyền – à nhầm – con rùa kia! Ngươi đang di chuyển vượt quá tốc độ cho phép của linh vụ, gây ô nhiễm âm thanh vì hát nhạc bậy bạ, và đặc biệt là… chở người trần truồng bơi dưới gầm rùa! Đề nghị dừng lại nộp phạt!”
Diệp Vô Ưu vừa leo lên lại được mai rùa, người ướt sũng linh dịch mây, quấn tạm cái áo rách, thở hồng hộc: “Này, ai khỏa thân? Đây gọi là phong cách gần gũi thiên nhiên nhé! Với lại, các ông thu phí kiểu gì giữa cái biển mây mênh mông này?”
Tên chỉ huy hừ lạnh: “Bọn ta là ‘Vô Vọng Hải Vân Sát’. Bất kể ai đi qua đây mà không nộp mười vò linh tửu hảo hạng hoặc một nghìn linh thạch thì… chớ trách cá voi mây của ta không nể tình!”
Diệp Vô Ưu nghe đến “rượu” thì đôi mắt vốn lờ đờ vì say sóng bỗng nhiên rực sáng. Hắn liếc nhìn đám cá voi mây béo múp míp, rồi nhìn sang chiếc thắt lưng túi trữ vật của tên chỉ huy.
“Ồ, thì ra là đồng nghiệp.” Diệp Vô Ưu cười nham nhở, quay sang Lục Tuyết Dao. “Nè Tuyết Dao, nàng thích ăn gỏi cá voi không? Ta nghe nói mỡ của loại cá này đem nấu với Tuyết Liên Tửu là chuẩn bài luôn.”
Lục Tuyết Dao thở dài, rút kiếm: “Tùy ngươi, nhưng đánh nhanh lên. Ta không muốn hít chung một bầu không khí với đám người này nữa.”
Tên chỉ huy tức giận: “Thằng nhóc ranh! Dám coi bọn ta là đồ nhắm? Anh em, xông lên!”
Mười con cá voi mây đồng loạt há miệng, phun ra những cột sóng âm mạnh mẽ làm rung chuyển cả không gian. Lão Quy bị chao đảo, kêu oai oái: “Đánh thì đánh đi, đừng để bọn chúng phun nước miếng vào ta! Ghê chết đi được!”
Diệp Vô Ưu nhún người một cái, cả người giống như một sợi bún không xương, lướt đi giữa những cột sóng âm một cách kỳ quái. Hắn không ngự kiếm, mà dùng bộ pháp “Túy Tiên Mê Tung”. Nhìn thì giống như hắn sắp ngã nhào vào miệng cá voi, nhưng vào khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, hắn lại xoay người một vòng, nhẹ nhàng đứng trên đỉnh đầu tên chỉ huy.
“Này đại ca, mặt đỏ thế này là uống nhiều rồi đúng không?” Vô Ưu vỗ vỗ vai đối phương như anh em thân thiết.
Tên chỉ huy kinh hoàng: “Ngươi… ngươi lên đây từ lúc nào?”
“Lúc ông đang bận khoe cá đấy.” Vô Ưu nhanh tay nẫng lấy hũ rượu đeo bên hông hắn, mở nút ra ngửi. “Chậc chậc, rượu hạng bét. Ngâm linh chi dỏm rồi đúng không? Đắng nghét thế này mà cũng mang ra thu phí. Thật là bôi nhọ giới tửu đồ!”
Dứt lời, Diệp Vô Ưu cầm hồ lô rượu của đối phương, tưới thẳng lên đầu hắn.
“Xem chiêu đây: **Nhất Chén Giang Hồ – Phiên bản lãng phí!**”
Dòng rượu vốn tầm thường, khi qua tay Diệp Vô Ưu liền bị “Túy Ý” kích phát, hóa thành một đạo thủy long màu hổ phách. Đạo thủy long này không sắc lẹm, nhưng nó mang theo một mùi rượu nồng nặc đến mức khủng khiếp.
Chỉ trong nháy mắt, mười gã tu sĩ và mười con cá voi mây đều đờ đẫn ra. Mắt bọn chúng bắt đầu đảo lộn, miệng bắt đầu chảy nước miếng, và một giây sau… tất cả đồng loạt hát đồng ca!
“Tôi là con cá ngốc… thích bơi giữa trời mây… ai cho tôi thêm rượu… tôi lặn xuống đáy ngay…”
Lục Tuyết Dao đứng nhìn cảnh tượng hỗn loạn: Một đám tu sĩ cưỡi cá voi đang vừa khóc vừa cười, đuổi theo nhau giữa biển mây như đám con nít mất trí. Nàng cất kiếm, day day thái dương: “Diệp Vô Ưu, có bao giờ ngươi dùng một chiêu thức nào đó mà… người bình thường một chút không?”
“Phong cách của ta là lấy đức thu phục lòng người mà.” Vô Ưu nhảy lại về lưng rùa, trong tay vẫn không quên cầm thêm vài cái túi trữ vật của bọn cướp. “Thôi, Lão Quy, nhân lúc bọn chúng đang bận tổ chức tiệc văn nghệ, chúng ta chuồn lẹ!”
Lão Quy không đợi nhắc lần hai, bốn cái chân chèo như vịt, phóng đi với tốc độ chưa từng thấy, để lại phía sau biển mây trắng xóa và những tiếng hát vang trời lở đất.
Hoàng hôn dần buông xuống trên Vô Vọng Hải. Mây chuyển từ trắng sang màu rượu vang nồng nàn. Diệp Vô Ưu ngồi ở mép mai rùa, chia cho Lục Tuyết Dao một ít hoa quả lấy được từ túi trữ vật của bọn cướp.
“Tuyết Dao này.”
“Gì?”
“Thực ra thế giới này cũng đẹp mà, đúng không? Nếu nàng không cứ chăm chăm nhìn vào cái quy tắc, cái Thiên Đạo minh chủ khô khan kia, nàng sẽ thấy ngay cả đám cướp biển mây cũng có giọng hát rất triển vọng.”
Lục Tuyết Dao nhìn ra xa, ánh mặt trời dát vàng lên gương mặt nàng, làm tan đi bớt vẻ băng giá thường ngày. Nàng không trả lời, nhưng môi hơi nhếch lên một độ cong cực nhỏ.
“Nếu ngươi không nói câu tiếp theo về rượu, ta sẽ đồng ý với ngươi.”
“Vậy à? Vậy thì… chúng ta có nên làm một chén chúc mừng vì vừa thoát nạn không?”
“Diệp! Vô! Ưu!”
Tiếng quát lảnh lót của tiên tử vang vọng khắp biển mây, át cả tiếng cằn nhằn của Lão Quy và tiếng cười hắc hắc của gã lãng tử. Phía xa, U Minh Cốc – vùng đất của những kẻ điên và thi sĩ – đã bắt đầu hiện ra mờ ảo trong sương sớm.
Hệ thống: **[Ting! Điểm thiện cảm của Lục Tuyết Dao tăng 1 điểm (hiện tại: -999). Ghi chú: Ký chủ vẫn cần cố gắng nhiều nếu không muốn chết vì độc thân khi đã trường sinh.]**
“Mặc kệ ngươi, hệ thống thối! Lão Quy, bơi nhanh lên, ta thấy mùi rượu ủ của U Minh Cốc rồi!”
Biển mây mênh mông, nhưng đường đời của gã say này, dường như chỉ mới bắt đầu náo nhiệt.