Túy Ngọa Trường Sinh
Chương 52: Ký ức về Sư phụ

Cập nhật lúc: 2026-06-06 17:15:27 | Lượt xem: 4

**CHƯƠNG 52: KÝ ỨC VỀ SƯ PHỤ – KHI LÃO GIÀ LỪA ĐẢO DẠY TA TU TIÊN**

Gió ở Vô Vọng Hải không chỉ lạnh, mà nó còn mang theo một cái vị mặn chát của muối biển hòa quyện với mùi linh khí nồng nặc. Trên lưng Lão Quy, Diệp Vô Ưu đang nằm ngửa, chân gác chữ ngũ, mắt lờ đờ nhìn những đám mây trôi qua nhanh như cách người yêu cũ trở mặt.

Lục Tuyết Dao vẫn ngồi xếp bằng ở phía trước, bóng lưng thanh thoát như một bức tượng băng giá khiến người ta chỉ muốn… dán một miếng cao dán giữ nhiệt lên đó cho đỡ lạnh lẽo.

“Diệp Vô Ưu, ngươi lại say rồi à?” Nàng không quay đầu lại, nhưng giọng nói lạnh lùng vẫn xuyên qua tiếng gió, chuẩn xác đâm vào màng nhĩ hắn.

“Nào có, ta đang thực hành cảnh giới ‘Vong Ngã’. Nàng không thấy ta đang hòa mình vào thiên nhiên sao?” Vô Ưu hớp một ngụm rượu từ Tử Kim Yêu Hồ, vị rượu cay nồng tràn xuống cổ họng, khiến lòng hắn chợt thắt lại một chút.

Mùi rượu này… thật giống loại “Bách Hoa Chưng” rẻ tiền mà lão già kia thường hay uống.

Hệ thống trong đầu hắn đột nhiên phát ra tiếng kêu:
**[Ting! Phát hiện ký chủ đang rơi vào trạng thái ‘Hoài niệm quá khứ làm mù con mắt’. Cảnh báo: Ký ức có thể gây ra triệu chứng sầu muộn, ảnh hưởng đến chỉ số ‘mặt dày’ hiện có. Ký chủ có muốn bật chế độ ‘Vô tri là hạnh phúc’ không?]**

“Cút đi, thi thoảng cũng phải cho ta đóng vai nam chính phim tình cảm buồn chút chứ,” Vô Ưu lầm bầm, nhắm mắt lại.

Ký ức giống như một cuộn phim bị lỗi kỹ thuật, bắt đầu tua ngược về mười lăm năm trước…

***

Năm đó, Diệp Vô Ưu mới là một cậu nhóc mười tuổi, mặt mũi lấm lem bùn đất, đang ngồi bó gối ở xó bếp của một tửu quán xập xệ vùng biên viễn. Hắn vốn là trẻ mồ côi, hằng ngày đi bốc vác vò rượu cho người ta để đổi lấy mấy miếng bánh bao khô khốc.

Một buổi chiều hoàng hôn đỏ rực như bị đổ máu, một lão già xuất hiện.

Lão già đó trông chẳng có tí phong thái tiên phong đạo cốt nào. Tóc lão như cái ổ gà vừa bị sét đánh, quần áo thì rách mướp đến mức bang chủ Cái Bang nhìn thấy cũng phải mủi lòng cho thêm mấy đồng lẻ. Lão đi loạng choạng, tay cầm một thanh sắt gỉ mà lão gọi là kiếm, thực ra nhìn giống dụng cụ để nướng thịt hơn.

Lão đi thẳng đến trước mặt nhóc Vô Ưu, mũi hít hít mấy cái rồi phán một câu xanh rờn:
“Nhóc con, xương cốt ngươi… bốc mùi rượu thơm quá. Có muốn theo ta đi học cách trở thành kẻ tỉnh táo nhất thiên hạ không?”

Vô Ưu nhìn lão như nhìn một gã lừa đảo sắp bị tóm, đáp lời: “Lão già, ta chỉ muốn ăn bánh bao thôi. Làm kẻ tỉnh táo thì có được ăn bánh bao không?”

Tửu Lão Nhân cười hắc hắc, để lộ mấy chiếc răng vàng khè: “Uống rượu của ta, ngươi sẽ thấy bánh bao là phù vân, đùi gà là cát bụi. Đi không?”

Thế là, bằng một cú lừa ngoạn mục hơn cả các sàn giao dịch đa cấp thời hiện đại, Diệp Vô Ưu đã xách gói đi theo lão già mà sau này hắn mới biết là một trong những cao thủ “ăn vạ” nhất tu chân giới.

Bài học đầu tiên của Tửu Lão Nhân không phải là cảm ứng linh khí, mà là… nhóm bếp.

“Sư phụ, sao mấy vị tiên nhân trong truyện toàn ngồi trên đỉnh núi hít không khí, mà con lại phải ngồi đây hít khói?” Vô Ưu vừa quạt lò vừa ho sặc sụa.

Tửu Lão Nhân nằm trên võng, một tay cầm bầu rượu, một tay gãi bụng, thong thả đáp: “Bọn họ hít không khí là vì bọn họ chưa biết nấu rượu. Muốn có rượu ngon, phải có lửa tâm. Ngươi cứ quạt đi, bao giờ linh khí trong không khí biến thành mùi men thì báo ta.”

Vô Ưu quạt suốt ba tháng. Cho đến một ngày, hắn cảm thấy những đốm lửa trước mắt không còn là màu đỏ đơn thuần, mà chúng như đang nhảy múa theo một nhịp điệu nào đó. Linh khí xung quanh bắt đầu xoay chuyển, bị hút vào lò gạch, rồi quyện vào những hạt gạo linh tuyền. Một mùi hương thanh tao, thuần khiết chưa từng thấy tỏa ra.

**[Ting! Chúc mừng ký chủ lần đầu chạm vào ‘Túy Ý’. Nhận phần thưởng: Kỹ năng ‘Quạt lửa không mỏi tay’ (Hạng E – Rác rưởi nhưng bền bỉ).]**

Lúc đó Vô Ưu chưa có hệ thống mồm mép này, hắn chỉ biết mình đã vô tình đột phá vào Nhất Cảnh – Tỉnh Thế.

“Sư phụ! Mùi rượu! Con ngửi thấy mùi rượu rồi!” Hắn hào hứng reo lên.

Tửu Lão Nhân bật dậy nhanh như một con thỏ rừng thấy mồi, lao đến nếm một ngụm nước men đầu tiên. Lão chép miệng, sau đó cốc đầu Vô Ưu một cái rõ đau:
“Thơm cái đầu ngươi! Hơi chua rồi! Phải dùng linh lực để điều tiết nồng độ cồn chứ! Tu tiên là để làm gì? Là để uống rượu không bao giờ bị đau đầu! Đồ ngu!”

Từ đó, quá trình tu luyện của Vô Ưu trở thành một chuỗi ngày “trầm cảm” vì những yêu cầu quái đản của sư phụ.

Có lần, lão bắt hắn cầm thanh sắt gỉ Mặc Ảnh ra đứng dưới thác nước, không phải để chém nước, mà là để… mở nắp 100 vò rượu trôi từ thượng nguồn xuống.
“Nghe đây nhóc con, kiếm chiêu của *Thái Cổ Túy Tiên Quyết* không nằm ở sự cứng nhắc. Ngươi phải mềm mại như dòng nước nhưng phải dứt khoát như khi nhìn thấy bình rượu ngon bị cướp. Nếu làm vỡ một vò rượu nào, ta sẽ cho ngươi nhịn cơm một tuần!”

Vô Ưu khi ấy vừa khóc vừa múa kiếm. Thanh sắt gỉ trong tay hắn dần dần mất đi vẻ thô kệch, nó bắt đầu uốn lượn như một con rồng đang say xỉn. Mỗi lần lưỡi kiếm chạm vào nắp vò, không có tiếng va chạm khô khốc, mà là một sự kết hợp hoàn mỹ giữa lực và ý. Nắp vò bay lên, nhưng vò rượu không hề lay động.

Hết ngày hôm đó, Vô Ưu nằm vật ra bãi cỏ, toàn thân rã rời. Tửu Lão Nhân đi đến, lần đầu tiên ánh mắt lão không có vẻ cợt nhả, lão nhìn đồ đệ, khẽ thở dài:
“Vô Ưu à, sau này thế gian sẽ rất ồn ào. Bọn chúng sẽ dùng đạo lý để trói buộc ngươi, dùng danh lợi để mua chuộc ngươi, thậm chí dùng cái gọi là ‘Thiên Đạo’ để nghiền nát ngươi. Lúc đó, chỉ có rượu và kiếm là bạn thật sự. Nhớ lấy: Say không phải để quên, say là để nhìn rõ cái bản mặt giả dối của thế giới này hơn.”

Nói rồi, lão ném cho hắn thanh Mặc Ảnh.
“Giữ lấy nó. Bao giờ ngươi thấy mình đủ tỉnh để say, nó sẽ trở thành tiên kiếm. Còn bây giờ, nó chỉ là một đống sắt vụn dùng để nhóm bếp thôi.”

Hồi ức chuyển đến cái ngày cuối cùng.
Đó là một đêm trăng khuyết, Tửu Lão Nhân đột nhiên trông già đi hàng trăm tuổi. Lão ho ra một ngụm máu tím ngắt, nhưng miệng vẫn mỉm cười, tay run run nâng chén rượu cuối cùng lên hướng về phía trăng:
“Vô Ưu, sư phụ đi trước tìm hầm rượu dưới âm phủ xem có ngon hơn không. Ngươi ở lại… nhớ nấu rượu cho tử tế. Nếu ta nghe thấy ai chê đồ đệ của ta nấu rượu dở, ta sẽ bò từ dưới đất lên gõ đầu ngươi đấy.”

“Sư phụ, người nói cái gì vậy? Người là Túy Tiên mà, sao có thể chết được?” Vô Ưu hốt hoảng, định dùng linh lực trị thương cho lão nhưng bị lão gạt tay ra.

“Túy Tiên cũng là người thôi. Mà là người thì phải biết lúc nào nên đứng dậy rời cuộc nhậu. Ta uống đủ rồi… đến lượt ngươi rồi.”

Lão ra đi thanh thản, trong lòng tay vẫn còn nắm chặt cái công thức nấu “Thái Cổ Tửu Khúc”. Ngày hôm đó, vùng núi nơi họ ở đột nhiên nổ ra một cơn mưa rượu thơm nức. Muông thú quanh đó uống nước suối pha rượu, tất cả đều rơi vào trạng thái phê pha, cả con gấu rừng cũng nhảy múa theo điệu Disco còn bầy chim thì bay theo hình trái tim.

Duy chỉ có Diệp Vô Ưu là tỉnh. Hắn tỉnh táo đến đau lòng.

***

“Hức…”

Diệp Vô Ưu đột ngột mở mắt ra, thấy mình vẫn đang nằm trên lưng Lão Quy. Có gì đó ươn ướt ở khóe mắt. Hắn vội vàng đưa tay lên dụi, miệng lẩm bẩm: “Chết tiệt, bụi Vô Vọng Hải bay vào mắt cay quá.”

Lục Tuyết Dao đột ngột đứng dậy, bước đến cạnh hắn. Ánh mắt nàng nhìn hắn có chút khác lạ, không còn là sự ghét bỏ thường thấy mà mang theo một chút trăn trở.
“Ngươi vừa mới khóc à? Diệp lãng tử lừng danh cũng biết buồn sao?”

“Khóc cái gì? Ta là đang dùng dịch mắt để… thanh lọc giác mạc, chuẩn bị soi kỹ hơn nhan sắc của tiên tử đấy!” Vô Ưu nhanh chóng lấy lại bản sắc “vô liêm sỉ”, hắn nở một nụ cười hì hì, lại tu thêm một hớp rượu.

Lão Quy đột nhiên lên tiếng, giọng trầm đục phá tan không gian: “Này hai đứa trẻ, bớt thả thính nhau đi. Ta ngửi thấy mùi hôi thối của bọn U Minh Cốc rồi. Có vẻ như chúng ta sắp đến lãnh địa của mấy lão già không thích tắm rửa rồi đấy.”

Diệp Vô Ưu ngồi bật dậy, ánh mắt hắn vụt sáng lên sự thâm trầm của một kẻ đã kinh qua sương gió. Hắn vỗ vỗ vào thanh sắt gỉ Mặc Ảnh bên hông, thầm nghĩ: *“Sư phụ, người cứ yên tâm dưới đó mà uống rượu lậu đi. Trên này, đồ đệ của người sắp khuấy đảo cả cái giới tu tiên này bằng một trận túy quyền rồi.”*

**[Ting! Phát hiện ý chí chiến đấu của ký chủ tăng vọt. Kích hoạt kỹ năng ẩn tạm thời: ‘Nhất Tiếu Vong Ưu’. Mô tả: Trong trạng thái này, mọi đòn tấn công vật lý lên ký chủ sẽ giảm 10% sát thương, đổi lại, tỷ lệ ký chủ nói những câu gây ức chế tăng 200%.]**

“Hệ thống đúng là hiểu ta nhất!” Vô Ưu cười to, tiếng cười vang động cả một góc biển mây.

Phía trước, giữa những vách đá sừng sững của U Minh Cốc, những bóng đen mờ ảo bắt đầu xuất hiện. Những kẻ được gọi là “Thi nhân điên” và “Ma đầu độc ẩm” đang cầm trên tay những thứ vũ khí quái dị, nhìn chằm chằm vào những kẻ không mời mà đến.

Diệp Vô Ưu không hề sợ hãi, hắn đứng vững trên lưng rùa, hồ lô rượu giơ cao:
“Hỡi những đồng chí thích nhậu nhẹt của U Minh Cốc! Hôm nay Túy Kiếm Tiên ta đến đây để xin… một vò rượu nợ. Ai không cho, ta sẽ bắt người đó nghe ta hát một đêm!”

Lục Tuyết Dao ôm trán thở dài: “Ta ước gì mình đã không đi cùng hắn.”

Nhưng nàng biết, sâu trong trái tim lười biếng kia, là một thanh kiếm đang dần thức tỉnh từ những cơn say của quá khứ.


**Hệ thống: [Ting! Thông tin thêm: Tửu Lão Nhân thực chất không đi tìm hầm rượu âm phủ. Lão hiện đang bị hệ thống giam giữ ở khu vực ‘Phòng chờ hồi sinh’ vì nợ quá nhiều linh thạch chưa trả. Ký chủ hãy cố gắng cày điểm để cứu sư phụ khỏi kiếp làm lao công cho hệ thống nhé!]**

Diệp Vô Ưu: “Đồ hệ thống gian thương! Trả sư phụ lại cho ta!”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8