Túy Ngọa Trường SinhChương 53: Quái vật biển mây
**CHƯƠNG 53: QUÁI VẬT BIỂN MÂY**
Sau khi nghe cái tin sét đánh ngang tai về việc lão sư phụ đáng kính của mình – Tửu Lão Nhân – hiện đang phải đi quét rác trừ nợ ở “phòng chờ hồi sinh” của hệ thống, Diệp Vô Ưu cảm thấy thế giới quan của mình sụp đổ nhanh hơn cả giá tiền ảo mùa đu đỉnh. Hắn ôm ngực, một tay bấu lấy mai của Lão Quy, gào thét trong tâm thức:
“Hệ thống! Ngươi có còn là người không? À quên, ngươi là cái máy. Nhưng ít nhất cũng phải có chút ‘đạo đức nghề nghiệp’ chứ? Sư phụ ta dù sao cũng là một bậc cao nhân, tại sao lại để lão đi làm lao công?”
**[Ting! Phản hồi ký chủ: Tửu Lão Nhân lúc còn sống nợ hệ thống 888 vạn linh thạch tiền mua rượu lậu và tạp chí ‘Tu Tiên Mỹ Nữ’. Việc cho lão làm lao công là chính sách khoan hồng ‘trả góp không lãi suất’ của chúng tôi. Nếu ký chủ muốn chuộc sư phụ, vui lòng nạp lần đầu hoặc tích lũy đủ 1 tỷ điểm công đức.]**
“Một tỷ? Ngươi bảo ta đi cướp ngân hàng à?” Diệp Vô Ưu nghiến răng. “Vả lại, cái tạp chí ‘Tu Tiên Mỹ Nữ’ là cái quái gì? Sư phụ ta trước nay chỉ thích uống rượu và… và xem bói cho các tỷ tỷ hàng xóm thôi mà!”
Lục Tuyết Dao thấy Diệp Vô Ưu vừa ôm mặt vừa lầm bầm, biểu cảm thay đổi từ phẫn nộ sang tuyệt vọng rồi lại sang “vô tri”, nàng khẽ nhíu đôi lông mày thanh tú, tay cầm thanh Hàn Nguyệt kiếm khẽ run nhẹ:
“Diệp Vô Ưu, ngươi lại lên cơn co giật à? Nếu say quá thì cứ nằm xuống để Lão Quy chở, đừng có vừa nhảy vừa múa trên đó, rơi xuống biển mây là không ai vớt đâu.”
“Tuyết Dao muội tử, nàng không hiểu được đâu. Cái nỗi đau của việc có một vị sư phụ nợ nần chồng chất nó thốn đến tận rốn.” Vô Ưu thở dài, rút hồ lô ra tu một hớp lớn để đè nén sự ức chế. “Nhưng không sao, tiền nợ là của sư phụ, người ta thường nói ‘đời cha ăn mặn, đời con đi xin nước uống’, ta đây là đồ đệ ngoan, quyết định sẽ… mặc kệ lão!”
Lão Quy nghe vậy, cái đầu rụt rè thò ra khỏi mai, chép miệng: “Tiểu tử thối, quả nhiên là truyền nhân chân truyền của lão già đó. Tính cách ‘vô liêm sỉ’ này đúng là không lẫn đi đâu được.”
Đúng lúc này, biển mây phía trước đang yên bình bỗng nhiên dậy sóng. Một luồng linh lực cuồn cuộn từ dưới đáy sâu của Vô Vọng Hải bốc lên, khiến không gian xung quanh run rẩy dữ dội. Những đám mây trắng phau ban nãy giờ chuyển sang màu xám xịt, sấm sét màu tím lờ mờ đánh xuống.
“Cái quái gì vậy? Chẳng lẽ có kẻ nào đang độ kiếp ở dưới biển?” Diệp Vô Ưu xém tí nữa là sặc rượu.
**[Ting! Cảnh báo: Phát hiện sinh vật khổng lồ cấp độ ‘Boss khu vực’ đang tiếp cận. Tên: Vân Kình Thôn Thiên. Trạng thái: Đang trong cơn gắt ngủ và cực kỳ thèm ăn mồi tươi.]**
Lão Quy hét lên một tiếng thất thanh: “Mẹ nó! Là Vân Kình! Sao vận khí của chúng ta lại đen như tiền đồ của chị Dậu thế này? Con cá voi này bình thường một ngàn năm mới nổi lên một lần mà!”
Từ trong tầng mây dày đặc, một cái bóng khổng lồ che khuất cả bầu trời từ từ hiện ra. Đó là một con kình ngư dài hàng dặm, toàn thân bao phủ bởi những lớp vảy bạc lấp lánh như tinh tú. Mỗi lần nó quẫy đuôi, một cơn bão mây lại quét qua khiến Lão Quy dù to như một hòn đảo nhỏ cũng bị hất văng đi như một cái lá tre.
“Ùm… Ùm…”
Tiếng kêu của nó trầm hùng như tiếng chuông chùa cổ, nhưng đối với đám người Vô Ưu, nó chẳng khác nào bản nhạc đám ma dành cho những kẻ sắp thăng thiên.
“Chạy! Mau chạy!” Lão Quy dùng hết sức bình sinh, bốn chân quạt mạnh vào không khí như động cơ phản lực, nhưng tốc độ của lão so với con Vân Kình kia chẳng khác nào rùa bò so với… cá voi.
Con Vân Kình há cái miệng khổng lồ của nó ra. Nhìn từ xa, cái miệng đó không khác gì một hố đen tử thần đang muốn nuốt chửng cả một góc trời. Lực hút kinh khủng phát ra, cuốn phăng tất cả mây trời và linh khí vào trong.
“Lục tiên tử, bám chắc!” Diệp Vô Ưu quát lớn, thanh sắt gỉ Mặc Ảnh bên hông rung lên bần bật. Hắn không còn vẻ cợt nhả thường ngày, thay vào đó là một ánh mắt sắc lạnh.
Lục Tuyết Dao cũng không vừa, nàng vung kiếm, hàng vạn đóa hoa tuyết trắng muốt bay ra, tạo thành một lá chắn băng giá bao bọc lấy Lão Quy. Nàng cắn môi: “Lực hút quá lớn, chúng ta không chạy thoát được đâu!”
“Đã vậy thì khỏi chạy! Để xem con cá này có tiêu hóa nổi rượu của ta không!”
Diệp Vô Ưu bật người lên, bước chân lảo đảo nhưng cực kỳ ảo diệu, mỗi bước chân của hắn như đạp lên những nốt nhạc vô hình trên không trung.
“Nhị Cảnh – Vi Túy! Túy Tiên Mê Tung!”
Hắn như một bóng ma màu xanh nhạt, lao thẳng về phía cái miệng khổng lồ của Vân Kình thay vì chạy trốn.
**[Ting! Nhiệm vụ khẩn cấp: ‘Chữa bệnh hôi miệng cho cá voi’. Yêu cầu: Ném ít nhất 10 lít linh tửu có độ cồn trên 90 độ vào cuống họng của Vân Kình. Phần thưởng: 500 điểm hệ thống và một vé bốc thăm may mắn.]**
“Hệ thống, ngươi là muốn ta chết hả? Mười lít rượu mạnh? Ta còn chưa kịp nấu xong vò rượu tiếp theo mà!” Vô Ưu vừa gào vừa né tránh những luồng sóng âm từ tiếng kêu của con quái vật.
Nhưng lúc này không còn đường lùi. Con Vân Kình đã áp sát. Cái mùi tanh nồng của biển mây và linh khí thối rữa phả thẳng vào mặt khiến Vô Ưu buồn nôn.
“Đồ cá voi hôi miệng! Ăn cái này đi!”
Hắn mở toang nắp Tử Kim Yêu Hồ. Linh lực trong người hắn sôi trào, rót thẳng vào hồ lô. Từ bên trong, một dòng rượu màu vàng óng, cháy hừng hực như lửa ròng phun ra, hóa thành một con rồng rượu (Tửu Long) lao thẳng vào miệng con quái vật.
“Oành!”
Con Vân Kình khựng lại một nhịp. Rượu lửa bốc cháy ngay trong cổ họng nó, mùi hương nồng nặc khuếch tán ra xung quanh làm chính Diệp Vô Ưu cũng thấy choáng váng.
“Hahaha! Ngon không con trai? Đây là ‘Liệt Hỏa Thiêu Tâm’ của ta đấy, uống xong một ngụm, đảm bảo mười năm sau vẫn thấy rát cổ!”
Tuy nhiên, niềm vui của Vô Ưu ngắn chẳng tày gang. Con Vân Kình bị chọc giận, nó rống lên một tiếng điếc tai nhức óc. Đuôi của nó quất ngang một cái, mang theo sức mạnh của hàng vạn cân linh áp.
“Vô Ưu, cẩn thận!” Lục Tuyết Dao kinh hô, nàng vội vàng ngự kiếm lao tới, định dùng kiếm khí chặn lại đòn tấn công.
“Đừng tới đây! Chỗ này nguy hiểm lắm!” Vô Ưu hét lên, nhưng đã quá muộn. Cái đuôi khổng lồ quét qua, đẩy bật cả hai người văng xa hàng trăm mét.
Diệp Vô Ưu cảm thấy xương cốt toàn thân như rụng rời. Hắn rơi tự do giữa không trung, tai ù đi. Trong khoảnh khắc đó, âm thanh của hệ thống lại vang lên một cách tỉnh bơ:
**[Ting! Phát hiện ký chủ đang rơi với vận tốc 200km/h. Gợi ý: Đây là thời điểm tuyệt vời để thực hiện một động tác xiếc hoặc suy nghĩ về ý nghĩa cuộc đời.]**
“Cút đi! Ta suy nghĩ về tổ tông nhà ngươi ấy!”
Vô Ưu gầm lên, hắn gồng mình xoay người trên không trung, bàn tay siết chặt lấy thanh Mặc Ảnh. “Rượu chưa cạn, kiếm chưa thu, muốn lấy mạng Diệp Vô Ưu ta? Nằm mơ đi!”
Hắn đưa hồ lô lên môi, tu một hơi dài đến mức phổi như muốn nổ tung. Đây không phải là uống để giải sầu, mà là để ép xung linh lực.
“Tam Cảnh – Cuồng Ca! Khai!”
Ánh mắt Diệp Vô Ưu đột ngột biến thành màu đỏ rực của rượu vang. Khí thế trên người hắn bùng nổ, hóa thành một cột sáng xuyên thẳng qua tầng mây xám. Thanh sắt gỉ Mặc Ảnh dường như cảm nhận được ý chí của chủ nhân, lớp gỉ sét bên ngoài bắt đầu rạn nứt, để lộ ra những đường vân đen lánh, sâu thẳm như hố đen.
“Thiên hạ vạn vật, duy túy bất phá! Một chén này, ta mời cả đất trời!”
Hắn không lao vào Vân Kình nữa mà đứng sừng sững giữa hư không, vung kiếm vẽ nên một đường cung hoàn mỹ.
“Tuyệt kỹ: Nhất Túy Giải Thiên Sầu – Đệ Nhất Chiêu: Túy Vũ Cuồng Sa!”
Vô số luồng kiếm khí mang theo mùi rượu nồng đậm tuôn ra như mưa sa bão táp. Điều kỳ quái là những luồng kiếm khí này không bay thẳng mà lảo đảo, loạng choạng, biến hóa khôn lường như những gã say đang múa kiếm. Con Vân Kình dù to lớn nhưng lại không cách nào phán đoán được quỹ đạo của chúng.
“Bụp! Bụp! Bụp!”
Hàng ngàn lỗ thủng li ti xuất hiện trên lớp vảy bạc cứng cáp của Vân Kình. Máu của nó phun ra, nhưng kỳ lạ thay, máu đó chạm vào kiếm khí liền biến thành hơi rượu tỏa hương thơm lừng.
Lục Tuyết Dao đứng từ xa nhìn cảnh này, trong lòng không khỏi chấn động: “Đây là kiếm pháp gì vậy? Rõ ràng là loạn cào cào, nhưng tại sao lại có sức mạnh quy tắc đáng sợ đến thế?”
Lão Quy thì đang bận… nấp sau một đám mây lớn, lén lút ló đầu ra xem: “Khá khen cho tiểu tử này, dám lấy linh lực của mình làm mồi dẫn, cưỡng ép Vân Kình ‘uống rượu’. Phen này con cá đó không say mới là lạ.”
Quả nhiên, sau khi trúng phải hàng vạn chiêu kiếm của Vô Ưu, con Vân Kình bắt đầu có biểu hiện lạ. Nó không gầm thét nữa, mà cái đầu khổng lồ cứ lắc qua lắc lại, đôi mắt to như cái đình làng hiện ra những vòng xoáy thần bí.
Nó bơi loạng choạng, cái đuôi không còn quất mạnh nữa mà vung vẩy một cách ngớ ngẩn. Sau đó, trước sự chứng kiến ngỡ ngàng của tất cả, con quái vật cấp Boss này… bắt đầu nôn mửa.
Một lượng lớn linh khí hỗn tạp và mây đen bị nó tống ra ngoài. Diệp Vô Ưu thấy vậy thì mặt biến sắc: “Chạy mau! Nó nôn trúng mình là coi như đi đời đấy!”
Nhưng hắn quên mất một điều, con Vân Kình này đang trong trạng thái “say bí tỷ”. Sau khi nôn xong, nó bỗng nhiên hướng về phía Diệp Vô Ưu mà… lao tới. Không phải tấn công, mà là lao tới với cái vẻ mặt đầy vẻ hối lỗi và “yêu thương”.
“Ôm… ôm…” tiếng kêu giờ đây đã biến thành âm thanh nũng nịu đến sởn gai ốc.
“Này này này! Đừng có qua đây! Ta không thích nam nhân, càng không thích cá voi!” Diệp Vô Ưu kinh hoàng vắt chân lên cổ mà chạy.
**[Ting! Thông báo: Chúc mừng ký chủ đã đạt đến cảnh giới ‘Uống rượu phục nhân tâm’ (phiên bản đối với động vật). Con Vân Kình này hiện đang xem ký chủ là bạn nhậu tri kỷ và muốn tặng quà cho ký chủ.]**
“Quà? Nó không đè chết ta là ta cảm ơn rồi!”
Thế nhưng con Vân Kình khựng lại, nó nhả ra một khối vật chất màu trắng trong suốt, tỏa ra hơi lạnh thấu xương và linh lực thuần khiết đến mức nghẹt thở.
“Là Vạn Năm Tuyết Dịch!” Lục Tuyết Dao nhận ra vật đó, nàng kêu lên đầy kinh ngạc. “Vô Ưu, mau thu lấy! Đó là vật mà chúng ta đang tìm kiếm để giải ấn thanh kiếm của ngươi!”
Diệp Vô Ưu nhanh tay lẹ mắt, vung tay thu hồi khối Tuyết Dịch vào trong hồ lô. Con Vân Kình sau khi tặng quà xong thì có vẻ đã hết sức lực, nó ngáp một cái dài hàng trăm mét rồi lừ đừ chìm sâu xuống dưới biển mây, để lại một vùng không gian vẫn còn phảng phất mùi rượu nồng nặc.
Bầu trời dần dần yên tĩnh lại. Diệp Vô Ưu thở hổn hển, hạ cánh xuống lưng Lão Quy, mồ hôi đầm đìa nhưng khuôn mặt vẫn không quên vẻ tự luyến:
“Thế nào? Tuyết Dao muội tử, thấy ta uy phong chưa? Chỉ cần một chén rượu nhỏ, Boss khủng cũng phải quỳ xuống gọi cha!”
Lục Tuyết Dao tiến lại gần, nhìn bộ dạng áo quần rách rưới, tóc tai bù xù của hắn, không nhịn được mà bật cười: “Vâng, Diệp đại hiệp thật là uy phong. Chỉ có điều nếu nãy giờ ngươi không chạy trối chết thì trông sẽ thuyết phục hơn đấy.”
“Nàng nói vậy là tổn thương trái tim bé bỏng của ta rồi.” Vô Ưu vỗ vỗ ngực, sau đó quay sang hỏi hệ thống: “Này hệ thống, nhiệm vụ hoàn thành rồi, điểm và quà của ta đâu?”
**[Ting! Phần thưởng đã được chuyển vào túi đồ. Ngoài ra, do ký chủ đã khuất phục được Vân Kình bằng cách ‘kỳ quặc’, hệ thống đặc cách tặng thêm danh hiệu: ‘Bậc thầy dỗ dành sinh vật biển’. Tác dụng: Tăng 5% cơ hội không bị các loài tôm, cua, cá tấn công khi đi tắm biển.]**
“Danh hiệu gì mà nghe hẻo thế? Ta cần điểm công đức để chuộc sư phụ cơ mà!”
**[Ting! Đã ghi nhận ý kiến. Nhưng thưa ký chủ, hiện tại điểm công đức của ngài đang ở mức… âm 200 do nợ tiền sửa chữa hệ thống kỳ trước. Vui lòng làm thêm 500 cái nhiệm vụ tương tự để về mức số không.]**
Diệp Vô Ưu cảm thấy trước mắt tối sầm. Cuộc đời tu tiên này sao mà gian nan quá vậy? Người ta tu tiên để trường sinh, còn hắn tu tiên chắc là để trả nợ cho cả tông môn.
Lão Quy lúc này mới lủi thủi bò lại, giọng run run: “Chúng ta… chúng ta còn đi U Minh Cốc nữa không? Hay là quay đầu lại đi, lão phu thấy cái Vô Vọng Hải này phong thủy không ổn lắm.”
“Đi chứ! Đã đến tận đây rồi, không vào đó kiếm ít rượu ngon và thăm mấy lão ‘ma đầu độc ẩm’ thì phí cả chuyến đi.” Diệp Vô Ưu đứng dậy, phóng tầm mắt về phía trước, nơi những vách đá đen kịt của U Minh Cốc bắt đầu hiện rõ sau màn sương mờ.
“Huống hồ, ta còn phải xem cái đám ‘Thi nhân điên’ ở đó có thơ hay bằng thơ của Lý Bạch nhà ta không!”
Hắn lại tu một hớp rượu, bóng dáng lêu nghêu trên lưng rùa to lớn tạo nên một khung cảnh vừa kỳ vĩ vừa buồn cười. Lục Tuyết Dao đứng cạnh hắn, dù miệng luôn trách móc nhưng ánh mắt nàng nhìn hắn giờ đây đã bớt đi phần lạnh lùng, thêm vào đó là một sự tin tưởng kỳ lạ.
“Này, Diệp Vô Ưu.”
“Gì vậy muội tử? Muốn tỏ tình với ta à? Để ta chuẩn bị tâm lý đã…”
“Câm miệng. Ta chỉ muốn nói là… lát nữa nếu có đánh nhau ở U Minh Cốc, ngươi bớt nói nhảm đi một chút được không? Ta sợ bọn họ sẽ vì quá ức chế mà dốc toàn lực giết chúng ta đấy.”
“Hahaha! Nàng lo quá xa rồi. Trong giới giang hồ, kỹ năng ‘khẩu nghiệp’ cũng là một loại thần thông đấy!”
Tiếng cười của hắn vang vọng giữa biển mây, tan biến vào bóng tối của U Minh Cốc. Hành trình của gã lãng tử say khướt và nàng tiên tử lạnh lùng chỉ mới thực sự bắt đầu những chương đầy sóng gió nhất.
—
**[Hệ thống: Ting! Gợi ý nhiệm vụ ẩn tại U Minh Cốc: ‘Trộm quần đùi của U Minh Cốc Chủ’. Phần thưởng: Một bí kíp nấu rượu bí truyền. Ký chủ có nhận không?]**
Diệp Vô Ưu: “Cái gì? Hệ thống, ngươi có bị biến thái không? Quần đùi của một lão già thì có ích gì?”
**[Ting! Đó không phải quần đùi thường, đó là ‘Cửu Thiên Long Lân Bảo Khố Khóa’. Ký chủ đừng có nhìn vẻ bề ngoài mà đánh giá thấp vật phẩm nhé!]**
Vô Ưu: “…Được rồi, vì sự nghiệp rượu ngon, ta hy sinh một chút danh dự vậy. Nhưng nếu ta bị bắt, ta sẽ khai là do ngươi chỉ đạo đấy!”
**[Ting! Hệ thống có chức năng ‘Xóa ký ức’ và ‘Không quen biết ký chủ’. Chúc ký chủ may mắn và không bị đánh tới mức bán thân trừ nợ!]**
Trên lưng rùa, Diệp Vô Ưu lại một lần nữa cảm thấy, con đường trường sinh này sao mà… nó lạ lắm.