Túy Ngọa Trường SinhChương 54: Rượu gọi sóng
**CHƯƠNG 54: RƯỢU GỌI SÓNG**
Nếu có một giải thưởng “Đại sứ môi trường” dành cho giới tu tiên, Diệp Vô Ưu chắc chắn sẽ bị loại ngay từ vòng gửi xe, thậm chí là bị tống giam vì tội gây ô nhiễm nguồn nước nghiêm trọng.
Hiện tại, gã đang đứng trên bờ của một nhánh sông thuộc hệ thống sông Vong Xuyên chảy vào U Minh Cốc. Nước sông đen ngòm, đặc quánh như nước cống sau một trận mưa rào ở đô thị, tỏa ra mùi oán niệm nồng nặc khiến ngay cả những con muỗi bay ngang qua cũng phải đột tử vì trầm cảm.
“Này Diệp Vô Ưu, ngươi có chắc là chúng ta sẽ đi qua con sông này bằng cách… cưỡi rùa không?” Lục Tuyết Dao đứng cách gã ba mét, tay che mũi, gương mặt thanh tú nhăn lại như vừa nếm phải một quả chanh xanh.
“Lục tiên tử, nàng lại coi thường phương tiện di chuyển 5 sao của ta rồi.” Diệp Vô Ưu vỗ vỗ vào cái mai cứng ngắc của Lão Quy, khiến con rùa già đang ngủ gật suýt nữa thì cắn vào lưỡi. “Đây là hệ thống lái tự động bằng cơm, chống cháy nổ, bảo hành trọn đời, quan trọng nhất là không tốn linh thạch để nạp nhiên liệu.”
Lão Quy vươn cái cổ nhăn nheo ra, gào lên bằng giọng của một ông lão 80 tuổi bị quỵt lương hưu: “Cơm cái đầu ngươi! Ta là Quy Thần thượng cổ! Ngươi có biết giá thuê ta một giờ bao nhiêu linh thạch không? Đồ ký chủ bóc lột sức lao động của động vật quý hiếm!”
“Bớt lảm nhảm đi Lão Quy, nhìn kìa, khách quý đến rồi kìa.” Diệp Vô Ưu nheo mắt, hướng nhìn về phía màn sương mù dày đặc phía bên kia sông.
Trong màn sương, tiếng xích sắt va chạm loảng xoảng vang lên khô khốc. Một đám đệ tử Thiên Đạo Minh mặc đồng phục sang chảnh như nhân viên đa cấp đang dàn trận. Đi đầu là một gã tu sĩ trung niên, mặt dài như mặt ngựa, đang cầm một thanh kiếm tỏa hào quang chói lọi – cái kiểu hào quang mà Diệp Vô Ưu hay gọi là “đèn pha chiếu vào mặt người đi đường”.
“Diệp Vô Ưu! Ngươi đã bị bao vây!” Gã mặt ngựa quát lớn, giọng vang dội cả một vùng. “Mau giao nộp tàn đồ và Tử Kim Yêu Hồ ra đây, Thiên Đạo Minh chủ sẽ xem xét cho ngươi một cái chết… nhẹ nhàng như lông hồng!”
Diệp Vô Ưu ngoáy tai, thổi nhẹ một cái: “Lông hồng hay lông vịt thì cũng là chết mà? Ngươi nói chuyện nghe cứ như là đang tư vấn gói bảo hiểm nhân thọ ấy nhỉ?”
Lục Tuyết Dao rút kiếm ra, khí lạnh từ thân kiếm khiến sương mù xung quanh đóng băng thành những hạt liti. Nàng lạnh lùng nói: “Là đệ tử của Thiên Đạo Minh? Các ngươi dám ngăn cản đường đi của ta?”
Gã mặt ngựa cười lạnh: “Lục tiên tử, ngươi đi theo gã say này đã quá lâu, đầu óc hẳn là cũng bị cồn làm cho mụ mị rồi. Minh chủ có lệnh, nếu ngươi không tỉnh ngộ, sẽ bị coi là phản đồ, giết không tha!”
[Ting! Phát hiện đối phương đang thực hiện hành vi ‘Gáy sớm’. Hệ thống đề xuất ký chủ nên vả mặt theo phong cách ‘Sóng đánh bờ vai’.]
[Gợi ý nhiệm vụ: Sử dụng rượu trong hồ lô để dọn dẹp vệ sinh dòng sông. Phần thưởng: 500 điểm Tiêu Dao và một vò ‘Lão Hổ vồ mồi’ cực mạnh.]
Diệp Vô Ưu cười hì hì, gõ gõ vào cái hồ lô tím đen bên hông: “Hệ thống à, ngươi ngày càng hiểu ý ta đấy. Đánh đấm làm gì cho mồ hôi nhễ nhại, vừa mất hình tượng lãng tử, vừa khiến con gái nhà người ta sợ.”
Hắn tháo nắp hồ lô, một mùi thơm nồng nàn đến mức phi lý lập tức bùng nổ, lấn át hoàn toàn mùi thối của dòng sông đen. Mùi hương này như có cánh, nó len lỏi vào từng tế bào khứu giác, khiến mấy gã đệ tử Thiên Đạo Minh bên kia sông bắt đầu đứng không vững, mắt hoa lên.
“Ngươi định làm gì?” Lục Tuyết Dao tò mò nhìn gã.
“Ta ấy à? Ta chỉ là muốn mời con sông này uống một ly thôi.”
Diệp Vô Ưu không múa kiếm, cũng không niệm chú. Hắn chỉ đơn giản là nghiêng hồ lô, đổ một dòng rượu trắng tinh khiết xuống dòng nước đen ngòm dưới chân.
Rượu vừa chạm nước, một cảnh tượng chấn động nổ ra. Thay vì bị dòng sông đen nuốt chửng, giọt rượu đó giống như một giọt dầu rơi vào chảo nóng. Nước sông Vong Xuyên vốn tĩnh lặng bỗng dưng sùng sục sôi lên như bị nấu chín.
“Túy Đạo Thần Thông: Nhất Tửu Hóa Giang!”
Diệp Vô Ưu quát khẽ. Dòng rượu chảy xuống bỗng chốc bành trướng, hóa thành một luồng ánh sáng vàng óng ánh như mật ong, lan tỏa nhanh như điện xẹt. Dòng nước đen kịt bên dưới bỗng chốc bị đẩy lùi, nhường chỗ cho một loại chất lỏng sóng sánh, thơm lừng và tỏa ra linh khí cực hạn.
Lục Tuyết Dao sững sờ: “Ngươi… ngươi dùng rượu để tẩy rửa oán khí của Vong Xuyên thủy?”
“Không phải tẩy rửa, là đồng hóa.” Diệp Vô Ưu cười rạng rỡ, chân bước loạng choạng theo kiểu ‘Túy Bộ’. “Khi bạn không thể đánh bại kẻ thù, hãy chuốc say nó!”
Đúng lúc đó, gã mặt ngựa cùng đám đệ tử bắt đầu ra chiêu. Hàng ngàn mũi kiếm khí lao tới như mưa sa, hòng băm vằn Diệp Vô Ưu. Nhưng Diệp Vô Ưu chỉ khẽ vung tay, một cơn sóng rượu khổng lồ từ dưới lòng sông dựng đứng lên cao tới mười trượng, hóa thành một bức tường chất lỏng mềm mại nhưng kiên cố.
“Xèo xèo xèo!”
Kiếm khí chạm vào tường rượu, không những không xuyên qua được mà còn bị… nung chảy và biến thành bọt khí.
“Cái gì? Pháp thuật gì thế này?” Gã mặt ngựa hốt hoảng. “Đừng sợ! Tiếp tục tấn công! Hắn chỉ là một gã nát rượu thôi!”
“Nát rượu cũng có lòng tự trọng của nát rượu nhé!” Diệp Vô Ưu dõng dạc tuyên bố. Hắn vỗ tay một cái xuống mặt nước. “Trỗi dậy đi, những người bạn say khướt của ta!”
Từ dưới dòng sông rượu mới được ‘chế biến’, hàng trăm con rồng nước màu vàng óng bỗng dưng vọt lên. Điều đặc biệt là những con rồng này không gầm rú uy nghiêm, mà chúng di chuyển theo quỹ đạo cực kỳ khó chịu – lúc thì lắc đầu qua trái, lúc lại lộn vòng qua phải, trông cứ như một bầy rồng đang tham gia lễ hội EDM đỉnh cao.
“Rượu gọi sóng – Vạn Long Say!”
Đám đệ tử Thiên Đạo Minh chưa kịp hiểu chuyện gì thì đã bị những con rồng rượu này quấn lấy. Điểm oái oăm nhất của chiêu này không phải là sức sát thương vật lý, mà là sự ‘thấm thấu’. Rượu thấm qua lỗ chân lông, thấm vào kinh mạch.
“Á… ta thấy mẹ ta đang bay trên trời!” Một đệ tử hét lên.
“Tường đẹp quá… tường có vị dâu…” Một tên khác bắt đầu gặm vách đá gần đó.
“Đừng đánh ta, ta là một con bướm nhỏ xinh…” Ngay cả gã mặt ngựa cũng bắt đầu múa may quay cuồng, thanh kiếm vàng chói lọi vứt sang một bên, hai tay vỗ vỗ như đang tập bay.
Lục Tuyết Dao cạn lời. Nàng nhìn khung cảnh một đám cao thủ tu tiên đang co giật, cười đùa và nôn mửa vì quá say, bỗng thấy thế giới quan của mình sụp đổ hoàn toàn.
“Diệp Vô Ưu… ngươi đúng là ác quỷ.”
“Ơ kìa, ta là đang mang lại hạnh phúc cho họ mà.” Diệp Vô Ưu nháy mắt. “Sống trên đời, ai chẳng có lúc muốn say một trận? Ta chỉ giúp họ đốt cháy giai đoạn thôi.”
[Ting! Chúc mừng ký chủ hoàn thành nhiệm vụ dọn dẹp vệ sinh môi trường. Phần thưởng 500 điểm Tiêu Dao đã được chuyển vào tài khoản. Nhận được vò rượu ‘Lão Hổ vồ mồi’ – Tác dụng: Tăng cường thể lực nhưng có tác dụng phụ là thích vồ vật cứng.]
Diệp Vô Ưu rùng mình: “Hệ thống, cái tác dụng phụ ‘vồ vật cứng’ nghe nó cứ sai sai thế nào ấy? Ngươi giải thích rõ xem nào?”
[Hệ thống: Ký chủ tự tìm hiểu nhé. Đã nhắc nhở là vật phẩm có thuộc tính ‘Đại dâm, đại hung’, cân nhắc trước khi sử dụng để tránh bị kiện vì hành vi không đứng đắn.]
“Cút đi!” Diệp Vô Ưu chửi thầm một câu, rồi lại xoay người nhìn Lão Quy đang há hốc mồm nhìn dòng sông rượu.
“Lão Quy, đi thôi! Con sông này bây giờ toàn là rượu thượng hạng, ngươi mà không uống tranh thủ là chút nữa oán khí nó quay lại thì chỉ còn nước uống nước cống đấy.”
Lão Quy không đợi nhắc đến lần thứ hai, nó lập tức lao mình xuống sông, bốn chân chèo lia lịa, vừa bơi vừa há cái mồm to tướng ra táp nước. “Trời ơi! Ngon quá! Đây là vị của Linh Diệp năm ngàn năm! Tổ tiên ơi, con sắp lên tiên rồi!”
Lục Tuyết Dao đứng trên mai rùa, cảm nhận độ rung lắc dữ dội khi con rùa già đang say xỉn. Nàng chỉ biết bám chặt vào vai Diệp Vô Ưu, thở dài: “Diệp Vô Ưu, ta thề, sau khi kết thúc chuyến đi này, ta sẽ đi tu hành tịnh khẩu mười năm để quên đi những gì ta đã thấy ngày hôm nay.”
“Nói ít thôi, ôm chặt vào kẻo ngã.” Diệp Vô Ưu đưa tay vòng ra sau lưng nàng, vừa khéo chạm vào eo.
“Cái tay của ngươi đang đặt ở đâu đấy?” Tiên tử lạnh lùng gằn giọng.
“À… do rượu sóng dập dềnh thôi, ta mất thăng bằng mà.” Diệp Vô Ưu cười hì hì, mặt dày không buông. “Với lại, eo nàng cũng chắc phết, chắc là hay tập squat hả?”
“Cút!!!”
Một tiếng quát vang rền cả U Minh Cốc, lấn át cả tiếng sóng rượu đang vỗ rì rào. Phía xa xa, những mảnh tàn đồ trong lòng Diệp Vô Ưu bắt đầu phát ra ánh sáng tím rực rỡ, chỉ thẳng vào trái tim của thung lũng sương mù, nơi bí mật cuối cùng và có lẽ là vò rượu ngon nhất thế gian đang chờ đợi.
Nhưng trước mắt, gã lãng tử say xỉn của chúng ta còn một nhiệm vụ “vinh quang” khác: làm thế nào để tiếp cận U Minh Cốc Chủ và trộm cái… quần đùi của lão mà không bị băm thành tương.
“Đúng là trường sinh khó khăn, mà làm ăn trộm cũng chả dễ dàng gì.” Diệp Vô Ưu lẩm bẩm, rồi lại tu một hớp rượu, bóng dáng hắn đổ dài trên mặt sông óng ánh, tiêu dao đến lạ lùng.