Túy Ngọa Trường SinhChương 55: Đảo hoang kỳ bí
**Chương 55: Đảo hoang kỳ bí**
“Oẹ… Diệp Vô Ưu, ta thề… nếu ta còn đi chung với ngươi một lần nào nữa, ta sẽ tự phế tu vi rồi đi làm ruộng!”
Tiếng của Lục Tuyết Dao vang lên trong màn sương mù dày đặc của U Minh Cốc, nghe thê lương như tiếng oán phụ nhìn thấy chồng mình dắt nhân tình về nhà, mà nhân tình lại là một con lợn rừng. Thực tế thì hoàn cảnh hiện tại cũng không khá hơn là bao.
Lão Quy sau khi đánh chén no nê cái gọi là “Linh Tửu Vong Xuyên” (thực chất là nước sông pha oán khí đã được Diệp Vô Ưu “buff” bằng công thức hóa học của hệ thống) hiện đang ở trong trạng thái “phê pha” đỉnh điểm. Nó không bơi theo đường thẳng, nó bơi theo hình đồ thị hình sin, thỉnh thoảng lại bốc đầu lên không trung rồi rơi tự do xuống mặt nước như một chiếc máy bay ném bom bị lỗi phần mềm.
“Ấy, tiên tử đừng nói lời cay đắng. Nàng thấy đấy, kỹ thuật lái ‘thú’ của ta là thượng thừa rồi. Ở hiện đại, người ta gọi đây là drifting, là nghệ thuật, là phong cách sống đó!”
Diệp Vô Ưu một tay ôm eo Lục Tuyết Dao (đương nhiên là vì ‘an toàn giao thông’ chứ tuyệt đối không phải vì hám lợi), tay kia vẫn không rời hũ rượu, vừa nói vừa nấc cụt một cái rõ to.
“Cái ‘hiện đại’ của ngươi toàn là thuật ngữ của bọn tâm thần!” Tuyết Dao mặt xanh mét, hai tay nắm chặt lấy cạnh mai rùa. Nàng chưa bao giờ cảm thấy cái danh hiệu “Hàn Nguyệt Tiên Tử” của mình lại rẻ tiền đến thế. Ở chính tông phái, nàng ngự kiếm lướt mây, phong thái xuất trần. Ở đây, nàng đang ngồi trên lưng một con rùa say rượu, ngửi mùi hèm nồng nặc và chịu đựng bàn tay hư hỏng của một tên bợm rượu.
Đúng lúc đó, Lão Quy rú lên một tiếng (nghe như tiếng còi tàu thủy hỏng), rồi rầm một phát, cả ba cùng “phi cơ” của mình tông thẳng vào một bờ cát trắng xóa.
[Hệ thống: Ting! Chúc mừng ký chủ đã thành công hạ cánh bằng niềm tin. Điểm kỹ thuật: 0. Điểm liêm sỉ: Âm vô tận. Vị trí hiện tại: Đảo Linh Hồn Lạc Lối – Phân khu ‘Mất trí nhớ chọn lọc’.]
Diệp Vô Ưu lồm cồm bò dậy từ cát, nhổ ra một bãi cát lẫn mùi rượu: “Hệ thống, ngươi bớt khịa lại đi. Đây là đâu?”
[Hệ thống: Đây là một hòn đảo hoang nằm giữa dòng Vong Xuyên, nơi chứa chấp những linh hồn không đủ điều kiện đầu thai vì còn nợ tiền tiêu vặt ở kiếp trước, hoặc chết mà chưa kịp xoá lịch sử trình duyệt web.]
Diệp Vô Ưu trố mắt: “Tu tiên giới cũng có trình duyệt web à?”
[Hệ thống: Đó là một cách ẩn dụ, ý là bọn họ còn quá nhiều bí mật xấu hổ nên linh hồn không chịu tiêu tán. Cẩn thận, cư dân ở đây đều là những kẻ ‘kỳ quặc’ theo nghĩa đen.]
Lúc này, Lục Tuyết Dao cũng đã đứng dậy. Dù áo quần hơi xộc xệch, nhưng nàng vẫn kịp dùng linh lực chấn động một phát, khiến bụi bẩn bay biến, khôi phục lại vẻ đẹp lạnh lùng (dù trong lòng đang muốn băm Vô Ưu ra thành nghìn mảnh).
“Đây… đây không phải là nơi ở của U Minh Cốc Chủ sao?” Nàng nhìn quanh, giọng hơi run.
Trước mắt họ không phải là một vùng đất hoang vu kinh dị như tưởng tượng. Ngược lại, hòn đảo này trông cực kỳ… lãng mạn. Cây cối xung quanh đều có màu tím nhạt, lá lấp lánh như pha lê. Nhưng điều kỳ quái là, trên mỗi cái cây không mọc quả, mà mọc ra đủ thứ linh tinh: nào là chiếc giày cũ, cái bát mẻ, thậm chí có cái cây còn mọc ra cả một bộ nội y nam bằng vải thô.
Diệp Vô Ưu nhìn bộ nội y trên cây, mắt sáng lên: “Hệ thống, có khi nào đây là kho báu của Cốc chủ không?”
[Hệ thống: Ký chủ vui lòng giữ lòng tự trọng. Đó chỉ là ‘Di sản của những linh hồn’ thôi. Quần đùi của Cốc chủ là trang bị Cam, không dễ tìm thấy trên cây đâu.]
Bỗng nhiên, từ trong bụi rậm màu tím, một bóng trắng lướt ra.
“Ai đó?” Lục Tuyết Dao rút kiếm Mặc Nguyệt, hàn khí tỏa ra xung quanh, biến cát dưới chân thành một lớp băng mỏng.
Bóng trắng dừng lại. Đó là một nam tử… ừ thì, từng là nam tử. Bây giờ lão là một linh hồn mờ ảo, mặc một bộ trường bào dài thướt tha, nhưng đầu lại đội một cái vòng hoa đa sắc thái, tay cầm một cái gương nhỏ, không ngừng soi soi nắn nắn.
“Ô kìa, có khách quý!” Linh hồn nam tử thốt lên bằng một giọng cao vút, lướt tới gần. “Ba năm rồi, từ ngày lão Cốc chủ cấm túc toàn đảo vì bị mất cái… cái vật hộ thân, mới thấy có người sống vào đây.”
Diệp Vô Ưu thu lại vẻ bỡn cợt, tay thủ sẵn thanh sắt gỉ Mặc Ảnh, miệng vẫn cười hi hi: “Tiền bối quá khen. Chúng ta chỉ là những kẻ lang thang, thấy nơi này phong cảnh hữu tình nên ghé vào… hỏi đường và xin miếng nước trà thôi.”
Linh hồn nam tử bĩu môi, nhìn Diệp Vô Ưu từ đầu đến chân rồi thốt lên: “Khiếp quá, mùi rượu chua loét. Ngươi nhìn lại mình xem, tóc tai bù xù, y phục rách rưới, chẳng có tí gu thẩm mỹ nào cả. Ngươi nhìn vị tiểu thư này xem, đẹp, nhưng mà trang điểm nhạt quá, phải thêm tí phấn hồng vào gò má mới chuẩn gu loli băng giá được!”
Lục Tuyết Dao: “…” (Thanh kiếm của nàng bắt đầu rung lên vì giận).
Diệp Vô Ưu cười sằng sặc: “Tiền bối nói đúng! Con bé này nó nhạt nhẽo lắm. Mà tiền bối cho hỏi, nơi này gọi là Đảo Linh Hồn Lạc Lối, vậy tiền bối lạc cái gì ở đây?”
Linh hồn nam tử thở dài thườn thượt, trông u sầu đến mức mấy cái cây xung quanh héo đi một nửa: “Ta vốn là một đệ nhất mỹ nam tử của Thiên Thần Tông cách đây hai ngàn năm. Lúc chết, ta lỡ quên không đem theo cái gương báu truyền thừa. Thế là hồn phách ta không cam lòng, cứ ở lại đây để chờ người mang cho ta một cái gương tốt hơn. Chàng trai à, ngươi có gương không? Hay là có kem dưỡng da mặt từ tinh chất linh thạch không?”
Diệp Vô Ưu quay sang Lão Quy: “Lão Quy, ngươi có không?”
Lão Quy đang say ngủ, miệng chảy nước dãi, chân thỉnh thoảng giật giật: “Tiền… tiền đâu… rượu đâu… em nào tên Đào… đừng có xé túi tiền của anh…”
Diệp Vô Ưu đá lão rùa một phát, rồi lôi trong túi hệ thống ra một chiếc điện thoại thông minh (hàng giả của hệ thống tặng lần trước vì hoàn thành nhiệm vụ “Đi tè không run”). Hắn bật camera trước lên, đưa cho linh hồn nam tử.
“Tiền bối nhìn vào đây! Đây là ‘Kính Chiếu Yêu’ nghìn năm của ta, không chỉ thấy hình mà còn thấy cả lỗ chân lông. Hơn nữa nó còn có app Meitu, có thể cà da mặt, kéo chân, làm mắt to như búp bê nữa!”
Linh hồn kia nhìn thấy mình trong màn hình (với hiệu ứng lọc lấp lánh và đôi tai mèo hiện lên đầu), lập tức rú lên một tiếng sướng rơn: “Trời đất ơi! Đây là ta sao? Sao ta lại cute phô mai que thế này? Thần vật! Đây đích thị là thần vật!”
[Hệ thống: Độ hảo cảm của Linh hồn Phù Hoa tăng lên 100%. Ký chủ thật sự rất biết cách lợi dụng đồ rác thải công nghệ.]
“Thế nào, tiền bối hài lòng chứ?” Diệp Vô Ưu tranh thủ tiếp cận. “Vậy tiền bối có thể cho chúng ta biết, muốn gặp U Minh Cốc chủ thì phải đi hướng nào? Và quan trọng nhất… Cốc chủ dạo này có hay… giặt đồ lót không?”
Linh hồn Phù Hoa (tên của gã nam tử) vừa mải mê tự sướng vừa đáp: “Cốc chủ à? Lão ấy điên rồi. Từ sau khi bị một kẻ bí ẩn trộm mất cái ‘Bảo vật giữ ấm’ – chính là cái quần đùi bằng tơ nhện băng ngàn năm ấy – lão trở nên cực kỳ gắt gỏng. Lão đang ở trong Thác Nước Vong Tình phía bên kia hòn đảo, hằng ngày dùng oán khí để dệt một cái mới. Nhưng nghe nói oán khí của những kẻ thất tình đắng quá, dệt mãi không xong.”
Lục Tuyết Dao đứng cạnh, không nhịn được mà hỏi: “Bảo vật giữ ấm… là cái đó sao? Các ngươi là tu sĩ cấp cao, tại sao lại dùng thứ dung tục đó làm bảo vật?”
Phù Hoa nhìn nàng bằng ánh mắt “đúng là đồ không biết gì”: “Tiểu cô nương, U Minh Cốc quanh năm lạnh lẽo vì linh hồn tụ tập, nếu không có bảo vật giữ ấm cấp thần đó, phần dưới sẽ bị đóng băng. Mà tu tiên là phải có ‘gốc rễ’ vững chắc, nàng hiểu không?”
Lục Tuyết Dao mặt đỏ bừng lên như quả cà chua chín, quay ngoắt đi chỗ khác: “Vô sỉ! Cả hòn đảo này toàn lũ vô sỉ!”
Diệp Vô Ưu thì khác, hắn vỗ đùi đánh đét một phát: “Thì ra là vậy! Thế thì ta hiểu rồi. Tiền bối, dẫn đường đi, ta có cách giúp Cốc chủ của các người không chỉ ấm áp mà còn ‘hợp thời trang’ nữa!”
Dưới sự dẫn đường của linh hồn mê làm đẹp, Diệp Vô Ưu dắt theo một vị tiên tử đang sắp phát điên và một con rùa già đang say khướt đi sâu vào trong đảo.
Đi qua khu rừng lá pha lê, họ bắt đầu gặp nhiều “cư dân” hơn. Ở đây thực sự là một vườn bách thảo về các trạng thái tâm lý bất thường.
Họ thấy một lão già đang ngồi thẫn thờ đếm cát.
“Ngươi lạc cái gì ở đây?” Diệp Vô Ưu hỏi.
“Ta lạc mất mật khẩu kho tàng linh thạch ở nhà. Chết rồi mà không nhớ được dãy số đó gồm mấy con tám, mấy con chín. Không cam tâm!” Lão già khóc ròng ròng.
Họ lại thấy một thiếu nữ ngồi xé lá cây: “Anh ấy yêu mình, anh ấy không yêu mình, anh ấy chỉ coi mình là em gái nuôi…”
“Nàng ta lạc cái gì?” Lục Tuyết Dao tò mò.
“Lạc trong mối quan hệ mập mờ, nghìn năm rồi vẫn chưa thoát ra được.” Phù Hoa chẹp miệng nói.
Diệp Vô Ưu lắc đầu ngao ngán: “Thế gian đúng là khổ ải, tu tiên làm gì cho mệt, uống chén rượu vào là quên hết sạch sành sanh.”
Đi một lúc, họ tới trước một hẻm núi sâu hun hút. Từ phía dưới vọng lên tiếng thác nước gầm thét, nhưng tiếng nước lại không trong trẻo mà mang theo những âm thanh như tiếng ai oán, tiếng rên rỉ, tiếng… mắng mỏ của ai đó vừa bị rớt hạng trong liên minh công lý.
“Phía trước là Thác Vong Tình. Cốc chủ đang ở trong hang động đằng sau thác.” Phù Hoa dừng lại, trả chiếc điện thoại (đã hết pin) cho Diệp Vô Ưu rồi thở dài. “Ta chỉ đưa các ngươi tới đây thôi. Vào đó phải cẩn thận, hơi nước ở thác có thể khiến con người ta chìm đắm trong những ký ức buồn bã nhất.”
Lục Tuyết Dao nhìn vào màn sương mù bao quanh hẻm núi, cảm thấy một luồng áp lực lạnh lẽo thấm vào tận tủy: “Vô Ưu, chúng ta có nên suy nghĩ lại không? Ta cảm giác hơi nước này rất lạ, dường như có thể ảnh hưởng đến tâm ma.”
Diệp Vô Ưu nhìn sang nàng, thấy đôi vai nàng hơi run rẩy, ánh mắt không còn sắc lạnh như thường ngày. Hắn đột nhiên tiến tới, đặt tay lên vai nàng, giọng điệu bất ngờ nghiêm túc (điều hiếm hoi như thấy lợn biết bay): “Sợ cái gì? Có ta ở đây rồi. Nếu nàng có rơi vào tâm ma, ta sẽ lôi nàng ra bằng một hớp rượu. Hơn nữa…”
Hắn nháy mắt: “Nàng còn nợ ta một cái ‘chân’ gà nướng đấy nhé, chưa trả thì không được phép có chuyện đâu.”
Lục Tuyết Dao khẽ giật mình, sự căng thẳng dịu đi một chút, nhưng vẫn hừ lạnh: “Cái tay của ngươi… lấy ra khỏi vai ta ngay lập tức.”
“À, thói quen nghề nghiệp, thói quen nghề nghiệp thôi.” Diệp Vô Ưu cười nhăn nhở, rút tay lại nhưng không quên vuốt nhẹ lọn tóc của nàng một cái.
[Hệ thống: Ting! Cảnh báo nguy hiểm. Phía sau thác nước có dao động linh lực của một thực thể cực mạnh. Khuyến cáo ký chủ sử dụng trạng thái ‘Say mướt rượt’ để đạt được hiệu ứng miễn nhiễm khống chế tâm linh.]
“Đã hiểu!” Diệp Vô Ưu mở hồ lô rượu ra, tu một hơi dài.
Rượu vào, mắt hắn bắt đầu đỏ lên, bộ dạng loạng choạng xuất hiện. Hắn lôi từ trong hồ lô ra một thứ vật phẩm mới mua từ cửa hàng hệ thống bằng tất cả điểm số tích lũy: Một cuộn băng keo cá nhân hình Hello Kitty và một bình xịt định hình tóc.
“Diệp Vô Ưu, ngươi lại lấy ra cái gì đấy?” Lục Tuyết Dao kinh ngạc.
“Quà gặp mặt cho Cốc chủ.” Vô Ưu hớn hở. “Nào, Lão Quy, dậy đi! Có việc cho ngươi làm rồi!”
Lão Quy đang ngáy o o, bị Diệp Vô Ưu xịt một phát ‘bình xịt định hình’ vào mũi. Nó hắt xì một cái kinh thiên động địa, cả cái hòn đảo rung chuyển như gặp động đất.
“Cái gì? Đứa nào định cướp vợ lão phu?” Lão Quy bật dậy, đôi mắt ti hí đảo như rang lạc.
“Vợ con gì ở đây! Chạy xuống hẻm núi kia cho ta, chở tiên tử đi theo đường phía sau. Ta sẽ xông thẳng vào từ mặt trước của thác.” Diệp Vô Ưu ra lệnh.
“Ngươi định tự mình đi một mình sao?” Tuyết Dao có chút lo lắng.
“Nàng không biết à? Kẻ say luôn là kẻ khó đoán nhất. Ta vào làm loạn để lão Cốc chủ mất tập trung, các ngươi vòng ra sau trộm đồ. Mục tiêu: Cái quần đùi màu xanh, có thêu hình hoa cúc khô bên trái. Nhớ nhé, hình hoa cúc!”
Lục Tuyết Dao cảm thấy mình sắp nôn ra máu: “Ta… đường đường là Hàn Nguyệt Tiên Tử, sao lại đi làm cái nhiệm vụ đồi bại này cơ chứ?”
“Tiên tử, cứu nhân độ thế mà! Không có cái quần đó, lão Cốc chủ lạnh mông, lão sẽ tiêu diệt thế giới đấy!” Diệp Vô Ưu bịa chuyện như thật.
Dưới sự đôn thúc của tên bợm rượu, Lão Quy cõng Lục Tuyết Dao lặn xuống dòng nước đang chảy xiết dưới hẻm núi, lợi dụng lớp sương mù để vòng ra phía sau.
Trong khi đó, Diệp Vô Ưu đứng trên đỉnh núi, nhìn xuống thác nước khổng lồ đang chảy rì rầm những tiếng oán than. Hắn nhấc hồ lô rượu, tu hớp cuối cùng rồi ném văng hồ lô ra sau, thanh sắt gỉ Mặc Ảnh bỗng phát ra tiếng ngân rung mãnh liệt.
“Túy Kiếm thức thứ nhất: Một hớp sông hồ trôi ngược dòng!”
Diệp Vô Ưu không nhảy xuống, hắn… ngã xuống. Một cái ngã vô cùng điệu nghệ, tư thế tựa như một người say đang ngủ trên giường, nhưng tốc độ lại nhanh như một tia chớp đỏ.
Oàng!
Cả thác nước bị kiếm khí của Diệp Vô Ưu chém làm đôi. Ở giữa hốc đá ẩn sau làn nước, một lão già gầy gò, mặt đen nhẻm, chỉ mặc độc một cái quần sịp rách tả tơi đang ngồi khoanh chân dệt vải, trố mắt nhìn cái gã bợm rượu đang bay thẳng vào lòng mình.
“Kẻ nào? Kẻ nào dám làm gián đoạn việc dệt ‘Sịp Thần’ của bản tọa?” U Minh Cốc chủ rống lên, tay cầm một sợi tơ oán khí đen kịt vụt ra.
Diệp Vô Ưu giữa không trung, động tác uốn éo như không có xương, né tránh đòn đánh trong gang tấc. Hắn tiếp đất bằng mông, trượt dài trên sàn hang đá láng bóng đến ngay trước mặt lão già.
“Chào anh trai! Thấy anh dệt quần cực quá, em đến tặng anh món đồ xịn hơn nè!”
Nói đoạn, Vô Ưu rút trong ngực ra một cái hộp đỏ chói lọi, bên trên ghi dòng chữ: “Sịp cách nhiệt 4 chiều, siêu thấm hút, công nghệ NASA”.
U Minh Cốc chủ ngẩn người. Cơn giận bay đi mất một nửa vì tò mò: “NASA là tông môn nào? Có mạnh bằng Thiên Đạo Minh không?”
“Mạnh lắm! Bọn họ chuyên đưa người lên cung trăng bằng tên lửa đấy!” Vô Ưu ba hoa không ngớt.
Trong lúc lão Cốc chủ đang ngơ ngác cầm lấy cái hộp, Diệp Vô Ưu liếc nhìn vào góc hang, nơi có một sợi dây phơi đang treo một thứ phát ra ánh sáng tím nhàn nhạt – mục tiêu cần trộm. Hắn lập tức bật kênh chat nội bộ với Lão Quy:
“Team 2 vào vị trí chưa? Mục tiêu hướng 10 giờ! Chốt đơn đi!”
Ở ngoài hang, Lục Tuyết Dao nép sau một mỏm đá, tay run rẩy đưa về phía cái quần đang phơi. Nàng nhắm chặt mắt, tâm niệm vạn lần: “Ta không thấy gì cả, ta chỉ đang nhặt một món bảo vật bảo vệ hòa bình thế giới… Ta không phải là biến thái… ta không phải biến thái!”
Một chương truyện kết thúc trong cái tĩnh lặng đáng sợ trước cơn bão… và trong một nỗi hổ thẹn vô biên của vị tiên tử lạnh lùng nhất giới tu chân.