Túy Ngọa Trường SinhChương 56: Cuộc gặp gỡ định mệnh
**CHƯƠNG 56: CUỘC GẶP GỠ ĐỊNH MỆNH**
Lục Tuyết Dao cảm thấy tam quan của mình chính thức đổ nát theo từng nhịp tim đập loạn xạ.
Nàng, một Hàn Nguyệt Tiên Tử băng thanh ngọc khiết, là “crush” quốc dân của vạn dặm sơn hà, là người mà mỗi khi lướt qua, hoa hồng phải tự thẹn thùng khép cánh, chim điên phải quên đường bay. Vậy mà ngay lúc này đây, nàng đang đứng ở một góc khuất của U Minh Cốc, hai ngón tay run rẩy đưa ra, nhắm chuẩn vào một vật thể đang bay phấp phới trên dây phơi.
Đó là một cái quần… à không, là một cái khố bằng lụa màu tím lịm tìm sim, thêu hình hai con vịt uyên ương đang trợn mắt nhìn nhau như muốn hỏi: “Ủa rồi hai đứa mình là ai, đây là đâu?”.
“Tuyết Dao tỷ tỷ, đừng phân vân nữa! Thời gian là vàng bạc, mà cái quần tím kia là kim cương! Nhanh lên kẻo lão già kia xong kèo ‘check var’ sịp NASA là chúng ta bay màu cả lũ đấy!”
Giọng của Diệp Vô Ưu vang lên trong thức hải nàng thông qua linh hồn truyền âm, nghe chẳng khác nào tiếng ác quỷ dụ dỗ tiểu bạch thỏ sa chân vào hố bùn.
Lục Tuyết Dao nghiến răng đến mức phát ra tiếng “ken két”, mặt đỏ bừng như thể vừa uống cạn mười hũ Liệt Hỏa Thiêu Tâm rượu. Nàng lầm bầm: “Ta thề, sau vụ này, ta nhất định sẽ chém hắn… không, ta sẽ bắt hắn uống nước rửa chân của Lão Quy!”
Ở phía bên kia hang động, bầu không khí đang cực kỳ “drama”.
U Minh Cốc chủ – người mà giang hồ đồn đại là một ma đầu máu lạnh, một kẻ dệt oán khí thành tơ để siết cổ kẻ thù – lúc này đang cầm cái hộp “Sịp cách nhiệt NASA” của Diệp Vô Ưu với vẻ mặt nghiêm trọng như đang nghiên cứu bí tịch trường sinh. Lão đưa tay sờ vào chất liệu vải (thực chất là vải thun cotton mua sỉ từ sạp hàng của một tu sĩ xuyên không thất nghiệp), mắt lão sáng rực lên.
“Cái này… cái này gọi là công nghệ ‘khử mùi nano’ sao?” Lão già giọng run run, “Nó có thể chịu được hỏa diễm của Kim Đan kỳ không?”
Diệp Vô Ưu ngồi xếp bằng, tay cầm hồ lô rượu nốc một hớp, khuôn mặt đỏ gay trông cực kỳ đáng tin cậy: “Anh trai nói đùa! Đừng nói Kim Đan, kể cả anh có ngồi trên núi lửa nướng khoai, thì ‘phần cứng’ của anh vẫn mát rượi như đang tắm suối băng Mộ Tuyết Đỉnh. Đây là hàng xách tay từ tông môn ‘SpaceX’, do đại năng Elon Musk đích thân bế quan 7 7 49 ngày để khâu tay đấy!”
Lão Cốc chủ hít một hơi thật sâu: “Elon Musk? Nghe danh hiệu có vẻ là một vị Tán Tiên cực kỳ lợi hại. Nhưng mà… tại sao màu sắc của nó lại là đen tuyền thế này? Không có thêu uyên ương sao? Như vậy làm sao thể hiện được đẳng cấp của một Cốc chủ?”
Diệp Vô Ưu tặc lưỡi, vẻ mặt “anh thật là nhà quê”: “Thời buổi này ai còn thêu uyên ương nữa anh zai? Giờ là xu hướng Minimalism – chủ nghĩa tối giản! Anh mặc cái này vào, bên ngoài khoác trường bào rách nát, khi gió thổi qua, thấp thoáng một màu đen huyền bí, đó gọi là sự quyến rũ chết người của phái phản diện. Anh hiểu không? Phải có ‘gu’, phải có ‘style’!”
“Gu? Style?” Lão già nhai đi nhai lại những từ ngữ lạ lẫm, lòng tự trọng của một nghệ nhân dệt may oán khí trỗi dậy mãnh liệt. “Được! Ta tin ngươi một lần!”
Ngay khoảnh khắc lão Cốc chủ định mặc thử sản phẩm mới thì một tiếng “Rắc” vang lên từ góc hang.
Lão Quy – cái con rùa thần thông biến hóa nhưng bản tính vẫn là “tay nhanh hơn não” – trong lúc đang lén lút tiếp cận kệ rượu của lão già đã lỡ chân dẫm vào một đống vỏ ốc khô. Tiếng động nhỏ như tiếng muỗi kêu, nhưng trong cái hang vắng lặng này, nó chẳng khác nào một quả bom nguyên tử nổ tung.
Lão Cốc chủ khựng lại, đôi mắt híp tịt đột ngột lóe lên một tia hắc quang kinh người. Oán khí xung quanh hang động bắt đầu sôi sục như nước sôi.
“Kẻ nào?”
Lão quay phắt lại, nhìn về hướng dây phơi. Tại đó, Lục Tuyết Dao đang đứng hóa đá, tay vẫn còn cầm chặt cái quần tím lịm, tư thế giống hệt một kẻ trộm bị bắt quả tang ngay tại hiện trường vụ án.
Không gian bỗng chốc rơi vào tĩnh lặng đến đáng sợ.
Lục Tuyết Dao: “…” (Ước gì có một cái lỗ để chui xuống, hoặc tốt nhất là cả thế giới này nổ tung đi cho rồi).
Diệp Vô Ưu: “…” (Toang thật rồi ông giáo ạ).
Lão Quy: “…” (Ta là cục đá, ta là cục đá, không ai thấy ta cả).
Lão Cốc chủ nhìn Lục Tuyết Dao, rồi nhìn xuống cái quần trên tay nàng, rồi lại nhìn qua Diệp Vô Ưu. Mặt lão biến ảo từ xanh sang trắng, từ trắng sang tím, cuối cùng dừng lại ở màu đỏ lòm vì giận dữ.
“Thì ra… các ngươi dùng mồi nhử là cái sịp đen kia để trộm cái ‘Khố Vong Xuyên’ phiên bản giới hạn của ta?” Lão rít lên, tiếng vang làm rung chuyển cả vách đá. “Đây là kỉ vật tình yêu của ta với nàng ấy! Các ngươi… lũ biến thái!”
Diệp Vô Ưu nhảy dựng lên như bị giẫm phải đuôi: “Bình tĩnh! Anh zai, nghe em giải thích! Đây là hiểu lầm! Chúng em không có sở thích sưu tầm đồ cũ của đàn ông, nhất là đồ có thêu uyên ương!”
“Chết đi! Oán Tơ Xuyên Tâm!”
Lão già vung tay, hàng vạn sợi tơ đen kịt bắn ra như mưa bão, mục tiêu chính là Lục Tuyết Dao. Tuyết Dao giật mình, theo bản năng nàng vứt cái “vật thể lạ” trong tay ra để rút kiếm, nhưng do quá cuống, cái quần tím thay vì bay đi nơi khác lại bay thẳng vào… mặt lão Cốc chủ.
“Hự!” Lão già bị chính bảo vật của mình ụp vào mặt, oán khí trong chốc lát bị rối loạn.
“Cơ hội đến rồi! Tuyết Dao, mau lui lại! Lão Quy, dùng ‘Tốc biến’!” Diệp Vô Ưu hét lớn, tay rút ra thanh sắt gỉ Mặc Ảnh.
Nhưng thay vì dùng kiếm chiêu tấn công, Diệp Vô Ưu lại làm một hành động không ai ngờ tới. Hắn lấy một hũ rượu nhỏ từ trong Tử Kim Yêu Hồ ra, đổ một ngụm lớn vào miệng, sau đó dùng linh lực phun thẳng vào đống lửa giữa hang.
“Túy Pháp: Hỏa Long Phun Rượu – Phiên bản rồng nướng!”
Bùng!
Một ngọn lửa cam đỏ bùng lên rực rỡ, nhưng kỳ lạ thay, nó không mang theo hơi nóng tiêu diệt mà lại tỏa ra một mùi thơm kỳ quái, mùi thơm của gừng già, quế chi và một chút… nước mắm nồng nàn.
Lão Cốc chủ sau khi gỡ được cái quần ra khỏi mặt, hít phải mùi này thì khựng lại. Lão không ra chiêu tiếp, mà đứng ngẩn ngơ, cái mũi chun lại hít hà liên tục.
“Mùi vị này… Rượu gừng quế bách hoa? Tại sao lại có mùi vị này?”
Ánh mắt lão từ sát khí đằng đằng bỗng chuyển sang bàng hoàng, lão nhìn chằm chằm vào thanh kiếm sắt gỉ của Diệp Vô Ưu, rồi lại nhìn cái hồ lô tím đen bên hông hắn.
“Ngươi… ngươi là gì của tên già nát rượu họ Diệp kia?”
Diệp Vô Ưu vốn đang chuẩn bị tinh thần đánh một trận sống mái (hoặc là chạy trốn bán sống bán chết), nghe thấy vậy thì cũng ngẩn tò te: “Hả? Anh zai vừa nói ai? Diệp lão đầu hả? Sao anh biết ông già nhà em?”
Lão Cốc chủ thu hồi oán khí ngay lập tức. Lão tiến lại gần Diệp Vô Ưu, bộ dạng “giết người diệt khẩu” biến mất sạch sẽ, thay vào đó là một vẻ mặt vừa tức giận vừa chua xót. Lão túm lấy cổ áo Vô Ưu, gào lên:
“Tên khốn đó đâu rồi? Hắn còn nợ ta mười bộ ‘Sịp oán khí’ từ ba trăm năm trước chưa trả tiền! Hắn nói đi mua rượu xong sẽ quay lại, kết quả là lặn mất tăm như sủi tăm trong vũng bùn! Ngươi nói đi, hắn đâu?”
Diệp Vô Ưu ngơ ngác, nhìn lão già gầy gò đang run rẩy vì tức (hoặc vì quá xúc động) trước mặt, rồi hắn thở dài một hơi, giọng chùng xuống: “Sư phụ em… lão ấy thăng thiên lâu rồi. Giờ chắc đang ở dưới suối vàng nợ tiền của quỷ sứ thôi.”
Lão Cốc chủ đứng hình. Bàn tay đang túm cổ áo Vô Ưu từ từ buông ra. Lão ngồi phịch xuống đất, đôi mắt đờ đẫn nhìn về phía đống lửa đang tàn dần.
“Chết rồi? Cái lão mặt dày, chuyên đi lừa rượu của người khác, sống dai như đỉa đó mà cũng biết chết sao?” Lão cười khẩy, nhưng trong tiếng cười có vị đắng chát. “Vô lý… Thật là vô lý hết sức.”
Lục Tuyết Dao lúc này mới dám rón rén lại gần, kiếm vẫn cầm trong tay nhưng đã hạ thấp mũi xuống. Nàng nhìn Diệp Vô Ưu, hỏi nhỏ: “Chuyện gì vậy? Hai người… quen nhau?”
“Quen chứ! Không chỉ quen mà còn là ‘vào sinh ra tử’!” Lão Cốc chủ đột ngột lên tiếng, giọng vang lên đầy căm hận nhưng cũng đầy hồi ức. “Ta là Vong Xuyên Ba, hay còn gọi là Ba Béo dệt vải. Sư phụ của hắn, Diệp Thái Hư, là tên lừa đảo khét tiếng nhất lịch sử Cửu Tiêu. Năm đó ta và hắn cùng đi cướp… khụ khụ… cùng đi khám phá di tích, hắn hứa chia cho ta một nửa linh bảo, kết quả hắn lấy sạch sẽ rồi để lại cho ta một cái ghi chú: ‘Coi như tiền công ta dạy ngươi cách phối màu cho vải đen’.”
Diệp Vô Ưu cười khổ: “Đúng là phong cách của lão già nhà em rồi. Em thành thật xin lỗi vì đã mang gen ‘mặt dày’ của sư phụ đến làm phiền anh.”
Lão Cốc chủ thở dài, phẩy phẩy tay: “Thôi bỏ đi. Thấy ngươi dùng chiêu phun rượu pha nước mắm của lão là ta biết không sai vào đâu được. Chỉ có lão già đó mới có cái gu ẩm thực kỳ quái như vậy.”
Lão đứng dậy, nhặt cái quần tím dưới đất lên, phủi phủi bụi một cách nâng niu: “Túy Kiếm Tiên đời tiếp theo lại là một tên tiểu tử lông bông đi trộm quần áo thế này, xem ra tu chân giới này tàn thật rồi.”
“Ấy ấy, anh zai đừng nói thế! Tụi em đến đây không phải để trộm vặt đâu!” Diệp Vô Ưu nhanh nhảu chen vào, “Tụi em đang bị Thiên Đạo Minh truy nã trắng trợn, cần tìm Vong Xuyên Lệ để cứu mạng. Nghe nói anh có ‘đồ tốt’ giấu dưới đáy vực này?”
Vong Xuyên Ba nghe đến ba chữ “Thiên Đạo Minh”, ánh mắt đột nhiên sắc lạnh như dao: “Thiên Đạo Minh? Lũ chó săn của Lệ Thiên Hành? Hừ, bọn chúng gần đây càng lúc càng quá quắt. Muốn Vong Xuyên Lệ sao?”
Lão nhìn Diệp Vô Ưu từ đầu đến chân, rồi bất ngờ ném cái hồ lô của mình cho hắn: “Uống hết rượu trong này đi, nếu không chết vì sặc thì ta sẽ dẫn ngươi đi.”
Diệp Vô Ưu bắt lấy cái hồ lô, chưa kịp mở ra đã thấy mùi rượu nồng nặc đến mức cỏ cây xung quanh đều héo rũ vì “say gió”. Lão Quy rụt cổ vào mai, kêu lên: “Vô Ưu, đừng uống! Rượu này chứa oán khí u minh, uống vào là cháy mề đấy!”
Lục Tuyết Dao cũng lo lắng: “Vô Ưu, đừng liều lĩnh.”
Diệp Vô Ưu lại nở nụ cười bất cần đời. Hắn nhìn lão Cốc chủ, hào sảng nói: “Trên đời này chỉ có rượu dở mới làm người ta chết, chứ rượu của cố nhân sư phụ, dù có là thuốc độc em cũng uống!”
Nói đoạn, hắn ngửa cổ, dốc ngược hồ lô.
Dòng chất lỏng màu tím đen chảy vào miệng Diệp Vô Ưu như một dòng thác lũ hôi hám, cay đắng và tràn ngập sự tuyệt vọng. Đây không phải là rượu, đây là nỗi sầu vạn năm kết tinh lại. Cả người hắn bắt đầu run rẩy, da thịt nổi lên những lằn gân màu đen oán độc.
Hệ thống trong đầu Diệp Vô Ưu liên tục báo động:
[Cảnh báo! Ký chủ đang tiêu thụ ‘Nước rửa chân của Quỷ’, ý chí giảm 50%, độ gan dạ tăng 200%, liêm sỉ đang chạm đáy!]
[Phát hiện Túy Đạo tâm cảnh đang phản kháng! Chế độ ‘Nhậu bất tử’ đã kích hoạt!]
Một giây… hai giây… một phút trôi qua.
Diệp Vô Ưu buông cái hồ lô xuống, đập tay vào ngực, ợ một tiếng vang dội làm rung rinh mấy cái xương sọ treo trên vách hang.
“Hàaa… Rượu tốt! Hơi mặn một tí, chắc anh bỏ hơi nhiều muối, nhưng mà hậu vị thì… rất là ‘phiêu’!”
Lão Cốc chủ sững sờ. Rượu Vong Xuyên của lão, tu sĩ Nguyên Anh uống vào cũng phải nằm rên rỉ ba ngày, vậy mà tên tiểu tử này không những không chết, còn dám chê mặn?
“Ha ha ha! Tốt! Đúng là truyền nhân của tên điên đó!” Vong Xuyên Ba cười sảng khoái, vỗ vai Diệp Vô Ưu muốn sụm cả xương. “Đi theo ta! Ta sẽ dẫn các ngươi đi xem thứ mà Lệ Thiên Hành thèm khát đến mức mất ngủ hàng đêm!”
Lão già đi về phía bức tường đá trơn nhẵn, lẩm bẩm một đoạn thần chú nghe như bài đồng dao của trẻ con, rồi bất ngờ ấn mạnh vào một hốc đá ẩn.
Rầm rầm rầm!
Bức tường tách ra, một lối đi sâu thẳm dẫn xuống lòng đất hiện lên, mang theo một luồng linh khí cổ xưa và mùi hương thanh khiết khác hẳn với không khí u ám bên trên.
“Vong Xuyên Lệ không phải là nước mắt của người chết,” lão Cốc chủ vừa đi vừa giải thích, “mà là giọt linh dịch kết tinh từ sự cân bằng giữa sống và chết. Năm đó, sư phụ ngươi đã phát hiện ra nó nhưng lão không lấy, lão nói lão chỉ thích uống thứ gì có cồn, thứ nước tinh khiết này làm lão đau bụng.”
Diệp Vô Ưu phì cười: “Đúng là lão già dở hơi.”
Đi xuống khoảng vạn bậc thang, họ dừng lại trước một hồ nước nhỏ. Ở giữa hồ, một nụ hoa bằng ngọc thạch lơ lửng, cứ mỗi ba hơi thở, từ cánh hoa lại nhỏ xuống một giọt chất lỏng màu tím trong suốt, tỏa ra hào quang lung linh.
“Đó chính là Vong Xuyên Lệ,” lão Cốc chủ chỉ tay, nhưng nét mặt lão bỗng trở nên nghiêm trọng, “nhưng các ngươi không phải là những người duy nhất tìm đến đây. Diệp tiểu tử, ‘mùi hương’ của Thiên Đạo Minh đang áp sát rồi. Đám ruồi nhặng đó đã phát hiện ra hang của ta.”
Bên ngoài U Minh Cốc, bầu trời bỗng chốc rực sáng bởi hàng ngàn tia kiếm khí vàng óng. Một giọng nói uy nghiêm, tràn đầy sát khí vọng vào từ xa:
“U Minh Cốc chủ, giao nộp nghịch tặc Diệp Vô Ưu và phản đồ Lục Tuyết Dao ra đây, bằng không ta sẽ san bằng nơi này thành bình địa!”
Diệp Vô Ưu nhìn Lục Tuyết Dao, nàng cũng đang nắm chặt chuôi kiếm, ánh mắt lạnh lùng nhưng kiên định. Hắn quay sang lão Cốc chủ, nháy mắt một cái:
“Anh zai, coi như đây là lần đầu ra mắt, anh có muốn thử sức mạnh của bộ ‘Sịp NASA’ trong trận chiến thực tế không?”
Vong Xuyên Ba nhe răng cười, lộ ra vài chiếc răng vàng khè: “Đang đợi ý này của ngươi đây! Ta sẽ cho chúng biết, thế nào là nghệ thuật dệt sịp… à không, nghệ thuật u minh!”
Trận chiến tại U Minh Cốc chính thức bùng nổ. Diệp Vô Ưu cầm thanh kiếm rỉ, bước đi loạng choạng trên mặt nước hồ, mồm lẩm bẩm: “Cứ tưởng được nhậu, ai dè lại phải tập thể dục. Đúng là cuộc đời này thật là ‘ảo ma’ mà!”
Giữa những tiếng gào thét của kẻ thù và oán khí cuồn cuộn của lão Cốc chủ, hình bóng một lãng tử với cái hồ lô lắc lư bên hông, chém ra một đường kiếm nhẹ tênh nhưng lại xé toạc không gian, chính thức đánh dấu một chương mới đầy sóng gió trên hành trình Túy Ngọa Trường Sinh.