Túy Ngọa Trường SinhChương 71: Vô Ưu độc hành
**Chương 71: Vô Ưu độc hành**
Trong cái vũ trụ tu tiên đầy rẫy những vị đại năng sống hàng vạn năm nhưng tâm tính vẫn hẹp hòi như cái mắt muỗi này, Diệp Vô Ưu tự thấy mình là một “điểm sáng” của sự chân thiện mỹ. Hoặc ít nhất, đó là những gì hắn tự nhủ khi tỉnh dậy sau cơn say và thấy mình đang… treo ngược cẳng chân trên một nhành liễu bên bờ biển mây, trong khi hệ thống đang bật nhạc nền “Nỗi đau này ai thấu” vào thẳng đại não.
“Ting! Nhiệm vụ hằng ngày: Của ít lòng nhiều. Mục tiêu: Đột kích soái hạm của Thiên Đạo Minh, lấy lại danh dự (và một ít vật phẩm có giá trị). Phần thưởng: Thẻ nâng cấp ‘Rượu ngon không đau đầu’ và 500 điểm ‘Tiêu dao cốt’. Hình phạt nếu thất bại: Trở thành đại sứ thương hiệu cho hãng váy ren xuyên thấu tại U Minh Cốc trong vòng một tháng.”
Diệp Vô Ưu rùng mình một cái, suýt tí nữa là ngã nhào xuống tầng mây sâu vạn trượng. Hắn nhổ một ngụm bọt đầy vị rượu ra, gãi gãi cái bụng phẳng lỳ:
– Hệ thống, ngươi có thể nào nhân đạo một chút không? Ta vừa mới giúp 12 chiến thuyền của tụi nó tổ chức “quẩy sàn” tập thể, giờ lại bắt ta quay lại? Có ai làm “ăn cướp” mà còn quay lại hỏi nạn nhân xem “Review dịch vụ” không hả?
Hệ thống trả lời bằng một tông giọng máy móc không chút cảm xúc: “Ký chủ có quyền từ chối. Mẫu váy ren cỡ size L đã được đặt hàng, ship COD tới U Minh Cốc.”
– Chơi vậy ai chơi lại! Ta đi, ta đi là được chứ gì!
Diệp Vô Ưu lầu bầu, nhìn sang phía Lục Tuyết Dao và Lão Quy đang ngủ say như chết ở một mỏm đá gần đó. Trận “say rượu tập thể” vừa rồi dường như đã tiêu hao sạch sẽ sức lực của mọi người. Hắn khẽ thở dài, viết lại vài chữ lên một chiếc lá liễu: “Ta đi mua mồi nhắm, ai tìm là con rùa.” Rồi hắn âm thầm nhảy lên thanh sắt gỉ Mặc Ảnh.
—
Soái hạm “Thiên Đạo Nhất Hào” lúc này trông chẳng khác gì một cái nhà xác khổng lồ trôi nổi giữa không trung. Sau cơn hưng phấn tột độ vì “Túy Ý” của Vô Ưu, giờ đây đám binh sĩ và cao thủ đang phải đối mặt với một thực tế tàn khốc: Cơn nôn nao giải rượu mang tính sử thi.
Vị chỉ huy Vương Đại Long – một người vốn dĩ mang gương mặt sắt đá, luôn tuân thủ quy tắc đến mức tóc chia ngôi 7/3 không bao giờ lệch một sợi – giờ đây đang ngồi bệt dưới sàn soái hạm, đầu quấn một dải băng trắng thấm nước gừng, miệng lảm nhảm:
– Tại sao… tại sao lúc đó ta lại đứng lên bàn hát bài ‘Chú ếch con’? Uy nghiêm của ta, danh dự 50 năm tu tiên của ta… bay theo hơi rượu hết rồi.
Đúng lúc này, một tiếng “Ting” cực nhẹ vang lên phía sau tủ sách. Diệp Vô Ưu với kỹ năng ẩn thân “Vô Hình Trong Cơn Say” (thực chất là lách qua khe cửa nhờ bộ pháp loạng choạng) đã lẻn vào phòng chỉ huy.
Hệ thống: “Ting! Phát hiện mục tiêu: Hòm linh thạch cao cấp và ‘Thiên Đạo Lệnh’. Ký chủ hãy thể hiện kỹ năng ‘Cầm nhầm không để lại dấu vết’.”
Vô Ưu nấp sau một bức rèm, nhìn Vương Đại Long đang vật vã, thầm nghĩ: “Nhìn gã này thảm quá, hay là mình cho gã một chén ‘Tỉnh Thần Tửu’ nhỉ? À không, hệ thống bắt đột kích mà, phải giữ phong thái của một kẻ phản diện quyến rũ chứ.”
Hắn nhặt một chiếc bút lông, chấm vào lọ mực đặc nhất, rồi dùng khinh công bay nhẹ như một cánh lông vũ qua đỉnh đầu Vương Đại Long. Trong tích tắc, trên vầng trán bóng loáng của vị chỉ huy xuất hiện hai chữ “BÁO THỦ” to đùng bằng mực đen không phai.
Hệ thống: “Độ xéo sắc đạt mức SSS. Điểm tiềm năng tăng vọt.”
Tiếp theo, Vô Ưu tiến về phía hòm bảo vật. Đáng lẽ theo kịch bản Tiên Hiệp cổ điển, hắn sẽ phải giải mật mã bằng linh lực hay đấu trí với trận pháp cổ xưa. Nhưng không, Diệp Vô Ưu của chúng ta có hệ thống.
– Hệ thống, ‘Thẻ bẻ khóa vạn năng’ đâu?
“Ting! Tiêu tốn 10 điểm Tiêu dao. Chúc mừng ký chủ nhận được một cái… móc tai bằng bạc.”
– Ngươi đùa ta đấy à? Đây là hòm của Minh Chủ thiết kế bằng vạn năm huyền thiết đó!
“Thử đi, đừng có nghi ngờ trí tuệ nhân tạo.”
Vô Ưu nghiến răng, tra cái móc tai vào lỗ khóa. “Cạch” một tiếng, chiếc hòm bật tung ra dễ dàng như mở nắp một bình rượu lậu. Bên trong không chỉ có linh thạch, mà còn có một hộp nhỏ chứa đầy những tấm “Ảnh lưu ly” (loại hình quay phim của giới tu tiên).
Hắn tò mò mở ra xem, suýt chút nữa là bật cười sặc sụa. Hóa ra đây là ảnh “dìm hàng” của các trưởng lão Thiên Đạo Minh trong kỳ nghỉ hè năm ngoái: Minh Chủ Lệ Thiên Hành đang mặc quần đùi hoa, cưỡi trên một con cá chép đỏ mập mạp với chú thích “Ta là vua thế giới”.
– Ôi chu choa mạ ơi! Bảo bối đây rồi! – Vô Ưu mắt sáng rực như thấy vàng – Cái này mà đem đi ‘leak’ lên bảng tin tu chân giới thì Thiên Đạo Minh chỉ có nước chuyển nghề đi chăn vịt.
Đang định gom hết đống “tài liệu mật” này vào hồ lô, bỗng nhiên tiếng chuông cảnh báo vang lên rền vang khắp con tàu.
– Kẻ nào! Có mùi rượu nồng nặc trong phòng chỉ huy! – Vương Đại Long giật mình tỉnh giấc (hoặc ít nhất là bớt say). Hắn sờ lên trán, cảm thấy mực chưa khô, đưa gương soi rồi thét lên một tiếng kinh thiên động địa – DIỆP… VÔ… ƯƯƯƯU!
Vô Ưu giật mình, lập tức dùng “Thẻ hôi chân” đã tích lũy từ trước.
– Ét ô ét! Hệ thống, kích hoạt khuếch tán mùi hương!
Chỉ trong nháy mắt, một mùi hương không thể mô tả bằng lời – là sự kết hợp giữa tất thối ngâm giấm và mắm tôm quá hạn – bùng nổ trong phòng chỉ huy. Đám vệ binh đang ập vào bỗng nhiên đứng hình, mắt trợn ngược, sùi bọt mép và ngã lăn quay.
– Khụ khụ… đây là độc công gì? – Vương Đại Long dù có tu vi cao cũng phải dùng tay bóp mũi, nước mắt chảy ròng ròng – Ngươi… ngươi không dùng kiếm, lại dùng vũ khí hóa học? Đồ tiểu nhân!
Vô Ưu vừa thu dọn bảo vật vừa cười hì hì:
– Đại ca, thời đại nào rồi còn dùng kiếm chiêu khô khan. Đây gọi là “Hương vị của sự tự do”. Thôi, các anh ở lại ngửi mùi đời nhé, em vọt đây!
Hắn phóng người ra khỏi cửa sổ, gọi Mặc Ảnh đang chờ sẵn ở dưới mây. Nhưng Thiên Đạo Minh không dễ ăn chay như vậy. Một luồng ánh sáng vàng từ đỉnh soái hạm bắn ra, khóa chặt không gian xung quanh hắn.
– Túy Kiếm Tiên, đừng hòng thoát! – Tiếng nói uy nghiêm của một vị trưởng lão nào đó vang lên.
Vô Ưu đứng giữa không trung, bị hàng trăm tu sĩ cầm kiếm bao vây. Hắn chậm rãi rút hồ lô rượu ra, hớp một ngụm thật lớn. Ánh mắt vốn dĩ luôn cười cợt bỗng nhiên trở nên sắc lạnh đến lạ kỳ.
– Một đám người các ngươi, lúc nào cũng nói về quy tắc, về trật tự. Nhưng khi uống rượu vào, chẳng phải ai cũng như ai sao? Trưởng lão thì hát ca, lính lệ thì múa bụng. Thế gian này vốn dĩ là một cuộc say, kẻ tỉnh táo mới chính là kẻ điên nhất.
Hắn cầm thanh sắt gỉ Mặc Ảnh, một làn sương rượu màu tím bao phủ thanh kiếm:
– Nhìn cho kỹ đây, chiêu này tên là ‘Độc Ẩm Nhất Thiên Thu’.
Một đường kiếm vạch ngang qua bầu trời. Không có linh áp ép người, cũng không có âm thanh chói tai, chỉ có một luồng “ý cảnh” thâm trầm như một ông già cô độc ngồi uống rượu dưới trăng vạn năm. Đường kiếm đi đến đâu, kiếm của đối phương tự động… rủ xuống. Từng tu sĩ cảm thấy tim mình mềm lại, nỗi buồn ly biệt, nỗi lo cơm áo gạo tiền từ thuở còn là phàm nhân bỗng ùa về. Họ không muốn đánh nữa, họ chỉ muốn… đi về nhà ngủ.
– Hiệu ứng ‘Suy nhược tâm lý’ đã được kích hoạt. – Hệ thống báo cáo.
Trong khi đám đông còn đang bần thần cảm khái về nhân sinh, Diệp Vô Ưu đã nhảy lên lưng Mặc Ảnh, biến thành một vệt sáng mờ ảo phía chân trời, để lại sau lưng một chiếc soái hạm đang nồng nặc mùi “hương lạ” và hàng ngàn tu sĩ đang khóc sướt mướt vì nhớ mẹ.
Đáp xuống mỏm đá cũ, Vô Ưu thấy Lão Quy đã tỉnh, đang cầm cái gương tự sướng. Lục Tuyết Dao thì đang mài kiếm với khuôn mặt hằm hằm.
– Ngươi vừa đi đâu? – Nàng hỏi, giọng lạnh lùng như sương muối Mộ Tuyết Đỉnh.
Vô Ưu cười hì hì, lấy trong áo ra một nắm linh thạch chất lượng cao nhét vào tay nàng:
– Đi lấy ít “phụ cấp” của Thiên Đạo Minh để chúng ta lên đường tới U Minh Cốc ấy mà. À, Tuyết Dao tiên tử, cô xem tấm ảnh lưu ly này xem, Minh Chủ của các người nhìn cũng ‘cute’ lắm đó!
Lục Tuyết Dao nhìn tấm ảnh Lệ Thiên Hành mặc quần đùi hoa, khóe môi khẽ giật giật. Nàng vội vàng xoay người đi chỗ khác để tránh việc đánh mất hình tượng lạnh lùng đã dày công xây dựng.
– Đồ vô liêm sỉ… đi thôi!
Lão Quy nhìn vào hòm bảo vật, đôi mắt nhỏ xíu lấp lánh tiền tài:
– Lão đại, chúng ta giàu to rồi! Chuyến này đi U Minh Cốc phải thuê mướn mấy em hồ ly tinh đấm bóp mới được.
Vô Ưu leo lên mai rùa, nằm gối đầu lên tay, hướng mắt về phía thung lũng sương mù đen đặc phía trước.
– U Minh Cốc à… hy vọng ở đó có loại rượu Vong Xuyên Lệ thực sự. Chứ không, cái nhiệm vụ mặc váy ren của hệ thống sẽ là dấu chấm hết cho cuộc đời hào hùng của ta mất.
Hệ thống: “Ting! Chúc mừng ký chủ hoàn thành nhiệm vụ xuất sắc. Phần thưởng đã được gửi vào hòm đồ. Cảnh báo: Kẻ theo dõi Mị Cơ đã tăng tốc độ bám đuôi, mục tiêu cách 50 dặm. Đề nghị ký chủ ngưng ‘flexing’ và tăng tốc.”
Cánh buồm (thực chất là một cái quần đùi của ai đó nhặt được) trên lưng Lão Quy dựng lên, chở theo ba “báo thủ” của giới tu tiên tiến vào vùng đất của những linh hồn.
**Hết Chương 71.**