Túy Ngọa Trường Sinh
Chương 72: Đối đầu phó minh chủ

Cập nhật lúc: 2026-06-06 17:38:57 | Lượt xem: 7

**Chương 72: Phó Minh Chủ này có vẻ hơi “lag”**

U Minh Cốc, cái tên nghe thôi đã thấy nồng nặc mùi phim kinh dị cấp ba và sự nghèo khổ của những linh hồn không có tiền mua vé luân hồi. Sương mù ở đây không trắng xóa tinh khôi như trên đỉnh Mộ Tuyết, mà xám xịt như màu nước rửa bát để quên ba ngày.

Diệp Vô Ưu nằm ườn trên lưng Lão Quy, tay cầm Tử Kim Yêu Hồ lắc lắc, miệng lẩm bẩm:
– Hệ thống này, ngươi bảo ở đây có Vong Xuyên Lệ? Sao ta chỉ thấy toàn mùi mắm tôm quá hạn thế này?

“Ting! Nhắc nhở ký chủ: Mùi vị là do cảm quan của người nếm. Nếu ký chủ thấy mùi mắm tôm, có lẽ kiếp trước ký chủ là một tín đồ của bún đậu. Vong Xuyên Lệ nằm ở lõi của Cốc, cách vị trí hiện tại 10km đường chim bay và 50km đường chim đi bộ vì địa hình hiểm trở.”

– Chim nào mà đi bộ? Ngươi có tin ta đem ngươi ra làm mồi câu cá không? – Vô Ưu gầm gừ, nấc lên một cái rõ to, mùi rượu bốc ra khiến mấy con ma trơi lở dở gần đó cũng phải “xỉu ngang” vì ngộ độc cồn.

Lục Tuyết Dao đứng ở rìa mai rùa, thanh kiếm trắng tuyết của nàng phát ra những tiếng “ong ong” cảnh báo. Nàng lạnh lùng nhìn về phía màn sương đặc quánh:
– Diệp Vô Ưu, dẹp ngay cái vẻ mặt hưởng thụ đó đi. Có kẻ đang đến, áp lực này… không phải của đám tép riu Chấp Pháp Đội đâu.

Lão Quy đang bơi lội giữa tầng không bỗng rụt cổ vào mai cái “rụp”, chỉ thò ra hai con mắt ti hí:
– Chết bà rồi lão đại! Cảm biến hồng ngoại… à không, cảm biến linh áp của lão rùa ta đang báo động đỏ. Có một tên siêu cấp biến thái đang lao tới với tốc độ bàn thờ!

Vừa dứt lời, một luồng ánh sáng vàng kim rực rỡ từ trên cao giáng xuống, mạnh mẽ tới mức thổi bay cả một dải sương mù U Minh, tạo ra một con đường thẳng tắp và khô ráo giữa vùng đầm lầy u ám.

Giữa hào quang chói lòa (mà Diệp Vô Ưu thề rằng nó tốn ít nhất 5 xu tiền hiệu ứng visual), một nam nhân trung niên hiện ra. Ông ta mặc một bộ trường bào xám tro thêu hình những chiếc thước kẻ đan xen, tay cầm một cuốn sổ to tướng và một cây bút lông dài như cây gậy hành hình. Khuôn mặt ông ta nghiêm nghị đến mức người ta cảm giác chỉ cần ông ta cười một cái là cơ mặt sẽ bị vỡ vụn.

– Kẻ phạm tội Diệp Vô Ưu, số danh bộ 007, tội danh: Phá hoại tài sản công, bôi nhọ danh dự lãnh đạo, sử dụng chất kích thích quá liều khi tham gia giao thông trên không, và đặc biệt là… phát tán tài liệu mật về chiếc quần đùi của Minh Chủ.

Vô Ưu ngồi bật dậy, mắt trợn tròn:
– Ơ kìa, chào bác bảo vệ… à nhầm, tiền bối là ai mà nhìn mặt giống cái máy quét mã vạch thế kia?

Người kia lạnh lùng lật sổ, giọng nói như tiếng kim loại va chạm:
– Bản tọa là Hàn Thiết Chân Nhân – Triệu Vô Cực, Phó Minh Chủ Thiên Đạo Minh. Hôm nay bản tọa thay mặt luật pháp Cửu Tiêu, đến để “reset” lại cuộc đời của ngươi.

– Vãi cả reset! – Lão Quy hét lên – Lão đại, tên này là Triệu Vô Cực, biệt hiệu “Máy Chém Luật Lệ”. Lão ta cực kỳ ám ảnh cưỡng chế (OCD), phàm là thứ gì không nằm trong khuôn khổ, lão sẽ chém cho đến khi nó vuông thành sắc cạnh mới thôi!

Lục Tuyết Dao nheo mắt:
– Triệu Vô Cực? Tu vi đã đạt đến ngũ cảnh Tiêu Dao sơ kỳ? Diệp Vô Ưu, lần này ngươi chơi lớn rồi.

Diệp Vô Ưu gãi đầu, miệng vẫn không quên tợp một ngụm rượu:
– Ngũ cảnh à? Nghe có vẻ cũng “ra gì và này nọ” đấy. Nhưng mà bác Triệu này, bác nhìn cái sổ kia làm gì? Có thực đơn món gì ngon không?

Triệu Vô Cực không nói lời thừa, lão vung bút lông lên không trung. Một dòng chữ vàng kim hiện ra: **”QUY CỦ: TRONG VÒNG MƯỜI TRƯỢNG, CẤM UỐNG RƯỢU!”**

“Xoẹt!”

Ngay lập tức, cái hồ lô trên tay Vô Ưu bỗng nhiên trở nên nặng ngàn cân, miệng hồ lô như bị một lớp màng vô hình bịt kín, không một giọt rượu nào chui ra được.

Hệ thống lập tức hiện thông báo đỏ lòm:
“Cảnh báo! Ký chủ đang rơi vào vùng ảnh hưởng của pháp tắc ‘Trật Tự’. Trạng thái ‘Say xỉn’ bị cưỡng ép giảm xuống 0%. Ký chủ đang trở nên… tỉnh táo quá mức. Lưu ý: Sự tỉnh táo có thể gây buồn nôn và mất khả năng chiến đấu lầy lội.”

Diệp Vô Ưu mặt tái mét, tay run run lắc cái hồ lô:
– Không… không được! Bác Triệu, bác quá đáng vừa thôi! Bác cấm gì thì cấm, sao bác lại cấm ta nhậu? Không có rượu, tâm hồn ta khô héo, cơ thể ta rệu rã, ta sống làm gì nữa?

Triệu Vô Cực hừ lạnh một tiếng:
– Kẻ nghiện ngập không có quyền lên tiếng. Tiếp chiêu: **”SÁT HẠCH TƯ CÁCH ĐẠO ĐỨC!”**

Lão vung bút, hàng vạn ký tự nhỏ li ti như ruồi muỗi bay ra, hóa thành những mũi tên ánh sáng nhắm thẳng vào các huyệt đạo của Vô Ưu mà bắn.

– Tránh ra! – Lục Tuyết Dao quát lớn, nàng tung mình lên, thanh kiếm tuyết tạo ra một bức tường băng lạnh giá bảo vệ cả nhóm. “Keng keng” tiếng va chạm vang lên liên hồi, những ký tự kia cứng đến mức làm mẻ cả kiếm khí của nàng.

– Tuyết Dao, cẩn thận! – Vô Ưu hét lên, nhưng thay vì xông vào cứu mỹ nhân, hắn lại đang điên cuồng lục lọi trong hòm đồ hệ thống – Hệ thống! Có cái gì hóa giải được cái lệnh cấm rượu chết tiệt này không? Ta sắp “vã” lắm rồi!

“Ting! Phát hiện nhu cầu khẩn cấp. Gợi ý vật phẩm: ‘Rượu Vô Hình’. Đây không phải là rượu, đây là ý niệm về rượu. Pháp tắc của lão già kia chỉ cấm vật chất hữu hình, không cấm được trí tưởng tượng phong phú của một con sâu rượu đỉnh cấp. Giá: 500 linh thạch chất lượng cao (Đang giảm giá 0.1%).”

– Mua! Mua gấp! Thuê cũng mua! – Vô Ưu gào lên.

Trong tay Vô Ưu bỗng xuất hiện một cái chén không. Hắn làm bộ như đang rót từ hồ lô vào chén, rồi đưa lên môi hít một hơi thật sâu.

– Khà! Rượu ngon!

Kỳ lạ thay, dù không có một giọt chất lỏng nào, nhưng khuôn mặt Vô Ưu bỗng đỏ bừng lên nhanh chóng. Đôi mắt vốn đang tỉnh táo đến mức vô hồn đột ngột trở nên mông lung, ảo diệu.

– Triệu bác già ơi là Triệu bác già! Bác bảo cấm rượu, nhưng bác có cấm được “tâm rượu” không? – Vô Ưu loạng choạng bước một bước về phía trước.

Bước chân này nhìn thì có vẻ như sắp ngã sấp mặt, nhưng Triệu Vô Cực bỗng biến sắc. Bởi vì lão thấy, cái bước chân loạng choạng đó vừa vặn dẫm đúng vào “điểm mù” của trận pháp ký tự mà lão vừa giăng ra.

– Hừ, tà môn ngoại đạo! **”THƯỚC ĐO CÔNG LÝ!”**

Triệu Vô Cực rút chiếc thước kẻ dắt bên hông ra, phóng to nó lên thành một cây đại đao bằng vàng ròng, bổ xuống đầu Vô Ưu. Một chiêu này mang theo ý chí của sự trật tự, cưỡng ép mọi thứ phải đứng yên để chịu chém.

– Nhất Túy Giải Thiên Sầu – Thức thứ nhất: **”HÔM NAY KHÔNG SAY KHÔNG VỀ!”** – Vô Ưu hét lớn.

Thanh sắt gỉ Mặc Ảnh vốn đang nằm lười biếng bên hông bỗng dưng bay vút ra. Nó không trực diện đối đầu với chiếc thước vàng, mà lại uốn lượn như một con cá chạch dưới nước. Mặc Ảnh va chạm vào cạnh thước, tạo ra một tiếng “Boong” vang rền, nhưng kỳ diệu là nó mượn lực của đối phương để xoay tròn, tạo thành một cơn lốc rượu đen kịt quấn lấy Triệu Vô Cực.

– Cái gì? – Triệu Vô Cực ngạc nhiên – Ngươi có thể mượn lực của trật tự để tạo ra hỗn loạn?

– Bác học nhiều quá nên lú à? – Vô Ưu cười hì hì, tay múa may như đang nhảy Disco – Trên đời này cái gì càng cứng thì càng dễ gãy, cái gì càng thẳng thì càng dễ bị bẻ cong. Bác thẳng quá, để em “uốn” bác lại cho tròn nhé!

Hai người lao vào nhau. Một bên là vàng kim rực rỡ, mỗi chiêu mỗi thức đều chuẩn chỉ như sách giáo khoa, không lệch một li. Một bên là xám xịt nhếch nhác, mỗi bước đi là một lần muốn ngã, mỗi đường kiếm đều như đang gãi ngứa nhưng thực chất lại ẩn chứa kiếm ý sắc lẹm.

Lục Tuyết Dao đứng ngoài quan sát, mặt đầy căng thẳng. Nàng chưa bao giờ thấy ai có thể cầm cự được với Triệu Vô Cực lâu đến thế.

– Lão rùa, sao Vô Ưu lại mạnh đột xuất vậy?

Lão Quy đang bận dùng móng giò bấm quẻ, trả lời:
– Không phải mạnh đột xuất, mà là do tên Triệu Vô Cực này chính là “thiên địch” của lão đại. Lão đại sống bằng sự hỗn loạn, tên kia sống bằng quy tắc. Hai thái cực va vào nhau thì chỉ có nước “combat” tới chết hoặc là một bên bị đồng hóa. Nhìn kìa, lão đại đang dùng chiêu “Uống rượu bằng mũi” rồi!

Trên chiến trường, Vô Ưu thực sự đang dùng mũi để hít lấy kiếm khí nồng nặc mùi rượu mà mình tạo ra. Cứ mỗi hơi thở, linh lực trong người hắn lại tăng vọt.

“Ting! Cảnh báo bạo kích: Ký chủ đã đạt đến trạng thái ‘Say Quên Lối Về’. Kích hoạt kỹ năng bị động: ‘Né Đòn Trong Vô Tri’. Tỷ lệ né tránh tăng 300%.”

Triệu Vô Cực điên tiết, lão chưa bao giờ gặp đối thủ nào khó chịu như vậy. Lão vung thước chém ngang hông, Vô Ưu bỗng nhiên… hắt hơi một cái, người gập lại thành một tư thế không tưởng, lưỡi thước đi sát sạt qua lưng mà không chạm vào một sợi tóc.

Lão đâm thẳng vào tim, Vô Ưu bỗng nhiên trượt chân vì bãi bùn dưới đất, ngã ngửa ra sau, vừa vặn tránh được cú đâm tử thần, đồng thời gót chân mượn đà đá bộp một cái vào cằm Phó Minh Chủ.

“Cốp!”

Một tiếng vang giòn tan. Triệu Vô Cực bay ngược ra sau mười mét, hàm răng run rẩy, chòm râu chữ bát vốn được tỉa tót kỹ càng nay đã bị lệch hẳn sang một bên.

Sự im lặng bao trùm U Minh Cốc trong 3 giây.

Triệu Vô Cực đưa tay lên sờ cằm, ánh mắt từ lạnh lùng chuyển sang đỏ rực vì giận dữ. Lão là Phó Minh Chủ! Lão là hiện thân của kỷ luật! Vậy mà lão lại bị một thằng say dùng “vỏ chuối tâm linh” đá vào mặt?

– DIỆP! VÔ! ƯU! – Triệu Vô Cực gầm lên – Ngươi triệt để làm ta nổi điên rồi! **”THIÊN ĐẠO CHÍ CÔNG – VẠN VẬT QUY NHẤT!”**

Pháp bảo chiếc thước kẻ bỗng nổ tung, hóa thành hàng triệu mảnh nhỏ găm chặt vào không gian xung quanh, biến cả khu vực thành một chiếc lồng sắt khổng lồ. Trong chiếc lồng này, trọng lực tăng lên gấp trăm lần, và mọi hành động “không đúng quy chuẩn” đều sẽ bị sét đánh.

Hệ thống: “Cảnh báo nghiêm trọng! Đối phương đã mở ‘Domain Expansion’… à không, là Cảnh Giới Lĩnh Vực. Ký chủ không thể né tránh theo cách cũ được nữa. Yêu cầu: Thực hiện hành vi nghiêm túc để phá giải.”

Vô Ưu bị áp lực đè cho khuỵu gối, nhưng miệng vẫn ngoác ra cười:
– Nghiêm túc? Hệ thống, ngươi đùa ta à? Ta mà nghiêm túc thì thế giới này mất đi một thiên tài tấu hài rồi.

Hắn nhìn sang Lục Tuyết Dao, thấy nàng cũng đang gồng mình chống đỡ dưới áp lực nghẹt thở. Hắn lại nhìn Lão Quy đang bị ép bẹp dí như một cái bánh bao chay.

Vô Ưu thở hắt ra một hơi, ánh mắt đột ngột trở nên thâm trầm lạ thường. Hắn nắm chặt thanh sắt gỉ Mặc Ảnh, thì thầm:
– Mặc Ảnh à, chắc là phải dùng đến “món đó” rồi. Mặc dù sau đó ta sẽ bị đau đầu mất một tuần.

“Ting! Ký chủ định sử dụng ‘Túy Mộng Tam Thiên’? Lưu ý: Chiêu này cực kỳ tốn linh thạch và làm hỏng gan nghiêm trọng.”

– Gan của ta sớm đã hỏng từ khi uống rượu lậu của ngươi rồi! – Vô Ưu gầm nhẹ.

Hắn đứng thẳng dậy, bất chấp sét đánh đì đùng trên đầu. Hắn không né tránh nữa, mà giơ chén rượu không lên, đọc chậm rãi từng chữ một:

*”Thế gian tỉnh táo mấy người hay,*
*Vạn cổ trường không một giấc say.*
*Quy tắc trần gian như cát bụi,*
*Ta ngủ cho quên hết tháng ngày.”*

Một luồng tử khí rượu đậm đặc từ người Vô Ưu bùng phát, không phải màu vàng của thiên đạo, không phải màu trắng của băng tuyết, mà là một màu tím đen huyền bí của Tử Kim Yêu Hồ. Không gian xung quanh bắt đầu biến dạng, những thanh thước kẻ vàng kim của Triệu Vô Cực bỗng mềm nhũn ra như bún sợi, rồi biến thành những dải lụa bay phất phơ.

Triệu Vô Cực kinh hãi:
– Đây… đây không phải là võ công! Đây là ý niệm! Ngươi dám biến lĩnh vực của ta thành một giấc mơ?

– Bác Triệu này, ngủ đi thôi. Bác làm việc nhiều quá nên hơi “ngáo” quyền lực rồi đấy! – Vô Ưu mỉm cười, một nụ cười cực kỳ đẹp trai (theo đánh giá của chính hắn).

Vô Ưu bước một bước, biến mất vào hư không, rồi đột ngột xuất hiện ngay trước mặt Triệu Vô Cực. Hắn không chém, không đâm, mà chỉ đưa một ngón tay lên, gõ nhẹ vào trán của Phó Minh Chủ một cái:

– **”TỈNH!”**

“OÀM!”

Một chấn động tâm linh khủng khiếp nổ tung. Lĩnh vực sụp đổ như bong bóng xà phòng. Triệu Vô Cực mắt trợn ngược, toàn thân co giật như bị điện giật cấp độ mạnh, sau đó đổ rầm xuống đất, bất tỉnh nhân sự, miệng lảm bẩm: “Dạ… mẹ ơi… con không muốn đi học… con muốn uống rượu…”

Mọi thứ trở lại yên lặng. Sương mù U Minh Cốc lại tràn về.

Diệp Vô Ưu đứng đó, chống thanh Mặc Ảnh xuống đất để giữ thăng bằng. Mặt hắn trắng bệch, mồ hôi chảy ròng ròng.

“Ting! Chúc mừng ký chủ đánh bại (tạm thời) Phó Minh Chủ Thiên Đạo Minh. Kinh nghiệm +999. Linh thạch -1000 (phí duy trì sự đẹp trai lúc nãy). Cảnh báo: Ký chủ sắp rơi vào trạng thái ‘Sập nguồn’.”

– Hệ thống… ngươi… đồ hút máu… – Vô Ưu chỉ kịp thốt lên câu đó rồi đổ ập xuống người Lục Tuyết Dao vừa mới chạy tới.

Lục Tuyết Dao đỡ lấy hắn, nhìn khuôn mặt đang ngủ say sưa với mùi rượu nồng nặc, nàng không biết nên khóc hay nên cười. Người đàn ông này, lúc nguy hiểm nhất thì lầy lội không ai bằng, lúc nghiêm túc nhất thì lại khiến người ta… đau đầu hơn.

Lão Quy từ trong mai chui ra, thở phào:
– May quá, suýt chút nữa là lão rùa ta thành rùa rang muối rồi. Tiểu Dao dao, mau mang lão đại chạy đi! Ta cảm nhận được Mị Cơ đang ở rất gần, và ả ta không có “lag” như lão già này đâu!

Lục Tuyết Dao gật đầu, cõng Vô Ưu lên lưng, cùng Lão Quy biến mất vào sâu trong U Minh Cốc, để lại một Phó Minh Chủ đang nằm co quắp giữa đường, bên cạnh là chiếc bút lông đã gãy đôi và một cuốn sổ ghi đầy tội trạng bị vò nát.

Ở một nơi nào đó không xa, tiếng cười lảnh lót của Mị Cơ vang lên giữa màn sương:
– Diệp Vô Ưu, ngủ ngon nhé… Để khi ngươi tỉnh dậy, trái tim của ngươi sẽ thuộc về sưu tập của ta.

**Hết Chương 72.**

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8