Túy Ngọa Trường SinhChương 73: Mặc Ảnh khai phong
**CHƯƠNG 73: MẶC ẢNH KHAI PHONG**
Trong thâm sơn cùng cốc của U Minh Cốc, nơi mà ngay cả sương mù cũng có vị đắng ngắt như tình cũ, một cảnh tượng vô cùng “cảm động” đang diễn ra.
Lục Tuyết Dao – đóa sen tuyết ngàn năm không dính bụi trần, Hàn Nguyệt Tiên Tử của cả một tông môn – lúc này đang cõng trên lưng một vật thể không xác định. Vật thể đó bốc ra mùi rượu nồng nặc đến mức ngay cả những con muỗi bay ngang qua cũng phải say xỉn mà bay hình chữ Z.
– Diệp… Vô… Ưu! Ngươi có tin ta ném ngươi xuống vực ngay lập tức không? – Tuyết Dao nghiến răng, đôi chân vốn thon thả thanh thoát giờ bước đi nặng nề như đang thồ một con heo đất khổng lồ.
Vô Ưu trên lưng nàng không hề có ý thức về sự nguy hiểm, ngược lại còn ợ lên một tiếng đầy sảng khoái, tay chân quờ quạng rồi rúc đầu vào hõm cổ nàng, lầm bầm:
– Tiểu nhị… thêm một bình… loại này thơm quá… có mùi hoa bưởi… lại còn mềm mềm…
“Ting! Độ thiện cảm của Lục Tuyết Dao -5. Cảnh báo: Sát khí của nữ chính đã vượt ngưỡng an toàn. Gợi ý ký chủ nên ngừng sàm sỡ nếu không muốn biến thành ‘Thái giám tiên sinh’ ngay trong cơn mơ.”
Tiếng chuông hệ thống vang lên trong đầu Diệp Vô Ưu như tiếng gõ mõ, nhưng hắn vẫn ngủ say như chết. Đột nhiên, từ túi áo của hắn, Lão Quy ló đầu ra, mắt rùa láo liên nhìn quanh rồi tặc lưỡi:
– Tuyết Dao cô nương, bớt giận, bớt giận. Lão đại nhà ta mỗi lần dùng chiêu ‘Tỉnh’ là não bộ sẽ rơi vào trạng thái ‘format’ tạm thời. Cô mà ném hắn xuống, Mị Cơ phía sau chắc chắn sẽ lột da hắn làm ví cầm tay, còn cô thì thiếu một cái máy rút tiền di động đấy!
Lục Tuyết Dao thở hắt ra một hơi. Đúng lúc này, một làn khói hồng đậm đặc bất chợt bao phủ lấy con đường mòn phía trước. Tiếng cười lảnh lót như chuông bạc nhưng lại mang theo âm khí lạnh thấu xương vang lên khắp tứ phía:
– Ô kìa, Tiên tử cao cao tại thượng lại đi làm cửu vạn cho một tên nát rượu sao? Đúng là mắt nhìn đàn ông của chính đạo các người càng ngày càng đi xuống mà.
Mị Cơ từ trong sương mù hiện ra, ngồi vắt vẻo trên một cành cây khô. ả ta vẫn quyến rũ như cũ, nhưng ánh mắt nhìn về phía Diệp Vô Ưu lại đầy vẻ tham lam.
– Giao hắn ra đây, ta sẽ cho ngươi một cái chết nhẹ nhàng. Nếu không, ta sẽ bắt ngươi chứng kiến cảnh ta “ăn” sạch từng miếng thịt của vị anh hùng này.
Lục Tuyết Dao dừng lại, lạnh lùng rút thanh hàn kiếm ra, dù trên lưng vẫn đang thồ Diệp Vô Ưu. Nàng lạnh giọng:
– Có ta ở đây, yêu nữ như ngươi đừng hòng chạm vào một sợi tóc của hắn.
Lão Quy nghe xong cảm động quá, lén lút trốn sâu vào trong túi áo Vô Ưu: “Đúng rồi, tiểu mỹ nhân chống đỡ đi, lão rùa ta đi cầu nguyện đây!”
Trận chiến nổ ra ngay lập tức. Mị Cơ phất tay, hàng vạt dải lụa màu máu bay ra như những con rắn độc, quấn chặt lấy không gian. Lục Tuyết Dao tuy thực lực không yếu, nhưng vừa phải chiến đấu vừa phải giữ thăng bằng cho một tên say khướt trên lưng, chẳng mấy chốc đã rơi vào thế yếu.
“Bụp!”
Một dải lụa quật trúng vai Tuyết Dao, khiến nàng lảo đảo, Diệp Vô Ưu theo đà rơi tuột xuống đất, lăn lông lốc như một trái dưa hấu, tình cờ lăn đúng vào vũng bùn đen ngòm bên cạnh.
– Diệp Vô Ưu! – Tuyết Dao hét lên.
Trong khi đó, nhân vật chính của chúng ta – người vừa mới rơi vào vũng bùn – đột ngột mở mắt. Nhưng đôi mắt ấy vẫn đờ đẫn, hoàn toàn là trạng thái vô thức của cảnh giới Vong Ngã. Hắn tay trái quờ lấy thanh sắt gỉ Mặc Ảnh bên cạnh, tay phải sờ sờ vào ngực áo, rút ra một cái bình rượu nhỏ còn sót lại, tu một hơi sạch bách.
“Ting! Ký chủ đã nạp nhiên liệu ‘Rượu cặn cấp thấp’. Trạng thái: Quá say hóa điên. Kích hoạt nhiệm vụ khẩn cấp: [Mặc Ảnh Khai Phong – Đừng để gỉ sét làm nhục tiên kiếm].”
“Yêu cầu: Tiêu tốn 5000 linh thạch để mua dịch vụ ‘Đánh bóng cấp tốc’.”
Trong cơn mê sảng, Vô Ưu lầm bầm:
– Mua… mua hết… cái gì bóng thì mua…
Linh thạch trong hồ lô Tử Kim đột nhiên biến mất sạch bách. Ngay lập tức, thanh sắt gỉ Mặc Ảnh trong tay hắn bắt đầu rung lên bần bật.
Mị Cơ cười khẩy, lao xuống:
– Một thanh sắt gỉ mà cũng đòi…
Lời chưa dứt, một tiếng “Rắc” khô khốc vang lên. Lớp vỏ gỉ sét xám xịt trên thanh Mặc Ảnh bắt đầu bong tróc ra từng mảng khổng lồ.
“Văng!”
Một mảng gỉ sắt bay thẳng vào miệng Mị Cơ đang cười to, khiến ả ta sặc sụa, mặt mày tím tái:
– Khụ… cái quái gì thế này? Gỉ sắt có độc!
Lục Tuyết Dao đứng ngẩn ngơ. Nàng thấy từ trong lớp gỉ sét bẩn thỉu kia, một luồng hắc quang cực kỳ thâm trầm và huyền bí tỏa ra. Không phải là loại ánh sáng lấp lánh chói mắt của bảo kiếm thông thường, mà là một loại màu đen thuần túy như có thể nuốt chửng cả ánh sáng.
Diệp Vô Ưu loạng choạng đứng dậy, thanh kiếm lúc này đã lộ ra bản thể thực sự: lưỡi kiếm bằng một loại chất liệu giống như hắc ngọc nhưng lại dẻo dai như nước, bên trên khắc những hoa văn cổ xưa chảy ngược như dòng rượu.
– Kiếm… của ta… sao tự nhiên sạch thế? – Vô Ưu chớp chớp mắt, rồi hắn cầm thanh kiếm quý giá ấy, cúi xuống vũng bùn… gãi lưng.
– KHÔNG ĐƯỢC! – Lão Quy hét lên đau đớn – Đó là Thái Cổ Tiên Kiếm đó cái đồ phá gia chi tử này!
Sự sỉ nhục của Vô Ưu đối với thanh kiếm dường như đã chọc giận linh tính của nó (hoặc có thể là hệ thống cảm thấy nhục nhã quá không chịu nổi). Mặc Ảnh Kiếm đột ngột tự động thoát khỏi tay Vô Ưu, bay lửng lơ trên không trung, phát ra một tiếng ngâm chấn động cả U Minh Cốc.
“Ting! Hệ thống cưỡng chế vận hành chiêu thức: [Túy Ảnh Trảm Thiên – Phiên bản không gỉ].”
Một luồng kiếm khí đen kịt bùng phát, biến thành hàng vạn bóng kiếm ảo diệu xoay tròn quanh Vô Ưu. Mị Cơ nhìn thấy cảnh này, đồng tử co rút lại:
– Không thể nào! Cảnh giới này là…
– Chào nhé cô nương, ta phải đi ngủ tiếp đây! – Vô Ưu vẫy tay (thực ra là hắn đang cố xua mấy con ruồi tưởng tượng).
Kiếm khí theo động tác của hắn trào ra như một cơn sóng thần đen kịt. Mặc Ảnh quét qua đến đâu, không gian như bị xé rách đến đó. Dải lụa máu của Mị Cơ chạm vào kiếm khí liền tan thành mây khói. ả ta hãi hùng thét lên một tiếng, dùng hết sức bình sinh hóa thành một làn sương máu bỏ chạy trối chết, không quên để lại một câu thoại kinh điển:
– Diệp Vô Ưu, ngươi đợi đó! Ta sẽ quay lại với một hội chị em ma giáo để xử ngươi!
Sương mù tan biến, yên lặng trở lại. Thanh Mặc Ảnh sau khi thể hiện đẳng cấp “hàng hiệu” xong, đột nhiên bay trở lại, “cộp” một phát trúng ngay đầu Diệp Vô Ưu khiến hắn ngất xỉu lần thứ hai trong vòng mười phút.
Lớp gỉ sét vốn rụng đầy đất, giờ tự nhiên bị một lực hút bí ẩn kéo lại, phủ lên thanh kiếm một lớp… gỉ mới, nhưng mỏng hơn và trông “có vẻ” nghệ thuật hơn một chút.
“Ting! Hoàn thành nhiệm vụ. Phần thưởng: Một tấm thẻ giảm giá ‘Giặt là tiên giới’ lần sau. Chú thích: Kiếm quý cũng cần giữ gìn vệ sinh, ký chủ lần sau đừng gãi lưng bằng kiếm nữa, bẩn lắm.”
Lục Tuyết Dao đi tới, nhìn thanh sắt (vẫn lại) gỉ đang nằm bên cạnh tên lãng tử đang ngáy khò khò. Nàng khẽ thở dài, trong mắt hiện lên một tia phức tạp. Thanh kiếm đó… rốt cuộc là cái gì? Và tên này… rốt cuộc là thiên tài hay là một tên điên may mắn?
Lão Quy chui ra khỏi túi áo, bò lên bụng Vô Ưu, lấy một miếng gỉ sắt vừa rụng xuống nếm thử rồi nhăn mặt:
– Chát quá. Đúng là đồ cổ có khác. Tiểu Dao dao, đứng đơ ra đó làm gì? Mau vác hắn đi tiếp, lát nữa mấy con quái thú ngửi mùi gỉ sắt lại tìm tới bây giờ!
Tuyết Dao nhìn vai áo trắng của mình giờ đã lấm lem bùn đất và mùi rượu, rồi nhìn Diệp Vô Ưu đang ngủ ngon lành như chưa có chuyện gì xảy ra. Nàng nghiến răng, lẩm bẩm:
– Ta nhất định… sau khi rời khỏi chỗ này… sẽ thu tiền phí vận chuyển gấp mười lần!
Nàng cúi xuống, một lần nữa nhấc “gánh nặng” của cuộc đời mình lên. Trong bóng tối của U Minh Cốc, thanh Mặc Ảnh hơi run lên, như thể đang cười thầm chủ nhân của nó.
Sự nghiệp lãng tử của Diệp Vô Ưu, xem ra đường còn dài, mà chủ nợ thì càng ngày càng nhiều.