Túy Ngọa Trường SinhChương 74: Huyết nhuộm biển mây
**CHƯƠNG 74: HUYẾT NHUỘM BIỂN MÂY**
“Ting! Phát hiện ký chủ đang trong trạng thái ‘ngủ nướng bất tử’. Hệ thống kiến nghị nên dậy đi tiểu hoặc dậy đi… đồ sát. Thiên Đạo Minh đã cử một ‘binh đoàn báo thủ’ tới cách đây 500 mét. Nếu ký chủ không tỉnh dậy, Lục Tuyết Dao sẽ phải vác xác bạn đi cầm đồ để trả nợ tiền linh thạch.”
Âm thanh kim loại lạnh lẽo của hệ thống vang lên trong đầu khiến Diệp Vô Ưu đang mơ thấy mình được tắm trong hồ rượu của Vương mẫu nương nương giật bắn mình tỉnh giấc. Hắn vừa hé mắt đã thấy một bóng trắng quen thuộc đang cúi xuống, gương mặt lạnh như tiền của Lục Tuyết Dao sát sạt ngay trước mũi.
“Ngươi… định làm gì? Ta tuy phóng khoáng nhưng không phải hạng người tùy tiện đâu nhé!” Diệp Vô Ưu ôm lấy ngực, vẻ mặt như thiếu nữ sắp bị cưỡng bức.
Lục Tuyết Dao hít một hơi thật sâu, gân xanh trên trán nảy lên bần bật: “Ta đang định ném ngươi xuống biển mây cho rảnh nợ. Nhìn xem phía sau kìa!”
Diệp Vô Ưu lười biếng liếc mắt nhìn lại. Phía sau lưng họ, trên tầng sương mù đen kịt của U Minh Cốc, hàng trăm dải ánh sáng vàng chói mắt đang xé tan không gian lao tới. Đó là “Thanh Trừng Quân” của Thiên Đạo Minh – bộ đội đặc chủng chuyên đi dọn dẹp những thành phần “lệch lạc” như hắn. Dẫn đầu là một lão già râu tóc dựng ngược, cưỡi trên một con hạc giấy khổng lồ dát vàng, trông sang chảnh đến mức Diệp Vô Ưu chỉ muốn phi ngay một cục gỉ sắt vào mặt.
“Diệp Vô Ưu! Đưa Tử Kim Yêu Hồ ra đây, ta sẽ cho ngươi được chết một cách có quy trình!” Lão già gầm lên, giọng nói vang vọng khắp biển mây.
Diệp Vô Ưu ngáp một cái dài đến mức có thể nhét vừa một quả trứng gà, tay quờ quạng vớ lấy thanh sắt gỉ Mặc Ảnh: “Quy trình cái con khỉ. Lão già, nhìn mặt lão chắc là do bố mẹ nặn vội lúc mất điện à? Sao trông xúc phạm người nhìn thế?”
“Láo xược! Ta là Thiên Tuyến Trưởng Lão của Thiên Đạo Minh, chuyên trách quản lý đạo đức tu sĩ!”
“Quản lý đạo đức? Thế lão có quản lý luôn việc lão đang chặn đường cướp rượu của ta không?” Diệp Vô Ưu lồm cồm bò dậy trên lưng Lão Quy. Hắn rút nút hồ lô, nốc một hơi dài, rượu chảy xuống khóe môi nồng nặc mùi linh khí pha lẫn chút vị… dâu tây (quà tặng khuyến mãi của hệ thống).
“Ting! Ký chủ đã uống ‘Linh Tửu Dâu Tây – Phiên bản bạo kích’. Cảnh giới hiện tại: Tam Cảnh Cuồng Ca (Trạng thái: Say sấp mặt). Nhận thêm buff: ‘Chém gió thành bão’.”
Ánh mắt Diệp Vô Ưu đột nhiên thay đổi. Từ một tên lãng tử lôi thôi, khí chất của hắn bỗng chốc trở nên sắc lạnh như một thanh kiếm vừa được rút khỏi vỏ, dù thanh kiếm trong tay hắn vẫn trông như cái gậy khều phân.
“Lục cô nương, đứng ra sau. Để ta cho lão già này biết thế nào là ‘lễ hội âm nhạc’ vùng biển mây.”
Lão Quy đang bơi giữa không trung cũng phải lẩm bẩm: “Lại nữa rồi, tên điên này mỗi lần say là một lần phá hoại công trình công cộng.”
Thiên Tuyến Trưởng Lão vẫy tay, hàng trăm tu sĩ Thiên Đạo Minh đồng loạt kết ấn. “Vạn Kiếm Quy Tông! Sát!”
Hàng vạn thanh phi kiếm ánh vàng đổ xuống như mưa rào, nhắm thẳng vào cái hồ bơi mini trên lưng Lão Quy. Diệp Vô Ưu cười hì hì, bước chân loạng choạng như đang nhảy cha-cha-cha trên băng. Hắn không né tránh, mà ngược lại, vung thanh sắt gỉ lên không trung, miệng lẩm bẩm một bài thơ tự chế:
“Rượu vào lời ra kiếm lại vung,
Thiên Đạo cái gì, chẳng đáng đồng.
Hôm nay nhuộm đỏ màu mây trắng,
Cho lão về vườn… đuổi gà rông!”
“Nhất Chén Giang Hồ – Bản remix: Huyết Nhuộm Biển Mây!”
Diệp Vô Ưu hất tay một cái, hồ lô rượu bắn ra một dải nước đỏ rực như máu, nhưng thơm nức hương hoa anh đào. Dải nước này không rơi xuống mà hóa thành hàng nghìn cánh hoa mỏng manh lơ lửng giữa không trung.
Khi phi kiếm của đối phương chạm vào cánh hoa, không có tiếng nổ đanh gọn, mà chỉ có tiếng “Xì…” như sắt nóng gặp nước đá. Hàng vạn phi kiếm ánh vàng đột ngột mềm nhũn ra như bún, sau đó tự uốn éo thành những hình thù kỳ quặc: cái thì thành hình con gà, cái thì thành hình trái tim, thậm chí có cái còn tự uốn thành chữ “Ngốc”.
“Cái… cái quái gì thế này?” Thiên Tuyến Trưởng Lão trợn lòi mắt. “Kiếm ý của ta đâu?”
“Kiếm của lão đang bị ‘say’ đấy thôi.” Diệp Vô Ưu cười nấc một tiếng, thanh Mặc Ảnh trong tay hắn đột ngột rung lên bần bật. Một luồng kiếm khí đen kịt từ lớp gỉ sắt thoát ra, hóa thành một con hắc long khổng lồ, nhưng con rồng này trông cũng có vẻ… không tỉnh táo cho lắm. Nó bay theo hình sin, vừa bay vừa nấc cục, nhưng mỗi cú chạm đuôi vào đâu là không gian nơi đó vỡ vụn.
“Xông lên! Hắn chỉ là hư trương thanh thế thôi!” Một tên đệ tử hăng máu lao tới.
Diệp Vô Ưu không nhìn, chỉ tiện tay gãi lưng bằng thanh sắt gỉ rồi vung ngang một cái.
*Oành!*
Một đường kiếm khí hình bán nguyệt quét ngang biển mây. Tốc độ của nó không nhanh, nhưng quái lạ là không ai có thể né được. Nó giống như một loại định luật vật lý: Bạn càng chạy, đường kiếm càng bám sát nách.
“Phốc!”
Hàng chục tu sĩ bay màu ngay lập tức, không phải vì bị chém chết, mà là vì họ… say quá mà ngất. Kiếm khí của Diệp Vô Ưu lúc này mang theo nồng độ cồn tương đương với mười lít rượu đế thượng hạng. Những kẻ trúng chiêu lập tức đỏ mặt, mắt lờ đờ, rồi lăn ra từ trên mây rơi thẳng xuống vực sâu của U Minh Cốc như những trái mít chín.
“Thằng nhãi! Ngươi dùng tà thuật!” Thiên Tuyến Trưởng Lão tức giận đến mức râu cũng muốn rụng. Lão rút ra một bức cuốn thư vàng óng: “Thiên Đạo Sắc Lệnh: Trấn Áp!”
Bức cuốn thư mở ra, hóa thành một tòa kim tháp khổng lồ đè ép xuống. Không khí đặc quánh lại, Lục Tuyết Dao cảm thấy hô hấp khó khăn, thanh kiếm trắng trong tay nàng cũng run rẩy.
Nhưng Diệp Vô Ưu vẫn đứng đó, mắt nhắm mắt mở, tay trái vỗ bồm bộp vào bụng Lão Quy: “Quy ca, cho em xin tí nhiệt nào.”
Lão Quy thở dài: “Nhớ trả tiền bảo trì mai rùa đấy nhé.” Nói rồi, Lão Quy phun ra một ngọn lửa xanh lét từ miệng.
Diệp Vô Ưu dùng rượu trong hồ lô tưới vào ngọn lửa đó, rồi quấn nó quanh thanh sắt gỉ. Mặc Ảnh lúc này đỏ rực lên như nung, lớp gỉ sắt bay ra hóa thành những bụi gai đỏ rực đầy chết chóc.
“Lên là lên luôn!”
Diệp Vô Ưu nhảy lên không trung, lao thẳng vào tòa kim tháp. Một cảnh tượng vô cùng phản khoa học diễn ra: Một thanh sắt gỉ cháy rực đâm xuyên qua tòa bảo tháp của Thiên Đạo Minh dễ như dao nóng cắt bơ.
*Rầm!*
Kim tháp nát vụn thành từng mảnh nhỏ. Kiếm khí dư ba quét qua đám “Chân chạy” phía sau, biến cả vùng biển mây trắng tinh khôi thành một màu đỏ thẫm như máu – vốn là màu của linh tửu và sắc lạnh của tử vong.
“Huyết nhuộm biển mây… Ta làm được rồi nhé!” Diệp Vô Ưu hạ cánh xuống lưng Lão Quy, vừa định tạo dáng cực ngầu thì “tạch” một phát, hắn trượt chân, mặt đập thẳng vào cái mai rùa cứng ngắc.
“Ting! Nhiệm vụ hoàn thành xuất sắc. Phần thưởng: Một đôi dép tông ‘Tiêu Dao’ đi không mòn, cộng 50 điểm lăng ba vi bộ. Chú thích: Ký chủ đánh nhau thì giỏi mà đứng thì như gà mắc tóc.”
Lão trưởng lão Thiên Tuyến nhìn binh đoàn của mình mười phần thì mất chín phần đang “ngủ say” dưới vực, tay run cầm cập chỉ vào Diệp Vô Ưu: “Ngươi… ngươi đợi đấy! Chủ minh sẽ không tha cho ngươi!” Nói đoạn, lão dùng tốc độ ánh sáng quay đầu hạc giấy chạy mất hút, bỏ lại cả đám đệ tử đang rên rỉ giữa biển mây đỏ rực.
Lục Tuyết Dao thu kiếm vào bao, đi tới cạnh Diệp Vô Ưu đang ôm mũi xuýt xoa. Nàng nhìn khung cảnh đổ nát đầy “mùi rượu” xung quanh, lạnh lùng nói:
“Lần sau, nếu ngươi còn dám dùng ‘Nhất Chén Giang Hồ’ bản dâu tây, ta sẽ là người đầu tiên chém ngươi.”
“Tại sao?” Diệp Vô Ưu ngơ ngác.
“Vì mùi nó sến chảy nước miếng!”
Lục Tuyết Dao quay lưng đi, nhưng khóe môi nàng khẽ cong lên một chút. Tên điên này, dù là say hay tỉnh, luôn biết cách biến những trận chiến sinh tử thành một vở hài kịch kinh điển.
Lão Quy chầm chậm bơi đi giữa vùng biển mây đang dần tản ra sắc đỏ, để lại tiếng ngáy của Diệp Vô Ưu vang vọng cả một vùng trời.
“Rượu chưa cạn, đời chưa tàn… ngủ tí đã.”