Túy Ngọa Trường Sinh
Chương 5: Oan gia ngõ hẹp

Cập nhật lúc: 2026-06-06 16:23:32 | Lượt xem: 6

**Chương 5: Oan gia ngõ hẹp**

Thiên Đạo Thành.

Nếu phải dùng một từ để mô tả cái thành phố này, thì đó chính là: “Phong thủy bảo địa cho những người mắc chứng rối loạn cưỡng bức (OCD)”.

Mọi thứ ở đây đều thẳng tắp đến mức đáng sợ. Gạch lát đường không lệch một li, cây cảnh hai bên đường được tỉa tót vuông vức như bánh chưng ngày Tết, thậm chí ngay cả mấy con chó hoang chạy qua đường cũng dường như đang chạy theo đội hình một hàng dọc. Diệp Vô Ưu dắt theo con rùa già, lê đôi dép lê rách nát bước vào cổng thành, cảm giác mình giống như một vết mực đen lem luốc trên một tờ giấy trắng tinh khôi.

— Chủ nhân, tôi nói thật, bộ dạng này của ông đi vào đây không bị lính canh tẩn cho một trận là may đấy. — Lão Quy thò cái đầu nhỏ ra khỏi túi áo, nhỏ giọng lầm bầm — Nhìn người ta kìa, y phục phẳng phiu, đi đứng đĩnh đạc. Còn ông? Nhìn cứ như vừa trốn trại cai nghiện ra vậy.

Diệp Vô Ưu móc hồ lô rượu ra, ực một ngụm rồi quẹt mỏ:
— Ngươi thì biết cái gì? Đây gọi là phong cách “Vô ưu”. Thế giới này quá cứng nhắc, cần có những tâm hồn tự do như ta để cân bằng lại. Với lại, lính canh không chặn ta là vì họ tưởng ta là hành khất cấp cao, đang đi trải nghiệm nhân sinh đấy.

【Hệ thống: Ting! Nhiệm vụ chính tuyến: “Kẻ trộm thầm lặng”. Mục tiêu: Xâm nhập vào khu vực cấm của Thiên Đạo Minh để thám thính vị trí của Cửu Thiên Cam Lộ. Phần thưởng: 50 điểm Túy Ý và một voucher “Giảm 50% sát thương khi bị đánh vào mặt”. Hình phạt nếu thất bại: Trở thành đại sứ hình ảnh cho chiến dịch “Nói không với rượu bia” của Thiên Đạo Thành trong vòng một tháng.】

— Á đù? Hệ thống, ngươi có cần phải độc địa thế không? Bảo ta đi làm đại sứ chống rượu bia chẳng khác nào bảo một con cá đi làm đại sứ cho phong trào sống trên cạn?

Diệp Vô Ưu rùng mình một cái. Cái hình phạt này còn đáng sợ hơn cả Thiên kiếp. Hắn ngay lập tức thu lại vẻ cợt nhả, chỉnh đốn lại cái hỷ phục rách rưới một chút, cố gắng đi thẳng lưng… được ba bước, rồi lại tiếp tục dáng đi loạng choạng như con lật đật.

Đi được một đoạn, Diệp Vô Ưu dừng lại trước một bảng thông báo lớn dán đầy lệnh truy nã và quy định của thành phố. Ở vị trí trung tâm, nổi bật nhất không phải là tội phạm giết người cướp của, mà là một tấm chân dung vẽ một kẻ trông quen mắt đến mức hắn muốn chửi thề.

Tấm hình vẽ một thanh niên tóc tai bù xù, tay cầm hồ lô rượu, nụ cười nửa miệng hết sức “gợi đòn”. Phía dưới ghi dòng chữ: *“Đối tượng nguy hiểm: Diệp Vô Ưu. Tội danh: Gây rối trật tự công cộng, trốn nợ quán rượu liên lục địa, có hành vi sàm sỡ bằng lời nói đối với các tiên tử. Đặc điểm nhận dạng: Người hôi mùi rượu, hay đi cùng một con rùa già nói nhiều.”*

— Lão Quy, họ khen ngươi kìa. — Diệp Vô Ưu chỉ vào dòng chữ cuối.
— Khen cái con khỉ! Họ bảo tôi nói nhiều! Đó là sự sỉ nhục đối với một linh thú thượng cổ! — Lão Quy gào lên trong túi áo — Mà nhìn kìa, cái ảnh truy nã của ông trông như thằng phê cần ấy, không thể vẽ đẹp trai hơn một tí sao?

“Đứng lại!”

Một giọng nói lạnh lùng, thanh khiết nhưng đầy uy áp vang lên phía sau lưng. Luồng khí lạnh đột ngột kéo đến khiến Diệp Vô Ưu đang nóng nực vì rượu cũng phải rùng mình.

Hắn từ từ quay đầu lại, môi nở một nụ cười khổ:
— Ôi chao, chẳng phải là Lục Tuyết Dao tiên tử sao? Trùng hợp thế, nàng cũng đi dạo phố à? Thành phố này đẹp thật đấy, nhất là khi có nàng đứng ở đây làm vật trang trí… ý ta là làm đẹp thêm phong cảnh.

Cách đó mười bước, Lục Tuyết Dao đứng sừng sững giữa phố. Chiếc váy trắng tinh khôi của nàng nhẹ bay, tay nắm chặt chuôi kiếm Hàn Nguyệt, đôi mắt đẹp lạnh lẽo như thể có thể đóng băng cả dòng sông ngay lập tức. Nàng nhìn chằm chằm vào cái lệnh truy nã, rồi nhìn lại Diệp Vô Ưu.

— Ngươi quả nhiên đã đến đây. — Nàng lạnh lùng nói — Diệp Vô Ưu, ta đã theo dấu ngươi từ biên thùy. Thiên Đạo Thành không phải là nơi để những kẻ như ngươi làm loạn. Ngươi đến đây để trộm Cửu Thiên Cam Lộ đúng không?

Diệp Vô Ưu xua tay liên lạch, gương mặt tỏ vẻ oan ức đến cực độ:
— Tiên tử, nàng hiểu lầm rồi! Ta là ai chứ? Ta là Diệp Vô Ưu – một công dân lương thiện, một lãng tử chính trực. Ta đến đây chỉ để tham gia Hội Thưởng Tửu, giao lưu văn hóa, học hỏi kinh nghiệm nấu rượu để về quê khởi nghiệp thôi mà! Trộm cướp gì chứ, nghe nặng nề quá.

— Hừ, đừng có dùng cái mồm mép tép nhảy đó với ta. — Lục Tuyết Dao rút kiếm ra nửa thốn, kiếm khí màu xanh nhạt bắt đầu lan tỏa — Mọi hành động của ngươi đều đã nằm trong dự tính của ta. Một tên sâu rượu như ngươi, nếu không vì Cửu Thiên Cam Lộ thì sao lại mạo hiểm vào đây? Giao nộp thanh sắt gỉ của ngươi ra đây, rồi theo ta về lãnh phạt!

Diệp Vô Ưu lùi lại một bước, tay thủ thế:
— Ô kìa, tiên tử xinh đẹp thế này mà sao cứ hở chút là đòi “giao nộp” với “lãnh phạt” thế? Chúng ta có thể tìm một tửu lâu, ngồi xuống uống vài ly, đàm luận về lý tưởng sống, về sự tự do của linh hồn không? Nàng nhìn xem, trời hôm nay xanh thế kia, mây trắng thế kia, mà nàng lại muốn đánh ta? Thật là đau lòng quá đi!

— Không nói nhiều! — Lục Tuyết Dao không kiên nhẫn nữa, thanh Hàn Nguyệt kiếm thoát vỏ, mang theo một luồng tuyết lở chém thẳng về phía Diệp Vô Ưu — “Hàn Nguyệt Nhất Trảm!”

Diệp Vô Ưu thấy kiếm khí ập đến, thay vì lùi lại, hắn lại ngả người ra sau theo một góc độ không tưởng, y như một cái cây bị gió thổi rạp. Thanh kiếm sượt qua mũi hắn trong gang tấc.

— Ồ! Nàng chơi thật đấy à? — Diệp Vô Ưu hét lên, đôi chân bước những bước loạng choạng, người xiêu vẹo trái phải nhưng mỗi lần đều tránh thoát một cách kỳ diệu — Tiên tử, chiêu này của nàng quá lạnh rồi, có cần ta truyền cho chút hơi ấm nồng nàn từ hũ rượu này không?

【Hệ thống: Kích hoạt kỹ năng bị động “Say xỉn cũng có cái giá của nó”. Tăng 200% tốc độ né tránh khi đối mặt với phụ nữ đẹp. Gợi ý: Né được kiếm nhưng đừng né ánh mắt của nàng, trông nàng có vẻ sắp nổ tung vì tức giận rồi đấy.】

Trận đấu giữa hai người khiến cả khu phố náo loạn. Nhưng kỳ lạ là, dù Lục Tuyết Dao ra chiêu cực nhanh và chuẩn xác, mỗi chiêu đều có thể chém sắt như chém bùn, nhưng Diệp Vô Ưu lại giống như một tờ giấy mỏng trôi lềnh bềnh trên mặt nước. Cứ hễ kiếm đến là hắn lại “vô tình” vấp ngã, hoặc “vô tình” xoay người uống rượu, khiến tất cả các đòn tấn công đều đi vào không khí.

— Đứng lại! Chiến đấu cho nghiêm túc vào! — Lục Tuyết Dao nghiến răng, mặt nàng hơi ửng hồng vì tức giận — Ngươi cứ né tránh như vậy thì có gì là quân tử?

— Ta vốn đâu có bảo mình là quân tử? Ta là lãng tử mà! — Diệp Vô Ưu cười hì hì, đột nhiên hắn dừng bước, Mặc Ảnh kiếm trong tay hắn (vẫn nằm trong bao) giơ lên chắn ngang một đòn kiếm của nàng — Tiên tử, đừng ép ta. Ta mà ra tay thì ngay cả chính ta cũng thấy sợ đấy!

“Keng!”

Thanh sắt gỉ va chạm với bảo kiếm Hàn Nguyệt, phát ra tiếng kêu đinh tai nhức óc. Lục Tuyết Dao bàng hoàng cảm nhận được một luồng sức mạnh thâm trầm, cổ quái truyền đến từ thanh sắt gỉ kia. Nó không mạnh mẽ kiểu cuồng bạo, mà nó giống như một cái đầm lầy, hút hết toàn bộ linh lực băng giá của nàng vào bên trong rồi tan biến mất.

— Cái này là… — Nàng thu kiếm, kinh ngạc nhìn thanh kiếm cũ nát của hắn — Một thanh sắt gỉ sao lại có thể chặn được Hàn Nguyệt?

— Bí mật quân sự! — Diệp Vô Ưu nháy mắt — Nhưng nếu nàng đồng ý uống với ta một ly, ta sẽ cân nhắc tiết lộ cho nàng biết.

— Ngươi nằm mơ đi! — Lục Tuyết Dao quát lớn, nàng tung người lên không, kết ấn tay — “Tuyết Lạc Thiên Hoa!”

Ngay lập tức, hàng vạn bông hoa tuyết sắc lẹm như lưỡi dao từ trên trời rơi xuống, bao phủ toàn bộ phạm vi mười trượng quanh Diệp Vô Ưu. Đây là tuyệt chiêu phong tỏa không gian của nàng, không có chỗ nào để né nữa cả.

Lão Quy hét lên:
— Chủ nhân! Et o et! Chết chắc rồi! Cứu mạng rùa!

Diệp Vô Ưu lúc này không còn đùa cợt nữa. Ánh mắt hắn lóe lên một tia sáng kỳ lạ. Hắn mở nắp hồ lô, đổ một lượng rượu lớn vào mồm, nhưng không nuốt xuống mà ngậm trong miệng.

“Phụt!”

Hắn phun một ngụm rượu mạnh ra không trung, đồng thời thanh Mặc Ảnh trong tay bắt đầu múa may một cách điên cuồng.

— “Nhất Túy Giải Thiên Sầu – Sầu Này Càng Uống Càng Nhiều!”

Ngụm rượu phun ra gặp kiếm khí liền hóa thành một màn sương dày đặc, bốc hơi ngùn ngụt. Những bông hoa tuyết của Lục Tuyết Dao chạm vào màn sương này đều bị sức nóng từ “Túy Ý” làm tan chảy hoàn toàn.

Mọi người xung quanh đứng xem tròn mắt. Giữa Thiên Đạo Thành nghiêm trang, lại có một kẻ dùng rượu để phá tan kiếm pháp đỉnh cao của thiên tài Thiên Đạo Minh.

Đúng lúc cao trào, hệ thống lại vang lên trong đầu Diệp Vô Ưu:

【Hệ thống: Nhiệm vụ phát sinh! Tuyệt kỹ “Dầu gió Trường Sinh” đang ngứa ngáy trong túi đồ. Hãy dùng nó để tạo ra một tình huống thoát hiểm ngoạn mục. Phần thưởng thêm: Một bộ đồ lót chống lạnh hiệu “Bắc Cực”.】

Diệp Vô Ưu dở khóc dở cười. Hệ thống ơi là hệ thống, ngươi định bắt ta làm trò hề đến bao giờ nữa? Nhưng nhìn Lục Tuyết Dao đang chuẩn bị tung ra đòn mạnh hơn, hắn biết mình phải tẩu thoát ngay.

— Tiên tử! Coi chừng ám khí! — Diệp Vô Ưu hét lên, tay thọc vào túi đồ lấy ra lọ “Dầu gió Trường Sinh”, không thèm mở nắp mà vận công ném mạnh về phía chân Lục Tuyết Dao.

Lục Tuyết Dao hừ lạnh:
— Chút thủ đoạn hèn mọn!

Nàng chém một kiếm định làm nát món ám khí đó. Ai ngờ, khi mũi kiếm vừa chạm vào lọ dầu gió, nó đột nhiên nổ tung: “Bùm!”

Một làn khói màu xanh lục đậm đặc tỏa ra, mang theo một mùi hương… nồng nặc đến mức nghẹt thở. Đó là sự pha trộn kinh hoàng giữa bạc hà, khuynh diệp và một loại hóa chất tu tiên kỳ lạ nào đó có tác dụng thông mũi mát họng mạnh gấp 1000 lần bình thường.

— Oải chè đậu! Mùi gì thế này! — Lính canh gần đó gục ngã ngay lập tức.
— Mắt tôi! Mắt tôi cay quá! — Một vài người dân kêu khóc.

Lục Tuyết Dao đứng ngay tâm vụ nổ, nàng chỉ cảm thấy một luồng hơi lạnh cay xè xộc thẳng vào mũi, lên tận đại não. Đôi mắt lạnh lùng của nàng ngay lập tức sưng mọng, nước mắt chảy ròng ròng không thể kiểm soát.

— Diệp… Vô… Ưu… Khụ khụ… — Nàng vừa ho vừa lau nước mắt, giọng nói không còn chút uy nghiêm nào nữa mà mang theo tiếng nấc nghẹn ngào.

Về phần Diệp Vô Ưu, hắn đã sớm đeo sẵn một miếng vải che mũi từ trước. Thấy cơ hội đến, hắn túm lấy Lão Quy, chân đạp “Túy Bộ” lướt đi như một làn khói.

— Tiên tử, mùi dầu gió này rất tốt cho sức khỏe, chữa được cả chứng mất ngủ và hôi nách đấy! Đừng cảm ơn ta nhé, hẹn gặp lại ở Hội Thưởng Tửu!

Giọng nói của hắn vang vọng từ xa, rồi biến mất hút sau những dãy nhà cao tầng của Thiên Đạo Thành.

Hiện trường để lại là một vùng khói xanh xanh, và một Lục Tuyết Dao đang đứng khóc nức nở giữa đường (vì cay mắt). Mọi người xung quanh bắt đầu bàn tán:
— Nhìn kìa, Hàn Nguyệt Tiên Tử bị cái tên say rượu kia đánh đến mức khóc luôn rồi kìa.
— Thật là tội nghiệp, chắc hắn phải làm gì đó nhục nhã lắm nàng mới khóc tức tưởi như vậy.

Lục Tuyết Dao nghe thấy tiếng xì xào, mặt nàng từ đỏ vì cay chuyển sang tím tái vì giận. Nàng nắm chặt kiếm, run rẩy hét lên:
— Diệp Vô Ưu! Ta thề không bắt được ngươi, ta không phải là Lục Tuyết Dao!

***

Ở một góc tối trong một con hẻm nhỏ cách đó vài con phố.

Diệp Vô Ưu thở hổn hển, gỡ bỏ cái bịt mũi ra.
— Kinh thật! Cái dầu gió này của hệ thống đúng là vũ khí hóa học cấp độ tiên cấp. May mà mình chạy nhanh, không thì cũng bị hun chết tại chỗ rồi.

【Hệ thống: Chúc mừng ký chủ đã hoàn thành nhiệm vụ phụ một cách “không thể nhục nhã hơn”. Bạn nhận được 20 điểm Túy Ý và bộ đồ lót “Bắc Cực”. Lưu ý: Bộ đồ lót này màu hồng cánh sen, rất phù hợp với làn da của bạn.】

Diệp Vô Ưu nhìn bộ đồ lót vừa hiện ra trong tay, mặt giật giật:
— Hệ thống, ngươi có thể nào bình thường một chút được không? Tại sao lại là màu hồng cánh sen?

Lão Quy bò ra, thở hồng hộc:
— Chủ nhân, tôi phục ông rồi. Sau trận này, tên của ông chắc chắn sẽ vang dội khắp Thiên Đạo Thành. Không phải vì kiếm pháp, mà vì ông là người đàn ông đầu tiên làm cho Hàn Nguyệt Tiên Tử khóc nhè giữa phố.

— Câm miệng đi lão rùa! — Diệp Vô Ưu đút bộ đồ lót vào túi áo, ánh mắt hướng về phía cung điện uy nghiêm giữa trung tâm thành phố — Bây giờ việc quan trọng là làm sao lẩn vào chỗ của Thiên Đạo Minh. Càng gần Hội Thưởng Tửu, canh phòng càng nghiêm ngặt. Mà mùi dầu gió trên người mình vẫn chưa tan hết, cứ như cái cây kẹo bạc hà di động thế này thì làm sao mà trà trộn đây?

Hắn vò đầu bứt tai, rồi đột nhiên nhìn thấy một cửa hàng bán y phục lộng lẫy phía trước. Một ý tưởng táo bạo lóe lên trong đầu gã lãng tử.

— Lão Quy, chuẩn bị đi, chúng ta sắp đi dự tiệc cao cấp rồi. Nhưng trước hết, ta cần mượn một bộ cánh cho nó “ra dáng” đại gia cái đã!

Dưới ánh hoàng hôn, bóng lưng loạng choạng của Diệp Vô Ưu đổ dài trên nền đá. Một cơn gió thổi qua, không còn là mùi rượu rẻ tiền nữa, mà là mùi bạc hà thơm nức mũi lan tỏa khắp một vùng trời. Thiên Đạo Thành tối nay, chắc chắn sẽ có nhiều người bị… viêm xoang.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8