Túy Ngọa Trường SinhChương 14: Hàn Nguyệt kiếm ý
**CHƯƠNG 14: HÀN NGUYỆT KIẾM Ý**
Trời xanh mây trắng, nắng vàng… thực ra là tuyết trắng, gió rít, và một con rùa khổng lồ đang bay với vận tốc bàn thờ.
Trên tầng hai của Túy Diệu Các – tòa biệt thự di động hạng sang vừa được Diệp Vô Ưu “mượn” tạm từ kho báu của Lão Quy và nâng cấp bằng mớ linh thạch nộp cho hệ thống – gã lãng tử Diệp Vô Ưu đang nằm ườn trên ghế bành gỗ sưa. Hắn mặc một bộ trường bào xộc xệch, ngực phanh ra đón gió (thực ra là để khoe vẻ “phong trần” nhưng trông giống kẻ biến thái hơn), tay cầm cái hồ lô Tử Kim dốc ngược vào mồm.
“Khà… Rượu ngon! Hệ thống này đúng là không lừa mình, ‘Lục Tỉnh Tửu’ này uống vào vừa mát gan, vừa sáng mắt, lại vừa thấy đời màu hồng dù thực tế chúng ta đang bị cả một tập đoàn đa quốc gia Thiên Đạo Minh truy quét.” – Vô Ưu tặc lưỡi, ngón chân cái vẫn không quên lắc lư theo nhịp nhạc thần tiên đang phát ra từ bộ loa làm bằng vỏ ốc biển (hàng sưu tầm giới hạn).
Ở phía đầu lâu, Lão Quy đang gồng mình xoay chân chèo. Hai cái chân sau của nó quạt mạnh đến mức tạo thành luồng phản lực, xẹt ra tia lửa điện.
“Vô Ưu! Đồ con rể nhà người ta! Ngươi nằm đó hưởng lạc, còn lão phu thì phải chạy như bay bằng cơm thế này à? Ngươi có biết lượng calo lão phu tiêu thụ bằng cả nghìn năm tu luyện không? Trả linh thạch! Trả thêm linh thạch để mua bảo hiểm lao động cho lão phu ngay!” – Lão Quy hét lên bằng giọng khàn đặc, nước dãi bay tung tóe ra sau.
Vô Ưu phẩy phẩy tay: “Lão cứ bình tĩnh. Gừng càng già càng cay, rùa càng già càng… khỏe. Lão nhìn xem, chúng ta sắp tới đỉnh Vô Cực rồi. Muội tử Tuyết Dao đâu rồi?”
Hắn vừa nhắc tới, một luồng hàn khí thấu xương bỗng dưng bao phủ toàn bộ Túy Diệu Các. Một bóng hình trắng tinh khôi, lạnh lùng như sương muối ban mai bước ra từ phía ban công. Lục Tuyết Dao không nhìn hắn, đôi mắt nàng đăm đăm nhìn về phía chân trời, nơi có những điểm đen đang lao tới với tốc độ kinh hồn.
“Họ đến rồi.” – Nàng lạnh lùng nói, giọng nói như tiếng băng nứt.
Vô Ưu ngáp một cái, đưa mắt nhìn theo: “Ồ, đội bay của Thiên Đạo Minh đấy à? Trông chuyên nghiệp gớm. Có cả Phi Thiên Kiếm Thuyền, lại còn có thêm mấy con Cự Ưng… Chà, Lệ Thiên Hành đúng là chi đậm, chắc chắn phí xăng xe của hội này không hề rẻ.”
Sáu chiếc chiến thuyền mang biểu tượng Thái Cực của Thiên Đạo Minh đang dàn hàng ngang, khóa chặt đường bay của Túy Diệu Các. Dẫn đầu là một lão giả râu tóc dựng đứng, ánh mắt tóe lửa – Trưởng lão Hình phạt của Thiên Đạo Viện, tu vi ít nhất cũng ở hậu kỳ Tam Cảnh Cuồng Ca.
“Nghiệt súc Diệp Vô Ưu! Gan to tày trời, dám bắt cóc Thánh nữ, cướp đoạt thần khí! Hôm nay, Thiên Đạo Minh ta sẽ thay trời hành đạo, biến ngươi thành phân bón cho Mộ Tuyết Đỉnh này!” – Tiếng quát của lão già chấn động cả không gian, làm mấy tảng băng phía dưới lở rầm rầm.
Diệp Vô Ưu ngoáy lỗ tai, mặt dày mày dạn đáp trả: “Lão già, giọng lão hơi to đấy, có xét nghiệm thanh quản chưa? Với lại đính chính nhé, là nàng ta tự theo tôi vì mê nhan sắc của tôi, chứ bắt cóc gì tầm này. Đúng không muội tử?”
Lục Tuyết Dao không thèm đáp lại lời bông đùa của hắn. Nàng chỉ lặng lẽ rút ra thanh Hàn Nguyệt Kiếm. Ánh kiếm vừa tuốt vỏ đã tỏa ra một vầng hào quang bạc lấp lánh, đối lập hoàn toàn với thanh sắt gỉ “Mặc Ảnh” như cục nợ của Vô Ưu.
“Diệp Vô Ưu, ngươi lo giữ vững tòa lâu này. Chuyện ở đây… để ta.” – Nàng nói, đôi chân khẽ nhún, toàn thân như một cánh chim tuyết lao vút vào không trung.
Vô Ưu đứng bật dậy, huýt sáo một tiếng: “Oa, xem kìa, chế độ ‘Nữ vương’ bật rồi. Hệ thống, bật chế độ quay phim 4K cho ta, cảnh này không quay lại thì phí nửa đời người.”
【 Ting! Hệ thống nhắc nhở: Ký chủ đang lười biếng cấp độ SSS. Nhiệm vụ phụ: ‘Cổ vũ tinh thần cho nữ chính bằng ngôn từ độc đáo’. Phần thưởng: Một cân hạt dưa tiên giới. Thất bại: Bị cưỡng chế nhảy điệu ‘Vịt hóa thiên nga’ trước mặt kẻ thù. 】
Vô Ưu méo mặt: “Độc đáo? Được, chơi luôn.”
Hắn hít một hơi thật sâu, chắp tay làm loa hét lớn: “Tuyết Dao muội tử! Đánh nhẹ tay thôi, đừng để máu văng trúng bộ váy trắng, ta không có bột giặt Omo đâu đấy! Cố lên, thắng trận này ta sẽ mời muội… uống nước lọc đặc biệt!”
Lục Tuyết Dao đang lơ lửng trên không suýt chút nữa là trượt chân vì cái sự “cổ vũ” vô liêm sỉ đó. Nàng hừ lạnh một tiếng, đem tất cả nỗi bực dọc đổ lên đầu đám người Thiên Đạo Minh.
“Hàn Nguyệt Kiếm Ý – Đệ nhất chiêu: Sương Phủ Nhân Gian!”
Nàng vung kiếm. Một vòng tròn kiếm khí màu xanh nhạt lan tỏa, mang theo cái lạnh thấu tận tâm can. Những con Cự Ưng của Thiên Đạo Minh vừa chạm vào luồng khí này đã lập tức bị đông cứng đôi cánh, kêu quác quác rồi rơi tự do như những cục đá rụng.
“Cái gì? Kiếm ý của nàng ta đã đạt tới mức ‘Vạn Vật Hóa Băng’?” – Lão trưởng lão kinh ngạc, lập tức kết ấn: “Kết trận! Thiên Đạo Tru Diệt!”
Sáu chiếc chiến thuyền lập tức phóng ra những sợi xích ánh sáng vàng óng, đan xen thành một cái lưới khổng lồ hòng vây hãm Lục Tuyết Dao. Thế nhưng, nàng không hề nao núng. Vẻ đẹp của Lục Tuyết Dao lúc chiến đấu không còn là sự thanh tao thoát tục thường ngày, mà là một sự uy nghiêm đáng sợ của một thiên tài đứng đầu thế hệ.
Nàng nhắm mắt lại. Hàn Nguyệt Kiếm bắt đầu rung động theo một tần số kỳ lạ.
“Nguyệt ảnh phi tiên!”
Thân ảnh nàng bỗng chốc hóa thành mười, rồi trăm ảo ảnh. Mỗi ảo ảnh đều cầm kiếm vung ra một chiêu khác nhau. Đây chính là tuyệt kỹ làm nên tên tuổi của nàng – kiếm pháp biến hóa như ánh trăng xuyên qua nghìn tầng mây, thực thực hư hư không thể nắm bắt.
Vô Ưu dưới này ngồi cắn hạt dưa (phần thưởng hệ thống vừa cấp), mắt không rời khỏi bầu trời: “Chà chà, combo đẹp đấy. Animation 10 điểm, âm thanh sống động. Nếu là mình, chắc mình đã lén ném một bình rượu nổ vào rồi, nhưng nàng ấy thì không, nàng ấy chơi theo hệ chính phái, sang chảnh và đắt đỏ.”
Trên trời, những tiếng nổ vang lên liên tiếp. Những sợi xích ánh sáng bị chém đứt vụn. Lục Tuyết Dao như một vầng trăng sáng di chuyển giữa đám mây đen là quân thù. Một nhát kiếm vạch qua, một chiếc phi thuyền bay bị cắt đôi như cắt đậu phụ.
Lão trưởng lão hét lên điên cuồng, lao vào giáp chiến: “Nghịch đồ! Dám chống lại Minh chủ!”
“Ta không chống lại Thiên Đạo, ta chỉ chống lại kẻ mượn danh Thiên Đạo để che đậy sự thối nát.” – Lục Tuyết Dao lạnh giọng đáp trả. Kiếm của nàng và quyền của lão già va chạm, tạo ra một cơn lốc tuyết khổng lồ giữa không trung.
Sức mạnh của Thiên Đạo Minh là thứ chính trực, hào nhoáng nhưng đôi khi lại khô cứng. Còn kiếm ý của Lục Tuyết Dao lại giống như một dòng nước lạnh lẽo, nhìn thì mềm mại nhưng khi hóa băng lại đủ sức xuyên thủng mọi hàng phòng thủ.
Dưới Túy Diệu Các, Vô Ưu chợt nhận ra có điều gì đó không ổn. Qua “Túy Nhãn Khán Thiên Hạ” (Con mắt nhìn đời qua màn rượu), hắn thấy ở dưới chân núi Mộ Tuyết có những luồng hắc khí đang âm thầm leo lên.
“Bỏ xừ, Mị Cơ! Con mụ đó chơi trò ‘đục nước béo cò’ à?”
Hắn nhìn lên trời, Lục Tuyết Dao đang bận bịu cân sáu cái chiến thuyền và lão trưởng lão điên cuồng kia. Nàng tuy mạnh nhưng kiến cũng đông, nếu cứ kéo dài, nàng sẽ kiệt sức.
Vô Ưu đặt đĩa hạt dưa xuống, thở dài một cái: “Đúng là nam nhân không thể chỉ đứng nhìn mỹ nhân gánh team được. Lão Quy, tăng tốc hết cỡ cho ta! Áp sát chiếc phi thuyền trung tâm!”
“Ngươi định làm gì? Nguy hiểm lắm!” – Lão Quy hoảng hốt.
“Làm gì à? Để ta dạy cho đám người cứng nhắc này biết, đôi khi chính nghĩa không cần phải quá… nghiêm túc.”
Vô Ưu nhấc hồ lô rượu, nốc một ngụm lớn, rồi đứng trên lan can gào to: “Tuyết Dao! Dùng ‘Băng Thiên Tuyết Địa’! Muội cứ đông cứng cả vùng này lại, còn lại để lão đại lo!”
Lục Tuyết Dao trong lúc chiến đấu căng thẳng nghe thấy tiếng của hắn, mặc dù cực kỳ muốn bay xuống sút cho hắn một cái vì tội xưng “lão đại”, nhưng nàng vẫn chọn tin tưởng.
Nàng cắm thanh Hàn Nguyệt Kiếm xuống hư không. Một chấn động lực cực mạnh tỏa ra.
“Hàn Nguyệt Vĩnh Cửu – Tuyệt địa hóa băng!”
Trong nháy mắt, hơi ẩm trong không trung đông đặc lại. Không chỉ có mây tuyết, mà ngay cả linh lực trong không khí cũng bị đóng băng thành những tinh thể sắc lẹm. Đám lính Thiên Đạo Minh thấy tay chân mình đơ ra, chuyển động trở nên chậm chạp như chiếu phim slow-motion.
Đúng lúc này, Diệp Vô Ưu từ Túy Diệu Các nhảy ra. Hắn không dùng kiếm khí hào hùng như nàng, cũng không dùng chiêu thức hoa mỹ. Hắn cầm… một nắm lớn thứ gì đó giống như tro bụi và muối.
“Túy Ý Đạo – Bí chiêu: Hối Tiên Thán (Tiếng than của thần tiên hối hận)!”
Thực ra, đây là bột tiêu siêu cay và rượu cồn nguyên chất 99 độ được hắn trộn lẫn bằng công thức bí truyền của hệ thống.
Hắn vung tay một cái. Nhờ trận pháp đóng băng của Tuyết Dao, đám bụi cay này bám chặt lấy lớp băng đang bủa vây kẻ thù.
Khi các tinh thể băng tan nhẹ ra vì nhiệt độ từ đám cồn, cái thứ hỗn hợp chết người kia thấm thẳng vào da, mắt, và mũi của đám tu sĩ.
“Áaaa! Mắt tôi! Mắt tôi cay quá!”
“Oái! Tại sao người tôi nóng như bị đốt mà tay chân lại đóng băng?”
“Cái gì thế này? Đây không phải là tiên thuật! Đây là chơi bẩn! Quân hèn kế mạt!”
Lão trưởng lão đang hăng máu chiến đấu bỗng dưng hắt hơi một cái vang trời: “Hắt… xìiii! Thằng nhóc… ngươi dùng cái gì… hắt xìiii!”
Vô Ưu đáp chân xuống một mảng băng, gãi đầu cười hì hì: “Đây gọi là ‘Thanh niên nghiêm túc gặp kẻ biến thái’. Tuyết Dao, tranh thủ đi!”
Lục Tuyết Dao nhìn cảnh tượng trước mắt mà câm nín. Nàng đã chuẩn bị tâm lý cho một trận chiến sống còn hào hùng, kết quả là kẻ địch bị gã này dùng… bột tiêu hạ gục?
Tuy nhiên, nàng không lãng phí thời gian. Kiếm ý Hàn Nguyệt bùng nổ, một vầng trăng khuyết khổng lồ hiện ra đằng sau lưng nàng. Nàng vung kiếm, một đường kiếm hình bán nguyệt quét ngang qua tất cả các phi thuyền đang chao đảo.
“Cút đi!”
Rầm! Rầm! Rầm!
Sáu chiếc chiến thuyền nổ tung linh lực, rơi thẳng xuống vách núi đá vôi phía dưới. Đám người Thiên Đạo Minh dính “combo bẩn” của Vô Ưu cộng thêm kiếm ý của Tuyết Dao, tan rã hoàn toàn.
Giữa không trung yên tĩnh trở lại, chỉ còn tiếng gió lồng lộng. Lục Tuyết Dao từ từ hạ xuống, áo trắng vẫn không dính một hạt bụi, nhưng ánh mắt nhìn Diệp Vô Ưu thì chứa đựng đủ loại sắc thái: kinh ngạc, khinh bỉ, và một chút gì đó… buồn cười mà nàng cố kìm nén.
“Huynh lúc nào cũng phải làm trò như vậy sao?” – Nàng tra kiếm vào vỏ, hỏi nhẹ nhàng.
Vô Ưu lại lười biếng leo lên lưng rùa, phủi phủi quần áo: “Muội tử à, thắng là được, quan trọng gì hình thức. Với lại, dùng bột tiêu rẻ hơn dùng linh khí nhiều. Ta gọi đó là ‘Tu tiên theo hướng kinh tế bền vững’.”
Lão Quy thở phì phò bò tới: “Đúng! Kinh tế cái con khỉ! Toàn là trò con bò của ngươi. Nhưng mà… Lục tiểu thư, vừa rồi chiêu kiếm của cô quả thực rất ra dáng thiên tài, lão phu nhìn mà cũng thấy lạnh sống lưng.”
Tuyết Dao không nói gì, nàng ngồi xuống một góc trên ban công, đôi vai khẽ run nhẹ. Có lẽ trận chiến vừa rồi cũng tiêu tốn của nàng không ít sức lực, hoặc nàng đang thực sự suy nghĩ lại về ý nghĩa của việc “hành hiệp trượng nghĩa” đi kèm với bột tiêu và rượu lậu.
Vô Ưu tiến tới, đặt một chén rượu nhỏ trước mặt nàng.
“Đừng lo, chén này không có bột tiêu đâu. Rượu ướp hoa nhài, thanh nhiệt giải độc, cực kỳ hợp với kiếm ý lạnh lẽo của muội.”
Lục Tuyết Dao ngước mắt lên, nhìn khuôn mặt tươi cười bất cần đời của hắn. Trong phút chốc, nàng thấy gã này hình như cũng không đến nỗi đáng ghét như nàng tưởng. Nàng cầm chén rượu lên, nhấp một ngụm nhỏ.
“Cảm ơn.” – Nàng khẽ nói.
“Gì cơ? Ta không nghe rõ?” – Vô Ưu áp sát tai vào.
“Ta nói là huynh biến đi cho đẹp trời!” – Nàng lập tức quay trở lại trạng thái “Nữ thần băng giá”, hất vạt áo bước vào trong phòng, để lại Vô Ưu đứng đó gãi đầu gãi tai.
Hắn nhìn ra phía xa. Đỉnh Vô Cực của Mộ Tuyết Đỉnh đã hiện ra trong tầm mắt, cô độc và uy nghiêm giữa bầu trời đêm bắt đầu buông xuống.
“Chuẩn bị nhé Lão Quy, sắp đến phần hấp dẫn nhất rồi. Vạn Năm Tuyết Dịch, và cả cái ấn ký trên thanh Mặc Ảnh này nữa… Ta có linh cảm, cái hồ lô này sắp được uống một bữa no nê.”
Trong bóng tối phía sau rặng núi, một cặp mắt rực đỏ ma mị đang dõi theo họ. Mị Cơ liếm môi, trên tay cầm một lá bùa màu máu: “Cứ vui vẻ đi Diệp Vô Ưu, trò hay bây giờ mới thực sự bắt đầu.”
Nhưng Vô Ưu đâu có quan tâm. Hắn đang bận tranh cãi với hệ thống xem liệu việc ném bột tiêu vào mắt trưởng lão có được tính là “thi triển võ công sáng tạo” để đổi lấy thêm một chai mồi nhắm hay không.
Trường sinh thì trường sinh, nhưng không có mồi nhắm thì trường sinh làm cái gì cơ chứ?
—
**Hết chương 14.**