Túy Ngọa Trường SinhChương 24: Kiếm không có lưỡi
**CHƯƠNG 24: KIẾM KHÔNG CÓ LƯỠI**
Gió trên đỉnh Vô Cực rít gào như tiếng mẹ chồng đòi nợ, nhưng Diệp Vô Ưu thì không quan tâm. Hắn đang bận một việc cực kỳ hệ trọng, mang tính chất sống còn đối với tiền đồ tu luyện của bản thân: Tìm cái nắp hồ lô.
“Lão Quy! Mau, mau giúp ta! Cái nắp bằng gỗ đào của ta bay đâu rồi? Không có nó, hương rượu bay mất thì ta tu luyện cái nỗi gì? Đây là đang chảy máu chất xám, là tổn thất tài sản của cả một hệ tư tưởng đấy!”
Diệp Vô Ưu bò lê bò trường trên nền tuyết trắng xóa, đôi mắt lờ đờ vì say nhưng lại soi xét mặt đất kỹ hơn cả mấy lão giám định đồ cổ. Lão Quy, lúc này đang thu nhỏ lại bằng cái bao diêm, chui ra từ túi áo rách của hắn, thò cái đầu nhăn nheo ra thở dài:
“Ngươi nhìn cái tiền đồ của mình xem? Người ta tu tiên là để hô phong hoán vũ, ngươi tu tiên là để đi tìm nắp chai. Ta nói thật, nếu không phải vì bị phong ấn, ta đã đổi chủ từ tám vạn năm trước rồi. Chủ nhân gì mà cái vibe nó cứ bị… lỗi hệ thống thế nào ấy!”
“Hứ, lão thì biết cái gì? Rượu là tinh hoa của đất trời, nắp hồ lô là người giữ cửa tâm hồn. Mất nắp là mất gốc!”
Diệp Vô Ưu vừa nói vừa quờ quạng, thế quái nào lại quờ trúng… một cái bắp chân. Không phải bắp chân mượt mà của Lục Tuyết Dao (nếu là nàng thì hắn đã bị đóng băng thành kem que từ lâu), mà là một cái chân mang ủng thêu hoa văn vàng ròng của Thiên Đạo Viện, đang run bần bật.
Đó là Thượng Quan Thiết Trụ – một cái tên nghe rất cục súc nhưng lại là vị đại ca cầm đầu nhóm Thần Phong vừa bị Vô Ưu hạ đo ván. Lúc này, Thiết Trụ đang nằm chổng vó giữa tuyết, khuôn mặt điển trai (theo tiêu chuẩn nghèo nàn của tu chân giới) giờ sưng vù như một quả cà tím vì dính phải một cú “vô tình bước hụt” của Diệp Vô Ưu lúc nãy.
“Ngươi… tên ác ma say xỉn này! Ngươi định làm gì chân của ta? Ngươi định thu thập nội tạng của đệ tử Thiên Đạo Viện để luyện tà công sao?” Thiết Trụ gào lên, âm thanh nghe như tiếng gà bị bóp cổ.
Diệp Vô Ưu ngẩng đầu lên, hơi thở sặc mùi Tuyết Liên Tửu phả thẳng vào mặt đối phương: “Nội tạng nhà ngươi có vị rượu không? Không có thì ta thèm vào. Ta đang tìm nắp hồ lô, ngươi thấy không?”
“Ngươi… ngươi vừa đánh bại bọn ta, nhục mạ uy danh Thiên Đạo Minh, vậy mà giờ lại quan tâm đến một cái nắp gỗ?” Thiết Trụ tức đến mức suýt chút nữa là phun ra một búng máu dài hai mét. “Nhân nghĩa ở đâu? Đạo đức tu tiên ở đâu?”
Diệp Vô Ưu đứng bật dậy, người hơi nghiêng một góc 45 độ theo phong cách Michael Jackson nhưng lại là phiên bản… sắp ngã. Hắn gãi gãi mái tóc bù xù, thanh sắt gỉ Mặc Ảnh bên hông đung đưa trông chả khác gì một mẩu củi khô dùng để nhóm bếp.
“Ồ, nhân nghĩa à? Các ngươi kéo cả đám đến hội đồng một gã say, đòi cướp bình rượu duy nhất của một thanh niên nghèo vượt khó, sau đó các ngươi hỏi ta nhân nghĩa ở đâu?” Diệp Vô Ưu bật cười, nụ cười đúng chất “đếch cần đời”. “Để ta dạy cho các ngươi một khóa đào tạo ngắn hạn về nhân nghĩa nhé. Miễn học phí, chỉ thu lệ phí bằng lòng tự trọng thôi.”
Lục Tuyết Dao đứng cách đó không xa, thanh kiếm trắng tuyết trong tay nàng khẽ run lên. Nàng thật sự không muốn nhìn cảnh này. Nàng là người của danh môn chánh phái, quen với những trận quyết đấu oanh liệt, thắng thua phân minh bằng linh lực hùng hậu. Còn đây? Đây là một màn hài kịch rẻ tiền mà kẻ thủ vai chính lại là người nàng đang đồng hành.
“Vô Ưu, đi thôi. Bọn họ đã không còn sức chiến đấu, đừng làm nhục họ thêm nữa,” Lục Tuyết Dao lạnh lùng nói, nhưng trong mắt lại có chút ý cười lướt qua nhanh như cách người ta nhấn nút ‘skip’ quảng cáo.
“Ấy, Tiên tử muội muội, muội đừng cứng nhắc thế. Giáo dục là quốc sách hàng đầu, ta đây là đang giúp Lệ Thiên Hành dạy dỗ lại đàn em thôi.” Diệp Vô Ưu phất phất tay, đoạn hắn rút thanh Mặc Ảnh ra.
Khi thanh sắt gỉ kia được rút khỏi vỏ, cả đám đệ tử Thiên Đạo Viện nín thở. Bọn chúng đã nghe danh Mặc Ảnh là một thần khí thái cổ. Bọn chúng tưởng tượng sẽ có hào quang ngàn dặm, tiếng rồng ngâm hổ gầm, chí ít cũng phải có hiệu ứng kỹ xảo 4K siêu nét.
Nhưng không.
Thanh kiếm nhìn như một thanh sắt chưa được mài, vừa tối tăm vừa… cụt lủn ở đầu, thậm chí trên thân kiếm còn dính một mảnh vải rách, có lẽ là Diệp Vô Ưu dùng để lau mồm lúc uống say.
“Kiếm… kiếm không có lưỡi?” Thiết Trụ trố mắt nhìn. “Ngươi định dùng cái thanh củi gỉ này để dạy bọn ta về nhân nghĩa?”
Diệp Vô Ưu cầm thanh kiếm, động tác vụng về như kẻ lần đầu cầm đũa. Hắn lắc lư bước tới trước mặt Thiết Trụ: “Nhân nghĩa không nằm ở độ sắc của kiếm, mà nằm ở độ lì của mặt. Kiếm của ta không có lưỡi, bởi vì lưỡi kiếm là để giết người, còn sắt gỉ là để… thông não.”
Nói đoạn, hắn vung kiếm.
Một chiêu thức vô cùng “tâm linh”. Không có kiếm khí xé gió, không có linh lực nổ tung. Diệp Vô Ưu chỉ đơn giản là đi vòng quanh đám đệ tử đang nằm dưới đất, mỗi người hắn tặng cho một cú gõ nhẹ vào đỉnh đầu.
“Cốp! Chiêu này gọi là ‘Nhất Niệm Tỉnh Ngộ’, bớt đi theo thằng cha Minh chủ ảo tưởng sức mạnh đó đi!”
“Cốp! Chiêu này là ‘Hồi Đầu Thị Ngạn’, rượu ngon không uống lại đi uống trà xanh của mấy con mụ mị cơ kia à?”
“Cốp! Cái này gọi là ‘Thiện Ác Hữu Báo’, hồi nãy đứa nào dám bảo cái hồ lô của ta là đồ phế thải?”
Lão Quy che mắt lại bằng đôi chân ngắn ngủn: “Chết tiệt, đây không phải là Túy Kiếm, đây là gõ mõ! Hắn đang dùng đỉnh cao võ học thái cổ để… gõ đầu trẻ em!”
Đám đệ tử Thiên Đạo Viện lúc đầu còn định phản kháng, nhưng kỳ lạ thay, mỗi lần thanh sắt gỉ kia chạm vào đầu, một luồng “túy ý” dịu dàng như gió xuân lướt qua đại não bọn chúng. Những giáo điều cứng nhắc về việc “diệt trừ dị loại”, “thiết lập trật tự tuyệt đối” bỗng dưng bay màu nhanh như người yêu cũ xóa ảnh chung trên Facebook.
Bọn họ thấy gì? Bọn họ thấy một cảnh tượng kỳ ảo: Một vùng thảo nguyên mênh mông, nơi họ không cần phải đấu đá, không cần phải tu luyện đến mức trọc đầu, chỉ cần nằm dưới gốc cây, ngắm mây và… nhậu.
Cái “nhân nghĩa” của Diệp Vô Ưu rất đơn giản: Đời người ngắn ngủi, tu tiên là để sướng, không phải để làm nô lệ cho mấy lão già tham quyền lực.
Thiết Trụ ngẩn ngơ, nước mắt chảy ròng ròng trên mặt, làm nhòe cả vết cà tím: “Ta… ta sai rồi. Hóa ra bấy lâu nay ta tu tiên là để được mặc áo đẹp và bắt nạt kẻ yếu sao? Ta thật là rác rưởi của giới tu chân! Hu hu… tiền bối, ngài nói đúng, hồ lô của ngài thực sự là tác phẩm nghệ thuật, còn ta chỉ là một tên tiểu nhân nhìn thế giới qua cái lỗ đồng tiền!”
Lục Tuyết Dao đứng hình. Nàng chưa từng thấy ai “cảm hóa” kẻ thù bằng cách gõ đầu như thế này. Đám đệ tử tinh anh của Thiên Đạo Viện, những kẻ kiêu ngạo đến mức coi rẻ sinh linh, giờ đây lại ngồi ôm nhau khóc nức nở như những đứa trẻ bị mất kẹo.
“Cái này… gọi là nhân nghĩa sao?” Nàng lẩm bẩm, hoài nghi về toàn bộ quá trình tu luyện của mình từ trước tới nay.
“Tất nhiên rồi!” Diệp Vô Ưu cắm thanh Mặc Ảnh trở lại cái vỏ rách, tự mãn vuốt cằm dù cằm hắn chỉ có vài sợi râu lún phún. “Sát nhân là hạ sách, nhân nghĩa là làm cho bọn chúng tự cảm thấy mình nhục nhã mà sống tốt hơn. Nhìn xem, bọn chúng giờ đã biết hối cải, vibe tích cực hẳn lên đúng không?”
Lão Quy thở hắt ra một hơi, cuối cùng cũng tìm thấy cái nắp gỗ đào đang mắc kẹt trên một nhành cây gần đó. Nó khéo léo dùng linh lực kéo nắp về cho chủ nhân: “Đây, đồ thần kinh của ngươi đây. Lấy được nắp rồi thì biến đi thôi, lát nữa viện binh của Thiên Đạo Minh kéo tới, ngươi định dùng chiêu ‘Cốp Cốp’ đó để gõ đầu mười vạn quân à?”
Diệp Vô Ưu chộp lấy cái nắp, nhanh như chớp ấn chặt vào miệng hồ lô. Hắn thở phào một cái, khuôn mặt lại trở về vẻ say khướt, bỡn cợt thường ngày.
“Đi! Mục tiêu tiếp theo: Mộ Tuyết Đỉnh! Ở đó có Tửu Tuyền vĩnh cửu, nghe nói uống một hớp là có thể nhìn thấy tiên nữ múa thoát y… à không, là nhìn thấy đạo trời!”
Hắn xoay người, vạt áo rách nát bay phấp phới trong gió tuyết. Lục Tuyết Dao dù miệng than phiền nhưng chân vẫn bước theo. Nàng bắt đầu cảm thấy cái sự điên khùng của Diệp Vô Ưu có một sức hút kỳ lạ, giống như khi bạn bắt đầu nghiện một món ăn vừa cay vừa nồng dù biết hôm sau sẽ… đau bụng.
Ở phía sau, Thiết Trụ và đồng bọn đồng loạt quỳ xuống, đồng thanh hét vang:
“Cảm ơn tiền bối đã thông não! Từ nay chúng con xin giải ngũ, về quê trồng nho nấu rượu!”
Diệp Vô Ưu không quay đầu lại, chỉ giơ bàn tay lên vẫy vẫy, giọng hát lè nhè lại vang lên:
“Thế nhân cười ta quá điên cuồng,
Ta cười thế nhân chẳng dám ngông.
Kiếm không lưỡi, tâm không vướng,
Nhậu hết mây xanh, ngủ bến sông!”
Dưới chân núi, Mị Cơ đang nấp sau tảng đá lớn, chứng kiến toàn bộ màn kịch “nhân nghĩa” của Diệp Vô Ưu. Nàng ta không thấy cười, mà chỉ thấy một sự kinh hãi chạy dọc sống lưng.
“Thanh kiếm đó… nó không hề có linh áp, nhưng lại có thể trực tiếp tác động vào đạo tâm? Diệp Vô Ưu, ngươi không phải là một kẻ say đơn thuần, ngươi chính là một cái hố đen có thể nuốt chửng cả hệ tư tưởng của Thiên Đạo Minh.”
Nàng khẽ chạm vào trái tim mình, nơi đó vẫn đang đập thình thịch vì sợ hãi. Lần đầu tiên trong đời, một Ma tu như nàng cảm thấy may mắn vì… hắn không gõ đầu nàng.
Hành trình tiến tới Mộ Tuyết Đỉnh còn dài, sương mù lại phủ lên dấu chân của gã say và vị tiên tử lạnh lùng. Thế giới tu tiên này vốn đã thối nát, nhưng dường như sự “vô tri” của Diệp Vô Ưu lại là liều thuốc chữa trị tốt nhất – dẫu cho liều thuốc ấy sặc mùi cồn và có tác dụng phụ là làm người ta muốn… nghỉ việc đi nhậu.
Chương này khép lại bằng cảnh hoàng hôn đỏ rực chiếu rọi bóng một người, một tiên, và một con rùa già liêu xiêu trên đỉnh núi cao, bỏ lại sau lưng một đám đệ tử chính tông đang rủ nhau đi… thảo luận về quy trình lên men rượu nho.