Túy Ngọa Trường SinhChương 28: Tuyết Dao trọng thương
**Chương 28: Đột Phá Xông Phi, Nóc Nhà Bỗng Nhiên Có Biến!**
Trong cái hang động ẩm ướt đầy mùi men rượu thơm đến nhức nách của Mộ Tuyết Đỉnh, Diệp Vô Ưu đang lơ lửng trên mặt nước như một con vịt bị trúng gió. Ánh sáng vàng chóe của sự đột phá vây quanh hắn, trông chẳng khác gì một cái bóng đèn cao áp loại nghìn watt đang chuẩn bị chập điện.
“Ting! Hệ thống nhắc nhở: Chúc mừng ký chủ đã thành công nhảy hố từ ‘Vi Túy’ lên ‘Cuồng Ca’. Cấp độ lầy lội đã tăng 200%. Chức năng ‘Karaoke Trấn Áp Đối Thủ’ chính thức khởi động. Kèm theo gói quà tân thủ: Micro bằng gỗ mục và một cuốn sách ‘100 bài nhạc vàng làm tan nát đạo tâm’.”
Diệp Vô Ưu đang trong trạng thái “phê pha”, đầu óc quay cuồng như đang ngồi tàu lượn siêu tốc ở Đầm Sen. Hắn nghe thấy tiếng hệ thống trong đầu mà cứ ngỡ là tiếng sấm truyền của thượng giới.
“Hát… hát cái gì? Hệ thống, ngươi có thể nào chuyên nghiệp hơn một chút được không? Người ta đột phá thì được vạn kiếm quy tông, khí tức bá đạo, còn ta thì được làm… ca sĩ phòng trà à? Ta là lãng tử, là kiếm tiên, không phải là ‘Sầu nữ’ nhé!” – Vô Ưu lầm bầm trong mồm, tay chân vẫn vung vẩy không ngừng.
Lục Tuyết Dao đứng bên cạnh, tay cầm Hàn Nguyệt kiếm, gương mặt xinh đẹp giờ đây vừa đen vừa xanh, chuyển màu liên tục như đèn giao thông. Nàng nhìn cái kẻ đang “lên đồng” trước mặt mà chỉ muốn dùng một chiêu “Băng Phong Thiên Hạ” cho hắn đóng thành cục đá rồi lăn xuống núi cho khuất mắt.
“Diệp Vô Ưu! Ngươi có thôi ngay cái kiểu nhảy múa thoát xác đó không? Linh khí đang loạn lạc, ngươi mà tẩu hỏa nhập ma là ta mặc kệ đấy!” – Tuyết Dao quát lên, nhưng giọng nàng vốn lạnh lùng, nghe như tiếng băng nứt, chẳng có tí gì là uy hiếp đối với một kẻ đang say đến mức quên cả tên họ như hắn.
Vô Ưu nhìn nàng, đôi mắt đỏ hoe bỗng hiện lên vẻ dịu dàng giả trân: “Dao nhi… sao nàng lại có tận ba cái đầu thế kia? Đã thế cái đầu nào cũng đẹp nữa… Ực, để ta múa cho nàng xem một bài ‘Túy Kiếm Vũ’ nhé!”
Nói rồi, hắn vung thanh Mặc Ảnh lên. Thanh kiếm giờ đây đã thoát xác, bóng loáng như được tráng một lớp gương cao cấp, tỏa ra một loại tửu ý đậm đặc đến mức không gian xung quanh bắt đầu méo mó.
“Vụt! Vụt! Vụt!”
Kiếm chiêu của hắn lúc này không hề có quy tắc, trông cứ như một ông chú say xỉn đang múa chổi trừ tà, nhưng mỗi khi lưỡi kiếm lướt qua, vách đá hang động lại bị chém ngọt xớt như đậu phụ. Đây chính là sức mạnh của cảnh giới “Cuồng Ca” – hành động tùy ý, uy lực tùy tâm.
Nhưng đúng lúc sự thăng hoa đang đạt đỉnh, một luồng âm phong cực kỳ rét buốt và mang theo mùi máu tanh nồng nặc bỗng nhiên luồn lách qua các khe đá.
“Chíuuuuu!”
Một vệt sáng màu tím sẫm lao ra từ bóng tối, mục tiêu nhắm thẳng vào gáy của Diệp Vô Ưu.
“Cẩn thận!” – Lục Tuyết Dao phản xạ cực nhanh. Dù nàng đang tức cái lồng ngực vì độ báo đời của Vô Ưu, nhưng bản năng bảo vệ đồng đội (và cả chút tình cảm nhen nhóm mà nàng chưa chịu thừa nhận) đã khiến nàng lao lên.
“Keng!”
Hàn Nguyệt kiếm chạm trán với tia sáng tím, tóe ra những tia lửa điện lạnh lẽo. Kẻ tấn công cuối cùng cũng lộ diện. Từ trong bóng tối, hai bóng đen cao gầy, khoác áo choàng đen có thêu hình trăng máu thong dong bước ra.
“Ái chà chà, thật là một màn ‘phu xướng phụ tùy’ cảm động rơi nước mắt.” – Tiếng cười the thé, lảnh lót nhưng đầy sát khí vang lên. Đó là ‘Huyết Sát’ và ‘U Ảnh’ – hai sát thủ hàng đầu dưới trướng Mị Cơ.
Huyết Sát liếm môi, đôi mắt xanh lét nhìn chằm chằm vào hồ rượu: “Diệp Vô Ưu, Mệnh lệnh của Chủ thượng là mang đầu ngươi về, nhưng nếu ngươi tự nguyện hiến dâng cái Tử Kim Yêu Hồ kia, ta có thể xem xét để ngươi được chết toàn thây cùng mỹ nhân của mình.”
Diệp Vô Ưu lúc này đang gục đầu vào chuôi kiếm, ợ một cái rõ to: “Cái gì… ai hiến đầu? Đầu ta nhiều gàu lắm, các ngươi lấy làm gì?”
Lục Tuyết Dao nghiến răng: “Đừng nói nhảm với chúng. Chúng là người của Thiên Đạo Minh và Ma Giáo cấu kết. Tránh ra sau!”
Nàng một mình chắn trước mặt Diệp Vô Ưu, khí tức của một Hàn Nguyệt Tiên Tử bùng nổ. Những bông tuyết nhỏ bắt đầu xoay tròn quanh người nàng. Nhưng Tuyết Dao không ngờ rằng, những sát thủ này đã chuẩn bị kỹ lưỡng cho cuộc vây bắt này.
“Vạn Cốt Hủ Linh Trận, mở!” – U Ảnh hô lớn, tay kết ấn nhanh như chớp.
Mặt đất hang động bỗng hiện ra những vòng tròn ma quái, từ dưới lòng hồ rượu, những cánh tay xương xẩu, đen sì vươn lên, tóm lấy chân của Tuyết Dao. Một luồng khói độc màu tím bốc lên, làm lu mờ linh giác của nàng.
“Độc? Các ngươi thật hèn hạ!” – Nàng quát lên, vung kiếm chém tan những cánh tay xương.
Tuy nhiên, Huyết Sát đã chờ sẵn cơ hội này. Hắn đột ngột biến mất tại chỗ, hiện ra ngay phía sau Tuyết Dao. Một thanh thủ chùy mang theo ‘Huyết Nguyệt Độc’ tàn khốc đâm mạnh vào vai nàng.
“Phập!”
“A!” – Tuyết Dao rên nhẹ một tiếng, thân hình mảnh mai lảo đảo. Máu từ vai nàng chảy ra, nhưng không phải màu đỏ mà là màu tím đen nhức mắt. Chất độc này đang ăn mòn linh lực của nàng với tốc độ chóng mặt.
Lục Tuyết Dao ngã khuỵu xuống, sắc mặt trắng bệch như tờ giấy. Nàng dùng kiếm chống đất, cố gắng không để mình ngất đi, đôi mắt vẫn hướng về phía tên nát rượu đang ngẩn ngơ kia: “Diệp… Vô… Ưu… Chạy… mau…”
Cảnh tượng mỹ nhân trọng thương, máu thấm đẫm vai áo trắng tinh khôi đã đập vào mắt Diệp Vô Ưu qua một tầng sương mù rượu. Trí não hắn bỗng nhiên nổ tung một tiếng “Đoàng!”.
Hệ thống: “Ting! Cảnh báo: Nhân vật ‘Nóc nhà’ đang gặp nguy hiểm tính mạng. Chỉ số phẫn nộ của ký chủ đang tăng vọt. Kích hoạt trạng thái: ‘Cuồng Ca – Tuyệt Sát Tâm’. Lời khuyên: Đừng có múa kiếm nữa, hát đi đại ca!”
Diệp Vô Ưu im lặng. Một sự im lặng đến đáng sợ.
Cơn say của hắn dường như không hề mất đi, nhưng nó đã chuyển sang một trạng thái khác. Không còn là sự bay bổng vui vẻ, mà là sự âm trầm như đáy biển sâu. Hắn từ từ đứng thẳng người lên, thanh Mặc Ảnh trong tay bắt đầu rung lên bần bật, phát ra tiếng kêu u u như tiếng than khóc của hàng vạn hồn ma tửu khách.
“Các ngươi…” – Giọng Vô Ưu trầm xuống, không còn chút bông đùa nào nữa. “Dám làm bẩn y phục của Dao nhi?”
Huyết Sát cười lớn: “Làm bẩn thì đã sao? Một lát nữa ta còn làm thịt cả ngươi…”
Lời chưa dứt, Diệp Vô Ưu bỗng đưa thanh Mặc Ảnh lên trước mặt, tay kia cầm lấy cái micro bằng gỗ mục mà hệ thống vừa tặng. Hắn há miệng, bắt đầu lấy hơi.
Lục Tuyết Dao dù đang hôn mê mê tỉnh tỉnh cũng phải trợn tròn mắt. Tên này định làm gì? Giữa lúc dầu sôi lửa bỏng, hắn định thi tài năng âm nhạc à?
“Ố dàaaaaaaaaaa!”
Một tiếng hét dài thoát ra từ miệng Diệp Vô Ưu. Không phải là hát, mà là một loại sóng âm mang theo sức mạnh kinh thiên động địa. Sóng âm màu vàng kim trộn lẫn tửu ý lan tỏa ra như một cơn sóng thần.
“Túy Đạo Thần Thông: Đại Nhạc Linh Hồn – Bài hát: Cắt Của Ta Một Miếng Thịt!”
“Cái gì???” – Huyết Sát và U Ảnh kinh hoàng bịt tai lại.
Sóng âm đó không đánh vào thân xác, mà nó chọc thẳng vào màng nhĩ, len lỏi vào từng sợi dây thần kinh của bọn chúng. Linh lực trong người bọn chúng bắt đầu nhảy múa theo nhịp điệu bài hát mà Diệp Vô Ưu đang gào thét.
“Rượu vào lời ra, người đau thì kiếm đau! Ta đây chính là, Vô Ưu đệ nhất lầu!” – Vô Ưu vừa nhảy vừa gào.
Hệ thống chấm điểm: “Tuyệt vời! Cao độ đạt chuẩn phá nhà phá cửa. Chỉ số tổn thương tinh thần của đối thủ: +99999. Tiếp tục gào đi, đừng dừng lại!”
Huyết Sát gục xuống, hai tai chảy máu: “Dừng lại! Làm ơn dừng lại! Đánh thì đánh, sao lại tra tấn màng nhĩ chúng ta như thế này?”
U Ảnh còn thảm hơn, hắn vốn dĩ tu luyện tâm pháp tĩnh lặng, gặp phải thể loại “karaoke tử thần” này thì đạo tâm nát bét. Hắn đập đầu vào vách đá tự tử chỉ để mong được yên bình.
“Oanh!”
Diệp Vô Ưu không dừng lại, hắn một tay cầm kiếm, một tay cầm mic, lướt đi trong hang động như một bóng ma. Mỗi bước chân của hắn là một nhịp nhạc, mỗi chiêu kiếm là một lời ca tuyệt mệnh.
“Vong Ngã – Nhất Kiếm Định Âm!”
Thanh Mặc Ảnh vạch ra một đường cong tuyệt mỹ trong không trung. Một tia kiếm khí khổng lồ, mang hình dáng một nốt nhạc cao vút, chém thẳng qua người hai tên sát thủ.
Không có tiếng va chạm rầm rộ, chỉ có một tiếng vang như dây đàn bị đứt. Huyết Sát và U Ảnh trố mắt nhìn, cơ thể bọn chúng từ từ vỡ tan thành từng mảnh vụn ánh sáng, ngay cả nguyên thần cũng không kịp chạy thoát vì đã bị tiếng hát của Vô Ưu… ru ngủ vĩnh viễn.
Hang động trở lại sự yên tĩnh, ngoại trừ tiếng ợ hơi cuối cùng của Diệp Vô Ưu.
“Hù… mệt vcl…” – Vô Ưu quăng cái micro đi, thanh Mặc Ảnh cũng rơi phịch xuống đất.
Hắn loạng choạng lao đến chỗ Lục Tuyết Dao. Lúc này chất độc tím ngắt đã lan lên đến tận cổ nàng.
“Dao nhi! Đừng chết mà! Nàng chết rồi thì ai mắng ta, ai dọa đóng băng ta nữa?” – Vô Ưu vừa khóc vừa mếu, nước mắt nước mũi chảy dài trông thảm thương không chịu nổi.
Hắn vội vàng dốc hồ lô rượu ra, nhưng lần này không phải rượu thường, mà là ‘Linh Tuyền Thạch Nhũ’ quý giá nhất mà hắn chắt chiu từ nãy đến giờ.
“Nào, uống đi! Đắng thì nhả ra, nhưng phải nuốt vào mới sống được!” – Hắn dùng một tay đỡ đầu nàng, tay kia run rẩy đổ rượu vào miệng nàng.
Nhìn thấy gương mặt tái nhợt của Lục Tuyết Dao, lòng Diệp Vô Ưu đau thắt lại. Đây là lần đầu tiên, cái sự tự tại của hắn bị lung lay dữ dội đến thế. Trường sinh để làm gì? Để đứng nhìn những người quan tâm mình ngã xuống sao?
Hệ thống vang lên âm thanh khô khốc: “Ting! Muốn cứu ‘nóc nhà’, ký chủ cần thực hiện chiêu thức: ‘Chuyển Độc Vào Rượu’. Lưu ý: Chất độc sẽ đi ngược vào cơ thể ký chủ, cảm giác sẽ đau như bị nghìn con kiến lửa đốt trong gan. Ký chủ có chấp nhận không?”
Diệp Vô Ưu lau nước mắt, mặt bỗng nhiên đanh lại, cười khẩy một tiếng: “Nghìn con kiến? Ngươi khinh thường tử lượng của ta quá đấy. Cứ đổ hết vào đây, ta coi nó như một loại rượu mạnh vị cay là được chứ gì?”
Hắn cúi xuống, áp tay vào vết thương trên vai Lục Tuyết Dao. Một luồng linh lực tửu ý nóng rực bắt đầu lưu chuyển…
Màn đêm ở Mộ Tuyết Đỉnh càng thêm sâu thẳm, nhưng trong cái hang tối tăm kia, có một kẻ say đang đánh cược mạng sống của mình chỉ để đổi lấy một hơi thở nhẹ nhàng của người con gái đang say ngủ. Chuyến hành trình tiêu dao này, bắt đầu nhuốm màu máu và cả những thứ tình cảm còn nồng nàn hơn cả rượu đế.