Túy Ngọa Trường SinhChương 49: Huyết chiến bình minh
**CHƯƠNG 49: HUYẾT CHIẾN BÌNH MINH – CHẠY ĐI ĐỪNG NGOẢNH LẠI, ĐỂ TA FLEX NỐT VÁN NÀY!**
Ánh hừng đông nhen nhóm nơi chân trời Vong Xuyên không mang lại cảm giác ấm áp của một ngày mới, mà trông giống như một chảo lẩu cay đang sôi sùng sục, chuẩn bị nhúng tất cả chúng sinh vào đó.
Diệp Vô Ưu đứng giữa vòng vây của Thiên Đạo Chấp Pháp Đội, thanh kiếm gỉ Mặc Ảnh chống xuống đất, người ngả nghiêng như một cái cây bị bão cấp 12 quật nhưng vẫn cố tình không đổ để giữ thể diện.
“Hệ thống, cái danh hiệu ‘Vũ công ba-lê say rượu’ này là thế nào hả? Ngươi muốn ta ra giữa trận địa nhảy Hồ Thiên Nga cho bọn chúng xem à? Phải có tí nhạc EDM hay Vina-house gì vào chứ!” – Vô Ưu lầm bầm trong đầu, khuôn mặt đỏ gay vì tác dụng phụ của linh tửu và cũng vì… thẹn.
**[Hệ thống: Ký chủ vui lòng bớt than vãn. 10% tỉ lệ né tránh đã là một sự ưu ái cực lớn trong tình trạng ký chủ đang say đến mức nhìn một tên chấp pháp hóa thành ba rồi đấy. Chúc ký chủ có một màn biểu diễn ‘quẩy’ thật sung!]**
Bên kia chiến tuyến, hình chiếu của Minh chủ Lệ Thiên Hành bắt đầu mất kiên nhẫn. Cái khuôn mặt uy nghiêm, ánh hào quang rực rỡ kia giờ đã méo xệch vì tức giận. Hắn đường đường là người đứng đầu Thiên Đạo Minh, nắm giữ trật tự thế giới, vậy mà lại bị một tên nát rượu xỉ nhục bằng cách đổ một bát rượu lên đầu (dù chỉ là lên hình chiếu).
“Vây chết hắn cho ta! Kẻ nào lấy được đầu của Diệp Vô Ưu, sẽ được thăng làm Trưởng lão, hưởng bổng lộc nghìn năm, tặng kèm thẻ VIP tại các linh khoáng!” – Tiếng gầm của Lệ Thiên Hành vang vọng khắp không gian.
Vừa nghe thấy “thẻ VIP” và “bổng lộc”, đám chấp pháp viên như được tiêm máu gà, mắt ai nấy đều đỏ quạch, gào thét lao vào.
Lúc này, Lục Tuyết Dao vừa mới bình phục đôi chút sau khi được giải độc bằng “phương pháp hô hấp nhân tạo qua đường… rượu” ở chương trước. Nàng nhìn thấy biển người mênh mông đang đổ dồn về phía Diệp Vô Ưu, lòng như lửa đốt, vung Hàn Nguyệt kiếm toan lao lên:
– Diệp Vô Ưu, ta không thể để huynh một mình chặn hậu! Chúng ta cùng đi, hoặc cùng ở lại!
Vô Ưu đang bận thực hiện một động tác xoay người ba trăm sáu mươi độ vô tri để né một mũi thương, suýt nữa thì dẫm phải đuôi của Lão Quy, liền hét lớn:
– Đừng! Lục cô nương, nàng đi mau! Nàng ở lại đây chỉ tổ làm… lag máy của ta thôi!
– Huynh nói gì? Lag máy là gì? – Tuyết Dao ngơ ngác.
– Ý ta là nàng đẹp quá, khiến ta mất tập trung không thể phát huy toàn bộ công lực của một lãng tử! – Vô Ưu cười hì hì, vừa né đòn vừa thọc tay vào túi áo lôi Lão Quy ra – Quy lão đại, đem nàng và tên nhóc “content creator” Lý Phàm chạy đi. Chỗ này để ta… cân tất!
Lão Quy bị xách cổ lên, mặt nhăn như quả táo tàu khô:
– Mẹ nó cái thằng oắt con nát rượu! Lúc hoạn nạn thì gọi lão đại, lúc bình thường thì toàn đòi nấu cao rùa! Nhưng thôi, nể tình ngươi còn nợ ta ba cân linh thạch, lão phu hôm nay sẽ phá lệ.
Nói đoạn, Lão Quy hít một hơi thật sâu, cơ thể vốn nhỏ bằng bàn tay bỗng dưng phình to như một cái bánh bao, rồi tiếp tục phình to như cái mâm, rồi một cái xe tải… Cuối cùng, một con đại quy che cả bầu trời xuất hiện, mai rùa đen bóng, vững chãi như một hòn đảo di động.
– Lên đi! – Lão Quy rống lên bằng giọng ồm ồm – Hai đứa bay không lên là lão phu biến thành rùa rụt cổ chạy trước đấy!
Lý Phàm, lúc này tay vẫn đang bận lia bút ghi chép lia lịa vào cuốn sổ “Giai thoại Túy Kiếm Tiên”, mắt sáng rực nhìn cảnh tượng vĩ đại này:
– Trời ơi! Live stream… ý lộn, đại chiến giữa vạn người và một gã say, cộng thêm thú cưỡi thần thoại! Headline ngày mai chắc chắn sẽ là: ‘Một người gánh team, cả team chạy thoát, bí ẩn về con rùa khổng lồ biết nói tiếng người!’
– Chạy nhanh đi thằng nhóc, đừng có làm content nữa, mạng sắp bay rồi kìa! – Lão Quy dùng đuôi quật một phát, hất văng Lý Phàm lên lưng mình.
Lục Tuyết Dao vẫn chần chừ. Nàng nhìn Diệp Vô Ưu, bóng dáng cao rầy của hắn giữa vòng vây trông thật cô độc nhưng cũng thật ngông cuồng. Ánh mặt trời đầu tiên của bình minh chiếu rọi lên vạt áo rách, lên mái tóc bù xù và cả thanh sắt gỉ trong tay hắn.
– Vô Ưu… huynh nhất định phải sống. – Nàng cắn môi, nước mắt chực trào – Huynh còn nợ ta lời giải thích về vụ “chăm sóc vết thương” hôm qua đấy!
Diệp Vô Ưu bỗng đứng khựng lại giữa làn mưa kiếm, ngoái đầu cười một cái thật tươi, một nụ cười vừa đẹp trai lại vừa có chút… biến thái:
– Yên tâm, ta còn chưa được uống rượu giao bôi với nàng, chết thế nào được! Đi mau!
“Ầm!”
Lão Quy không đợi thêm nữa, bốn chân đạp mạnh vào hư không, tạo ra một cơn lốc xoáy thổi bay mấy tên lính ở gần, rồi phóng vụt đi như một chiếc phi thuyền Boeing siêu thanh phiên bản cổ đại.
Bóng của Lão Quy và Tuyết Dao vừa khuất sau làn mây, nụ cười trên môi Diệp Vô Ưu bỗng tắt ngấm. Hắn quay lại nhìn hàng nghìn tu sĩ Thiên Đạo Minh đang khép vòng vây, rồi nhìn xuống cái hồ lô Tử Kim đã cạn sạch rượu từ bao giờ.
– Chà, hết rượu thật rồi. Không có rượu thì “buff” kiểu gì đây? Hệ thống, có cho vay tín dụng rượu không? Trả góp 12 tháng lãi suất 0%?
**[Hệ thống: Thông báo, hệ thống không phải ngân hàng. Tuy nhiên, nhận thấy ký chủ đang rơi vào trạng thái ‘deadline dí sát mông’, hệ thống mở ra gói quà cứu trợ: ‘Nhất Túy Giải Thiên Sầu – Phiên bản Overdose’. Điều kiện: Ký chủ phải chấp nhận trạng thái ‘sấp mặt’ trong vòng 48 giờ sau khi sử dụng.]**
– Kệ bà nó sấp mặt hay sấp ngửa! Bật mode đồ sát đi! – Diệp Vô Ưu gầm lên.
Ngay lập tức, từ trong kẽ tay hắn, một luồng tử khí nồng nặc bốc lên. Mặc Ảnh kiếm bắt đầu run rẩy, lớp gỉ sét bên ngoài rụng xuống từng mảng, lộ ra lưỡi kiếm đen tuyền như hố đen vũ trụ.
Cùng lúc đó, Diệp Vô Ưu bắt đầu nhảy. Đúng nghĩa là nhảy.
Hắn xoay người trên một đầu ngón chân, hai tay dang rộng như đôi cánh của một con đại bàng bị say rượu nặng. Những bước chân của hắn vô cùng kỳ quái, lúc trượt dài, lúc giật cục, giống như đang nhảy điệu Moonwalk của Michael Jackson kết hợp với múa lân truyền thống.
– Hắn làm cái gì thế kia? Hắn định dùng vũ điệu để làm chúng ta cười chết sao? – Một vị thống lĩnh Thiên Đạo Minh mỉa mai, vung đại đao chém xuống.
Thế nhưng, điều kinh dị bắt đầu xảy ra.
Thanh đại đao chém xuống chỉ còn cách đầu Vô Ưu một milimet, nhưng đúng lúc đó cái đầu hắn lại… vẹo sang một bên một cách phi lý, cứ như thể cổ hắn được làm bằng lò xo.
– Hụt rồi nhé em trai! – Vô Ưu thốt lên, giọng nghe như tiếng vọng từ dưới đáy hũ rượu.
Chỉ thấy hắn vung tay, Mặc Ảnh kiếm vẽ lên không trung một vòng tròn hoàn mỹ. Một làn sóng chấn động màu tím bùng nổ, đánh bay toàn bộ quân tiên phong.
– Túy Kiếm Chiêu thứ nhất: **Uống Nhầm Ánh Mắt!**
Hàng trăm tu sĩ đang lao tới bỗng dừng khựng lại. Ánh mắt của họ bỗng nhiên trở nên lờ đờ, khuôn mặt đỏ bừng, đầu óc quay cuồng. Họ cảm thấy trời đất đảo lộn, đất dưới chân bỗng biến thành biển rượu, còn đồng đội bên cạnh bỗng biến thành… những nàng tiên quyến rũ đang mời mọc.
– Ôi, Thúy Hoa… sao hôm nay nàng đẹp thế? Lại đây với huynh… – Một tên chấp pháp mặt lạnh như tiền bỗng buông kiếm, ôm lấy tên đồng đội bên cạnh mà thơm lấy thơm để.
– Buông ra! Ta là Đại đội trưởng! À mà… Thúy Hoa à, lâu ngày không gặp… – Tên Đại đội trưởng ban đầu còn phản kháng, sau vài giây cũng chìm vào ảo giác, cả lũ bắt đầu màn nhảy múa hỗn loạn ngay giữa bãi chiến trường.
Đây chính là sự đáng sợ của Túy Đạo. Khi “Túy Ý” phát ra, nó không đánh vào cơ thể mà đánh thẳng vào thần thức, khiến kẻ địch tự say khi chưa kịp nhấp một ngụm nào.
Hình chiếu của Lệ Thiên Hành run lên vì giận:
– Đồ ngu! Một lũ ăn hại! Mau trấn định tâm thần, dùng “Thanh Tâm Chú”!
Đúng lúc đó, Diệp Vô Ưu lộn nhào ba vòng trên không, đáp xuống nóc một tòa lầu đổ nát, tư thế cực kỳ thiếu ổn định nhưng đầy vẻ nghệ thuật. Hắn chỉ kiếm vào hình chiếu của Lệ Thiên Hành:
– Lệ lão đầu! Đừng dùng loa phường hét nữa! Đến đây mà “pressing” ta này! Ngươi cứ núp sau cái tivi hào quang đó làm gì? Có ngon thì log-out cái phân thân này rồi dùng acc chính đến đây chiến một trận ra trò xem nào!
Lệ Thiên Hành tức đến mức cái bóng của hắn mờ nhạt đi hẳn. Hắn phất tay:
– Bát Đại Trưởng Lão, xuất trận! Lập Thiên Đạo Diệt Tuyệt Trận! Không để lại một sợi tóc của tên nghịch tặc này!
Tám vị lão giả râu tóc bạc phơ, diện mạo thoát tục nhưng sát khí đầy người bỗng từ trên trời hạ xuống. Họ đứng tám góc, kết thành một trận pháp bao vây Vô Ưu ở giữa. Ánh sáng vàng rực bốc lên, khóa chặt không gian xung quanh.
Vô Ưu cảm thấy áp lực nặng như ngàn vạn ngọn núi đè lên vai. Cơ thể hắn bắt đầu rỉ máu, trạng thái say xỉn bỗng trở nên tỉnh táo một cách cưỡng ép vì đau đớn.
– Đùa à… Tám đánh một, lại còn chơi hack cheat trận pháp? Công đạo ở đâu? Tinh thần thượng võ ở đâu? – Vô Ưu phun ra một ngụm máu đầy mùi rượu vang lâu năm.
**[Hệ thống: Ký chủ sắp bị nghiền nát thành nước ép trái cây. Kiến nghị sử dụng tuyệt kỹ cuối cùng: ‘Túy Ngọa Trường Sinh – Phiên bản Tự Hủy để giữ mạng’.]**
– Tự hủy thì nói làm gì? Có chiêu nào mà vừa ngầu, vừa gánh được team, vừa có thể quay video làm kỷ niệm không?
**[Hệ thống: Có một chiêu… nhưng cái giá phải trả là ký chủ sẽ bị… biến thành rùa rụt cổ trong vòng một tuần.]**
– Gì cơ? Biến thành rùa? Thế thì hình tượng hot-boy làng tiên hiệp của ta còn gì nữa? Nhưng thôi… vì Tuyết Dao, vì mỹ nhân, vì tiền rượu chưa trả… Ta chơi luôn!
Diệp Vô Ưu hét lên một tiếng xé lòng, nhưng âm thanh vang ra lại là một chuỗi nấc cụt:
– Ư… ực! Một chén rượu này, ta mời cả thiên hạ!
Hắn buông thanh Mặc Ảnh kiếm xuống. Thanh kiếm không rơi xuống đất mà lơ lửng trong không trung, xoay tròn cực nhanh. Diệp Vô Ưu bắt đầu lẩm bẩm những đoạn thần chú mà có lẽ chính hắn cũng chẳng hiểu gì, thực chất đó là lời một bài hát nhạc trẻ hiện đại phiên bản remix mà hắn được hệ thống cài vào đầu:
“Uống cho hết chén này… Rồi mình cùng say sưa… Trần gian như mây khói… Thiên đạo tuổi gì mà đòi chơi với ta!”
Toàn bộ linh khí trong bán kính mười dặm bỗng dưng cuồng bạo. Một luồng tử khí tím đậm từ cái hồ lô rỗng của hắn phun ra, bao trùm lấy tám vị trưởng lão. Bầu trời vốn đã sáng đỏ bình minh bỗng tối sầm lại, một vầng trăng khuyết màu máu hiện lên ngay trên đỉnh đầu Vô Ưu.
Tuyệt chiêu: **“Túy Mộng Tam Thiên – Vạn Cổ Trường Không Nhất Túy Đề!”**
Trong nháy mắt đó, thời gian như ngưng đọng. Diệp Vô Ưu vung tay viết một chữ “TÚY” (Say) cực lớn lên hư không bằng máu hòa lẫn với linh dịch. Chữ đó nổ tung, biến thành hàng vạn lưỡi kiếm nhỏ li ti bằng rượu nồng nặc sát ý.
“Bùm! Bùm! Bùm!”
Tiếng nổ vang rền liên tục như pháo đốt ngày Tết. Bát đại trưởng lão vốn đang oai phong lẫm liệt bỗng nhiên như những quả bóng bị châm kim, trận pháp tan nát, tám thân hình già nua văng tứ tán như lá rụng đêm thu.
– Hắn… hắn vậy mà đạt tới cảnh giới “Túy Ý Hóa Vạn Kiếm”! – Một vị trưởng lão trước khi ngất xỉu vẫn kịp thốt lên một câu bình luận chuyên môn đầy súc tích.
Hình chiếu của Lệ Thiên Hành nổ tung dưới sức ép của kiếm khí. Trước khi biến mất hoàn toàn, hắn để lại một lời đe dọa đầy mùi tiểu thuyết phản diện:
– Diệp Vô Ưu! Ngươi sẽ không chạy thoát khỏi tay Thiên Đạo Minh! Vong Xuyên là mồ chôn của ngươi!
Vô Ưu đứng đó, hơi thở dồn dập, Mặc Ảnh kiếm trong tay lại trở về vẻ gỉ sét ban đầu. Hắn cảm thấy mọi sức lực đều rút sạch như nước thoát cống.
– Cuối cùng cũng xong… – Vô Ưu loạng choạng, miệng lẩm bẩm – Tuyết Dao đi xa chưa nhỉ? Hy vọng cô ấy không quay lại xem cái màn biến hình của mình sắp tới…
Đúng lúc đó, cơ thể Diệp Vô Ưu phát ra tiếng “Bụp” một phát, kèm theo một đám khói trắng nhạt. Một giây sau, ở vị trí của Túy Kiếm Tiên oai hùng, chỉ còn lại một chú rùa nhỏ xíu, vỏ màu tím sẫm, mắt lờ đờ, và điều đặc biệt nhất là trên mai rùa có khắc hình một cái hũ rượu nhỏ xíu.
Rùa-Vô-Ưu ngước mắt nhìn lên bầu trời bình minh rực rỡ, khẽ thở dài (tiếng thở của rùa nghe giống như tiếng bong bóng nổ):
– Hệ thống… cái đồ chơi này lừa người quá… Ta là lãng tử cơ mà… sao lại thành rùa rồi?
**[Hệ thống: Xin chúc mừng ký chủ đã thực hiện pha lật kèo ngoạn mục nhất lịch sử. Danh hiệu hiện tại: ‘Rùa Thần Sầu’. Thời gian hiệu lực: 168 giờ. Cố gắng sống sót nhé, rùa nhỏ!]**
Trong khi đó, ở một cánh rừng cách đó vài mươi dặm, Lão Quy đang chạy thục mạng bỗng khựng lại.
– Lão Quy, sao thế? – Lục Tuyết Dao lo lắng hỏi, nàng cảm nhận được một luồng năng lượng khổng lồ vừa bùng nổ phía sau.
Lão Quy ngoáy đầu nhìn lại, vẻ mặt cực kỳ khó coi:
– Cái thằng oắt con này… nó dùng chiêu “Cẩu Huyết Đồng Quy Vu Tận” rồi. Nhưng mà… sao hơi thở của nó nghe giống đồng loại của lão phu thế nhỉ?
Lý Phàm bèn nhanh nhảu:
– Có khi nào Diệp đại hiệp bị đánh đến mức… thoái hóa luôn không? Chết rồi, tiêu đề này không ổn, phải sửa lại: ‘Huyết chiến Vong Xuyên: Người anh hùng biến mất, để lại một bí mật động trời!’
Lục Tuyết Dao không nói gì, nàng nhảy xuống khỏi lưng rùa, tay nắm chặt thanh kiếm:
– Ta phải quay lại. Ta không thể để huynh ấy một mình được.
– Quay lại làm gì? – Lão Quy ngăn nàng lại – Bây giờ quay lại là phụ công lao nó gánh team nãy giờ. Nghe lão phu đi, nó dai như đỉa ấy, chết thế nào được. Việc cần làm bây giờ là tìm chỗ nào có rượu ngon nhất, để khi nó mò về còn có cái mà cúng… ý lộn, mà mời nó uống.
Tuyết Dao nhìn về phía bình minh đang dần chiếm lĩnh bầu trời, lòng đầy ngổn ngang. Nàng biết Lão Quy nói đúng, nhưng nỗi lo lắng cứ cuộn trào trong ngực.
Trong khi đó, tại bãi chiến trường Vong Xuyên.
Một đoàn quân chấp pháp dự bị đang lục soát đống đổ nát để tìm xác Diệp Vô Ưu.
– Tìm thấy chưa?
– Chưa thấy, chỉ thấy toàn mùi rượu và mảnh vỡ trận pháp.
– Ô, có con rùa nhỏ màu tím này! Nhìn hay nhỉ, mang về nấu canh tẩm bổ cho Minh chủ không? – Một tên lính nhặt Rùa-Vô-Ưu lên.
Rùa-Vô-Ưu (trong đầu gào thét): “Mẹ kiếp! Ngươi dám đòi nấu canh ta? Đợi một tuần nữa ta hồi phục, ta sẽ dốc cả hũ rượu vào mũi ngươi cho ngươi say mèm đến kiếp sau!”
Cánh cửa hiểm nguy vẫn chưa hề khép lại, và hành trình của gã lãng tử say khướt nay đã chuyển sang một “phương diện” hoàn toàn mới: Làm sao để không bị vào nồi canh trong hình dạng một con rùa?
Trận chiến thực sự, dường như bây giờ mới mới là bắt đầu… theo một cách vô tri nhất có thể.
**[Hệ thống: Phát hiện kẻ thù đang có ý định tẩm bổ bằng ký chủ. Kiến nghị: Sử dụng kỹ năng ‘Giả chết cấp độ Max’!]**
Rùa-Vô-Ưu: “Cút ngay cái hệ thống phế vật!”