Túy Ngọa Trường SinhChương 61: Mị Cơ truy sát
**CHƯƠNG 61: MỊ CƠ TRUY SÁT – TRẬN CHIẾN TRÊN NHỮNG “MIẾNG ĐẬU PHỤ” LƠ LỬNG**
Sáng sớm tại U Minh Cốc. Đáng lẽ ra không khí phải tràn ngập chướng khí và tiếng quỷ hú ghê rợn, nhưng không, hiện tại nó lại thoang thoảng mùi “Hương Hoa Oải Hương Thủy Tinh” – một mùi hương mà có nằm mơ đám quỷ hồn ở đây cũng không ngờ tới.
Lục Tuyết Dao đang đứng bên một khe suối nhỏ, nhìn bộ y phục trắng muốt của mình vừa được giặt bằng thứ “linh dịch” thần bí của Diệp Vô Ưu. Nàng lẩm bẩm:
— Thật sự… trắng đến mức phát sáng. Tên tiểu tử này rốt cuộc là thiên tài luyện đan bị lãng quên, hay là một kẻ biến thái chuyên nghiên cứu đồ gia dụng?
Cách đó không xa, Diệp Vô Ưu đang nằm ngửa trên một tảng đá phẳng, hai chân gác chữ ngũ, cái đầu bù xù gối lên đôi tay gầy. Hắn đang bận “đấu trí” với cái Hệ thống chết tiệt trong đầu.
【 *Ding! Chúc mừng ký chủ hoàn thành nhiệm vụ ẩn: “Làm sạch tâm hồn (và quần áo) của nữ chính”. Thưởng: 10 điểm Tiêu Dao và một chiếc bàn chải đánh răng điện dùng bằng linh thạch.* 】
“Bàn chải cái đầu nhà ngươi! Hệ thống, ngươi có thể cho ta cái gì đó thực tế hơn không? Ví dụ như một vò ‘Trân Châu Cảng’ nồng độ cao chẳng hạn?” – Vô Ưu gào thét trong lòng.
【 *Hệ thống: Xin nhắc nhở, đối thủ ‘Mị Cơ’ đang ở cách đây 2km. Theo vận tốc của nàng ta, trong vòng 3 phút nữa, ký chủ sẽ được trải nghiệm dịch vụ ‘rút xương không cần gây mê’. Đề nghị ký chủ ngừng ngay hành vi nằm ngửa và bắt đầu chạy ngay lập tức!* 】
Vô Ưu bật dậy như lò xo, miệng méo xệch:
— Tuyết Dao muội tử! Đừng ngắm áo nữa! “Ship” đến rồi, nhưng là ship quan tài! Chạy mau!
Vừa dứt lời, một luồng hồng khí đặc quánh từ phía xa xé tan màn sương mù, kèm theo tiếng cười lanh lảnh làm rung chuyển cả vách đá:
— Diệp Vô Ưu~ Ngươi chạy đi đâu cho thoát? Mùi hương trên người ngươi… ôi chao, hôm nay sao thơm tho lạ lùng thế này? Muốn làm nam nhân sạch sẽ để quyến rũ ta sao?
Mị Cơ xuất hiện. Nàng ta không đi bộ, mà đứng trên một con nhện khổng lồ kết bằng tơ máu, tám cái chân nhện đâm phập phập vào vách đá, lướt đi nhanh như một chiếc xe F1 bản lỗi. Khuôn mặt nàng ta vẫn xinh đẹp ma mị, nhưng đôi mắt thì đầy tà quang, nhìn Vô Ưu như nhìn một miếng thịt nướng thơm phức.
— Vcl! – Vô Ưu thốt lên bằng ngôn ngữ mạng mà hắn mới học được từ hệ thống – Muội tử, nhìn kìa, con nhện kia chắc chắn là hack speed rồi!
Lục Tuyết Dao nhanh tay thu hồi y phục, kiếm ý quanh thân bốc lên lạnh lẽo:
— Diệp Vô Ưu, huynh dẫn Lão Quy đi trước, ta chặn hậu!
— Chặn cái gì mà chặn? Nhìn kìa, địa hình phía trước là “Thiên Đảo Phù Không”, vào đó mới có cửa thoát! – Vô Ưu chỉ tay về phía vực thẳm, nơi có hàng ngàn hòn đảo đá nhỏ lơ lửng, bay lơ lửng giữa hư không do tác động của một loại từ trường cổ quái.
Hắn tóm lấy cái mai của Lão Quy, ném thẳng vào túi áo (mặc kệ tiếng chửi bới “Thằng oắt con tôn sư trọng đạo tí đi!” của lão rùa), rồi nắm lấy cổ tay Lục Tuyết Dao, phi thân nhảy xuống vực.
— Nhảy vực? Huynh điên rồi! – Lục Tuyết Dao hét lên, nhưng cảm giác hẫng hụt khiến nàng chỉ kịp bám chặt lấy cánh tay hắn.
— Không điên, đây là nghệ thuật hạ cánh kiểu say rượu! – Vô Ưu vớ lấy hũ rượu Tử Kim, tu một ngụm lớn, sau đó phun ra một làn sương rượu nồng nặc.
“Túy Đạo: Vân Long Quá Cảnh!”
Làn sương rượu dưới chân họ bỗng chốc đặc lại, biến thành một dải lụa mềm mại như mây, nâng đỡ hai người đáp xuống hòn đảo đá lơ lửng gần nhất. Hòn đảo này chỉ rộng khoảng mười mét vuông, nhìn như một miếng đậu phụ bị ném lên trời.
— Ha ha, trò mèo! – Mị Cơ từ phía trên lao xuống, tơ máu bắn ra tứ phía, quấn chặt lấy các hòn đảo lân cận, tạo thành một mạng nhện khổng lồ treo lơ lửng giữa vực thẳm – Diệp Vô Ưu, ở đây không có đất bằng, ngươi càng say, càng dễ rơi xuống vực sâu không đáy này thôi!
Mị Cơ phất tay, hàng ngàn con nhện nhỏ màu huyết sắc bò ra từ tơ máu, tràn lên hòn đảo của Vô Ưu.
— Hệ thống! Có món gì hay ho không? – Vô Ưu cuống cuồng hỏi.
【 *Ding! Gợi ý: Sử dụng vật phẩm ‘Đậu Phộng Tiên tẩm muối’ vừa nhận được. Hiệu quả: Tạo ra ‘Túy Ý Nổ Tung’ khi kết hợp với linh lực nồng độ cồn.* 】
— Đậu phộng? Ngươi đùa ta à? Trận chiến sinh tử mà bảo ta ném đậu phộng? – Vô Ưu chửi thề, nhưng tay vẫn móc túi lấy ra một nắm hạt đậu đỏ hồng.
Hắn nhìn Lục Tuyết Dao:
— Muội tử, muội che chắn cho huynh 10 giây, huynh chuẩn bị chiêu cuối cực “mặn”!
Lục Tuyết Dao dù không hiểu hắn làm gì, nhưng vẫn cắn răng, thanh Hàn Nguyệt kiếm trong tay vung ra những đóa hoa tuyết sắc lạnh:
— Thiên Địa đóng băng, vạn dặm sương rơi!
Cái lạnh thấu xương lan tỏa, làm chậm lại đàn nhện máu. Nhân cơ hội đó, Diệp Vô Ưu bỏ một nắm đậu phộng vào miệng, nhai rôm rốp, vị mặn chát của muối tiên xộc lên tận não. Hắn vận công, toàn bộ rượu trong Tử Kim Yêu Hồ sôi trào lên.
— Nào, các con nhện yêu quý, nếm thử món “Rượu Đậu Nổ Tung” của Diệp mỗ!
Vô Ưu không phun rượu ra, mà dùng linh lực đẩy những mảnh đậu phộng đã vụn nhỏ trong miệng bắn ra như đạn liên thanh. Những mảnh đậu phộng nhỏ xíu này, nhờ được tẩm “muối hệ thống”, khi tiếp xúc với không khí liền bốc cháy bằng ngọn lửa màu tím đặc biệt của Túy Đạo.
“Đoàng! Đoàng! Đoàng!”
Từng hạt đậu phộng trúng vào lũ nhện, nổ tung như lựu đạn mi ni. Cả không gian bỗng chốc vang lên tiếng nổ liên hoàn, khói bụi mịt mù và… mùi đậu phộng rang thơm lừng khắp vực thẳm.
— Cái quái gì thế này? – Mị Cơ tái mặt khi thấy tơ máu của mình bị đốt cháy bởi một loại hỏa diễm kỳ lạ bốc mùi… thơm ngon – Ngươi dùng đồ ăn để chiến đấu? Diệp Vô Ưu, ngươi nhục mạ võ học!
— Nhục mạ cái gì? Miễn là thắng, bảo ta dùng hành tây ta cũng dùng! – Vô Ưu cười sặc sụa, bước chân bắt đầu loạng choạng. Trạng thái “Tam Cảnh – Cuồng Ca” bắt đầu trỗi dậy.
Hắn rút thanh sắt gỉ Mặc Ảnh ra. Trong tay kẻ say, thanh sắt gỉ bỗng chốc phát ra những tiếng ngân nga trầm đục. Hắn không tấn công Mị Cơ, mà lại… chém vào hòn đảo đá dưới chân mình.
— Huynh làm gì vậy? Chúng ta sẽ rơi xuống mất! – Lục Tuyết Dao kinh hãi.
— Yên tâm đi muội tử, học vật lý chút đi! – Vô Ưu cười hì hì – Lão Quy, đến lúc thể hiện rồi!
Lão Quy trong túi áo rống lên:
— Lại là lão già này! Các ngươi đúng là đồ bóc lột sức lao động của động vật quý hiếm!
Lão Quy vọt ra, thân hình trong nháy mắt to lên như một chiếc xe buýt, bốn chân rùa bám chặt lấy mặt dưới của hòn đảo đá. Vô Ưu dùng kiếm khí đẩy hòn đảo đi, biến hòn đảo thành một loại “phi thuyền bằng đá” lướt đi vùn vụt giữa các tầng mây lơ lửng.
— Mị Cơ cô nương, tạm biệt nhé! Hẹn gặp lại khi nào cô có… nhện nhanh hơn! – Vô Ưu đứng trên đỉnh đảo đá, vẫy vẫy cái hũ rượu đầy vẻ đắc ý.
Nhưng Mị Cơ đâu dễ dàng bỏ qua. Nàng ta nghiến răng, từ trong ngực rút ra một dải lụa đỏ thắm – “Huyết Lệ Yêu Băng”. Nàng ta quăng dải lụa ra, nó dài ra vô tận, quấn lấy đuôi hòn đảo đá của nhóm Vô Ưu.
— Muốn chạy? Xuống đây ngủ với ta một giấc rồi tính!
Lực kéo mạnh đến mức hòn đảo của Vô Ưu khựng lại giữa không trung. Những hòn đảo lân cận bắt đầu va chạm vào nhau do bị tơ máu kéo xê dịch, tạo ra một trận mưa đá khổng lồ lơ lửng.
— Hệ thống! Thông báo tình trạng! – Vô Ưu hét lên.
【 *Ding! Cảnh báo: Ký chủ đang bị ‘Check VAR’ bởi một pháp bảo cấp Địa. Đề nghị tiêu tốn 50 điểm Tiêu Dao để mua kỹ năng tạm thời: ‘Cơn Say Phân Thân’.* 】
— Mua! Mua gấp! Còn tiền nong gì tầm này nữa!
【 *Giao dịch thành công! Ký chủ đang trong trạng thái ‘Lag mạng’ – à không, ‘Túy Ảnh Trùng Điệp’.* 】
Bỗng nhiên, trên hòn đảo đá, Lục Tuyết Dao và Mị Cơ đều trợn tròn mắt. Hình ảnh của Diệp Vô Ưu bỗng chốc nhòe đi, sau đó phân tách ra thành… mười tên Diệp Vô Ưu y hệt nhau.
Tên thứ nhất đang ngoáy tai, tên thứ hai đang rót rượu, tên thứ ba đang múa kiếm, tên thứ tư đang… cởi áo khoác để chuẩn bị đi tắm.
— Cái… cái gì thế này? Ảo thuật? – Mị Cơ hoang mang, tơ máu của nàng không biết nên nhắm vào tên nào.
— Không phải ảo thuật, là ta đang say đến mức bản thân cũng không biết mình đang ở đâu thôi! – Mười tên Vô Ưu đồng thanh nói, giọng điệu cợt nhả đến cực điểm.
Tên “Vô Ưu múa kiếm” bất ngờ lao vọt đi, thanh Mặc Ảnh vạch ra một đường cong tuyệt mỹ trong không trung. Một kiếm này không hề có sát khí, nhưng lại chứa đựng một loại “Ý” cực kỳ phóng khoáng, như thể cả bầu trời này chỉ là một hũ rượu và hắn đang múc một gáo.
“Nhất Chén Giang Hồ – Túy Phá Hồng Trần!”
Rượu từ Tử Kim Yêu Hồ tuôn ra, hòa vào kiếm khí của phân thân, tạo thành một cơn lốc rượu xoáy tròn giữa những hòn đảo đá. Những mảnh đảo đá bị cuốn vào vòng xoáy, biến thành những viên đạn khổng lồ bắn thẳng về phía Mị Cơ.
“Ầm! Ầm! Ầm!”
Mị Cơ vừa phải chống đỡ với những khối đá, vừa bị mười tên Vô Ưu “giả giả thật thật” vây quanh làm nhục bằng những câu nói như:
— “Cô nương, phấn son của cô trôi rồi kìa, nhìn kinh quá!”
— “Size ngực này là hàng giả đúng không? Ta nhìn thấu hết rồi!”
Mị Cơ vốn là kẻ tự phụ về nhan sắc, bị những lời này kích thích, nàng ta gào lên một tiếng kinh thiên động địa, mái tóc dài hóa thành màu máu đỏ thẫm:
— DIỆP VÔ ƯU! TA SẼ ĂN TƯƠI NUỐT SỐNG NGƯƠI!
Nàng ta phát nổ tu vi, toàn bộ U Minh Cốc như rung chuyển. Một bàn tay máu khổng lồ từ dưới vực sâu trồi lên, định tóm lấy hòn đảo của họ.
— Vcl, bật nộ rồi! – Vô Ưu chính chủ (đang nấp sau lưng Lục Tuyết Dao) xanh mặt – Tuyết Dao muội tử, hợp lực thôi! Huynh mồi rượu, muội thổi băng, chúng ta làm món ‘Kem Rượu Cực Đại’ tiễn chị gái này về vườn!
Lục Tuyết Dao dù đang rất mệt mỏi nhưng cũng phải phì cười trước cái tên chiêu thức ngớ ngẩn của hắn. Nàng gật đầu, đưa thanh Hàn Nguyệt kiếm ra trước mặt. Vô Ưu đứng phía sau, một tay ôm eo nàng (để mượn lực, hắn thề thế!), một tay đổ toàn bộ hũ rượu vào lưỡi kiếm của nàng.
— Say đi thiên hạ! Lạnh đi thế gian!
Kiếm ý của Lục Tuyết Dao đạt đến đỉnh điểm nhờ vào sự kích thích của linh tửu. Một luồng ánh sáng trắng xanh khổng lồ bùng phát, biến cơn lốc rượu của Vô Ưu thành một cơn bão tuyết và băng giá nồng nặc mùi rượu.
Bàn tay máu của Mị Cơ chạm vào cơn bão này, lập tức bị đông cứng thành một khối băng màu đỏ khổng lồ. Và vì nồng độ cồn quá cao, khối băng này bỗng chốc… bốc cháy xanh lét do gặp hỏa diễm từ đống đậu phộng lúc nãy còn sót lại.
“Oàng!!!”
Một vụ nổ nhiệt độ cực thấp và áp suất rượu cực cao đã hất văng Mị Cơ đi xa hàng dặm, rơi thẳng xuống tầng sâu của U Minh Cốc.
Trận chiến tạm thời lắng xuống. Hòn đảo đá của họ vẫn đang lướt đi nhờ sự chèo lái miệt mài (và chửi bới) của Lão Quy.
Lục Tuyết Dao thở dốc, thu kiếm lại, gương mặt vẫn còn vương chút hơi rượu hồng hồng. Nàng quay lại nhìn Vô Ưu, định nói lời cảm ơn, thì thấy hắn đã… nằm vật ra mặt đá, ngủ gáy o o.
Trong tay hắn vẫn nắm chặt cái hũ rượu rỗng tuếch, miệng lẩm bẩm:
— Hệ thống… lần sau… cho ta thêm… đĩa lòng lợn… nhắm với muối…
Lão Quy thở dài, biến nhỏ lại rồi bò vào túi áo hắn:
— Đúng là cái đồ trời đánh. Đi đánh nhau mà cứ như đi dã ngoại ăn lẩu. Cô nương, đừng có mà thích hắn, khổ lắm đấy.
Lục Tuyết Dao không nói gì, nàng nhìn ra phía chân trời mờ ảo của U Minh Cốc, khẽ mỉm cười. Nàng rút chiếc khăn tay còn thoang thoảng mùi nước giặt lúc nãy, nhẹ nhàng đắp lên mặt cho tên “Túy Kiếm Tiên” đang say quắc cần câu này.
Dưới vực sâu, tiếng gầm thét của Mị Cơ vẫn còn văng vẳng, nhưng lúc này, giữa mây ngàn và những hòn đảo lơ lửng, chỉ còn tiếng ngáy đều đều và mùi thơm của rượu hòa lẫn với hương hoa nhài kỳ lạ.
Cuộc hành trình tìm rượu Vong Xuyên Lệ vẫn còn dài, nhưng với một chiếc bàn chải điện (trong túi đồ hệ thống) và một tâm hồn “nằm ngửa”, Diệp Vô Ưu cảm thấy thế giới này cũng không đến nỗi tệ.
【 *Hệ thống: Ký chủ, tỉnh lại đi! Ngươi vừa tiêu sạch điểm để mua đậu phộng, giờ chúng ta là một đám nghèo kiết xác rồi!* 】
— … — Vô Ưu vẫn ngủ, thỉnh thoảng còn gãi mông một cái như để thách thức số phận.