Túy Ngọa Trường Sinh
Chương 70: Trận đồ trên biển

Cập nhật lúc: 2026-06-06 17:35:55 | Lượt xem: 11

**Chương 70: Trận đồ trên biển**

Trong khi Diệp Vô Ưu đang chìm sâu vào giấc nồng với ước mơ về một thiên đường chỉ toàn suối rượu và những cô nàng tiên nữ không biết nói đạo lý, thì thế giới thực tại lại chẳng yên bình như thế.

“Keng! Chúc mừng ký chủ hoàn thành thành tựu: ‘Vua Đồng Nát Phá Hoại’. Bạn đã tiễn đưa một nửa ngân khố của Thiên Đạo Minh về với cát bụi. Phần thưởng: Thẻ nâng cấp hôi chân ‘Bách Bộ Lưu Hương’ – Khi mang thẻ này, mùi chân của bạn sẽ tỏa hương mắm tôm nồng nặc trong bán kính mười dặm, khiến đối thủ mất khả năng tập trung và quay sang hỏi tội đầu bếp. Ký chủ có muốn sử dụng không?”

Diệp Vô Ưu trong cơn say khẽ lẩm bẩm: “Gửi… gửi cho sư phụ ta đi… ông ấy… ông ấy thích món này lắm… khò…”

Hệ thống: “Ký chủ từ chối nhận quà trực tiếp, hệ thống tự động lưu vào kho đồ ‘Chờ báo đời’. Chúc ký chủ có một giấc ngủ… bốc mùi.”

Ở bên ngoài “kho đồ” ấy, Lục Tuyết Dao đang đứng trên mai Lão Quy, nhìn mặt biển mây Vô Vọng Hải đang cuộn trào sóng dữ. Vốn dĩ, Vô Vọng Hải là một vùng biển mây trắng xóa, thanh bình như chốn bồng lai. Nhưng lúc này, phía sau lưng họ, hàng chục vệt sáng đỏ rực đang xé toạc màn mây.

Đó không phải là phi thuyền hạng nặng như trước, mà là một đội quân “Hải Pháo Chiến Thuyền” – loại phương tiện di chuyển nhanh nhất của Thiên Đạo Minh trên biển mây, được thiết kế đặc biệt để truy kích những kẻ đào tẩu có tốc độ cao.

“Vô Ưu! Tỉnh lại đi! Đám truy binh lại tới rồi!” Lục Tuyết Dao vừa quát vừa dùng chân đá nhẹ vào cái kẻ đang nằm co quắp dưới chân mình.

Hồi đáp lại nàng chỉ là một tiếng ngáy “Khò… khà…” rất có nhịp điệu, cộng thêm một cái gãi bụng đầy mãn nguyện.

Lão Quy lúc này đã hóa lớn thành một cái đảo nhỏ, bốn chân ngắn ngủn chèo lái giữa biển mây như động cơ chạy bằng cơm. Lão nghển cái cổ nhăn nheo lên, thở dài thườn thượt:
“Vô ích thôi muội tử ơi. Tên này khi đã say đến mức đột phá cảnh giới thì dù sấm sét nổ trên đầu nó cũng tưởng là tiếng đàn cầm thôi. Thôi thì… nghiệp của nó, mình gánh. Muội là ‘nóc nhà’ tương lai, thể hiện chút đi chứ?”

Lục Tuyết Dao đỏ mặt vì lời nói đùa của Lão Quy, nhưng nàng nhanh chóng lấy lại vẻ lạnh lùng của Hàn Nguyệt Tiên Tử. Nàng biết, lần này Thiên Đạo Minh đã chơi tới bến.

“Trình tự tấn công của bọn chúng là ‘Thiên Địa Nhân’ tam tài trận đồ.” Lục Tuyết Dao nheo mắt quan sát. Nàng vốn là đệ tử chính tông, mấy cái giáo trình chiến thuật của Thiên Đạo Minh nàng thuộc làu như bảng cửu chương. “Lão Quy, bơi chếch về hướng Tây Bắc 30 độ, né tránh vùng tâm bão linh lực!”

“Được rồi, thắt dây an toàn vào! Lão phu sắp ‘drifting’ trên mây đây!” Lão Quy gầm lên, toàn thân tỏa ra hào quang màu vàng đất, chiếc mai rùa khổng lồ nghiêng sang một bên, tạo ra một cú ngoặt đầy ngoạn mục ngay sát mép một cột sét linh lực đang giáng xuống.

Phía sau, tiếng loa phóng thanh từ chiếc soái thuyền của đối phương vang lên lảnh lót:
“Lục Tuyết Dao! Cô là thiên kim tiểu thư của phái chính tông, tại sao lại chứa chấp tên sâu rượu báo đời kia? Mau giao nộp Diệp Vô Ưu và cái hồ lô, Thiên Đạo Minh sẽ khoan hồng cho cô về làm bản kiểm điểm 3000 chữ!”

Lục Tuyết Dao lạnh lùng rút ra Tuyết Kiếm, khí lạnh tỏa ra khiến mặt biển mây phía dưới bắt đầu đóng băng thành những mảnh vỡ lấp lánh.
“Muốn người thì bước qua xác ta! Còn muốn viết kiểm điểm? Để ta gửi bản đó xuống âm phủ cho các người!”

Nàng phất tay, một đạo kiếm khí màu xanh lam rạch đôi bầu trời. “Hàn Nguyệt Trận: Vạn Tuyết Quy Tông!”

Hàng ngàn bông tuyết sắc lẹm như lưỡi dao bắt đầu rơi xuống, nhưng thay vì rơi tự do, chúng lại xoáy thành một trận cuồng phong băng giá hướng thẳng về phía đội hải thuyền.

“Bùm! Đoàng!”

Mấy chiếc thuyền tiên phong của Thiên Đạo Minh không kịp bật lá chắn phản vật chất linh lực đã bị cắt nát phần cánh buồm, rơi rụng như sung.

Tuy nhiên, đội quân của Thiên Đạo Minh lần này chuẩn bị rất kỹ. Vị chỉ huy mới, một lão già trông có vẻ “over hợp” với các loại quy tắc, mặc bộ giáp nặng trịch, giơ cao một chiếc lệnh bài màu vàng ròng:
“Vô tri! Trận đồ ‘Hải Đế Trấn Vũ’ – Khởi động!”

Ngay lập tức, 12 chiếc thuyền chiến lớn nhất kết nối với nhau bằng những sợi xích linh lực khổng lồ, tạo thành một cái lưới nhốt chặt cả Lão Quy và Lục Tuyết Dao vào giữa. Áp lực linh lực tăng đột ngột khiến Lão Quy kêu oai oái:
“Ối giời ơi, tụi nó chơi Pressing tầm cao rồi! Muội tử ơi, lão già này sắp bị nén thành mắm rùa mất thôi!”

Lục Tuyết Dao cắn môi, nàng liên tục tung ra các chiêu thức mạnh nhất nhưng cái “lưới” kia dường như có khả năng hấp thụ sát thương. Càng đánh, cái lưới càng thu hẹp lại.

Lúc này, kẻ duy nhất có thể xoay chuyển tình thế là Diệp Vô Ưu thì đang… nằm mơ thấy mình đang được hệ thống mời đi ăn lẩu thoát ly thực tại.

Trong cơn mê, Vô Ưu cảm thấy xung quanh nóng nực khó chịu. Hắn lờ mờ nghe thấy tiếng hệ thống vang lên trong đầu:
“Keng! Phát hiện ký chủ đang bị vây trong lưới tình… à nhầm, lưới điện của Thiên Đạo Minh. Gợi ý: Hãy sử dụng kỹ năng ‘Say Rượu Vung Tay – Phá Nát Định Mệnh’. Hoặc ký chủ có thể chọn ‘Ngủ tiếp và để nữ chính gánh team đến chết’. Lưu ý: Nếu nữ chính chết, hầm rượu của ký chủ sẽ không có người trông coi.”

Vừa nghe đến “hầm rượu không người trông coi”, Diệp Vô Ưu bật dậy như lò xo. Hắn mở đôi mắt đỏ lờ đờ, nhìn thấy Lục Tuyết Dao đang đổ mồ hôi hột vì chống đỡ cái lưới linh lực khổng lồ, khuôn mặt trắng bệch vì kiệt sức.

“Vợ ta… à nhầm, sư tỷ ta… đứa nào dám làm phiền giấc nồng của ta?”

Hắn loạng choạng đứng dậy, cầm lấy cái hồ lô Tử Kim, mở nắp ra rồi nấc một cái thật dài: “Ực… ực… Rượu đâu rồi? Sao lại toàn không khí thế này?”

Hóa ra lúc nãy chiến đấu hăng quá, rượu trong hồ lô đã bị hắn dùng hết để nấu lẩu kiếm ý.

Hệ thống lập tức xuất hiện đúng lúc: “Keng! Ký chủ hết rượu? Đừng lo, bạn có thể sử dụng ‘Rượu Tâm Linh’ – Uống bằng niềm tin. Hoặc có thể dùng nước biển mây dưới chân để nấu rượu cấp tốc bằng kỹ năng ‘Túy Ý Đào Hoa’.”

Diệp Vô Ưu cười hì hì, giọng điệu say khướt: “Hệ thống… ngươi khá lắm. Check var cho ta xem, cái lưới này… có ăn được không?”

Hệ thống: “Lưới cấu tạo từ linh thạch cấp 9, không ăn được nhưng có thể… tước đoạt.”

Vô Ưu gật đầu, hắn đột nhiên giơ thanh kiếm rỉ sét Mặc Ảnh lên trời. Dù đang đứng không vững, bước chân loạng choạng như sắp ngã xuống biển mây, nhưng một khí thế điên cuồng bắt đầu lan tỏa.

“Tuyết Dao, xê ra một bên… Để anh chỉ cho thấy, thế nào là nghệ thuật thu gom đồng nát!”

Lục Tuyết Dao thấy hắn tỉnh (dù chưa tỉnh lắm), vừa mừng vừa lo: “Cẩn thận, đây là trận pháp 12 ngôi sao, linh lực tương liên…”

“Tương liên cái đầu tụi nó!” Vô Ưu hét lớn. Hắn không chém kiếm, mà hắn dùng thanh kiếm như một cái muỗng, bắt đầu khuấy động bầu không khí xung quanh.

“Chiêu thứ nhất: Say Cạn Bể Mây!”

Một lực hút kinh hồn từ thanh kiếm gỉ sét tỏa ra. Thay vì chém đứt sợi xích, Diệp Vô Ưu lại… hút hết linh lực đang chạy trong các sợi xích đó vào trong thanh kiếm và cái hồ lô của mình.

Đám lính trên thuyền Thiên Đạo Minh hoảng loạn:
“Báo cáo chỉ huy! Linh lực đang bị rò rỉ! Không, nó đang bị ‘hôi của’ bởi cái tên sâu rượu đó!”
“Hắn ta đang… uống luôn cả trận pháp của chúng ta!”

Chỉ huy Thiên Đạo Minh mặt tái mét: “Tăng công suất! Cháy máy cũng phải tăng!”

Nhưng đã quá muộn. Diệp Vô Ưu lúc này đang thi triển bộ pháp “Túy Bộ Thiên Thu”. Hắn nhảy múa giữa không trung, mỗi lần hắn chạm chân vào một sợi xích linh lực, sợi xích đó lập tức hóa thành bột vụn vì bị hút cạn tinh hoa.

Lão Quy nhìn thấy cảnh này thì cười rũ rượi: “Đúng là phong cách của nó! Thứ gì không đánh bại được thì ta… ăn sạch!”

Lục Tuyết Dao nhìn tấm lưng gầy lôi thôi của Diệp Vô Ưu, đột nhiên cảm thấy cái vẻ lầy lội này của hắn cũng… có chút đáng yêu. Nàng thu kiếm, khoanh tay đứng nhìn, trong lòng thầm nhủ: “Hóa ra tu tiên cảnh giới cao nhất là biến kẻ thù thành nguồn cung cấp năng lượng à?”

Diệp Vô Ưu sau khi hút no linh lực, bụng hắn to ra trông thấy như người có bầu 3 tháng. Hắn quay lại nhìn chiếc soái thuyền to nhất, cười khà khà:

“Đã uống của các ngươi rồi, phải trả lễ chứ nhỉ? Chiêu này là quà khuyến mãi: Nhất Túy Phá Thương Thiên – Phiên bản… nôn mửa!”

Nói rồi, hắn không dùng kiếm nữa, mà há mồm phun ra một luồng linh lực nguyên chất rực rỡ sắc cầu vồng hướng thẳng về phía quân địch. Luồng linh lực này không phải là đòn tấn công sắc bén, mà nó mang theo một “nội tại” cực kỳ bá đạo: **Làm cho bất cứ thứ gì nó chạm vào đều bị ‘say’.**

“Bùm!”

Luồng sáng cầu vồng quét qua 12 chiến thuyền. Kết quả thật không thể tin nổi:
Chiếc thuyền thứ nhất bắt đầu bay loạng choạng theo hình chữ Z.
Chiếc thuyền thứ hai thì lao đầu xuống biển mây vì “đau đầu”.
Đám binh lính trên thuyền bắt đầu đứng lên boong tàu… múa thoát y và ca hát vang trời về việc yêu đời, ghét việc làm tăng ca tại Thiên Đạo Minh.

Thậm chí, chiếc soái thuyền của vị chỉ huy cứng nhắc cũng bắt đầu bốc khói, hệ thống điều khiển báo lỗi liên tục: “Cảnh báo: Động cơ đã say rượu, đề nghị tắt máy để đi ngủ.”

Vị chỉ huy giận dữ đập bàn: “Trời ơi! Tiên hiệp kiểu gì mà đánh nhau bằng cách truyền bá sự say xỉn thế này?”

Trong vòng 5 phút, trận đồ “Hải Đế Trấn Vũ” danh tiếng lẫy lừng đã biến thành một bữa tiệc bar sàn quy mô lớn trên Vô Vọng Hải. Những tiếng nhạc linh lực “xập xình” vang lên từ đống đổ nát, trong khi lính lác thì ôm nhau khóc lóc kể lể về nỗi khổ bị sếp mắng.

Lục Tuyết Dao đứng trên mai Lão Quy, lặng lẽ lấy một miếng băng thạch xức lên thái dương để trấn tĩnh lại thế giới quan đang sụp đổ của mình.

Diệp Vô Ưu lúc này đã tiêu sạch đống linh lực dư thừa, hắn lại lăn ra nằm phè phỡn trên lưng Lão Quy, mồm vẫn lẩm bẩm: “Hệ thống… thẻ hôi chân… ta lấy… để đi lừa tụi Thiên Đạo Minh… khò…”

Lão Quy thở phào, tiếp tục quạt bốn chân như mái chèo: “Thoát rồi! Chúng ta đi thôi, trước khi tụi nó tỉnh rượu và đòi tiền bản quyền âm nhạc!”

Lục Tuyết Dao ngồi xuống cạnh Diệp Vô Ưu, nàng thở dài một tiếng, khẽ vén lọn tóc rối của hắn qua một bên.
“Tên đồ tử đồ tôn này… nếu sau này ngươi mang cả thế giới đi bán đồng nát, chắc ta cũng phải đi thu tiền hộ ngươi thôi.”

Phía chân trời, ánh bình minh trên biển mây bắt đầu ló rạng, dát một lớp vàng ròng lên “con tàu rùa” đang chở theo một tên lãng tử say xỉn, một tiên nữ bất đắc dĩ và một con rùa già tham tiền, tiến thẳng về phía U Minh Cốc – nơi mà những sóng gió còn “hài hước” hơn đang chờ đợi họ.

**Hết Chương 70.**

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8