Túy Ngọa Trường SinhChương 75: Sự hy sinh của đồng đội
**Chương 75: Sự hy sinh của đồng đội**
“Ting! Chúc mừng ký chủ đã trải qua một đêm ngủ như chết sau khi phá hoại tài sản công của Thiên Đạo Minh. Hệ thống xin nhắc nhẹ: Combo dép tông ‘Tiêu Dao’ của bạn đang có dấu hiệu bốc mùi do ký chủ quên… rửa chân. Điểm vệ sinh cá nhân: -10. Điểm tiêu diệt kẻ địch: +99. Chú thích: Bạn đánh người thì như rồng như hổ, mà sống thì như ở bẩn lâu năm.”
Tiếng chuông hệ thống vang lên trong đầu khiến Diệp Vô Ưu suýt chút nữa là lăn xuống khỏi lưng Lão Quy. Hắn dụi mắt, nhìn xuống đôi dép tông mới toanh dưới chân. Đôi dép này nhìn thì có vẻ giống loại bán đại trà ở chợ đêm với giá mười lăm linh thạch hai đôi, nhưng thực chất lại tỏa ra một luồng khí tức “mặc kệ đời” cực kỳ mạnh mẽ. Mỗi bước đi, nó lại phát ra tiếng “lạch bạch” nghe rất vui tai, kèm theo đó là hiệu ứng tăng tốc độ bỏ chạy lên 50% khi gặp chủ nợ.
“Đồ chết tiệt, sáng sớm ra đã khẩu nghiệp,” Diệp Vô Ưu lầm bầm, tiện tay cầm cái hồ lô rượu làm một hớp lớn để tráng miệng. Vị rượu nồng nàn cay xè trôi xuống cổ họng làm hắn sảng khoái đến mức suýt chút nữa thăng thiên.
Bên cạnh hắn, Lục Tuyết Dao vẫn giữ nguyên tư thế “Hàn Nguyệt Tiên Tử” bất biến giữa dòng đời vạn biến. Nàng ngồi thiền trên một đám mây nhỏ tự chế, bạch y bay phấp phới, gương mặt lạnh như tiền dù vừa mới trải qua một trận huyết chiến mà theo lời nàng là “bẩn cả mắt”.
“Vô Ưu huynh! Sư phụ! Ngài tỉnh rồi à?”
Một giọng nói hăng hái vang lên. Lý Phàm – cậu nhóc tiểu nhị mà Diệp Vô Ưu thu nạp lúc trước – đang lăng xăng chạy tới. Trên tay cậu nhóc là một thanh sắt gỉ… à không, là thanh “Mặc Ảnh” đang được lau chùi bóng loáng đến mức có thể dùng làm gương soi nốt mụn.
Lý Phàm nhìn Diệp Vô Ưu với ánh mắt lấp lánh như nhìn thần tượng K-pop: “Sư phụ, chiêu ‘Nhất Chén Giang Hồ’ dâu tây hôm qua của ngài thật là… ối giời ơi luôn! Đám đệ tử Thiên Đạo Minh rụng như sung. Con đã ghi chép lại hết vào sổ tay ‘Huyền thoại Túy Kiếm Tiên’ rồi. Đảm bảo sau này con đi kể chuyện, các em gái tu tiên sẽ đổ ngài rầm rầm!”
Diệp Vô Ưu xoa cằm, gật gù: “Khá, có tiền đồ. Sau này ta cho ngươi làm Tổng giám đốc truyền thông của Lãng Tử Các.”
Lão Quy đang chậm rãi bơi giữa biển mây chợt thở dài một tiếng, cái đầu rùa già nua ngóc lên: “Hai thầy trò các ngươi có thôi quay xe cho nhau không? Chúng ta đang ở địa bàn của U Minh Cốc đấy. Chỗ này không phải để tổ chức fan meeting đâu.”
Lời Lão Quy chưa dứt, bầu không khí chợt trùng xuống. Mùi thơm nồng nặc của rượu dâu tây từ trận chiến trước dường như bị một mùi hương khác át đi – một mùi hương ngọt lịm đến gai người, tựa như mùi hoa bỉ ngạn trộn lẫn với mùi… nước hoa hồng rẻ tiền phiên bản cao cấp.
“Ting! Cảnh báo cấp độ SSS. Đối tượng ‘Mị Cơ – Huyết Nguyệt Nương Tử’ đang ở bán kính 500m. Chú thích: Bà cô này đang cực kỳ cay cú vì bạn vừa làm nổ bay cái tháp của người yêu cũ bà ấy. Lời khuyên: Gét-gô ngay còn kịp!”
Diệp Vô Ưu biến sắc, bật dậy: “Anh em ơi, có biến! Lão Quy, tăng ga! Bật chế độ thể thao lên!”
Lão Quy hét lên: “Chế độ thể thao cái đầu ngươi! Hết rượu mồi rồi! Chân ta giờ như không xương đây này!”
Giữa không trung, một dải lụa màu hồng nhạt đột nhiên xé toạc tầng mây, lao đến như một con rắn độc. Lục Tuyết Dao phản ứng cực nhanh, kiếm khí Hàn Băng vung lên tạo thành một bức tường băng chặn đứng dải lụa.
*Xoẹt!*
Dải lụa va chạm với băng đá, phát ra tiếng nổ lách tách. Từ trong sương mù, một dáng người lả lướt hiện ra. Mị Cơ diện một bộ váy đỏ xẻ cao đến tận… nách, đôi mắt chứa đầy sát khí nhìn chằm chằm vào Diệp Vô Ưu.
“Diệp Vô Ưu, ngươi to gan lắm. Dám nhục mạ Minh chủ, lại còn phá hủy Kim Tháp của Thiên Đạo Minh. Hôm nay, ta sẽ rút gân, lột da ngươi, mang về làm đồ trang trí trong phòng ngủ!”
Diệp Vô Ưu cười hì hì, xỏ lại đôi dép tông vừa tuột: “Chị gái à, chị nhìn lại mình đi. Trang điểm đậm thế này mà ra gió là trôi hết phấn đấy. Minh chủ của chị chắc mắt có vấn đề mới chọn chị đi săn ta. Chứ là ta á, ta chọn… con hạc giấy còn xinh hơn.”
“Ngươi… Chết đi!”
Mị Cơ nổi điên, vẫy tay một phát, hàng vạn cánh hoa bỉ ngạn hóa thành những lưỡi dao sắc lẹm, bay thẳng về phía cả nhóm. Lục Tuyết Dao lập tức nghênh chiến, kiếm quang trắng xóa quấn lấy dải lụa hồng. Trận chiến cấp độ “Siêu to khổng lồ” nổ ra giữa biển mây.
Nhưng vấn đề là, Mị Cơ không đi một mình. Phía sau ả, mười tên Thiên Đạo Chấp Pháp Đội trang bị tận răng bắt đầu áp sát từ các hướng.
“Lý Phàm, trông chừng cái hồ lô rượu cho ta!” Diệp Vô Ưu ném cái Tử Kim Yêu Hồ về phía cậu nhóc rồi rút thanh Mặc Ảnh ra.
“Rõ thưa sư phụ! Hồ lô còn, Phàm còn! Hồ lô mất, Phàm… đi mua cái mới!” Lý Phàm ôm chặt lấy cái bình rượu, trốn sau cái mai của Lão Quy.
Trận hỗn chiến diễn ra vô cùng hỗn loạn. Diệp Vô Ưu hôm nay do dư chấn của trận say hôm qua nên bước chân càng thêm loạng choạng. Hắn thi triển “Túy Ý Vô Hình”, người ngả nghiêng như cây tre gặp bão, khiến đám chấp pháp đội đâm hụt liên tục. Mỗi lần chúng đâm hụt, hắn lại bồi cho một dép vào mặt.
“Này thì trật tự! Này thì quy tắc! Đôi dép tông này giá hai mươi linh thạch đấy, ăn một phát là khai thông kinh mạch ngay!”
Nhưng Mị Cơ là một kẻ xảo quyệt. Thấy không hạ được Diệp Vô Ưu và Lục Tuyết Dao ngay lập tức, ả đảo mắt nhìn về phía Lão Quy đang run rẩy. Ánh mắt ả dừng lại trên người Lý Phàm – kẻ yếu nhất nhưng lại đang cầm thứ quý giá nhất của đối phương.
“Thứ nhỏ bé, cút ra đây!”
Mị Cơ tung ra một chưởng “Hồng Phấn Sát” ẩn chứa ma lực của Huyết Nguyệt. Một lòng bàn tay màu hồng rực lửa lao thẳng về phía Lý Phàm.
“Lý Phàm, tránh mau!” Lục Tuyết Dao hét lên nhưng nàng đang bị hai dải lụa cầm chân, không thể thu chiêu.
Diệp Vô Ưu đang mải “vả” đệ tử Thiên Đạo Minh bằng dép, quay lại thì thấy chưởng ấn đã áp sát cậu nhóc. Hắn ném một thanh sắt gỉ định ngăn cản nhưng không kịp.
Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, Lý Phàm nhìn cái hồ lô trong tay, rồi nhìn sư phụ. Cậu nhóc nhớ lại lần đầu tiên gặp Diệp Vô Ưu ở quán rượu, nhớ lại lời hứa sẽ trở thành “đại hiệp đi kể chuyện”.
Cậu nhóc không chạy. Ngược lại, Lý Phàm vặn nắp hồ lô, làm một ngụm rượu cuối cùng – dù cậu chẳng biết uống rượu – rồi đứng chắn trước cái mai của Lão Quy.
“Sư phụ… Con… Con cũng là lãng tử mà!”
*Bùm!*
Luồng linh lực khổng lồ đập thẳng vào ngực Lý Phàm. Cơ thể nhỏ bé của cậu bay ngược ra sau, đập mạnh vào mai rùa, máu tươi phun ra nhuộm đỏ cả một vùng mây.
“LÝ PHÀM!” Diệp Vô Ưu gầm lên một tiếng xé lòng. Sát khí trong mắt hắn bùng nổ, linh lực trong người chuyển từ vị dâu tây ngọt ngào sang vị “rượu đế lâu năm” cháy bỏng.
Hắn lao đến như một cơn lốc, tóm lấy Lý Phàm trước khi cậu nhóc rơi xuống vực thẳm biển mây. Mị Cơ thấy đòn trúng đích, cười sằng sặc: “Một con sâu kiến cũng muốn ngăn cản ta? Đáng đời!”
“Cút ngay cho ta!!!”
Diệp Vô Ưu không cần dùng kiếm. Hắn dồn toàn bộ phẫn nộ vào một quyền. Một nắm đấm mang theo ý cảnh của “Vạn Cổ Trường Không Nhất Túy Đề” – quyền ý mạnh đến mức không khí bị nén lại thành một cột trụ đỏ rực.
Mị Cơ biến sắc, giơ dải lụa lên chắn nhưng vô ích. Cả người ả bị hất văng đi hàng nghìn dặm như một quả cầu lông, biến mất hút sau chân trời. Đám chấp pháp đội thấy “sếp” bay màu, cũng vắt chân lên cổ mà chạy.
Bầu không khí yên lặng trở lại. Chỉ còn tiếng gió rít qua những đám mây tơi tả.
Diệp Vô Ưu quỳ xuống trên lưng Lão Quy, đỡ lấy Lý Phàm. Cậu nhóc thở hổn hển, mặt mày xám ngoét, nhưng tay vẫn ôm chặt lấy cái Tử Kim Yêu Hồ.
“Sư… sư phụ…” Lý Phàm thều thào, máu ở khóe miệng không ngừng chảy. “Cái hồ lô… không sao… con giữ được rồi.”
“Đồ ngu! Ai mượn ngươi giữ bình rượu chứ!” Diệp Vô Ưu mắng, nhưng giọng hắn run rẩy. Hắn vội vàng truyền linh lực vào người cậu nhóc, nhưng kinh mạch của Lý Phàm đã bị “Hồng Phấn Sát” của một cao thủ hàng đầu phá hủy gần hết.
Lục Tuyết Dao đáp xuống cạnh bên, gương mặt vốn lạnh lùng giờ tràn đầy sự xót xa. Nàng đặt tay lên trán Lý Phàm, ánh sáng xanh dịu mát lan tỏa nhưng sắc mặt nàng càng lúc càng trầm xuống. Nàng nhìn Vô Ưu, khẽ lắc đầu.
Lý Phàm cười yếu ớt, ánh mắt bắt đầu lờ đờ: “Sư phụ… con thấy… nhiều rượu lắm. Toàn rượu ngon thôi. Sau này… ngài đừng… uống một mình nhé… Buồn lắm…”
Cánh tay Lý Phàm buông thõng. Cái hồ lô rượu lăn long lóc trên lưng rùa.
“Phàm! Phàm! Tỉnh lại cho ta! Đồ tiểu tử thối, ta còn chưa dạy ngươi hết bộ pháp cơ mà! Dậy đi, ta cho ngươi làm Phó môn chủ Lãng Tử Các! Dậy đi…”
Diệp Vô Ưu ôm xác cậu nhóc, nước mắt hòa lẫn với rượu trên khuôn mặt đỏ gay. Lão Quy lặn lẽ thở dài, đôi mắt rùa già nua ngấn lệ. Đây là lần đầu tiên kể từ khi gặp lại, Lão Quy thấy Diệp Vô Ưu khóc. Một kẻ vốn dĩ xem nhẹ sinh tử, xem vạn vật là phù vân, giờ đây lại đau đớn vì sự ra đi của một thiếu niên bình phàm.
“Ting! Hệ thống ghi nhận: Sự hy sinh của đồng đội Lý Phàm. Điểm đau khổ: Max. Ký chủ đang tiến vào trạng thái ‘Chân Chính Túy Tâm’.”
“Im đi!” Diệp Vô Ưu hét lên trong tâm trí. “Cái hệ thống chết tiệt này, cứu nó đi! Ngươi có nhiều phần thưởng thế cơ mà? Đổi hết đi! Ta không cần dép tông, không cần kiếm, không cần rượu nữa! Cứu nó cho ta!”
“Ting! Hệ thống trả lời: Theo kịch bản tiên hiệp cổ điển, cái chết của người thân cận là bàn đạp để nhân vật chính đột phá. Tuy nhiên…”
Hệ thống dừng lại một giây, dường như cũng cảm nhận được sự tuyệt vọng cực độ của Diệp Vô Ưu.
“Tuy nhiên, do đây là thể loại trào phúng, hệ thống xin đưa ra một gói cứu trợ khẩn cấp mang tên ‘Quay xe phút chót’. Chú thích: Ký chủ có chấp nhận trừ toàn bộ điểm tích lũy và chịu tác dụng phụ cực nặng để kích hoạt gói này không?”
“Chấp nhận! Chấp nhận ngay lập tức! Gét-gô! Mau lên!”
“Ting! Khấu trừ toàn bộ 500.000 điểm tửu ý. Kích hoạt kỹ năng bí truyền: ‘Tửu Sinh Bất Tử Thuật’. Thực chất là: Truyền cho đối tượng một lượng cồn cao đến mức tim mạch không dám ngừng đập vì sợ bị hỏa thiêu.”
Một luồng sáng màu vàng kim lấp lánh xuất hiện từ trong không trung, từ từ bao bọc lấy cơ thể Lý Phàm. Vết thương trên ngực cậu nhóc khép lại với tốc độ thần kỳ, nhưng khuôn mặt cậu… từ từ chuyển sang màu đỏ sậm như quả cà chua chín.
“Ơ…” Lục Tuyết Dao ngẩn người nhìn cái xác đang… bắt đầu ngáy.
“Khò… khò… Cho thêm đĩa mồi… sư phụ… rót rượu…”
Lý Phàm không chỉ sống lại, mà còn đang… say khướt trong trạng thái hôn mê sâu.
Lão Quy thở phào nhẹ nhõm: “Cái thằng nhóc này, mạng lớn thật.”
Diệp Vô Ưu ngây người ra, rồi bỗng nhiên hắn bật cười lớn, một nụ cười vừa điên cuồng vừa nhẹ nhõm. Hắn đập mạnh tay xuống lưng rùa: “Hệ thống, ngươi giỏi lắm! Lần đầu tiên ta thấy ngươi có ích đấy!”
“Ting! Cảnh báo: Tác dụng phụ bắt đầu. Vì dùng linh lực để hồi sinh người chết bằng phương pháp nồng độ cồn, ký chủ Diệp Vô Ưu sẽ bị trạng thái ‘Cai rượu’ trong vòng 1 tháng. Trong thời gian này, hễ uống rượu vào là sẽ thấy vị… nước mắm cốt. Chúc ký chủ ngon miệng!”
Nụ cười trên mặt Diệp Vô Ưu cứng đờ. Hắn cầm hồ lô rượu lên, thử nhấp một ngụm.
“Phì!!!”
Hắn phun sạch ra ngoài mây. “Mặn quá! Đắng quá! Nước mắm! Đúng là nước mắm rồi! Hệ thống, ta hận ngươi!!!”
Lục Tuyết Dao nhìn Diệp Vô Ưu đang nhảy dựng lên vì cái vị nước mắm cốt trong miệng, rồi nhìn Lý Phàm đang nằm ngáy như sấm, nàng không nhịn được mà bật cười thành tiếng. Tiếng cười trong trẻo như chuông bạc vang vọng giữa biển mây đỏ rực.
Biển mây dần tản đi sắc đỏ của máu, thay vào đó là ánh hoàng hôn vàng rực bình yên. Lão Quy chầm chậm bò về phía trước, mang theo một đám người dở hơi nhất lục địa.
“Đi đâu tiếp đây Vô Ưu?” Lão Quy hỏi.
Diệp Vô Ưu chùi mồm, nhìn về hướng U Minh Cốc sâu thẳm, đôi mắt lại trở về vẻ lãng tử tiêu dao: “Tìm chỗ nào có nước lã ngon ngon tí. Chứ một tháng tới mà sống với nước mắm thế này, ta thà đi đầu quân cho Thiên Đạo Minh làm lao công còn hơn!”
Dưới bóng chiều tà, bóng dáng một thanh niên mặc hỷ phục rách nát, chân đi dép tông, miệng than thở về nước mắm, bên cạnh là một vị tiên tử và một con rùa già cõng theo một gã say mèm, tạo nên một bức tranh vô cùng… khó hiểu, nhưng cũng vô cùng tự tại.
Đúng là: Trường sinh mà không có nước mắm… à không, trường sinh mà không tự tại, chẳng thà say một giấc thiên thu!