Túy Ngọa Trường SinhChương 77: Đánh tan hạm đội
**CHƯƠNG 77: ĐÁNH TAN HẠM ĐỘI (PHIÊN BẢN CỰC MẶN)**
Trên bầu trời vạn trượng, một cảnh tượng vô tiền khoáng hậu đang diễn ra. Lão Quy, con linh thú thượng cổ có cái mai cứng hơn cả đạo tâm của một vị thánh nhân, đang dùng tốc độ “bàn thờ” để bơi xuyên qua biển mây. Nhưng điều đáng nói không phải là tốc độ, mà là luồng khói đen nồng nặc bốc ra từ bốn cái chân rùa, kèm theo đó là một mùi hương đậm đà, mặn mòi, mang đậm phong vị của biển cả miền Trung.
“Oẹ… Thằng chủ khốn kiếp! Ngươi đổ nước mắm lên người ta làm cái gì? Ta là linh thú, không phải là cá nục kho tộ!” – Lão Quy vừa bơi vừa rống lên, nước mắt nước mũi giàn dụa vì mùi nước mắm cốt sộc thẳng vào mũi.
Diệp Vô Ưu đang ngồi xếp bằng trên lưng rùa, vẻ mặt thâm trầm như một vị cao nhân đắc đạo, nếu như chúng ta bỏ qua cái hồ lô đang cầm trên tay và biểu cảm méo xệch của hắn.
Hắn đang vã. Phải nói là cực kỳ vã.
Cái bảng điều khiển của hệ thống vẫn nhấp nháy xanh đỏ trước mặt hắn với dòng chữ đầy tính khiêu khích: *[Nhiệm vụ cai rượu giai đoạn 1: Còn 29 ngày 22 giờ. Cố lên ký chủ, uống nước mắm giúp trung hòa lượng cồn trong máu và làm tăng độ ‘mặn’ của tâm hồn!]*
“Mặn cái đầu nhà ngươi! Hệ thống, ta thề có ngày ta sẽ hack nát code của ngươi!” – Diệp Vô Ưu gào thét trong lòng, nhưng ngoài mặt vẫn phải giả bộ thanh cao để giữ hình tượng trước mặt nữ chính.
Cách đó không xa, Lục Tuyết Dao – Hàn Nguyệt Tiên Tử trong truyền thuyết, người vốn dĩ nên gắn liền với mùi hoa lê bạch khiết hoặc hương tuyết đầu mùa – lúc này đang phải quấn một lớp lụa mỏng quanh mũi. Đôi mắt xinh đẹp của nàng lộ rõ vẻ hoang mang về nhân sinh. Nàng nhìn Diệp Vô Ưu, rồi nhìn thanh kiếm Mặc Ảnh đang phát ra ánh sáng hổ phách nhưng thỉnh thoảng lại có vài giọt chất lỏng màu nâu sẫm nhỏ xuống…
“Diệp đạo hữu… Ngươi chắc chắn đây là chiêu thức ‘Vong Ngã’ mà sư phụ ngươi truyền lại sao?” – Nàng ngập ngừng hỏi, tay kiếm vẫn run run.
Diệp Vô Ưu ho khan một tiếng, mặt dày đáp: “Khụ, Lục cô nương không hiểu rồi. Đây gọi là ‘Mặn Cảnh’. Muốn đạt đến đỉnh cao của kiếm đạo, trước tiên phải biết thế nào là cái mặn của cuộc đời. Khi tâm ngươi đủ mặn, đối thủ sẽ tự động… khát nước mà chết.”
Lý Phàm, gã đệ tử “chuyên viên tuyên ngôn”, thì đang bận rộn lấy giấy bút ra ghi chép: *”Ngày… tháng… năm… Sư phụ đại triển thần oai, dùng hương vị nhân gian đánh bại tà ma, mở ra một thời đại tu tiên mới: Thời đại Kho Quắc.”*
Đúng lúc này, bầu trời phía trước đột nhiên rung chuyển. Hàng loạt luồng hào quang rực rỡ xé tan màn sương mù. Một hạm đội phi thuyền khổng lồ gồm hơn ba mươi chiếc, mỗi chiếc đều dài hàng trăm trượng, trên buồm thêu hình “Thiên Đạo Vĩnh Hằng” lấp lánh vàng ròng, đang dàn trận chữ “Nhất” chắn ngang đường đi.
Đứng đầu hạm đội là một lão giả mặc trường bào chỉnh tề đến mức không có một nếp nhăn, chòm râu dài được chải chuốt kỹ lưỡng. Đây chính là Trảm Phong Chân Nhân – một trong những cao thủ hàng đầu của Thiên Đạo Viện, nổi tiếng với hội chứng “cuồng sạch sẽ” nặng nề.
Lão ta đứng trên mũi tàu, dùng giọng điệu thánh khiết tuyên bố: “Nghịch tặc Diệp Vô Ưu! Ngươi dùng tà thuật làm ô uế không khí, bôi nhọ danh dự của tu chân giới. Hôm nay, Thiên Đạo Viện ta thay trời hành đạo, thanh lọc cái mùi hôi hám này khỏi thế gian!”
Diệp Vô Ưu nhìn hạm đội phi thuyền lộng lẫy kia, rồi nhìn xuống cái hồ lô nước mắm của mình. Hắn bỗng nhiên cười, một nụ cười cực kỳ tà ác và đầy sự uất ức của kẻ lâu ngày không được nhấp một ngụm rượu nào.
“Ái chà, tưởng ai, hóa ra là lão già thích xức nước hoa. Trảm Phong đúng không? Hôm nay ta sẽ cho ngươi biết, thế nào gọi là sức mạnh của hải sản!”
Hệ thống bỗng nhiên “ting” một tiếng:
*[Thông báo nhiệm vụ khẩn cấp: Đánh tan hạm đội Thiên Đạo mà không được dùng kiếm chiêu chính thống. Phần thưởng: 5 phút được ngửi mùi rượu vang hạng sang. Hình phạt: Uống hết 5 lít nước mắm nguyên chất.]*
“Chơi thì chơi! Sợ gì!” – Diệp Vô Ưu nhảy cẫng lên.
Trảm Phong Chân Nhân nhíu mày, phất tay một cái: “Toàn quân chuẩn bị! Bát Quái Tịnh Hóa Trận! Phóng tên!”
Hàng vạn mũi tên mang theo linh lực ánh sáng rực rỡ, được bao phủ bởi những bùa chú tẩy uế, lao thẳng về phía con rùa nhỏ bé (nhưng bốc mùi). Cảnh tượng này giống như hàng vạn tia chớp đang truy sát một hũ mắm tôm bay giữa trời.
Diệp Vô Ưu không hề nao núng. Hắn cầm hồ lô, lộn nhào một vòng trên không trung theo bộ pháp “Nhị Cảnh – Vi Túy”, nhưng thay vì uyển chuyển, hắn lại lảo đảo như một gã vừa ăn phải mắm lăng bị hỏng.
“Tuyệt kỹ: Vạn Cổ Mặn Chát – Nước Mắm Liên Hoa!”
Hắn dốc ngược hồ lô, không phải phun ra rượu, mà là một làn sóng chất lỏng màu nâu đỏ đậm đặc. Làn sóng này trong chớp mắt biến hóa thành hàng nghìn đóa hoa sen màu hổ phách, xoay tròn rít gào giữa không trung.
“Xèo xèo xèo!”
Những mũi tên linh lực trắng muốt khi chạm vào “sen nước mắm” liền bị ăn mòn rộp cả linh văn. Không chỉ vậy, nước mắm bị nén bằng linh lực Tam Cảnh bốc hơi tạo thành một đám mây màu nâu bao trùm lấy nửa hạm đội.
“Oẹ! Mùi gì thế này?”
“Mắt ta! Mắt ta cay quá! Đây là chất độc gì?”
“Trời ơi, bộ y phục tơ tằm nghìn năm của ta đã bị ám mùi cá chết rồi!”
Tiếng la hét vang trời dậy đất. Các tu sĩ Thiên Đạo Viện vốn luôn coi trọng phong thái, nay người nào người nấy mặt mày xanh mét, nôn mửa không ngừng. Những chiếc phi thuyền hào nhoáng bắt đầu mất lái, va chạm vào nhau lùm bùm.
Trảm Phong Chân Nhân tái mặt, lão ta run rẩy chỉ tay: “Ngươi… ngươi dám dùng thứ chất lỏng hạ đẳng này để phá hoại tiên khí của ta?”
“Hạ đẳng cái gì? Đây là cốt nhĩ thượng hạng đó lão già!” – Diệp Vô Ưu sấn tới. Hắn đạp chân lên hư không, Mặc Ảnh Kiếm trong tay rung lên bần bật. Hắn không dùng kiếm để chém, mà dùng kiếm để… quấy.
“Cửu Thiên Mắm Cốt – Long Cuộn Bếp Than!”
Một con rồng nước màu nâu khổng lồ, sừng làm bằng cá thu, vẩy làm bằng cá cơm, mang theo cái mùi mà dù có đứng ở đầu phía kia của đại lục cũng phải giật mình, lao thẳng vào soái hạm của Trảm Phong.
“Tịnh hóa! Mau tịnh hóa cho ta!” – Trảm Phong gào lên, điên cuồng thi triển “Thanh Tâm Chú”. Nhưng hỡi ôi, Thanh Tâm Chú chỉ thanh lọc được tâm hồn, chứ làm sao thanh lọc được cái vị mặn nguyên bản này?
Con rồng nước mắm đâm sầm vào boong tàu. “Ầm!” Một tiếng. Soái hạm dát vàng nay phủ một màu nâu óng ánh. Trảm Phong Chân Nhân từ đầu đến chân ướt sũng, một miếng cá cơm không biết từ đâu bay tới, đậu chễm chệ ngay trên chòm râu quý giá của lão.
Lục Tuyết Dao đứng xem mà tâm hồn run rẩy. Nàng quay sang hỏi Lý Phàm: “Sư phụ ngươi… bình thường có như vậy không?”
Lý Phàm gật đầu đầy tự hào: “Tiên tử yên tâm, sư phụ ta lúc say là kiếm tiên, lúc vã là đầu bếp đại tài. Người nhìn xem, đối phương đã hoàn toàn mất đi ý chí chiến đấu.”
Đúng như lời Lý Phàm, hạm đội Thiên Đạo Viện hiện tại đang rơi vào tình cảnh thảm thương chưa từng thấy trong lịch sử tu chân giới. Các đệ tử không sợ chết, không sợ bị phế tu vi, nhưng họ sợ phải sống cả đời trong cái mùi “hương đồng cỏ nội” phiên bản biển cả này. Một số đệ tử yếu bóng vía thậm chí đã tự nhảy xuống mây, thà rơi xuống đất còn hơn phải hít thêm một hơi nào nữa.
Diệp Vô Ưu đứng trên mũi chiếc thuyền đang chao đảo, chống kiếm nhìn Trảm Phong Chân Nhân đang nằm vật ra vì sốc nhiệt mùi vị.
“Lão già, ta nói rồi, đừng có làm màu trước mặt kẻ đang vã rượu. Bây giờ, ngươi chọn tự mình rút lui hay để ta tặng thêm một xô ‘mắm tôm’ dự phòng trong hồ lô?”
Trảm Phong nhìn vào cái hồ lô đen ngòm của Diệp Vô Ưu, nhìn sang miếng cá cơm trên râu, rồi nhìn các phi thuyền đồng đội đang quay đầu bỏ chạy thục mạng. Lão uất nghẹn đến mức phun ra một ngụm máu, nhưng vừa há miệng ra, một giọt nước mắm trên trán nhỏ xuống…
“Oẹ… Rút! Mau rút toàn quân! Ta không muốn nhìn thấy hắn nữa! Đốt luôn mấy chiếc thuyền bị dính mùi đi!” – Trảm Phong gào lên trong đau đớn.
Chỉ trong vài nhịp thở, hạm đội hùng hậu của Thiên Đạo Viện đã tan tác chim muông. Họ không rút lui theo kiểu chiến thuật, mà là rút lui theo kiểu “chạy trốn thảm họa sinh học”.
Diệp Vô Ưu thu hồi hồ lô, hít một hơi thật sâu… rồi lại nôn ra một chút. “Mẹ kiếp, mặn thật.”
Hệ thống vang lên âm thanh ngọt ngào:
*[Chúc mừng ký chủ hoàn thành nhiệm vụ ‘Tiêu diệt vệ sinh không khí’. Phần thưởng: 5 phút ngửi mùi rượu vang Pháp bắt đầu. Lưu ý: Chỉ được ngửi bằng linh hồn, thân xác vẫn phải uống nước lọc.]*
Một làn hương thơm dịu nhẹ, thanh tao của nho lên men thoáng hiện qua đầu Diệp Vô Ưu. Hắn nhắm mắt lại, mặt phê lòi như vừa được lên đỉnh Trường Sinh.
Lục Tuyết Dao bước lại, nhìn thấy vẻ mặt “biến thái” của hắn, nàng lặng lẽ lùi xa thêm hai bước, tay vẫn che mũi. Nàng tự nhủ: “Vị ‘Vô Ưu Tử’ này, quả thực là khắc tinh của toàn bộ đạo lý chính thống. Nhưng… chẳng hiểu sao nhìn hắn đánh thắng hạm đội bằng nước mắm, mình lại thấy có chút… sảng khoái?”
Lão Quy thì đã bắt đầu thu lượm những mảnh vỡ linh thạch rơi vãi từ các tàu bị nát. Nó lẩm bẩm: “Trận này mặn thật, nhưng mà lời. Nước mắm đổi linh thạch, kèo thơm, kèo thơm!”
Lý Phàm thì hí hửng viết tiếp vào sổ tay: *”Sư phụ dùng một giọt mắm định giang sơn, Thiên Đạo Viện ngàn năm danh tiếng tan tành theo mùi cá cơm…”*
Diệp Vô Ưu mở mắt ra, nhìn về phía chân trời nơi Bách Hoa Thần Khê đang ẩn hiện dưới làn khói mây, hét lớn:
“Lão Quy! Tăng tốc! Đi rửa người! Ta không thể chịu nổi cái mùi chính mình nữa rồi!”
Dưới ánh hoàng hôn, con rùa già cõng theo một nhóm người “mặn mà” nhất lục địa, phóng đi trong tiếng cười vang dội của Diệp Vô Ưu, để lại phía sau một vùng biển mây… đậm đà bản sắc dân tộc.
—
**Hết chương 77.**