Túy Ngọa Trường Sinh
Chương 79: Tuyết Dao bị triệu hồi

Cập nhật lúc: 2026-06-06 17:46:21 | Lượt xem: 10

**CHƯƠNG 79: TUYẾT DAO BỊ TRIỆU HỒI**

Dưới ánh nắng ban mai của vùng biên viễn Vong Xuyên Lệ, không gian vốn dĩ nên mang đậm màu sắc u linh, huyền bí thì nay lại nồng nặc một mùi hương… rất khó tả. Đó là sự kết hợp tinh tế giữa linh khí thiên địa và dư vị của mắm tôm nồng nàn mà Diệp Vô Ưu đã phóng thích từ chương trước.

Diệp Vô Ưu đang nằm ườn trên một phiến đá phẳng, chiếc chân vòng kiềng gác lên mai Lão Quy, tay cầm Tử Kim Yêu Hồ lắc lắc. Hắn chép miệng:

– Lão Quy này, ngươi nói xem, có phải ta đã nâng tầm nghệ thuật chiến đấu của giới tu tiên lên một tầm cao mới không? Người ta dùng kiếm ý, ta dùng “vị đạo”. Kẻ địch không chết vì kiếm thương thì cũng sang chấn tâm lý mà giải nghệ. Thật là công đức vô lượng!

Lão Quy bị đè đến mức bốn chân lún sâu vào đất, giọng khàn đặc:

– Công đức cái đầu ngươi ấy! Ngươi có biết sau trận chiến “vụ nổ tím” hôm qua, lũ chim tước trong bán kính mười dặm đã đồng loạt di cư không? Ngay cả ta, một con rùa sống vạn năm, nếm trải đủ loại phong ba, mà sáng nay tỉnh dậy vẫn thấy tiền đình quay cuồng như đang ngồi máy giặt.

Diệp Vô Ưu phẩy tay, vẻ mặt đầy sự hy sinh vì nghệ thuật:

– Ngươi thì biết cái gì? Đó gọi là chiến thuật tâm lý. Hệ thống, ngươi nói xem, ta có được cộng điểm “Sáng tạo” hay “Lương tâm” gì không?

Hệ thống: *[Ting! Hệ thống đang bận cập nhật bộ lọc mùi hương cho máy chủ vì lý do an toàn sinh học. Nhắc nhở ký chủ: Điểm ‘Mặt dày’ đã đạt mức max level, nhưng điểm ‘Liêm sỉ’ hiện đang âm vô cực. Đề nghị ký chủ tự trọng để tránh bị thiên lôi dòm ngó.]*

– Hừ, đồ máy móc vô tình. – Diệp Vô Ưu lầu bầu, định nốc thêm ngụm rượu thì bỗng nhiên khựng lại.

Không gian bỗng nhiên rung chuyển. Một luồng thanh khí tinh khiết, mang theo sự uy nghiêm và lạnh lẽo tuyệt đối, từ chân trời phía Bắc cuồn cuộn lao tới. Luồng khí này khác hẳn với tửu ý hỗn loạn của Vô Ưu, nó ngăn nắp, cứng nhắc và nồng nặc mùi… đạo lý.

*Vút!*

Một đạo thanh quang hình thanh kiếm khổng lồ cắm thẳng xuống đất, cách chỗ Diệp Vô Ưu ba bước chân. Chấn động mạnh đến mức hũ rượu trong tay hắn suýt đổ ra ngoài.

– Ai đó? Đang yên đang lành tự nhiên ném đồ kim khí ra đường, không sợ trúng đầu trẻ nhỏ à? – Vô Ưu quát lớn.

Từ trong thanh quang, một bóng người dần hiện rõ. Đó là một đạo sĩ trẻ tuổi, gương mặt vuông vức như đúc từ khuôn, tóc tai chải chuốt đến mức con ruồi đậu vào chắc cũng phải trượt chân té ngã. Y mặc đạo bào của Thiên Đạo Viện, lưng đeo trường kiếm, ánh mắt nhìn Vô Ưu như nhìn một đống rác cần được phân loại.

– Lục sư muội, cuối cùng cũng tìm thấy muội!

Lúc này, Lục Tuyết Dao từ trong gốc cây cổ thụ bước ra. Nàng vẫn thanh tao thoát tục như xưa, nhưng nếu nhìn kỹ, trên tay áo trắng tinh khôi của nàng vẫn còn vương một vết… nước mắm nhỏ xíu từ trận chiến hôm qua. Gương mặt nàng lạnh đi vài độ khi nhìn thấy người tới:

– Trình Thanh sư huynh? Sao huynh lại ở đây?

Người vừa tới là Trình Thanh, một trong những đệ tử ưu tú của Thiên Đạo Viện, cũng là kẻ nổi tiếng cuồng quy tắc đến mức đi đại tiện cũng phải xem giờ hoàng đạo. Trình Thanh không nhìn Tuyết Dao ngay, mà liếc sang Diệp Vô Ưu, mũi y khẽ chun lại:

– Sư muội, muội thực sự đã đi cùng cái thứ… lôi thôi, nhem nhuốc và đầy mùi uế tạp này sao? Trông hắn chẳng khác gì một cái bình vôi biết đi. Minh chủ vô cùng tức giận. Ta phụng mệnh đưa muội về chịu phạt!

Diệp Vô Ưu nghe xong, mặt không đổi sắc, thản nhiên móc tai:

– Ối giời, sư huynh “Mặt vuông” à, từ nãy đến giờ ta chỉ nghe thấy tiếng chó sủa chứ chưa thấy người nói. Ngươi bảo ai là bình vôi? Ta đây là “Túy Kiếm Tiên”, là nghệ sĩ tự do, là người đang nắm giữ linh hồn của giới tửu học đấy nhé!

Trình Thanh nghiến răng:

– Đồ tà tu lộng ngôn! Muội nhìn xem Tuyết Dao, ở bên cạnh hắn, muội đã trở nên thế này đây? Y phục bẩn thỉu, khí tức hỗn loạn, lại còn dám che chở cho hắn đánh bại người của tông môn? Minh chủ đã hạ “Thiên Đạo Pháp Chỉ”, triệu hồi muội quay về ngay lập tức để tạ tội trước Tổ sư.

Lục Tuyết Dao im lặng. Nàng siết chặt thanh Hàn Tuyết Kiếm trong tay. Ký ức về những giáo điều khô khanh, những buổi ngồi thiền chán ngắt tại Thiên Đạo Viện ùa về, đối lập hoàn toàn với những ngày tháng tuy vất vả nhưng lại… cực kỳ giải trí bên cạnh gã nát rượu này.

Nàng lạnh lùng đáp:

– Ta đang thực hiện nhiệm vụ truy đuổi Mị Cơ. Diệp Vô Ưu… tuy có hơi kỳ quặc, nhưng hắn đã cứu ta nhiều lần. Ta không thấy mình có tội gì phải tạ.

– Hừ, cứu muội? – Trình Thanh cười khẩy – Hay là hắn dùng tà thuật và mấy loại nước hôi thối kia để che mắt muội? Sư muội, đừng ngoan cố nữa. Phía sau ta là mười hai vị chấp pháp trưởng lão đang đợi ở trạm trung chuyển. Nếu muội không về, bọn họ sẽ trực tiếp ra tay tiêu diệt tên tà tu này và cưỡng chế đưa muội đi.

Diệp Vô Ưu bỗng bật dậy, vỗ vỗ mông cho sạch đất, tiến lại gần Trình Thanh:

– Này huynh đệ, làm người thì nên sống thoáng ra một chút. Cái Thiên Đạo Minh của các người có gì hay? Suốt ngày đọc kinh, ăn chay, đến nhìn gái cũng phải xin phép. Chi bằng đi theo ta, ta dạy cho cách ủ rượu bằng nước mưa, bao ngon, bao phê, bao quên luôn đường về!

– Ngươi câm miệng cho ta! – Trình Thanh rút kiếm, kiếm quang chớp nhoáng – Ngươi có biết việc sư muội ở cạnh ngươi là sự sỉ nhục đối với sự trong sạch của nàng không?

Hệ thống: *[Ting! Phát hiện đối tượng đang thực hiện hành vi ‘Flexing’ đạo đức giả. Nhiệm vụ mới: Ngăn cản sự triệu hồi của mỹ nhân. Cách thức: Khiến tên Trình Thanh này mất mặt một cách triệt để nhất. Phần thưởng: 500 điểm kinh nghiệm và một tấm thẻ ‘Tiếng vang linh hồn – Loa phóng thanh cực đại’.]*

Diệp Vô Ưu nháy mắt với Lão Quy. Con rùa già hiểu ý, lén lút rụt cổ vào mai rồi lăn từ từ ra phía sau lưng Trình Thanh.

Vô Ưu cười hì hì:

– Trình sư huynh, nói đi cũng phải nói lại. Ngươi bảo nàng ấy có tội, vậy ta hỏi ngươi, tiêu diệt lũ ma tu Huyết Nguyệt là công hay tội? Tìm ra tung tích của Vong Xuyên Lệ là công hay tội? Trong khi các người ngồi ở tông môn uống trà đàm đạo, thì bọn ta lăn lộn trong đống… mắm tôm để bảo vệ hòa bình thế giới đấy!

– Ngụy biện! – Trình Thanh quát – Công ra công, tội ra tội. Đi cùng hạng người như ngươi chính là đại tội!

Dứt lời, Trình Thanh vung kiếm định cưỡng chế bắt Lục Tuyết Dao. Nhưng ngay khoảnh khắc y vừa bước lên một bước, Lão Quy đã hoàn thành cú “kê bánh xe” hoàn hảo.

*Rầm!*

Đại thiên tài của Thiên Đạo Viện, người có bộ pháp uyển chuyển nhất khóa đệ tử năm ấy, bỗng nhiên vấp phải một cái mai rùa trơn tuồn tuột. Y lảo đảo, mất trọng tâm, theo bản năng đưa tay chộp lấy một vật để giữ thăng bằng.

Không may thay, thứ duy nhất ở gần đó lại chính là cái túi đựng “Rượu hỏng lên men đặc biệt” (một sản phẩm thí nghiệm thất bại của Vô Ưu) đang treo trên cành cây.

*Xoẹt!*

Cái túi bục ra. Một thứ dung dịch màu nâu đen, sền sệt, tỏa ra mùi vị như thể một nghìn cái tất chưa giặt trong mười năm, đổ ụp lên cái đầu được chải chuốt kỹ càng của Trình Thanh.

Không gian bỗng trở nên tĩnh lặng một cách đáng sợ.

Lục Tuyết Dao sững sờ, đưa tay che miệng. Lão Quy nhanh chóng bò biến vào bụi rậm. Diệp Vô Ưu thì tròn mắt, vỗ đùi đánh đét một cái:

– Trời ơi! Sư huynh! Ngươi thèm rượu của ta đến mức tự đổ lên đầu để tắm luôn à? Nhưng mà cái loại này ta chưa ủ xong, vị nó… hơi gắt đấy!

Trình Thanh đứng hình. Những giọt chất lỏng đặc quánh chảy dài từ trán xuống cằm y. Mùi hương ấy… nó không chỉ là mùi thối, nó là một đòn tấn công vào tận linh hồn. Y cảm thấy nhân sinh quan, thế giới quan và cả đạo hạnh trăm năm của mình đang tan rã thành từng mảnh.

– Ngươi… ngươi… – Trình Thanh lắp bắp, tay chân run rẩy.

– Ta làm sao? – Vô Ưu cười nham nhở – Ta đã bảo rồi, làm người đừng nên cứng nhắc quá. Nhìn ngươi kìa, bây giờ trông rất có “vị thế”, cực kỳ nổi bật luôn. Đi ra ngoài đường đảm bảo không ai dám lại gần trong bán kính 100 mét. Đây chính là đỉnh cao của sự cô độc trong tu luyện đấy!

Lục Tuyết Dao dù đang rất căng thẳng cũng không nhịn được mà quay đi, vai run bần bật vì cố nén cười.

Trình Thanh bùng nổ. Y phát điên thực sự.

– DIỆP VÔ ƯU! TA SẼ BĂM NGƯƠI THÀNH TƯƠNG!

Y vung kiếm loạn xạ, kiếm khí tung hoành khiến cây cối xung quanh đổ rạp. Tuy nhiên, vì bị rượu làm cay mắt và mùi thối làm cho chóng mặt, các chiêu thức của y chẳng có chút độ chính xác nào.

Diệp Vô Ưu vừa nhảy nhót tránh né như một con cào cào, vừa dùng thẻ “Loa phóng thanh cực đại” vừa nhận được:

– [ALO ALO! QUẦN CHÚNG NHÂN DÂN CHÚ Ý! ĐÂY LÀ TRÌNH THANH ĐẠI SƯ HUYNH CỦA THIÊN ĐẠO VIỆN! Y ĐANG BIỂU DIỄN MÀN KIẾM PHÁP KẾT HỢP VỚI HƯƠNG VỊ ĐỒNG QUÊ! AI MUỐN XEM THÌ CHUẨN BỊ SẴN KHẨU TRANG NHÉ!]

Tiếng vang phóng đại hàng nghìn lần, chấn động cả một vùng Vong Xuyên Lệ. Đám yêu thú dưới vực sâu nghe thấy tiếng hét cũng phải giật mình, tưởng có thiên tai giáng xuống.

Lục Tuyết Dao biết sự việc đã đi quá xa, nàng lập tức chắn giữa hai người, kiếm quang Hàn Tuyết tỏa ra hơi lạnh cắt da cắt thịt, tạm thời làm đóng băng cơn giận (và cả mùi hôi) của Trình Thanh.

– Dừng lại! – Nàng nghiêm giọng – Sư huynh, huynh hãy về đi. Ta sẽ tự mình về tông môn để giải thích rõ mọi chuyện. Nhưng không phải bây giờ. Ta còn có việc chưa xong.

Trình Thanh, lúc này đã trở thành một “Tửu nhân” thối hoắc, thở hồng hộc:

– Muội… muội còn binh vực hắn? Muội nhìn ta đi! Ta thế này thì làm sao về tông môn gặp ai được nữa?

Vô Ưu thò đầu ra từ sau lưng Tuyết Dao, ném cho Trình Thanh một miếng giẻ rách:

– Đây, cầm lấy lau tạm đi. Đây là áo cũ của ta, thấm hút tốt lắm. Đừng lo, ta sẽ không tính tiền đâu, coi như quà gặp mặt giữa những người đàn ông “đậm mùi” với nhau.

Trình Thanh nhìn miếng giẻ rách có vài vết dầu mỡ, lại nhìn bộ dạng nhếch nhác của mình, uất ức đến mức phun ra một ngụm máu bầm, sau đó không nói một lời nào, ngự kiếm phóng thẳng lên trời với tốc độ nhanh nhất lịch sử tu chân giới. Y muốn tìm ngay một cái hồ nước nào đó để tự tử… à không, để tắm.

Đám mây khói xanh lợt của Trình Thanh vừa biến mất, bầu không khí lại trở nên yên tĩnh.

Lục Tuyết Dao thở dài, nàng quay sang nhìn Diệp Vô Ưu. Ánh mắt nàng giờ đây vô cùng phức tạp:

– Ngươi rốt cuộc là muốn cứu ta hay muốn hại ta? Trình sư huynh là người hẹp hòi nhất Thiên Đạo Viện, hôm nay ngươi sỉ nhục huynh ấy như vậy, ngày sau khi vào địa phận của Minh chủ, ngươi sẽ không có đất dung thân đâu.

Diệp Vô Ưu thản nhiên lấy hồ lô rượu ra súc miệng, sau đó nhổ một cái phèo xuống đất:

– Đất dung thân thì cần gì nhiều? Một cái mai rùa là đủ rồi. Hơn nữa, ta thấy gã đó mặt vuông quá, nhìn ngứa mắt nên gọt bớt góc cạnh cho y ấy mà. Nàng thực sự định về sao?

Lục Tuyết Dao nhìn về hướng Bắc, nơi mây mù bao phủ những đỉnh núi uy nghiêm:

– Pháp chỉ đã hạ, ta không thể trốn tránh mãi. Sư phụ ta đang ở đó, nàng nhất định đang chịu áp lực từ các trưởng lão khác. Ta không muốn vì mình mà liên lụy đến người.

Nói đến đây, giọng nàng chùng xuống. Nàng là “Hàn Nguyệt Tiên Tử”, là hình mẫu hoàn mỹ, nhưng bây giờ, sự hoàn mỹ đó đã bị những cơn say của gã thanh niên trước mắt này làm rạn nứt.

Vô Ưu im lặng một lúc, sau đó đưa tay xoa xoa cái mũi đỏ gay vì rượu:

– Được thôi, nếu nàng muốn về thì về. Nhưng đừng quên, trên đời này không có quy tắc nào là tuyệt đối cả. Cái gọi là “Thiên Đạo” nếu khiến nàng không vui, thì cái đạo đó chỉ là rác rưởi. Này, cầm lấy cái này.

Hắn ném cho nàng một cái tiểu hồ lô màu ngọc bích.

– Cái gì đây? – Tuyết Dao hỏi.

– Là “Tâm Ý Tửu”. Lúc nào thấy buồn quá, hoặc bị mấy lão già kia thuyết giáo đến mức muốn điên đầu, thì uống một ngụm. Đảm bảo sau đó nàng sẽ thấy… các lão ấy giống như mấy con khỉ đang múa thoát y, sẽ không thấy sợ hãi gì nữa cả.

Tuyết Dao sững người, nhìn tiểu hồ lô trong tay, khóe môi nàng khẽ cong lên một độ rất nhỏ – điều mà cả trăm năm tu luyện ở Thiên Đạo Viện nàng chưa từng làm.

– Đồ vô liêm sỉ. – Nàng nói nhỏ, nhưng giọng nói không có chút gì là trách móc.

Lão Quy từ trong bụi rậm bò ra, tặc lưỡi:

– Xong rồi, thế là đại mỹ nhân sắp rời đi. Chủ nhân, chúng ta lại trở về kiếp độc thân vui tính với mắm tôm và rượu hỏng rồi. Thật là một cái kết có hậu làm sao!

Diệp Vô Ưu cốc đầu Lão Quy một cái đau điếng:

– Cái con rùa này, biết cái gì mà nói? Khoảng cách sinh ra vẻ đẹp, nàng ấy đi một chuyến để thấy thế giới này ngoài việc cứng nhắc ra còn có nhiều thứ thú vị hơn. Mà này Tuyết Dao…

Lục Tuyết Dao đã ngự kiếm bay lên lưng chừng trời, nghe gọi liền dừng lại nhìn xuống.

Diệp Vô Ưu hét lớn:

– Nhớ giữ lại cái áo đó nhé! Cái vết mắm tôm kia chính là huân chương chiến đấu đấy! Sau này gặp lại, ta sẽ tặng nàng loại rượu xịn hơn để tẩy sạch nó!

Lục Tuyết Dao không thèm đáp, nàng hóa thành một dải băng thanh dài thẳm, biến mất giữa những tầng mây.

Vong Xuyên Lệ lại trở nên yên tĩnh.

Diệp Vô Ưu đứng ngẩn ngơ một lúc, cảm giác có chút trống trải. Hắn nhìn xuống hồ lô rượu, rồi lại nhìn đống đổ nát do Trình Thanh gây ra.

– Hệ thống, ta có phải vừa làm một chuyện rất ngầu không?

Hệ thống: *[Ting! Ký chủ vừa thành công đuổi đi một người bạn đồng hành xinh đẹp và rước về thêm mười hai kẻ thù đẳng cấp cao. Nếu đây gọi là ‘ngầu’, thì định nghĩa của từ này trong đầu ký chủ cần phải được đại tu gấp. Tuy nhiên, nhiệm vụ hoàn thành. Khen thưởng: ‘Rượu Quên Lối Về’ đã vào kho chứa đồ.]*

Vô Ưu hừ một tiếng, nhảy phốc lên lưng Lão Quy:

– Đi thôi lão rùa! Đích đến là thượng nguồn Thần Khê. Nàng ấy về “nhà” của nàng ấy, còn ta phải đi tìm cái “vương quốc rượu” của ta. Thế gian rộng lớn, không có mỹ nhân thì ta uống với bóng mình!

Lão Quy lạch bạch bò đi:

– Cứ mạnh miệng đi. Lát nữa buồn quá lại lôi tên nàng ấy ra gọi trong lúc say cho mà xem.

– Ta gọi tên nàng ấy bao giờ? Ta gọi tên… tên của hũ rượu ngon tiếp theo thôi!

Trên con đường mòn nhỏ ven suối, bóng dáng một gã say cưỡi rùa cứ thế xiêu vẹo đi vào màn sương, miệng hát nghêu ngao những câu thơ không ra thơ, kệch cỡm nhưng đầy sự phóng khoáng giữa đất trời mênh mông.

Mà ở một nơi khác, trên đường trở về Thiên Đạo Viện, Lục Tuyết Dao bỗng cảm thấy tiểu hồ lô màu ngọc bích trong tay tỏa ra một hơi ấm kỳ lạ, xua tan cái lạnh lẽo của vùng cực Bắc đang đón đợi nàng phía trước.

**Hết Chương 79.**

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8