Túy Ngọa Trường Sinh
Chương 89: Trận chiến trong bóng tối

Cập nhật lúc: 2026-06-06 17:56:50 | Lượt xem: 12

**Chương 89: Trận chiến trong bóng tối**

Trên lưng Lão Quy, bầu không khí sặc mùi “xã hội tử”.

Diệp Vô Ưu nằm co quắp một góc, tay che mặt, đôi chân dài lòng khòng co lại như một con tôm luộc quá lứa. Hắn hận. Hận cái Hệ thống trời đánh này không có nút “chế độ riêng tư”. Hận vì sao sợi lông chân của mình lại có sức sống mãnh liệt đến mức làm dao động cả bảng log của thần giới.

“Tuyết Dao này… thực ra đó là một loại dược liệu cao cấp, ta thề!” – Vô Ưu lý nhí qua kẽ ngón tay.

Lục Tuyết Dao đứng ở đầu mai rùa, tà áo trắng bay phất phơ, thanh lãnh thoát tục như tiên nữ hạ phàm. Nếu không nhìn thấy cái khóe môi đang giật giật của nàng, người ta thực sự sẽ tin nàng đang nhập định.

“Huynh im đi. Đừng để ta nhớ lại nồi rượu đó, bằng không ta sẽ thực hiện chiêu ‘Nhất Kiếm Tuyệt Hậu’ ngay tại đây.”

Lão Quy dưới thân vừa “chèo lái” qua một đám mây vừa chêm vào một câu xanh rờn:
– Chủ nhân à, lão rùa này sống vạn năm, ăn đủ thứ trên đời, nhưng cho lông chân vào linh tửu thì… đúng là ‘out trình’. Bái phục, bái phục!

“Câm mồm hết cho ta!” – Vô Ưu gào lên một cách bất lực.

Đúng lúc này, không gian xung quanh đột ngột thay đổi. Ánh sáng vàng vọt của buổi hoàng hôn bị một màn sương đen kịt như mực tàu đổ vào bát nước nuốt chửng. Gió ngừng thổi, tiếng chim kêu cũng tắt ngấm. Chỉ còn lại một màu đen đặc quánh, loại bóng tối mà dù có mở mắt to đến cỡ nào cũng cảm thấy như đang bị bịt mắt bằng mười lớp vải liệm.

Hệ thống lập tức nhảy thông báo, chữ đỏ rực rỡ lấp lánh trong đầu Vô Ưu như bảng đèn neon trước cửa quán bar:
*[Cảnh báo: Ký chủ đã tiến vào ‘Khu Vực Mất Điện’ của Vực Thẳm U Minh. Kẻ thù: Dạ Ma Quân đang nhìn lén và đánh giá gu ăn mặc của bạn. Tỷ lệ nguy hiểm: Cao (vì bạn đang quá xấu hổ nên khả năng phòng thủ giảm 50%).]*

– Dạ Ma Quân? Tên nghe phèn thế? – Vô Ưu bật dậy, tay quờ quạng tìm bầu rượu – Tuyết Dao, nàng đâu rồi? Đừng có đứng gần lão rùa quá, lão ấy đang định lén rút đầu vào mai đấy!

– Ta ở đây. – Tiếng của Lục Tuyết Dao vang lên, hơi lạnh từ kiếm khí của nàng lan tỏa, nhưng kỳ lạ là ngay cả hào quang từ thanh kiếm của nàng cũng bị bóng tối này bóp nghẹt. – Bóng tối này có khả năng nuốt chửng linh quang. Cẩn thận!

Giữa màn đêm vô tận, một giọng nói khàn khàn, vỡ vụn như tiếng hai tảng đá mài vào nhau vang lên:
– Kẻ nào dám xâm phạm vùng đất của bóng tối? Kẻ nào mang theo mùi vị… hôi hám của lông chân làm bẩn bầu không khí thuần khiết của ta?

Vô Ưu khựng lại. Hắn cảm thấy lòng tự trọng vừa mới khâu vá lại của mình một lần nữa bị xé toạc.
– Đệch! Cái bóng tối này còn có chức năng cập nhật tin tức nhanh hơn cả mạng 5G à? Tên kia, có giỏi thì ra đây diện kiến, núp lùm bắn tin vịt thì có gì là anh hùng?

– Ta là Dạ Ma Quân, ta chính là bóng tối. Trong miền đất này, ta là Chúa tể, còn các ngươi chỉ là những con kiến đang loay hoay trong hũ mật đen! – Một luồng hắc khí mãnh liệt ập tới, mang theo cảm giác lạnh lẽo rợn người.

Lục Tuyết Dao vung kiếm, “Băng Tâm Kiếm Ý” bùng nổ, nhưng những bông hoa tuyết vừa mới hình thành đã bị bóng tối gặm nhấm, tan chảy thành những vũng nước đen xì.

– Hừ, vô ích thôi. Ở đây, ánh sáng là tội ác! – Dạ Ma Quân cười đắc thắng.

Vô Ưu lảo đảo đứng vững, hắc khí lướt qua vai hắn, để lại một vết cắt nông. Hắn chợt nhận ra bóng tối này không chỉ là ảo ảnh, nó là thực thể có thể gây sát thương.

“Hệ thống! Có cái gì soi đường không? Đèn pin, bật lửa, hay chí ít là quả cầu flash gì đó đi?” – Vô Ưu hét thầm trong đầu.

*[Ting! Hệ thống gợi ý: Ký chủ đang sở hữu ‘Linh Tửu Dạ Quang’ vừa chưng cất từ chương 80. Thuộc tính: Càng tối càng sáng, càng say càng chói lòa. Chống chỉ định với người đau mắt hột.]*

Mắt Vô Ưu sáng lên (dù chả ai thấy). Hắn vỗ mạnh vào cái Tử Kim Yêu Hồ bên hông, lôi ra một hũ rượu nhỏ bằng sứ trắng. Ngay khi mở nắp, một luồng ánh sáng màu xanh lá chuối cực kỳ “chát chúa” phóng thẳng lên trời, giống hệt loại vòng cổ phát sáng mà người ta hay đeo khi đi quẩy.

– Ô kìa, hàng về! – Vô Ưu không nói hai lời, ngửa cổ dốc cạn.

“Ực… ực… ực…”
“Khàaa! Rượu này hơi gắt, vị như là bóng đèn sợi đốt ấy nhỉ?”

Bỗng nhiên, cơ thể Diệp Vô Ưu bắt đầu có sự biến đổi. Đầu tiên là cái rốn, sau đó đến ngực, rồi đến cả mười đầu ngón tay và cuối cùng là… cái mông. Tất cả đều phát ra ánh sáng xanh neon rực rỡ đến mức mù mắt người xem.

*[Trạng thái: Túy Ý – Dạ Quang Nhân. Hiệu ứng: Biến Ký chủ thành một quả cầu Disco di động. Phạm vi soi sáng: 10km. Khả năng gây mù tạm thời cho đối thủ: 99%.]*

Lục Tuyết Dao đứng ngay cạnh, không kịp nhắm mắt, thốt lên một tiếng “Á” rồi ngã ngồi xuống lưng rùa:
– Vô Ưu… huynh… huynh biến thành cái gì thế này? Huynh… huynh phát sáng xanh toàn thân kìa! Tởm quá!

Lão Quy thì rú lên:
– Trời ơi! Mắt lão rùa! Lão sắp biến thành rùa mù rồi! Sao cái màu này nó lại ‘toxic’ thế hả trời?

Dạ Ma Quân – kẻ vốn đang hòa mình trong bóng tối – chịu cú sốc lớn nhất. Hắn vốn dĩ là một thực thể bóng tối cao cấp, võ công thâm sâu, nhưng khuyết điểm duy nhất là… sợ ánh sáng cường độ cao. Và Diệp Vô Ưu lúc này không phải là ánh sáng bình thường, hắn là một vụ nổ ánh sáng của một buổi party điên loạn nhất tu chân giới.

– Á!!! Mắt ta! Cái gì thế này? Đây là thuật pháp gì? – Tiếng Dạ Ma Quân gào thét thảm thiết. Bóng tối xung quanh hắn bị ánh sáng xanh chuối đâm xuyên, nát vụn như một tấm vải rách.

Diệp Vô Ưu lúc này đã vào trạng thái “Cuồng Ca”. Hắn không ngự kiếm, mà hắn đang… nhảy. Mỗi bước chân của hắn dẫm lên hư không là một vòng tròn ánh sáng xanh lan tỏa, làm lộ ra một bóng đen cao gầy đang đứng ôm mặt cách đó không xa.

– Này thì Chúa tể bóng tối! Này thì không gian mất điện! – Vô Ưu loạng choạng tiến tới, thanh Mặc Ảnh trong tay cũng biến thành một thanh kiếm laser xanh loẹt – Ta nói cho ngươi biết, trong thế giới của ta, không có ai là bóng tối mãi mãi, chỉ có người chưa kịp bật đèn thôi!

Dạ Ma Quân lùi lại, run rẩy:
– Ngươi… ngươi không phải người… ngươi là cái bóng đèn thành tinh! Đừng lại gần ta! Cái màu này… nó làm ta cảm thấy buồn nôn!

– Buồn nôn à? Thế thì để ta giúp ngươi ‘nôn’ cho hết nhé! – Vô Ưu vung kiếm.

“Túy Kiếm Thức Thứ Ba: Vạn Dặm Neon Chém!”

Một dải ánh sáng xanh rực rỡ, mang theo mùi rượu nồng nặc và sức mạnh kinh thiên động địa quét ngang bầu trời. Bóng tối bị xé toạc làm đôi như một tấm màn sân khấu bị cháy. Dạ Ma Quân chỉ kịp rú lên một tiếng rồi tan biến thành những hạt bụi đen nhỏ xíu, bay tứ tán vào hư không.

Bầu trời trở lại trạng thái bình thường. Mặt trăng treo lơ lửng, soi xuống mặt đất tĩnh lặng.

Nhưng vấn đề là, Diệp Vô Ưu vẫn còn… phát sáng. Hắn đứng giữa không trung, rực rỡ như một cột đèn giao thông bị lỗi.

Lục Tuyết Dao lấy tay che mắt, nhìn hắn qua khe ngón tay, giọng run rẩy:
– Huynh… huynh xong chưa? Mau tắt cái hiệu ứng đó đi. Ta không chịu nổi cái màu này nữa rồi.

Vô Ưu gãi đầu (làm văng ra mấy hạt ánh sáng xanh):
– Ừm… Hệ thống, tắt thế nào ấy nhỉ?

*[Ting! Thông báo: Hiệu ứng ‘Dạ Quang Nhân’ sẽ kéo dài cho đến khi ký chủ hết say. Dự kiến thời gian: 4 tiếng nữa. Lưu ý: Đừng đứng gần cây cối, côn trùng sẽ bu vào bạn vì tưởng bạn là con đom đóm khổng lồ.]*

Vừa dứt lời, từ dưới mặt đất, hàng triệu con muỗi, bướm đêm và kiến cánh như tìm thấy chân lý cuộc đời, đồng loạt bay vút lên, lao thẳng về phía Diệp Vô Ưu.

– Oái! Cút ra! Ta không phải là mẹ của các ngươi! Tuyết Dao cứu ta! Lão Quy chạy mau! – Vô Ưu vừa chạy vừa khua chân múa tay, tạo thành những đường vẽ ánh sáng hỗn loạn trên bầu trời đêm.

Lão Quy thở dài, lặn xuống tầng mây thấp hơn:
– Xin lỗi chủ nhân, lão rùa này cũng ghét côn trùng lắm. Ngài cứ thong thả bay nhé, nhìn ngài bây giờ… đúng là rất ‘tỏa sáng’ theo nghĩa đen lẫn nghĩa bóng đấy!

– DIỆP VÔ ƯU! HUYNH ĐỨNG XA TA RA MỘT CHÚT! – Tiếng Lục Tuyết Dao vang vọng cả một vùng trời, pha lẫn tiếng cười khanh khách mà nàng không thể kìm nén được nữa.

Dưới ánh trăng, một người đàn ông xanh loẹt bị bao quanh bởi một đám mây côn trùng đang khóc lóc thảm thiết chạy vòng quanh. Hành trình đến Bách Hoa Thần Khê của “Túy Kiếm Tiên” lừng lẫy, hóa ra lại bắt đầu bằng một màn biểu diễn ánh sáng mang tầm cỡ… tấu hài cực đại.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8