Túy Ngọa Trường SinhChương 121: Sức mạnh của sự tự tại
**CHƯƠNG 121: SỨC MẠNH CỦA SỰ TỰ TẠI**
Nếu có ai hỏi Diệp Vô Ưu cảm giác khi đột phá lên Ngũ Cảnh – Tiêu Dao là như thế nào, hắn sẽ không ngần ngại mà trả lời rằng: Nó giống như việc bạn vừa uống hết mười lít rượu nếp cái hoa vàng, sau đó bị ném vào một cái máy giặt quay ở tốc độ 1200 vòng/phút, rồi cuối cùng tỉnh dậy thấy mình đang nằm trên một đám mây có mùi… chân gà nướng.
“Ding! Chúc mừng ký chủ chính thức ‘vượt rào’ thành công. Chúc mừng ngươi đã bước vào Tiêu Dao Cảnh – Trung kỳ. Từ nay về sau, trời cao đất dày, đâu đâu cũng là nhà, miễn là mặt ngươi đủ dày để không bị chủ nhà đánh đuổi.”
Tiếng chuông hệ thống vang lên trong đầu Diệp Vô Ưu, thanh thúy như tiếng tiền rơi, nhưng lời chúc phúc thì nồng nặc mùi cà khịa.
Diệp Vô Ưu lờ mờ mở mắt. Đập vào mắt hắn đầu tiên không phải là mỹ cảnh nhân gian, mà là cái đầu hói bóng loáng của Lão Quy đang ra sức bơi trong không trung. Lão Quy hiện tại đã hóa lớn như một chiếc xe tải hạng nặng, chở theo Diệp Vô Ưu và Lục Tuyết Dao bay xuyên qua những tầng mây xám xịt của U Minh Cốc.
— Tỉnh rồi à? — Một giọng nói lạnh lùng nhưng pha chút mệt mỏi vang lên bên tai.
Diệp Vô Ưu quay đầu, thấy Lục Tuyết Dao đang ngồi thiền ở phía đuôi “phi thuyền rùa”. Nàng vẫn đẹp, vẫn thoát tục, nhưng chiếc áo trắng tinh khôi giờ đã lấm lem vết bụi đen, và đặc biệt là ánh mắt nhìn hắn… nó chứa đựng một sự bất lực sâu sắc.
— Tuyết Dao tiên tử, nàng nhìn ta với ánh mắt say đắm thế làm gì? Ta biết mình vừa cứu giá rất ngầu, nhưng cũng đừng nên ép ta phải chịu trách nhiệm chứ? — Diệp Vô Ưu cười hì hì, định ngồi dậy nhưng cả người mềm nhũn như cọng bún thiu.
Lục Tuyết Dao hít một hơi thật sâu để nén cơn giận, tay nắm chặt cán kiếm:
— Ngươi cứu ta? Ngươi có nhớ sau khi dùng cái gọi là “Nước mắm thần thánh” đánh đuổi Mị Cơ, ngươi đã làm gì không?
Diệp Vô Ưu chớp mắt:
— Ta… ta thể hiện phong thái của một bậc cao nhân?
— Không! — Lão Quy vừa bơi vừa gào lên — Ngươi đã đứng giữa dòng sông Bách Hoa, vừa múa kiếm vừa hát bài “Anh là ai, đây là đâu”, sau đó lăn đùng ra nôn mửa vào mặt bọn lâu la của Thiên Đạo Minh rồi ngủ quên như một con heo chết. Ta phải dùng cái mai rùa mới mất của mình để “vớt” ngươi lên đây đấy!
Diệp Vô Ưu gãi đầu, cười gượng gạo:
— Thế à? Chắc là tác dụng phụ của việc đột phá thôi. Mà này Hệ thống, sao lần này đột phá xong ta thấy người ngợm cứ bay bay, không có chút linh lực nồng đậm nào như trong tiểu thuyết thường viết thế?
“Ding! Trả lời ký chủ: Tiêu Dao Cảnh của người ta là ‘Thân hóa hư không’, còn Tiêu Dao Cảnh của ngươi là ‘Tâm hóa vô tri’. Ngươi hiện tại đã đạt đến trạng thái: Người chưa say nhưng Đạo đã xỉn. Hãy tự cảm nhận sức mạnh của sự tự tại đi.”
Diệp Vô Ưu bĩu môi. Hắn nhắm mắt lại, thử vận chuyển cái gọi là “Túy Ý” trong người.
Khác với trước đây, khi linh lực trong kinh mạch hắn giống như những dòng suối rượu chảy xiết, thì giờ đây, hắn cảm thấy toàn bộ lỗ chân lông của mình đều đang “thở”. Hắn không cần cố gắng thu thập linh khí thiên địa nữa, mà dường như hắn chính là thiên địa.
Một ý niệm hiện lên, Diệp Vô Ưu bỗng nhiên biến mất khỏi lưng Lão Quy.
— Á! Diệp Vô Ưu rơi xuống rồi! — Lục Tuyết Dao kinh hãi đứng bật dậy.
Nhưng ngay giây tiếp theo, một bàn tay hư hỏng đã vỗ nhẹ lên vai nàng.
— Tìm ta sao, tiên tử?
Diệp Vô Ưu không biết từ lúc nào đã ngồi ngay sát bên cạnh nàng, tay cầm một đĩa… lạc rang (đậu phộng) lấy ra từ hồ lô không gian, nhai nhóp nhép một cách vô cùng thiếu đòn.
Lục Tuyết Dao trợn tròn mắt. Nàng là cao thủ, nhưng hoàn toàn không cảm nhận được bất kỳ dao động không gian hay linh lực nào. Hắn cứ như thế mà hiện ra, tự nhiên như thể hắn vốn dĩ luôn ngồi ở đó.
— Đây chính là… Tiêu Dao? — Nàng thốt lên.
— Không hẳn. — Diệp Vô Ưu nháy mắt — Đây gọi là “Kỹ năng né tránh deadline”. Khi cả thế giới đang gào thét đòi nợ, chỉ cần ngươi đạt đến trình độ mặt dày cực hạn, không gian sẽ tự khắc mở ra một lối thoát cho ngươi.
Thực tế, Diệp Vô Ưu đang cực kỳ phấn khích. Ngũ Cảnh Tiêu Dao trong *Thái Cổ Túy Tiên Quyết* không phải là tăng thêm sát thương cơ bản, mà là tăng “Chỉ số vô lý”.
Hắn liếc nhìn bảng trạng thái của mình:
* **Ký chủ:** Diệp Vô Ưu (Kẻ gây hấn số 1 Cửu Tiêu).
* **Cảnh giới:** Tiêu Dao Cảnh (Trung kỳ).
* **Thần thông mới:** *Vạn Lý Túy Bộ* (Bước chân người say, không ai đuổi kịp, kể cả chính bản thân ký chủ nếu lỡ bước quá đà).
* **Kỹ năng bị động:** *Thân Thể Bất Nhập* (Kháng tất cả các loại quy tắc khô khan, đạo đức giả và logic thông thường).
“Ding! Thông báo: Lệ Thiên Hành đang tức phát điên và đã ra lệnh treo giải thưởng 1 tỷ linh thạch cho cái đầu của ngươi. Hiện có khoảng 500 tông môn đang nộp đơn xin ‘vay’ mạng ngươi để đổi tiền. Ký chủ cảm thấy thế nào?”
— Cảm thấy… mình đáng giá thật! — Diệp Vô Ưu tặc lưỡi — Này Hệ thống, có thể thương lượng đổi giải thưởng đó thành 1 tỷ hũ rượu lâu năm không? Ta tự nộp đầu mình cũng được, dù sao bây giờ ta cũng có thể mọc lại đầu như thạch sùng mà, đúng không?
“Ding! Ký chủ bớt ảo tưởng sức mạnh. Ngũ Cảnh chỉ giúp ngươi tự tại, không giúp ngươi thành siêu nhân chết đi sống lại. Khuyến nghị: Mau chạy tới Tháp Chấn Lôi cứu người, vì nếu chậm trễ, bộ phim tình cảm lãng mạn này sẽ chuyển thành phim kinh dị đấy.”
Diệp Vô Ưu thu lại nụ cười cợt nhả. Tháp Chấn Lôi… Nơi đó đang giam giữ linh hồn của sư phụ và cũng là nơi Thiên Đạo Minh đặt đại bản doanh của “Trật tự tối cao”.
— Lão Quy, tăng tốc! Mục tiêu: Tháp Chấn Lôi. — Diệp Vô Ưu ra lệnh.
— Không đi! — Lão Quy dỗi hờn, lắc cái đầu hói — Ta mất cái mai rùa quý giá để cứu ngươi, giờ người ta trần trụi thế này, đi gió lạnh lắm! Trừ khi ngươi trả ta 500 điểm hệ thống để mua cái mai rùa bằng titan-inox hàng hiệu trên Shop.
Diệp Vô Ưu nghiến răng:
— Cái con rùa già hám tiền này! Được rồi, trả! Nhưng ngươi phải bay nhanh như cách người yêu cũ trở mặt cho ta!
Lão Quy nghe thấy tiền là sáng mắt, ngay lập tức vận dụng công lực thượng cổ. Hai cái chân sau của nó phun ra hai luồng linh khí xanh ngắt như động cơ phản lực, rống lên một tiếng:
— Thắt dây an toàn vào! Bố đây chuẩn bị ‘vỉa cảm’ Cửu Tiêu!
“Vèo —!”
Chiếc “phi thuyền rùa” xé toạc mây mù, tốc độ nhanh đến mức da mặt Diệp Vô Ưu bị gió thổi cho méo xệch đi. Lục Tuyết Dao phải bám chặt lấy mai rùa (phần thịt mềm), mặt mũi trắng bệch.
Trong lúc đang bay với tốc độ “bàn thờ”, Diệp Vô Ưu bỗng nhiên đứng dậy, đi đứng loạng choạng trên lưng rùa như thể sắp ngã nhào xuống đất.
— Ngươi làm gì thế? Ngồi xuống đi! — Lục Tuyết Dao hét lên trong gió.
— Ta đang tập… thể dục buổi sáng! — Diệp Vô Ưu vừa nói vừa thực hiện những động tác kỳ quái. Hắn uốn lượn người như một con rắn, tay chân vung vẩy không theo một quy luật nào.
Thực ra, hắn đang cố gắng thích nghi với sức mạnh mới. Mỗi bước chân của hắn giờ đây đều ẩn chứa quy tắc của không gian. Một bước tưởng chừng như hụt chân sắp ngã, thực tế là hắn đã đạp lên một điểm nút không gian, giúp Lão Quy bay nhanh hơn gấp đôi.
“Ding! Ký chủ đang thi triển ‘Túy Ngọa Bộ Pháp – Phiên bản không gian’. Độ ngầu: 10/10. Độ hâm: 100/10.”
Bỗng nhiên, từ phía trước mặt, một đạo hào quang vàng kim khổng lồ xé toạc bầu trời lao thẳng về phía họ. Đó là một thanh trọng kiếm dài hàng chục trượng, mang theo uy áp của bậc Thiên Nhân.
— Là Kiếm Phạt của Thiên Đạo Minh! — Lục Tuyết Dao biến sắc, rút kiếm định nghênh chiến.
Diệp Vô Ưu ngăn nàng lại, khuôn mặt lộ ra một sự hưng phấn kỳ lạ.
— Để ta. Tiêu Dao Cảnh mà không thử sức thì uổng công ta say xỉn bao nhiêu năm qua.
Hắn không rút Mặc Ảnh Kiếm, mà chỉ cầm cái hồ lô rượu Tử Kim lên, hướng về phía thanh trọng kiếm đang lao tới.
— Rượu không say người, người tự say. Kiếm không chém ta, ta chém… không gian!
Diệp Vô Ưu tung hồ lô lên cao, sau đó tung một cú đá xoay vòng cực kỳ “vô học” vào khoảng không trước mặt.
“Ầm —!”
Không gian trước mặt hắn bỗng nhiên nứt ra như một tấm gương bị vỡ. Điều kỳ lạ là thanh trọng kiếm vàng kim kia khi lao vào vùng nứt gãy đó, thay vì phát nổ, nó lại giống như đi vào một cái máng trượt. Nó bị bẻ cong 180 độ, quay ngược trở lại và lao thẳng về hướng… nó vừa bay tới với tốc độ còn nhanh hơn lúc đầu.
— Ơ? — Lục Tuyết Dao ngây người — Ngươi vừa làm gì thế?
— Ta chỉ đơn giản là từ chối nhận hàng và gửi trả về nơi sản xuất thôi. — Diệp Vô Ưu nhún vai, bắt lấy hũ rượu và nhấp một ngụm — Tiêu Dao là gì? Là khi thế giới bắt ngươi phải đối đầu, ngươi chỉ cần bảo: “Đéo!” rồi quay lưng đi là xong.
Lão Quy vừa bay vừa lầm bầm:
— Tên này càng ngày càng giống một tên lừa đảo chuyên nghiệp rồi. Đạo pháp gì mà nghe như đa cấp thế này?
Ở phía xa, một đám tu sĩ Thiên Đạo Minh đang cưỡi hạc truy kích, thấy thanh Kiếm Phạt quay đầu lao về phía mình thì kinh hồn bạt vía, cuống cuồng tản ra. Một trận nổ kinh thiên động địa vang lên, bụi mù mịt cả một vùng trời.
Diệp Vô Ưu đứng trên lưng rùa, gió thổi tung mái tóc rối, tà áo hỷ phục rách nát bay lơ phất. Trông hắn lúc này, đúng là có vài phần tiên khí thoát tục, nếu không tính đến việc hắn đang cố dùng ngón chân cái để… gãi ngứa sau lưng.
— Này Tuyết Dao, nàng thấy ta thế nào? Đã đủ tiêu chuẩn làm chồng nàng chưa? — Hắn quay lại hỏi, nụ cười rạng rỡ.
Lục Tuyết Dao im lặng hồi lâu, sau đó khẽ nói một câu mà nếu không nghe kỹ sẽ không thấy:
— Đồ điên… nhưng mà, cũng không đến nỗi nào.
Diệp Vô Ưu cười ha hả, giọng cười vang vọng khắp tầng mây.
“Ding! Hệ thống phát hiện cảm xúc của nữ chính đang chuyển biến từ ‘muốn giết’ sang ‘muốn nuôi’. Chúc mừng ký chủ đã mở khóa thành tựu ‘Tiên tử dưỡng phế vật’. Điểm thưởng: Một thẻ giảm giá 50% khi mua thuốc bổ thận.”
— Cút! — Diệp Vô Ưu chửi thầm trong đầu.
Hắn nhìn về phía chân trời xa xăm, nơi một tòa tháp đen kịt, cao chọc trời đang sừng sững giữa những tia sét tím ngắt. Đó chính là Tháp Chấn Lôi.
Hắn biết, những gì vừa trải qua chỉ là món khai vị. Trận chiến thực sự ở Ngũ Cảnh Tiêu Dao này không phải là để chứng minh ai mạnh hơn, mà là để chứng minh ai mới là kẻ thực sự tự do trong cái lồng giam của thiên địa này.
— Lệ Thiên Hành, chuẩn bị sẵn rượu ngon đi. Ta tới đòi nợ đây! — Diệp Vô Ưu gầm nhẹ, linh lực Tiêu Dao toàn thân bùng phát, bao phủ lấy cả Lão Quy và Tuyết Dao, hóa thành một tia sáng xanh xé tan màn đêm, hướng thẳng về phía tòa tháp định mệnh.
Thế gian tỉnh táo nhất chính là lúc say nhất.
Và khi Diệp Vô Ưu bắt đầu nghiêm túc trong cơn say, cả thế giới này sẽ phải tỉnh ngủ.