Túy Ngọa Trường Sinh
Chương 128: Lệ Thiên Hành xuất quan

Cập nhật lúc: 2026-06-06 18:42:08 | Lượt xem: 10

**Chương 128: Lệ Thiên Hành xuất quan**

Sau khi quét sạch dàn nhạc giao hưởng “nghìn năm một thuở” bằng một bản remix nhạc đám cưới phối hợp với tiếng rên rỉ của dây đàn mục, Diệp Vô Ưu cảm thấy tâm hồn mình vừa được thanh lọc… hoặc là đã hoàn toàn hỏng hóc.

Hắn loạng choạng bước qua những mảnh vụn của trận pháp Vạn Thanh Tuyệt Âm, cái hồ lô bên hông vẫn lắc qua lắc lại theo nhịp bước chân sai lệch. Phía sau hắn, Lục Tuyết Dao mặt vẫn còn hơi xanh, có vẻ như “di chứng” từ màn biểu diễn âm nhạc của Vô Ưu vẫn còn đọng lại trong màng nhĩ.

Lão Quy thì rúm ró trong cổ áo Vô Ưu, thò đầu ra hỏi nhỏ:
“Này chủ tử, chúng ta đang đi vào hang cọp đấy. Ngươi có thể nào bớt chút mùi rượu và thêm chút mùi… nguy hiểm được không? Ta thấy bầu không khí ở đây nó cứ ‘deadline’ thế nào ấy!”

Diệp Vô Ưu nấc cụ một cái, mùi rượu nồng nặc phả thẳng vào mặt Lão Quy khiến nó suýt thì ngất lâm sàng.

“Deadline cái gì? Ở đây chỉ có ‘Happy Hour’ thôi. Ngươi nhìn xem, cái sảnh này lát bằng Linh Ngọc Trắng cả đấy. Để ta xem có cạy được viên nào về đổi lấy mấy vò ‘Nữ Nhi Hồng’ không.”

Hắn nói xong liền ngồi thụp xuống, rút thanh sắt gỉ Mặc Ảnh ra, bắt đầu… cạy sàn nhà.

Lục Tuyết Dao thiên tì vạn phái, lãnh nhược băng sương, cuối cùng cũng không nhịn được mà gầm lên:
“Diệp Vô Ưu! Huynh có thôi ngay cái trò tiểu nhân đắc chí đó đi không? Chúng ta đang ở trung tâm Thiên Đạo Cung, đại bản doanh của Lệ Thiên Hành đấy!”

Vô Ưu vừa cạy cục ngọc, vừa lầm bầm:
“Thì tại hắn xây nhà giàu quá làm chi? Người ta nói tu tiên là phải đoạn tuyệt hồng trần, bỏ rơi vật chất. Ta đang giúp hắn thanh thản tâm hồn, gánh bớt nghiệp chướng tiền bạc cho hắn, nàng không hiểu cái tâm của người hành hiệp à?”

*【Ting! Phát hiện ký chủ có hành vi ‘nhặt rác’ mang tính hủy diệt nhân cách cao thượng của một Tiên nhân. Hệ thống đánh giá: 10 điểm cho sự mặt dày. Tặng thêm kỹ năng: ‘Thần cạy công’ (Tăng 200% tốc độ tháo dỡ các công trình có giá trị kinh tế).】*

“Ồ, hệ thống nay cũng hiểu chuyện đấy nhỉ!”

Vô Ưu cười hắc hắc, vừa định vận dụng kỹ năng mới để “bê” cả cái sảnh về thì đột nhiên, không khí xung quanh đông cứng lại.

Mọi âm thanh, từ tiếng gió lùa qua khe cửa đến tiếng nấc cụ của Vô Ưu, bỗng chốc biến mất. Một luồng áp lực vô hình nhưng nặng nề như cả vạn ngọn đại sơn đè xuống. Lục Tuyết Dao tái mặt, vội vàng rút kiếm, kiếm ý Hàn Băng bùng nổ để chống chọi lại cái uy áp khủng khiếp này.

Từ sâu trong bóng tối của nội điện, một vầng sáng vàng rực bắt đầu lan tỏa. Không phải kiểu ánh sáng ấm áp của mặt trời, mà là kiểu ánh sáng “nhức mắt” của mấy cái đèn LED công suất lớn, pha lẫn mùi vị của sự thượng đẳng và tự luyến cực độ.

“Kẻ nào… dám ở trong thánh địa của bản tọa… làm chuyện trộm gà bắt chó?”

Giọng nói trầm thấp, vang vọng như tiếng sấm từ trên chín tầng mây truyền xuống. Mỗi chữ thốt ra đều mang theo đạo韻 (đạo vận), làm rung chuyển cả không gian.

Diệp Vô Ưu buông thanh kiếm gỉ, lồm cồm bò dậy, tay vẫn không quên nhét viên ngọc vừa cạy được vào túi áo. Hắn nheo mắt nhìn về phía ánh sáng rực rỡ kia:

“Ai đấy? Ai vừa bật đèn pha cường độ cao thế? Có biết là người say rất nhạy cảm với ánh sáng không? Hại mắt lắm biết không hả!”

“Hừ!”

Một tiếng hừ lạnh vang lên, luồng ánh sáng vàng bỗng chốc co rụt lại, hiện ra một nam tử trung niên ngồi trên một tòa sen vàng lơ lửng. Hắn khoác một bộ bào hoàng kim thêu hình rồng cuộn hổ ngồi, trên đầu đội vương miện rực rỡ, khuôn mặt anh tuấn nhưng lạnh lùng, đôi mắt nhìn thấu nhân gian như nhìn một đám kiến hôi.

Đó chính là Lệ Thiên Hành – Minh chủ Thiên Đạo Minh, kẻ vừa chính thức kết thúc đợt bế quan khổ hạnh để bước chân vào ngưỡng cửa “Bán Thần”.

Lệ Thiên Hành chậm rãi hạ xuống, cách mặt đất chừng một thước để thể hiện đẳng cấp “không chạm bụi trần”. Hắn liếc nhìn Diệp Vô Ưu – kẻ đang đứng loạng choạng, tóc tai như tổ quạ, áo quần xộc xệch, và tệ nhất là còn đang cầm một cái hồ lô rượu rẻ tiền.

“Diệp Vô Ưu. Ta tưởng ngươi là kẻ lãng tử có chút tài cán, hóa ra cũng chỉ là một con sâu rượu thấp kém.” Lệ Thiên Hành lên tiếng, giọng đầy khinh bỉ. “Ngươi phá trận của ta, giết thuộc hạ của ta, chỉ để vào đây… cạy gạch lát nền?”

Vô Ưu gãi gãi đầu, cười hì hì:
“Nói thế là oan cho ta rồi Lệ Minh chủ. Ta đây là thấy của cải của chúng sinh bị kẹt dưới chân ngài quá lâu, sợ nó mất đi linh tính nên mới định giải cứu nó. Với cả, ngài ra mắt hoành tráng thế, có nhạc nền, có hiệu ứng ánh sáng, chắc chi phí thuê decor (trang trí) cũng tốn kém lắm nhỉ? Hay để ta chia cho ngài nửa viên ngọc này nhé?”

Lục Tuyết Dao đứng bên cạnh chỉ muốn tìm cái lỗ nào chui xuống. Nàng vốn dĩ đã chuẩn bị tâm thế cho một trận chiến sinh tử kinh thiên động địa, nhưng cái phong cách “hỏi thăm tài chính” của Diệp Vô Ưu khiến cái không khí nghiêm trang bay biến đâu mất sạch.

Lệ Thiên Hành sắc mặt tối sầm lại. Hắn đã bế quan mười năm, khổ luyện “Thiên Đạo Vô Thượng Công”, đạt đến cảnh giới mà chỉ cần một ý niệm là có thể khiến vạn vật hóa bụi. Hắn đã chuẩn bị sẵn những câu thoại đậm chất thần thánh để hù dọa thiên hạ, nhưng lại gặp phải một tên không bình thường.

“Ngôn từ vô sỉ!” Lệ Thiên Hành giơ tay lên.

Bỗng nhiên, một bàn tay khổng lồ bằng linh khí màu vàng kim ngưng tụ giữa không trung, ép xuống đầu nhóm Vô Ưu. Áp lực kinh khủng khiến mặt đất dưới chân họ nứt toác.

“Lạy chúa tôi! Hắn chơi lớn rồi!” Lão Quy gào lên, thụt cổ vào trong hoàn toàn.

Vô Ưu híp mắt, đột nhiên ném hồ lô lên trời.

“Rượu vào… lời ra… Kiếm theo… tâm ý!”

Hắn không thèm né tránh, thanh sắt gỉ Mặc Ảnh trong tay bỗng nhiên run rẩy kịch liệt, một luồng tửu khí đen kịt bốc lên, đối chọi gay gắt với ánh sáng vàng kim.

*Bành!!!*

Hai luồng sức mạnh va chạm, tạo ra một cơn lốc thổi bay mọi thứ xung quanh. Những bức tượng cổ đại của Thiên Đạo Cung đổ rầm rầm. Lục Tuyết Dao nhanh chóng thi triển kiếm trận bảo vệ bản thân và Lão Quy.

Khi bụi mù tan đi, Diệp Vô Ưu vẫn đứng đó, thanh kiếm gỉ gác trên vai, cái hồ lô rơi xuống tay hắn rất đúng lúc. Hắn làm một hớp rượu to, rồi nhổ toẹt một bãi xuống sàn:

“Lệ Thiên Hành, chiêu này của ngài nhìn thì đẹp đấy, nhưng thiếu ‘vị’. Nó nhạt nhẽo như nước lọc hòa đường ấy. Tu tiên kiểu ngài chắc cả đời chưa biết mùi nồng nặc của cuộc đời nó như thế nào đâu nhỉ?”

Mắt Lệ Thiên Hành híp lại thành một đường chỉ. Hắn kinh ngạc. Đòn vừa rồi tuy chỉ là tùy ý, nhưng dù là cao thủ Tiêu Dao Cảnh đỉnh phong cũng phải quỳ rạp. Tại sao cái tên say khướt này lại có thể hóa giải nhẹ nhàng như vậy?

“Túy Đạo… Ngươi thực sự đã chạm tới ‘Túy Ngọa Trường Sinh’?” Lệ Thiên Hành trầm giọng hỏi.

“Hỏi làm gì? Muốn uống thử một ly không? Ta tính rẻ cho, mười vạn linh thạch một ngụm, bao thăng thiên, không thăng thiên hoàn tiền!” Vô Ưu cười nham nhở, bắt đầu giở giọng lừa lọc của một tay buôn rượu lề đường.

Lệ Thiên Hành đột nhiên cười lạnh, nụ cười mang theo sự điên cuồng của kẻ muốn nắm quyền sinh sát:
“Uống rượu? Ta sẽ dùng đầu của ngươi làm chén rượu, dùng máu của ngươi làm rượu tế Thiên Đạo! Ngươi có biết vì sao ta phải xuất quan sớm không? Vì Thiên Đạo cho ta thấy, ngươi chính là biến số duy nhất có thể ngăn cản trật tự vĩnh hằng mà ta xây dựng.”

Dứt lời, thân hình Lệ Thiên Hành biến mất tại chỗ.

“Nhanh quá!” Lục Tuyết Dao hô vang, nhưng nàng thậm chí không nhìn thấy quỹ đạo của hắn.

Vô Ưu thì khác, hắn bỗng nhiên nghiêng người sang trái một góc 45 độ, trông như một kẻ say chuẩn bị ngã ngửa. Ngay đúng khoảnh khắc đó, một mũi giáo bằng ánh sáng sượt qua lỗ tai hắn, đâm nát bức tường phía sau.

“Ái chà chà, chơi trò tốc độ cơ à?” Vô Ưu cười hì hì. “Hệ thống đâu, bật cho ta cái bản nhạc nào bốc bốc tí, ‘Let’s Dance’ đi!”

*【Ting! Hệ thống đang phát bản nhạc ‘Vũ điệu loạng choạng’. Hiệu ứng: Tăng 300% khả năng né tránh theo kiểu vô tri. Lưu ý: Càng mất trọng tâm, né càng ảo.】*

Thế là một cảnh tượng kỳ quặc xuất hiện trong cung điện nguy nga. Lệ Thiên Hành – minh chủ quyền uy lừng lẫy, hóa thành những luồng sáng vàng tấn công dồn dập từ mọi phía. Còn Diệp Vô Ưu thì như một con lật đật bị hỏng, lúc thì gập bụng, lúc thì xoay vòng, lúc thì bất ngờ ngồi thụp xuống gãi chân, lúc lại nhảy lò cò.

Nhưng điều quái đản là, dù Lệ Thiên Hành có đánh nhanh thế nào, mạnh thế nào, tất cả đều… trượt.

Lệ Thiên Hành tức đến hộc máu. Hắn là Bán Thần cơ mà! Hắn là biểu tượng của trật tự cơ mà! Tại sao hắn lại không thể chạm vào một cái vạt áo rách của tên nát rượu này?

“Đứng lại cho bản tọa!” Lệ Thiên Hành gầm lên, tay kết ấn. “Thiên Đạo Vạn Pháp – Cấm锢 (Cấm Cố)!”

Không gian xung quanh Vô Ưu bỗng nhiên bị đông cứng lại như một khối hổ phách khổng lồ. Lần này, dù có “loạng choạng” thế nào hắn cũng không thể di chuyển được.

Lệ Thiên Hành hiện thân ngay trước mặt Vô Ưu, thanh quyền trượng vàng rực rỡ dí sát vào ngực hắn:
“Kết thúc rồi, tên sâu rượu. Ở trong vùng không gian bị ta phong tỏa này, ngay cả hơi thở của ngươi cũng thuộc về ta.”

Lục Tuyết Dao hét lên: “Vô Ưu!!!” Nàng định lao lên nhưng bị uy áp của Lệ Thiên Hành đánh dội ngược lại, ngã xuống sàn.

Diệp Vô Ưu bị đứng hình trong một tư thế rất “đẹp”: chân trái giơ cao, miệng đang há ra chuẩn bị ngáp. Tuy nhiên, dù cơ thể không cử động được, nhưng đôi mắt của hắn vẫn sáng rực, lấp lánh sự tinh quái.

Hắn dùng chút sức tàn ở môi, mấp máy:
“Này… Lệ… Minh… Chủ… Ta bảo này…”

“Trăng trối đi!”

“Phía… dưới… ngài…”

Lệ Thiên Hành cau mày nhìn xuống chân mình. Chẳng biết từ bao giờ, dưới tòa sen vàng của hắn đã xuất hiện một bãi rượu màu tím đen, đang tỏa ra những sợi khói nhỏ lờ mờ.

“Cái gì thế này?”

Vô Ưu bỗng nhiên cười, một nụ cười vô cùng… gợi đòn:
“Đó là ‘Hỗn Độn Túy Dịch’. Ngài phong tỏa không gian của ta, nhưng không phong tỏa được mùi rượu của ta. Mà ngài biết đấy, rượu nhà ta nó có tính chất… bào mòn mọi thứ giả tạo.”

*Xèo xèo xèo…*

Tòa sen vàng linh khí của Lệ Thiên Hành bị bãi rượu đó nung chảy như nhựa gặp lửa. Không chỉ vậy, sự “đông cứng không gian” của hắn bắt đầu xuất hiện những vết nứt li ti.

*Rắc!*

Vô Ưu thoát ra khỏi trạng thái phong tỏa, việc đầu tiên hắn làm là đưa hồ lô rượu lên miệng làm một hơi dài, rồi khà một tiếng thỏa mãn.

“Nào, hiệp hai bắt đầu chứ? Hay ngài muốn ta hát một bài để cổ vũ tinh thần? Ta mới học được bài ‘Tiễn đưa minh chủ’ hay lắm!”

Lệ Thiên Hành mặt mày xám ngoét. Hắn chưa bao giờ cảm thấy bị nhục nhã như lúc này. Sức mạnh của kẻ muốn làm thần linh đang bị một kẻ lăng nhăng xỉ nhạt một cách không thương tiếc.

“Ta… sẽ… giết… ngươi!” Lệ Thiên Hành hét lên, toàn thân bốc cháy ngọn lửa vàng rực. Hắn không còn vẻ đạo mạo nữa, mà bắt đầu mất kiểm soát.

Vô Ưu nhìn Lục Tuyết Dao và Lão Quy, ra hiệu bảo họ lui ra xa hơn. Hắn cầm thanh Mặc Ảnh bằng cả hai tay, ánh mắt bỗng trở nên nghiêm túc một cách lạ kỳ.

“Lệ Thiên Hành, ngươi muốn làm thần để thống trị trật tự, nhưng ngươi quên mất rằng: Thiên hạ này vốn dĩ là một bữa tiệc lớn, mà ở bữa tiệc đó, kẻ không biết say chính là kẻ cô độc nhất.”

“Túy Kiếm Thức Thứ Nhất: Một Cơn Say Giải Ngàn Nỗi Sầu!”

Vô Ưu vung kiếm. Không có kiếm khí rực rỡ, không có tiếng sấm vang dội. Chỉ có một mùi rượu hương thoang thoảng lan tỏa, khiến người ta cảm thấy buồn ngủ, cảm thấy muốn rũ bỏ hết mọi lo âu, oán hận trên đời.

Lệ Thiên Hành đang lao tới với sát chiêu kinh thiên, đột nhiên cảm thấy đôi chân mình nặng trĩu. Những ngọn lửa vàng trên người hắn bắt đầu lụi tàn. Một cảm giác mệt mỏi từ sâu trong linh hồn trỗi dậy.

Hắn… muốn ngủ. Hắn muốn buông quyền trượng xuống.

“Không! Đây là yêu thuật! Ta là Minh chủ! Ta là Thiên Đạo!” Lệ Thiên Hành tự cắn vào đầu lưỡi để tỉnh táo, nhưng mùi rượu kia giống như một sợi dây mềm mại, quấn chặt lấy tâm trí hắn.

*Keng!*

Thanh kiếm gỉ của Vô Ưu va chạm với quyền trượng vàng. Lần này, không phải Vô Ưu bị văng ra, mà là Lệ Thiên Hành loạng choạng lùi lại ba bước.

Lão Quy trợn tròn mắt: “Cái gì? Chủ tử của ta… đánh lui được Bán Thần? Hay là ta cũng đang say nên nhìn nhầm?”

Lục Tuyết Dao đứng dậy, nắm chặt chuôi kiếm, trong mắt ánh lên niềm hy vọng: “Không nhầm đâu. Huynh ấy… đang thực sự ở trạng thái Tiêu Dao nhất.”

Vô Ưu lảo đảo đứng vững, nhìn Lệ Thiên Hành đang thở hổn hển:

“Ngài mệt rồi đúng không? Tu tiên vất vả thế làm gì? Sang đây làm một chén với ta, ta kể cho nghe chuyện con cá biết bay ở Vô Vọng Hải, rồi chúng ta cùng đi cạy nốt số gạch còn lại, chia chác sòng phẳng. Đánh nhau làm gì cho tốn sức, tốn linh thạch phục hồi?”

Lệ Thiên Hành nghiến răng trân trối nhìn Diệp Vô Ưu. Hắn nhận ra một sự thật đau lòng: Kẻ trước mặt hắn không chỉ mạnh về linh lực, mà còn có một “tâm cảnh” quá rộng lớn, lớn đến mức có thể nuốt chửng cả cái trật tự chật hẹp của hắn.

Nhưng kẻ phản diện thường có một đặc điểm chung: Càng thua càng cố chấp.

Lệ Thiên Hành đột nhiên lùi lại, tay kết thành một ấn ký cổ quái lên trán mình.

“Ngươi ép ta! Diệp Vô Ưu, ngươi ép ta phải sử dụng đến lá bài tẩy cuối cùng! Hiến tế một nửa thọ nguyên, triệu hồi: Thiên Đạo Ý Chỉ!”

Trần nhà của Thiên Đạo Cung bỗng nhiên biến mất, để lộ ra bầu trời đen kịt với một con mắt khổng lồ đầy tia máu đang từ từ mở ra. Áp lực của nó khiến toàn bộ ngọn núi Chấn Lôi rung chuyển dữ dội, như muốn sụp đổ.

Vô Ưu tặc lưỡi: “Lại triệu hồi hàng ‘fake’ (giả) từ trên trời xuống à? Lệ Minh chủ, ngài không có món nào mới hơn à? Ví dụ như gọi thêm một xe rượu ngoại đến đây chẳng hạn?”

Mặc dù nói giọng cợt nhả, nhưng tay Vô Ưu đã siết chặt hồ lô. Hắn biết, đợt “buff” (tăng sức mạnh) này của đối phương là thật sự liều mạng.

*【Ting! Nhiệm vụ khẩn cấp: Sống sót qua đòn tấn công của ‘Con mắt trời đánh’. Phần thưởng nếu thành công: Một phiếu giảm giá 99% khi mua ‘Trường Sinh Tửu’ tại cửa hàng hệ thống và danh hiệu ‘Kẻ thách thức ông Trời’.】*

Vô Ưu cười nhếch mép: “Phiếu giảm giá à? Thế thì phải cố mà sống thôi!”

Hắn quay sang nhìn Lục Tuyết Dao, nháy mắt một cái:
“Dao Dao, chuẩn bị đi, chuẩn bị xem một màn pháo hoa đắt tiền nhất lịch sử tu chân giới nhé!”

Lục Tuyết Dao vừa lo vừa giận: “Đến lúc này rồi mà huynh còn gọi ta là Dao Dao!”

“Hì hì, gọi thế cho nó thân mật, nhỡ đâu đây là tập cuối thì sao?”

Trong khi đó, Lệ Thiên Hành ở giữa bầu trời, tay chỉ thẳng xuống Vô Ưu, tiếng quát vang dội khắp bốn phương:
“Diệt!”

Con mắt trên trời bắn xuống một tia sáng màu trắng bạc tinh khiết, mang theo sức mạnh hủy diệt mọi quy luật. Không gian nơi tia sáng đi qua đều bị bốc hơi.

Diệp Vô Ưu không né. Hắn mở nắp hồ lô, đổ sạch chỗ rượu còn lại vào miệng, rồi bất ngờ ném mạnh thanh Mặc Ảnh lên cao.

“Túy Ngọa Trường Sinh… Nhất Kiếm Định Thiên Hà!”

Thanh sắt gỉ bay vút lên, giữa đường bỗng hóa thành một con rồng đen tuyền mang theo mùi rượu ngào ngạt, lao thẳng vào tia sáng trắng kia.

*OÀNG!!!!!!*

Ánh sáng chói lòa phủ kín cả kinh thành Thiên Đạo. Một chấn động khủng khiếp xảy ra làm đổ nát mọi thứ trong vòng bán kính mười dặm.

Khi mọi thứ lắng xuống, Thiên Đạo Cung chỉ còn là một đống gạch vụn. Lệ Thiên Hành nằm phục dưới đất, bộ bào hoàng kim rách bươm, vương miện biến mất, máu chảy đầy mặt. Hắn nhìn lên, thấy Diệp Vô Ưu đang ngồi trên một tảng đá vỡ, tay cầm cái hồ lô không (đã hết rượu), mặt vẫn đỏ gay vì say.

“Thắng… rồi sao?” Lão Quy ló đầu ra, run rẩy hỏi.

Vô Ưu không trả lời ngay, hắn đưa tay lau vết máu trên khóe môi, rồi bỗng nhiên nôn ọe một cái rõ to:

“Oẹ… Chết tiệt, rượu này… rượu này hết hạn rồi hay sao ấy? Ta chóng mặt quá…”

Nói xong, hắn ngã lăn ra đất, gáy o o ngay giữa đống đổ nát, bỏ mặc Lệ Thiên Hành đang trợn mắt nhìn mình đầy căm hận và Lục Tuyết Dao đang hớt hải chạy lại.

Bán Thần vừa xuất quan, chưa kịp thể hiện xong một tập phim, đã bị một tên say rượu đánh cho nằm bẹp.

*【Ting! Chúc mừng ký chủ hoàn thành nhiệm vụ theo phong cách ‘hủy hoại hình tượng phản diện’. Bạn nhận được 1000 điểm tích lũy và một biệt danh mới: ‘Khắc tinh của những kẻ thích Flex’.】*

Gió lùa qua đống đổ nát, mùi rượu vẫn thoang thoảng. Lệ Thiên Hành tức đến mức ngất xỉu ngay tại chỗ, còn Diệp Vô Ưu thì đang bận mơ về một dòng sông rượu chảy mãi không ngừng…

Thế gian tỉnh táo nhất, chính là lúc say nhất. Và kẻ mạnh nhất, hóa ra lại là kẻ… chẳng thiết tha gì đến sức mạnh.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8