Túy Ngọa Trường SinhChương 131: Rơi vào tuyệt lộ
**CHƯƠNG 131: CƠN SAY “MÀN HÌNH XANH” VÀ CÚ BAY KIẾN TẠO**
Trong cái rủi luôn có cái… xui hơn. Câu này dường như là tôn chỉ sống của Diệp Vô Ưu.
Ngay khi hũ rượu “Thần Tiên Cũng Phải Khóc” chảy vào cổ họng, Diệp Vô Ưu cảm thấy không phải là linh lực cuộn trào như đại dương, cũng chẳng phải tu vi đột phá lên tận mây xanh. Thứ gã cảm nhận được đầu tiên chính là: Hệ thống của gã bị… lag.
Trong đầu Vô Ưu, một tiếng “Bíp” kéo dài vang lên, sau đó là giao diện màu xanh lè của màn hình máy tính đời cổ hiện ra với dòng chữ: *“Cảnh báo: Lượng cồn vượt quá giới hạn xử lý. Hệ điều hành đang khởi động lại… Vui lòng không tắt máy giữa chừng, nếu không chủ nhân sẽ bị ‘đăng xuất’ khỏi trái đất.”*
“Ơ kìa? Hệ thống lừa đảo!” – Vô Ưu gào lên trong lòng, nhưng miệng gã lúc này chỉ có thể phát ra tiếng: “Aba… aba… bép!”
Đám đệ tử Thiên Đạo Minh thấy Vô Ưu nốc xong hũ rượu, vốn đang định tháo chạy vì sợ gã hóa thần, nay thấy gã đứng đực ra, mắt trợn ngược, nước miếng chảy dài thì bắt đầu lấy lại tự tin.
Trưởng lão Thiên Đạo Minh – một lão già mặt dài như trái mướp đắng, tên gọi là Vân Không – nhe răng cười một cách biến thái:
– Tưởng nốc thuốc tăng lực, hóa ra là uống rượu tự sát? Diệp Vô Ưu, hôm nay lão phu sẽ giúp ngươi thực hiện ước nguyện “Túy Ngọa Trường Sinh”, nhưng là nằm ngủ luôn dưới đất không bao giờ dậy!
Nói đoạn, lão vung tay một cái, một quả đại ấn vàng chóe như cái bánh xe bò, tỏa ra hào quang chính nghĩa (giả tạo), ầm ầm đập xuống đầu Vô Ưu.
Lục Tuyết Dao lúc này đang chật vật đấu với bốn năm tên chấp pháp, thấy cảnh đó thì mặt cắt không còn giọt máu. Nàng bất chấp một kiếm đâm tới sau lưng, vội vàng phi thân tới, hét lên:
– Đồ nát rượu! Tránh ra!
Nhưng Vô Ưu lúc này đang bận… đấu tranh với các điểm ảnh trong đầu. Trong mắt gã, cái đại ấn vàng kia không phải vũ khí, mà là một miếng đậu phụ chiên siêu to khổng lồ đang bay tới.
– Đậu phụ… thêm chút mắm tôm nữa thì tuyệt… – Vô Ưu lầm bầm, tay run rẩy cầm thanh Mặc Ảnh rỉ sét giơ lên, định… xẻ miếng đậu phụ ra ăn.
– Chết đến nơi rồi còn mắm tôm cái gì! – Lão Quy từ trong vạt áo Vô Ưu thò đầu ra, chân ngắn ngủn cố gắng huých vào sườn gã – Chủ nhân! Chạy! Nếu không rùa già này sẽ biến thành rùa rang muối mất!
“Uỳnh!”
Một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên. Đại ấn đập trúng thanh kiếm Mặc Ảnh. Theo lý thường, thanh kiếm tiên cực phẩm sẽ phải phát uy, nhưng do chủ nhân nó đang ở trạng thái “màn hình xanh chết chóc”, nên thanh kiếm chỉ phát ra một tiếng “Keng” buồn bã, giống như tiếng cái chảo va vào gạch.
Sức mạnh khổng lồ của cấp bậc Trưởng lão Thiên Đạo Minh không phải dạng vừa. Vô Ưu cảm thấy mình giống như một quả cầu lông được một vận động viên Olympic đập cực mạnh. Cả người gã bay vút lên cao, vẽ một đường parabol hoàn hảo trên bầu trời Mộ Tuyết Đỉnh.
– Ô kìa… mình đang bay… – Vô Ưu cười hì hì, gió thổi vào mồm làm hai cái má phúng phính của gã rung lên bần bật – Tuyết Dao… ta đi du lịch trước đây… không cần tiễn đâu…
Lục Tuyết Dao nhảy vọt lên định chộp lấy cổ áo Vô Ưu, nhưng đầu ngón tay nàng chỉ vừa chạm vào tà áo rách của gã thì một luồng kình khí dư chấn từ đại ấn bùng nổ, hất văng nàng ra xa.
– DIỆP VÔ ƯU! – Tiếng gào của nàng xé nát không gian, nhưng gã lãng tử kia đã bay xa tít tắp, hướng thẳng về phía vực thẳm sâu hun hút dưới chân núi.
Trong cơn bay bổng ấy, hệ thống đột ngột hiện lên một thông báo vàng chói lọi:
*“Nhiệm vụ đột xuất: ‘Trải nghiệm cảm giác rơi tự do không dù’. Phần thưởng: Sống sót (0.01%) hoặc Trở thành linh hồn tiêu diêu (99.99%). Lưu ý: Cấm nôn mửa khi đang bay, ảnh hưởng đến mỹ quan tu tiên.”*
– Đồ hệ thống phế thải… – Vô Ưu thào thào, trong bụng bỗng dâng lên một cơn buồn nôn kinh khủng do tác dụng phụ của hũ rượu thần thánh.
Dưới áp lực của tốc độ, khuôn mặt điển trai (tự phong) của Vô Ưu bị gió thổi cho biến dạng hoàn toàn. Mắt gã lúc này một bên nhìn về phía bình minh, một bên nhìn vào hư vô, trong đầu vang lên bản nhạc “See tình” phiên bản remix bằng tiếng chuông tang.
Lão Quy bám chặt vào cổ áo Vô Ưu, hai mắt nhắm nghiền, mồm niệm chú:
– Trời hại đại ca chứ không hại rùa… Trời hại đại ca chứ không hại rùa… Ta vẫn chưa lấy vợ rùa mà!
“Vèo!”
Thân hình Vô Ưu biến mất vào tầng mây dày đặc bao phủ dưới đáy vực. Mộ Tuyết Đỉnh chỉ còn lại tiếng cười đắc thắng của lão Vân Không và tiếng gào xé lòng của Lục Tuyết Dao.
Nhưng chuyện đời đâu có đơn giản như vậy.
Ngay khi rơi vào vùng không gian sương mù, cảm giác nôn mửa của Vô Ưu đạt đến đỉnh điểm. Gã không nhịn được nữa, “Oẹ” một cái thật mạnh.
Điều kỳ dị đã xảy ra. Bãi rượu gã nôn ra không rơi xuống đất, mà lại hóa thành một làn khói tím lịm tìm sim, bao bọc lấy gã và Lão Quy như một cái kén. Cái kén này chạm vào vách đá thì nảy lên như quả bóng cao su, “Tưng… tưng… tưng…”
– Ủa? Công hiệu của ‘Thần Tiên Cũng Phải Khóc’ là đây hả? – Vô Ưu lờ mờ tỉnh táo lại một chút, cảm nhận được cái kén đang nảy liên tục khiến đầu gã va đập vào vách đá rầm rầm – Thần tiên không khóc mới lạ! Đầu ta sắp thành quả bưởi rồi!
“Bộp!”
Sau khoảng chín chín tám mươi mốt cú nảy làm rung chuyển trời đất, cái kén cuối cùng cũng đáp đất. À không, là đáp xuống một thứ gì đó mềm mềm, trơn trượt và có mùi thối như tất đi ba năm không giặt.
Vô Ưu lồm cồm bò dậy từ đống chất lỏng tím tái, đầu tóc bù xù, quần áo rách nát trông không khác gì cái bang vừa bị đánh ghen. Gã nhìn quanh, chỉ thấy bốn bề tối đen như mực, không khí nồng nặc mùi ẩm mốc.
– Đây là địa ngục à? – Vô Ưu lẩm bẩm – Sao địa ngục lại có mùi giống chân của lão sư phụ thế này?
– Không phải địa ngục đâu chủ nhân… – Tiếng Lão Quy run rẩy vang lên ngay dưới mông gã – Hình như… chúng ta vừa hạ cánh xuống đầu của một con Boss nào đó rồi.
Vô Ưu cúi xuống. Dưới chân gã, một đôi mắt to như hai cái đèn pha ô tô đột ngột mở trừng trừng, tỏa ra ánh sáng đỏ rực đầy sát khí.
Hệ thống: *“Chúc mừng vật chủ đã rơi đúng vị trí của ‘U Minh Độc Mãng’ nghìn năm đang ngủ đông. Độ nguy hiểm: 5 sao. Lời khuyên: Hãy giả chết ngay lập tức, hoặc hát một bài để nó ngủ tiếp.”*
Vô Ưu nhìn con mãng xà to bằng ba cái xe buýt đang há mồm ra, gã khấc lên một cái, mùi rượu từ miệng bay ra khiến con rắn cũng phải hơi choáng váng:
– Ê này… mồi ngon phải có bạn hiền… Mi có biết chỗ nào bán đậu phụ mắm tôm không?
Con mãng xà ngớ người. Lần đầu tiên trong nghìn năm qua, có một con mồi dám hỏi nó địa chỉ quán ăn. Nó gầm lên một tiếng làm rung chuyển cả đáy vực, trong khi Vô Ưu lại tiếp tục gục xuống, bắt đầu ngáy khò khò ngay trên đỉnh đầu nó.
– Tuyệt lộ cái con khỉ… – Lão Quy khóc không ra nước mắt – Đây rõ ràng là lộ tuyến dẫn đến hòm quan tài mà!
Phía trên đỉnh núi, sấm chớp đùng đoàng, báo hiệu một hành trình mới còn “ố dề” hơn của Túy Kiếm Tiên chính thức bắt đầu dưới đáy vực thẳm.