Túy Ngọa Trường SinhChương 146: Hàn Nguyệt tan chảy
Lão Quy vẫn đang vừa bay vừa lầm bầm, cái mai to lớn của lão rung lên bần bật như cái động cơ của một con xe tải quá hạn sử dụng nhưng lại được độ thêm linh hạch rồng. Phía sau lưng, biển mây cuồn cuộn đổ về hai phía, ánh tà dương dát vàng lên vạn dặm hư không. Cảnh tượng này nếu rơi vào tay mấy gã thi nhân của Lãng Tử Các, chắc chắn sẽ có ngay vài bài thơ “vịnh mây”, “vịnh gió” dài dằng dặc kèm theo mấy cái thở dài ra vẻ sâu sắc.
Nhưng ở đây, chúng ta chỉ có một gã say, một thiếu nữ băng giá đang có dấu hiệu “chảy nước”, một tiểu nhị đang bận thái hành, và một con rùa già hám tiền.
“Hệ thống, mi bảo cái phần thưởng nhiệm vụ là cái gì cơ? Cánh bướm sến súa cho hồ lô á?”
Vô Ưu hớp một ngụm rượu, trong đầu đang đấu tranh kịch liệt với cái logic thẩm mỹ của “hệ thống tu tiên lãng tử”.
【 *Ting! Xin ký chủ hãy tôn trọng gu thẩm mỹ của bản hệ thống. Cánh bướm “Mộng Điệp Khiêu Vũ” không chỉ giúp hồ lô của ngài bay nhanh hơn 20%, mà còn có hiệu ứng lấp lánh bảy sắc cầu vồng mỗi khi ngài rót rượu. Điều này cực kỳ phù hợp để thu hút sự chú ý của các vị tiên tử tại Vô Vọng Hải. Ngài muốn flex sức mạnh hay flex nhan sắc, hệ thống đều có thể cân tất!* 】
“Flex cái đầu mi ấy! Ta là lãng tử, không phải là tiên nữ tham gia lễ hội hóa trang!” Vô Ưu chửi thầm, nhưng tay thì vẫn bấm nút “Nhận nhiệm vụ” với tốc độ bàn thờ. Miễn phí mà, không dùng thì đem bán ve chai cũng được vài viên linh thạch loại hai chứ đùa.
Lục Tuyết Dao ngồi cách đó không xa, thanh Hàn Nguyệt kiếm đặt trên đầu gối vẫn tỏa ra hơi lạnh mờ mịt. Nàng nhìn cái lưng lôi thôi của Vô Ưu, nhìn nhành liễu buộc tóc của hắn đang phất phơ trong gió, rồi lại nhìn xuống bàn tay mình.
Cái lạnh từ tâm pháp “Hàn Nguyệt Tuyệt Tình” vốn dĩ phải làm nàng cảm thấy tỉnh táo và cô độc, nhưng lúc này, nàng lại thấy cái lạnh đó có chút… vô duyên. Nó lạc quẻ hoàn toàn với mùi thơm của rượu, mùi cá nướng đang âm ỉ cháy từ cái lò của Lý Phàm, và cả cái không khí bát nháo của nhóm người này.
“Vô Ưu…” Nàng khẽ gọi.
“Hửm? Nàng thấy đói à? Chờ chút, Phàm nhi sắp nướng xong con cá linh rồi. Ta đảm bảo, cá linh biển mây nướng với rượu của ta là đỉnh cấp nhân gian, ăn một miếng là muốn quên luôn nợ cũ.” Vô Ưu không quay đầu lại, vừa nói vừa vung tay áo bừa bãi.
Tuyết Dao lắc đầu, bước lại gần hắn hơn một chút. Mỗi bước đi của nàng đều để lại những vệt băng mỏng trên mai của Lão Quy, khiến lão già này lại gào lên:
“Tiểu cô nương! Làm ơn đấy! Mai rùa của ta không phải là sân trượt băng! Cô mà làm ta cảm lạnh, ta sẽ tính phí bảo trì gấp đôi cho gã sâu rượu kia đấy!”
Tuyết Dao không để ý đến Lão Quy, nàng ngồi xuống bên cạnh Vô Ưu, giọng nhỏ nhẹ như tiếng gió thoảng: “Huynh vừa nói… về sự lãng quên. Nếu ta chọn lãng quên kiếm đạo lạnh lẽo mà mình từng theo đuổi, liệu ta có thể tìm thấy ‘tự tại’ như huynh không?”
Vô Ưu hơi khựng lại. Hắn quay đầu nhìn nàng. Dưới ánh hoàng hôn, gương mặt thanh tú vốn luôn cứng nhắc như tạc từ băng trắng nay lại mang một nét hoang mang rất “phàm trần”. Đôi mắt nàng không còn sự sắc lẹm của kiếm khí, mà chỉ có sự dao động của một tâm hồn đang đứng trước ngã ba đường.
“Tuyết Dao à, nàng biết sự khác biệt giữa cục đá và vò rượu không?” Vô Ưu nở một nụ cười đặc trưng, cái nụ cười mà người ta hay gọi là “vừa đẹp vừa dở hơi”.
Tuyết Dao ngẩn người: “Huynh lại sắp triết lý nhảm nhí rồi đấy.”
“Nào có, ta nghiêm túc mà!” Vô Ưu đưa cái hồ lô lên, lắc lắc. “Cục đá cứng, lạnh, nghìn năm không đổi. Người ta nhìn nó thì nể sợ sự kiên cố của nó, nhưng không ai muốn ôm nó cả. Còn rượu, nó lỏng, nó có thể nóng có thể lạnh, nó có thể làm người ta say, làm người ta khóc, hoặc làm người ta mỉm cười. Nàng từ trước đến giờ vẫn luôn chọn làm cục đá. Cực kỳ bền bỉ, cực kỳ uy lực, nhưng… cũng cực kỳ cô đơn.”
Hắn nhích lại gần hơn, mùi rượu nồng nàn (pha chút mùi cá nướng) ập vào mũi nàng. “Nàng tu Hàn Nguyệt Kiếm, không phải để biến mình thành một tảng băng trôi giữa đại dương. Kiếm là để bảo vệ, không phải để đóng băng cảm xúc của chính mình. Nàng thử hỏi lòng mình xem, có phải mỗi khi nàng vận công, nàng đều cảm thấy… rất lạnh không? Không phải cái lạnh của linh lực, mà là cái lạnh của trái tim ấy.”
Tuyết Dao cúi đầu. Những lời này như một mũi tên bằng gỗ, không bén nhọn nhưng lại xuyên thủng cái vỏ bọc phòng ngự bấy lâu nay của nàng. Nàng vốn là đệ tử thiên tài của Thiên Đạo Viện, từ nhỏ đã được dạy rằng “tâm bất biến giữa dòng đời vạn biến”, rằng tình cảm chỉ là tạp niệm cản trở con đường tu hành.
Nhưng cái “con đường” đó, sao mà nó lại cô quạnh đến vậy?
“Bản hệ thống khuyên ký chủ nên nhân cơ hội này mà ‘cưa đổ’ nữ chính. Điểm hảo cảm hiện tại: 89/100. Chỉ cần thêm một bước nữa, ngài sẽ mở khóa được chức năng ‘Song Tu – À không, ý ta là ‘Đồng Hành Tâm Linh’!” Giọng hệ thống lại vang lên trêu chọc.
“Câm mồm!” Vô Ưu mắng thầm trong lòng, rồi tay phải lén lút lấy ra một bình sứ nhỏ từ trong tay áo. Đây không phải Tử Kim Yêu Hồ, mà là loại rượu “Hàn Tuyền Nhất Diệp” mà hắn cất công chưng cất riêng.
“Uống một ngụm đi.” Hắn đưa bình rượu cho nàng. “Đây không phải rượu mạnh. Nó là vị của sương sớm đầu mùa, có chút lạnh nhưng lại mang theo hương hoa nồng ấm. Hãy uống và cảm nhận, đừng dùng linh lực để ép rượu, hãy để nó tự chảy.”
Tuyết Dao ngập ngừng nhận lấy. Nàng trước đây vốn coi thường việc uống rượu, luôn cho rằng đó là hành vi đồi trụy của những kẻ yếu đuối không dám đối mặt với thực tại. Nhưng lúc này, nhìn vào ánh mắt của Vô Ưu – một gã lúc nào cũng “ảo ma” nhưng thực tế lại là người gánh vác mọi rắc rối cho nàng – nàng quyết định phá vỡ quy tắc.
Nàng nhấp một ngụm nhỏ.
Một luồng hơi lạnh dịu dàng lan tỏa trong khoang miệng, sau đó là một sự ấm áp kì lạ trỗi dậy từ cổ họng, rồi chảy thẳng vào kinh mạch. Không có sự nóng rát như nàng tưởng tượng, mà là một cảm giác khoan khoái, giống như sau một mùa đông dài đằng đẵng, đột nhiên có một tia nắng chiếu vào khe nứt của băng đá.
Tuyết Dao nhắm mắt lại. Nàng cảm thấy thanh Hàn Nguyệt kiếm trên gối mình bỗng nhiên run nhẹ. Một tầng băng mỏng bọc quanh thân kiếm bắt đầu nứt ra, lộ ra ánh sáng xanh trong trẻo như ngọc bích.
“Kiếm ý… đang biến đổi?” Nàng thầm kinh ngạc.
Lão Quy đột ngột quay đầu lại, đôi mắt rùa già tinh ranh nhìn chằm chằm vào Tuyết Dao: “Ô hô! Tiểu nữ tử này khá đấy! Phá bỏ ‘Kiên Định’ để tìm ‘Linh Hoạt’, bỏ qua ‘Tuyệt Tình’ để thấy ‘Chân Tình’. Đây là cảnh giới ‘Hóa Băng Thành Thủy’ trong truyền thuyết sao? Vô Ưu, ngươi đúng là gã ‘bịp bợm’ số một tu chân giới, dùng một bình rượu rẻ tiền mà khai sáng được cho người ta.”
“Lão già kia, miệng mồm gì độc địa thế! Rượu này ta chưng cất mất bảy bảy bốn mươi chín ngày đấy nhé, nguyên liệu đều là thứ quý hiếm!” Vô Ưu phản bác, nhưng thực ra trong lòng cũng đang thầm vui mừng.
Hệ thống bắt đầu nhảy thông báo liên hồi:
【 *Ting! Độ hảo cảm của Lục Tuyết Dao tăng thêm 5 điểm. Trạng thái tâm cảnh: Tan chảy.* 】
【 *Ting! Lục Tuyết Dao đã lĩnh ngộ được: ‘Tâm Kiếm – Bất Nhiễm Trần’. Hàn Nguyệt Kiếm Đạo chính thức thăng cấp thành ‘Nguyệt Ảnh Tùy Tâm’.* 】
【 *Phần thưởng thêm cho ký chủ: 500 điểm Lãng Tử để tiêu xài.* 】
“Ngon!” Vô Ưu vỗ đùi đánh đét một cái, khiến Lý Phàm đang mải nướng cá giật mình đánh thót, suýt nữa đánh rơi con cá quý giá xuống tầng mây.
“Sư phụ! Người làm con hết hồn! Suýt chút nữa là hải sản thành ‘không sản’ rồi!” Lý Phàm than vãn, mồ hôi nhễ nhại nhưng khuôn mặt rạng rỡ. “Mà sư phụ ơi, con cá này chín rồi, người và tiên tử tỉ tỉ có muốn thử không?”
“Đưa đây!” Vô Ưu không khách sáo, giật lấy xiên cá. Hắn xé một miếng thịt trắng ngần, đưa tới trước miệng Tuyết Dao. “Nào, ăn thử miếng cá linh mây đi. Đây là lần đầu tiên tên nhóc này nướng bằng ‘Tửu Hỏa’ đấy, mùi vị ‘out trình’ hoàn toàn mấy cái quán ăn ven đường.”
Tuyết Dao nhìn miếng cá, rồi nhìn Vô Ưu. Mặt nàng vốn trắng như tuyết, lúc này vì tác động của rượu và cả sự chủ động của hắn mà bỗng thoáng hiện một rặng mây hồng. Nàng không đưa tay nhận lấy, mà hơi cúi đầu, khẽ há miệng cắn một miếng nhỏ từ tay hắn.
Khung cảnh bỗng chốc trở nên tĩnh lặng. Gió vẫn thổi, mây vẫn bay, nhưng trong mắt Lý Phàm và Lão Quy, bầu không khí này bỗng trở nên… “nhiều đường” quá mức cần thiết.
“Khụ khụ…” Lão Quy lên tiếng phá tan sự ngượng ngùng. “Ta đột nhiên thấy mai mình hơi nặng. Có vẻ như tình cảm của hai người đang có khối lượng đáng kể đấy. Nếu cứ tiếp tục ‘phát cơm chó’ thế này, ta sợ ta sẽ chìm khỏi biển mây mất.”
Tuyết Dao vội vàng quay mặt đi, lúng túng nuốt miếng cá. Vị ngọt đậm đà của thịt cá linh quyện với chút nồng nàn của rượu lửa thực sự là một sự bùng nổ vị giác. Nhưng quan trọng hơn, nàng cảm thấy lòng mình thật sự nhẹ nhõm.
Cái “kiếm đạo” mà nàng từng coi là tính mạng, hóa ra khi buông bỏ đi một phần cứng nhắc, nó lại trở nên rộng lớn hơn bao giờ hết. Nàng không còn thấy mình phải gồng mình lên để làm một “vị tiên không khói lửa” nữa. Nàng chỉ đơn giản là Lục Tuyết Dao, một người bạn của gã say này, một thành viên của nhóm người kỳ quặc đang bay giữa hư không.
Nàng mỉm cười. Đó không phải nụ cười gượng gạo xã giao, mà là một nụ cười rạng rỡ khiến cho cả vầng trăng mới nhú ở đằng xa cũng phải thẹn thùng.
“Vô Ưu, cảm ơn huynh.” Nàng nói khẽ. “Ta hiểu rồi. Hàn Nguyệt không cần phải đóng băng cả thế giới. Nó chỉ cần chiếu sáng thế giới bằng vẻ dịu dàng của nó thôi.”
“Chuẩn! Nàng tiến bộ nhanh hơn ta tưởng đấy.” Vô Ưu hì hì cười, rồi ngả người nằm xuống lưng rùa, tay gối đầu, một chân gác lên cao bắt đầu đung đưa theo nhịp. “Vậy là từ giờ, nàng sẽ không còn đuổi bắt ta vì tội ‘làm loạn trật tự’ nữa chứ?”
Tuyết Dao liếc hắn một cái, sự lạnh lùng ngày thường đã biến thành một nét tinh nghịch: “Điều đó còn tùy. Nếu huynh uống say quá mức mà định trêu chọc tiên tử nhà người ta ở Vô Vọng Hải, ta sẽ vẫn dùng Hàn Nguyệt kiếm để ‘nhắc nhở’ huynh đấy.”
“Ấy, thế thì không được rồi! Ta là người có nguyên tắc mà, chỉ uống rượu, không uống sắc!” Vô Ưu vỗ ngực hùng hồn.
Hệ thống: 【 *Xạo quá đi ký chủ ơi! Mới hôm qua ngài còn bảo muốn xem mỹ nhân ngư nhảy múa mà?* 】
“Câm mồm, mi thì biết cái gì!” Vô Ưu đỏ mặt quát hệ thống trong tâm thức.
Lúc này, phía xa chân trời, nơi biển mây và mặt biển xanh thẳm của Vô Vọng Hải giao nhau, một tia sáng bạc rực rỡ bắt đầu lóe lên. Đó là Hải Nguyệt Đài, nơi tổ chức “Tửu Hội Vạn Năm” mà Vô Ưu mong chờ nhất.
Nhưng lúc này, điều khiến hắn cảm thấy thú vị nhất không phải là mỹ tửu sắp được nếm, mà là sự thay đổi của người con gái bên cạnh. Hàn Nguyệt đã thực sự tan chảy, và hắn biết, cuộc hành trình phía trước sẽ còn “vô ưu” hơn rất nhiều.
“Này, Lý Phàm!” Vô Ưu đột nhiên gọi đệ tử.
“Dạ sư phụ?”
“Con có thấy hồ lô của ta thêm cái cánh bướm thì có đẹp không?”
Lý Phàm gãi đầu, nhìn cái hồ lô đen nhẻm của sư phụ rồi tưởng tượng ra một đôi cánh bướm sến súa: “Sư phụ… người… người có chắc là mình còn tỉnh táo không ạ? Con thấy nó sẽ giống như một con lợn mặc váy hồng ấy.”
“Ngươi thì biết cái quái gì! Đó là nghệ thuật! Là lãng tử đấy hiểu không?” Vô Ưu hừ một tiếng, rồi quay sang Tuyết Dao. “Nàng thấy sao?”
Tuyết Dao nhìn hắn một hồi lâu, rồi khẽ cười: “Nếu huynh thích, ta có thể dùng băng khí nặn cho huynh một đôi cánh rồng. Dù sao thì, dù huynh có khoác cái gì lên người, huynh vẫn là tên sâu rượu lôi thôi nhất mà ta từng gặp.”
“Hầy, cuộc đời là thế đấy.” Vô Ưu thở dài mãn nguyện, đưa hồ lô lên miệng dốc ngược một hơi thật dài. “Người không chê ta lôi thôi, chỉ có rượu và những giấc mộng trường sinh thôi!”
Tiếng cười nói của họ tan vào trong gió đại ngàn. Lão Quy rống lên một tiếng trầm hùng, tăng tốc lao về phía vùng biển ánh sáng kia. Đằng sau họ, quá khứ nặng nề với những âm mưu và thù hận đã bị bỏ lại dưới tầng tầng lớp lớp mây phủ. Phía trước chỉ còn lại hương rượu, tiếng cười, và một Hàn Nguyệt Tiên Tử vừa mới tìm lại được chính mình trong vòng tay của sự tự do.
Dòng đời như dòng rượu, lúc chát lúc cay, nhưng cuối cùng đều để lại một dư vị ngọt ngào nơi đáy chén. Với Vô Ưu, trường sinh có lẽ không nằm ở tu vi, mà nằm chính ở khoảnh khắc này, khi được cùng những người mình yêu thương, cưỡi rùa uống rượu giữa nhân gian rộng lớn.
Mọi thứ thật là… “ổn áp” biết bao!