Mùi Hương Của Những Kẻ Không Hồn Đang Nở Rộ
Chương 7: Lời Khuyên Từ Bóng Tối

Cập nhật lúc: 2026-06-26 15:23:33 | Lượt xem: 3

Chân tôi rã rời, từng thớ cơ bắp co rút đau buốt sau đêm chạy trốn khỏi Kẻ Không Hồn. Đầu óc ong ong, nhưng không thể dừng lại. Mùi hương hoa nhài đêm ngọt lịm vẫn quấn lấy khứu giác, như một lời nhắc nhở tàn nhẫn rằng Thiên Phủ Thành không còn an toàn. Tôi siết chặt túi thảo mộc và lá bùa trong tay, cảm nhận sự ấm áp và mùi hương thanh nhẹ từ chúng.
“Không thể trốn tránh nữa. Mùi hương đã ở ngay đây. Mai Chi, em phải an toàn…” Giọng tôi khẽ thì thầm, tự nhủ. Tôi kích hoạt Khứu Giác Hồn Linh để xác nhận. Cái mùi ngọt lịm như mật, hắc như nhựa cây khô, nhưng lại pha lẫn sự mục rữa đến ghê người, đã len lỏi vào từng ngóc ngách của thành phố. Từ khu phố cũ nát đến những con hẻm tối tăm, thậm chí là cả những ngọn đèn lồng leo lét đang cố gắng xua đi bóng đêm. Tôi không dám nán lại. Hắn tiếp tục đi về hướng nhà Mai Chi. Cảm giác bất an dâng trào mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Ông Ba chỉ là một nạn nhân. Mai Chi có thể là người tiếp theo.
“Mai Chi, em phải ở đâu đó… Em nhất định phải an toàn!” Giọng tôi kiên quyết, pha lẫn tuyệt vọng. Tôi lao đi giữa quảng trường, bỏ lại sau lưng sự bình yên giả tạo của thành trì, và trong đầu chỉ còn hình ảnh nụ hoa nhài tím nhạt đang hé nở trên ngực ông Ba, cùng nỗi lo lắng tột độ cho Mai Chi.
Tôi không biết mình đã lang thang bao lâu, chỉ biết mỗi bước chân đều nặng trĩu như đeo chì. Cơ thể tôi rã rời, nhưng tâm trí thì không phút nào ngơi nghỉ. Hình ảnh lão Lưu với đôi mắt đen ngòm trống rỗng, Ông Ba với làn da trắng hồng như tượng sáp và nụ hoa nhài tím nhạt đang hé nở, rồi cả Mai Chi với nốt hương hoa nhài xám thoang thoảng trên tà áo – tất cả cứ xoáy vào đầu tôi như một cơn ác mộng không hồi kết.
Thiên Phủ Thành, cái nơi mà tôi từng nghĩ là an toàn, giờ đây lại giống như một cái lồng chim đang dần bị siết chặt bởi một sợi dây vô hình. Mùi hương chết chóc ấy, nó không còn chỉ là một mối đe dọa từ bên ngoài nữa, mà đã trở thành một phần của không khí, của hơi thở. Tôi cảm thấy mình đang lạc lối, một Phàm Hồn vô dụng với cái mũi thính như chó nghiệp vụ, nhưng lại chẳng làm được cái quái gì ngoài việc ngửi thấy mùi chết chóc đang đến gần. Đôi khi, tôi ước mình có thể bịt mũi lại mãi mãi, hoặc tốt hơn hết là đánh mất cái khả năng Khứu Giác Hồn Linh đáng ghét này đi. Sống mà biết quá nhiều thứ kinh dị, cuộc đời thật là cẩu huyết mà.
Tôi muốn tìm một nơi yên tĩnh, một góc nào đó mà mùi hương không thể chạm tới, để ít nhất là được hít thở một hơi không khí trong lành, để sắp xếp lại mớ hỗn độn trong đầu. Nhưng Thiên Phủ Thành rộng lớn là thế, lại chẳng có nơi nào cho tôi ẩn náu. Cuối cùng, tôi rẽ vào một con hẻm cụt tăm tối, ẩm ướt ở rìa khu phố cũ. Nơi này ít người qua lại, thậm chí đèn lồng cũng chẳng thèm chiếu tới. Chỉ có ánh sáng yếu ớt hắt ra từ các ô cửa sổ xa xăm, đủ để tôi không bị đâm đầu vào tường. Mùi ẩm mốc, rác rưởi trộn lẫn với mùi cống rãnh bốc lên, nhưng lạ thay, mùi hoa nhài lại thoang thoảng, yếu ớt đến mức gần như không đáng kể.
Tôi co ro ngồi tựa vào bức tường rêu phong, toàn thân đau nhức, cơ bắp cứng đờ sau đêm chạy trốn và những cuộc chạm trán kinh hoàng. Mồ hôi lạnh vẫn còn đọng trên trán tôi, dù trời không nóng. Tôi mặc chiếc áo cũ, tay ôm chặt ngực, cố gắng hít thở sâu để trấn tĩnh. Trái tim tôi vẫn đập thình thịch như muốn nhảy xổ ra khỏi lồng ngực.
Tôi kiểm tra vết bớt xoắn ốc trên cổ tay phải. Nó vẫn đỏ ửng, gồ lên, nhưng giờ đã dịu đi một chút, chỉ còn âm ỉ nóng rát, như một lời nhắc nhở liên tục về gánh nặng mà tôi đang mang. Cái vết bớt này, nó không chỉ là một cái kim chỉ nam cho sự nguy hiểm, mà còn là một cái đồng hồ báo thức siêu cấp khó chịu, cứ đúng lúc tôi muốn ngất đi là nó lại nóng rực lên, bắt tôi phải tỉnh táo để mà sợ tiếp. Đời chó thật!
Tôi nhắm mắt, cố gắng xua đi hình ảnh Ông Ba với đôi mắt trống rỗng và nụ hoa nhài tà ác trên ngực. Nhưng rồi hình ảnh Mai Chi với nốt hương hoa nhài xám cực kỳ kín đáo trên tà áo lại hiện lên, khiến tim tôi thắt lại một cách đau đớn. “Mùi hương” trên người cô ấy… nó chỉ là khởi đầu. Tôi đã cảnh báo cô ấy rồi, nhưng một Phàm Hồn như cô ấy, liệu có thể làm gì để chống lại cái thứ quái quỷ này chứ? Nghĩ đến đó, tôi lại cảm thấy bất lực đến cùng cực.
Tôi mở túi thảo mộc Bà Tư Mộc đưa, hít một hơi mùi cay nồng của nó. Mùi hương này tạm thời át đi mùi hoa nhài xung quanh, nhưng không thể xua tan nỗi sợ hãi và bất an trong lòng tôi. “Tôi không thể chịu đựng được nữa,” tôi tự nhủ, giọng khàn đặc. “Mùi hương đó… nó ở khắp mọi nơi. Ngay cả trong những giấc mơ của tôi, trong từng ngóc ngách của thành phố. Mai Chi… em ấy sẽ ổn chứ? Mình phải làm gì đây? Mình quá yếu… một Phàm Hồn như mình có thể làm được gì?” Tôi cảm thấy cô độc, bất lực. Tôi đã cố gắng tìm một nơi vắng vẻ nhất để trốn tránh, nhưng “Mùi Hương” vẫn len lỏi, và những hình ảnh kinh hoàng vẫn ám ảnh tâm trí tôi. Tôi cứ như một con cá mắc cạn, vùng vẫy trong vũng nước đục ngầu, biết rõ mình sắp chết nhưng chẳng có cách nào thoát ra.
***
Đột nhiên, một tiếng lầm bầm khe khẽ vang lên từ một góc tối hơn của con hẻm, nghe như tiếng gió rít qua kẽ hở hoặc tiếng chuột cống càu nhàu. Tôi giật mình, toàn thân căng thẳng, cảnh giác. Ai lại đi lang thang ở cái xó xỉnh này vào giờ này chứ? Chắc không phải Kẻ Không Hồn vừa rồi lại tìm đến đấy chứ?
Một bóng người lù khù di chuyển từ trong bóng tối mờ mịt của con hẻm. Đó là một Kẻ Ăn Xin già nua, quần áo rách rưới bẩn thỉu đến mức không thể nhận ra màu sắc ban đầu, cứ như vừa được vớt lên từ bãi rác công cộng sau một trận mưa axit vậy. Tóc tai ông ta bù xù như tổ quạ, khuôn mặt nhăn nheo lem luốc, đôi mắt đờ đẫn nhưng thỉnh thoảng lại ánh lên một tia sáng bất thường, như thể một tia lửa còn sót lại trong đống tro tàn. Một tĩnh mạch màu xanh tím nổi rõ trên thái dương, như một rễ cây nhỏ đang cố gắng vươn mình dưới lớp da nhăn nheo. Ông ta đang tự lẩm bầm, thỉnh thoảng lại cười khúc khích một mình, nghe rợn người.
Tôi cẩn thận kích hoạt Khứu Giác Hồn Linh. Ngay lập tức, một tổ hợp mùi hương kinh tởm xộc vào mũi tôi: mùi hoa nhài ngọt lịm nồng nặc, mùi mục rữa nhàn nhạt, và một nốt hương chua chát, tuyệt vọng, pha lẫn sự điên loạn. Nó không giống mùi hoa nhài thuần túy của Kẻ Không Hồn, cũng không giống mùi Hồn Lực Ôn Nhiễm mà Bà Tư Mộc đã miêu tả hoàn toàn. Đây là một thứ hỗn tạp, một sự giằng xé. Tôi nhận ra đây là một Hồn Lực Ôn Nhiễm, nhưng không hoàn toàn trống rỗng như Kẻ Không Hồn thông thường. Có một sự giằng xé bên trong ông ta, như thể một linh hồn đang bị trói buộc, giãy giụa trong vũng bùn.
Kẻ Ăn Xin quay đầu về phía tôi, đôi mắt đờ đẫn bỗng tập trung một cách đáng sợ, như nhìn thấu tâm can tôi. Tôi rùng mình, cảm giác như bị một cặp mắt vô hình xuyên thủng. Ông ta bắt đầu lảm nhảm, giọng khàn khàn, đứt quãng, nhưng mỗi từ đều như một lưỡi dao găm đâm thẳng vào nỗi sợ hãi của tôi:
“Hoa… hoa nở khắp nơi… Đẹp… nhưng ăn linh hồn… ăn hết… sạch trơn…” Giọng ông ta rít lên, nghe như tiếng móng tay cào trên bảng.

Truyện Mùi Hương Của Những Kẻ Không Hồn Đang Nở Rộ - Lời Khuyên Từ Bóng Tối - Ảnh minh họa phân cảnh 1

“Mùi hương… ngọt lắm… nó dẫn lối… dẫn ngươi đi… dẫn tới đâu? Vực sâu… trống rỗng… haha…” Ông ta phá lên cười, tiếng cười khô khốc, lạc lõng trong con hẻm tối. Cái mùi tuyệt vọng từ ông ta càng lúc càng nồng nặc, khiến tôi cảm thấy khó thở.
“Đừng tin vẻ đẹp… đừng tin hương thơm… nó là lời hứa… của sự vô tri… của thinh lặng vĩnh cửu…”
“Tỉnh dậy đi… con người… trước khi hoa nở… trong chính mình… rồi không còn là mình nữa…”
Ông ta bỗng chỉ tay vào cổ tay tôi, nơi có vết bớt hình xoắn ốc đang âm ỉ nóng rát. “Ấy… dấu vết… dấu vết của sự thức tỉnh… hay của lời nguyền? Không biết… không biết… nhưng hạt giống… hạt giống đang lớn… trong thinh lặng…”
Tôi rùng mình. Một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng, không phải từ vết bớt, mà từ nỗi sợ hãi tột độ. Lời nói của ông ta quá khớp với những gì tôi đang trải qua, những gì tôi đã thấy, và những gì Bà Tư Mộc đã nói. “Ông… ông là ai?” Tôi cố gắng hỏi, giọng run run. “Ông biết gì về những bông hoa đó? Hạt giống nào?”
Kẻ Ăn Xin không trả lời trực tiếp, chỉ nhìn chằm chằm vào tôi, rồi lại cười khúc khích, giọng nhỏ dần, như tan vào không khí: “Hạt giống… hạt giống… đang lớn… trong thinh lặng… trong cái đẹp chết chóc…” Ông ta lại quay mặt đi, tiếp tục lầm bầm những điều vô nghĩa khác, như thể khoảnh khắc tỉnh táo vừa rồi chưa từng xảy ra. Ông ta cứ như một cái đài phát thanh cũ kỹ, chỉ bật được một bài hát duy nhất rồi lại rè rè.
***
Tôi đứng sững sờ, cố gắng tiêu hóa những lời vừa nghe. Anh nhìn chằm chằm vào Kẻ Ăn Xin, muốn hỏi thêm, nhưng ông ta đã hoàn toàn trở lại trạng thái lẩm bầm vô thức, đôi mắt lại đờ đẫn, như một con rối cũ kỹ vừa bị rút dây cót. Tôi không thể tin được những gì vừa diễn ra. Có thật là tôi vừa nghe được một “lời khuyên” từ một người ăn xin điên loạn không? Hay là do tôi quá mệt mỏi mà sinh ra ảo giác?
Tôi nhớ lại lời Bà Tư Mộc về việc “ý chí càng kiên định, khả năng kháng cự ‘Mùi Hương’ càng cao.” Có lẽ Kẻ Ăn Xin này đã từng là một người có ý chí mạnh mẽ, nên dù tâm trí vỡ vụn, linh hồn ông ta vẫn chưa bị tước đoạt hoàn toàn, giữ lại được những mảnh ghép của sự thật và nỗi tuyệt vọng. Ông ta là một nhân chứng sống, một ví dụ bi thảm về ranh giới giữa sự sống và cái chết, giữa ý thức và sự trống rỗng. Cái mùi hương chua chát của tuyệt vọng từ ông ta chính là bằng chứng.
Vết bớt trên cổ tay tôi lại nóng rát hơn một chút, như thể xác nhận những lời của Kẻ Ăn Xin là đúng. Nó không chỉ là một lời cảnh báo, mà còn là một lời khẳng định lạnh lùng về sự thật kinh hoàng mà tôi đang phải đối mặt.
Tôi cảm thấy một sự cô độc và gánh nặng lớn hơn đè lên vai. Tôi không còn nghi ngờ gì nữa, những lời đó chính là một lời cảnh báo, một lời tiên tri ghê rợn. “Mùi Hương” không chỉ là một tai ương, nó là một cạm bẫy tinh vi, một lời hứa hẹn về sự “hoàn mỹ” trống rỗng đang “nở rộ” từ bên trong. “Hạt giống đang lớn trong thinh lặng…” Câu nói đó cứ vang vọng trong đầu tôi, như một bản nhạc nền kinh dị không ngừng nghỉ.
Kẻ Ăn Xin đứng dậy một cách lảo đảo, bước vào sâu hơn trong bóng tối của con hẻm, sau một bức tường đổ nát, biến mất như một bóng ma. Chỉ còn lại mùi hoa nhài và sự tuyệt vọng lẩn quất trong không khí.
Tôi ở lại một mình, trong không khí nặng trĩu. Tôi siết chặt nắm đấm, đôi mắt ánh lên sự kiên định xen lẫn nỗi sợ hãi và ám ảnh. “Ông ta… ông ta không điên. Ông ta là một nhân chứng sống, một nạn nhân. Mùi hương dẫn lối… hoa nở trong chính mình… Rồi không còn là mình nữa. Chuyện này còn đáng sợ hơn mình nghĩ.”
Tôi hít một hơi thật sâu, mùi thảo mộc cay nồng giờ đây lại mang theo một chút hy vọng, một sự nhắc nhở về những gì Bà Tư Mộc đã dạy. “Mình phải tìm Bà Tư Mộc… và Hoàng Phúc. Mình cần thêm thông tin. Và mình cần mạnh hơn. Rất nhiều.” Tôi biết mình không thể trốn tránh nữa. Tôi phải tìm hiểu “hạt giống” đó là gì, và làm thế nào để ngăn chặn nó, trước khi nó “nở rộ” trong tất cả mọi người.
Tôi đứng dậy, rời khỏi con hẻm, nhưng bước chân tôi nặng trĩu hơn, tâm trí tôi đầy những câu hỏi và nỗi ám ảnh mới. Mùi hoa nhài đêm vẫn lẩn quất trong thành, nhưng giờ đây, nó mang một ý nghĩa chết chóc hơn bao giờ hết, như một lời nhắc nhở về “lời khuyên từ bóng tối”. Tôi ngẩng đầu nhìn lên bầu trời đêm, nơi những đám mây tím nhạt đang tụ lại, như một đóa hoa khổng lồ sắp sửa hé nở, nuốt chửng cả Thiên Phủ Thành vào sự trống rỗng vĩnh cửu.
Và tôi, Lâm Hạo, một Phàm Hồn vô dụng với cái mũi thính như chó, liệu có thể làm được gì để ngăn chặn cái “hạt giống” chết tiệt đó, trước khi nó biến tôi thành một đóa hoa vô tri khác?

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8