Mùi Hương Của Những Kẻ Không Hồn Đang Nở RộChương 9: Cuộc Gặp Gỡ Bất Đắc Dĩ
Chân tôi rã rời, từng thớ cơ bắp co rút đau buốt sau đêm chạy trốn khỏi Kẻ Không Hồn. Đầu óc ong ong, nhưng không thể dừng lại. Mùi hương hoa nhài đêm ngọt lịm vẫn quấn lấy khứu giác, như một lời nhắc nhở tàn nhẫn rằng Thiên Phủ Thành không còn an toàn. Tôi siết chặt túi thảo mộc và lá bùa trong tay, cảm nhận sự ấm áp và mùi hương thanh nhẹ từ chúng.
“Không thể trốn tránh nữa. Mùi hương đã ở ngay đây. Mai Chi, em phải an toàn…” Giọng tôi khẽ thì thầm, tự nhủ. Tôi kích hoạt Khứu Giác Hồn Linh
…
ẫn lẩn khuất trong thành, nhưng giờ đây, nó mang một ý nghĩa chết chóc hơn bao giờ hết, như một lời nhắc nhở về “lời khuyên từ bóng tối”. Tôi ngẩng đầu nhìn lên bầu trời đêm, nơi những đám mây tím nhạt đang tụ lại, như một đóa hoa khổng lồ sắp sửa hé nở, nuốt chửng cả Thiên Phủ Thành vào sự trống rỗng vĩnh cửu.
Và tôi, Lâm Hạo, một Phàm Hồn vô dụng với cái mũi thính như chó, liệu có thể làm được gì để ngăn chặn cái “hạt giống” chết tiệt đó, trước khi nó biến tôi thành một đóa hoa vô tri khác?
Tôi cảm thấy nỗi sợ hãi tột độ, nhưng không phải vì bản thân, mà vì Mai Chi. Em ấy không chỉ bị ảnh hưởng, em ấy đang *chấp nhận* nó, đang *yêu thích* nó. Cái đẹp chết chóc mà Kẻ Ăn Xin nói đến, chính là đây. Em ấy đang tự nguyện bước vào vực thẳm mà không hề hay biết, hay tệ hơn, em ấy biết nhưng lại đón nhận nó như một sự giải thoát.
Tôi tiến lại gần Mai Chi, đưa tay ra, gần như muốn nắm lấy tay em ấy, kéo em ấy ra khỏi cái bẫy ngọt ngào này. “Mai Chi, em không ổn. Mùi hương đó… nó không phải là thứ tốt đẹp. Em phải rời khỏi đây, phải đến khu vực trận pháp bảo vệ. Nơi đó an toàn hơn.” Giọng tôi run rẩy, đầy sự khẩn cầu, như thể tôi đang nói chuyện với một người sắp chìm xuống đáy biển sâu.
Mai Chi nghiêng đầu, nụ cười vẫn giữ nguyên trên môi, đẹp một cách ma mị. “Không sao đâu, Anh Hạo. Em thích ở đây. Mùi hương này… nó giống như một giấc mơ không bao giờ kết thúc.” Em ấy không hề tỏ ra sợ hãi hay lo lắng. Đôi mắt trống rỗng của em ấy nhìn tôi, nhưng không hề có sự kết nối, như nhìn một vật vô tri.
Tôi chạm nhẹ vào vai em ấy. Làn da Mai Chi lạnh buốt, như chạm vào một pho tượng cẩm thạch hoàn hảo, không một chút hơi ấm của sự sống. Em ấy không hề giật mình hay có phản ứng nào, như thể tôi chỉ là một làn gió vô hình. “Mai Chi, em nghe anh nói đi! Em đang bị ảnh hưởng bởi những Kẻ Không Hồn đó! Em sẽ… em sẽ biến thành một đóa hoa vô tri!” Tôi tuyệt vọng thì thầm, cảm thấy cổ họng mình khô khốc, giọng nói như bị bóp nghẹt.
Mai Chi khẽ lắc đầu, ánh mắt hướng về bức tranh hoa nhài xám của em ấy. “Biến thành đóa hoa… không phải là điều tồi tệ, Anh Hạo. Chúng thật đẹp. Và chúng không bao giờ phải đau khổ.” Em ấy đưa tay lên, nhẹ nhàng vuốt ve một nụ hoa nhài xám trong bức tranh, ánh mắt tràn đầy sự yêu thích đến rợn người. “Em thấy… em thấy mình đang nhẹ bẫng.”
Tôi lùi lại, cảm thấy toàn thân đông cứng. Lời nói của em ấy, nụ cười trống rỗng đó, làn da lạnh lẽo đó… Tôi đã quá muộn. “Hạt giống” đã nảy mầm trong em ấy, và nó đang “nở rộ” một cách lặng lẽ, hoàn hảo đến rợn người. Em ấy đã không còn là Mai Chi mà tôi từng biết. Em ấy đã trở thành một bông hoa, một đóa hoa vô tri, chỉ còn là vỏ bọc của một linh hồn đã chấp nhận sự trống rỗng.
Tôi đứng đó, nhìn Mai Chi tiếp tục vẽ những bông hoa vô hồn, với nụ cười bình yên đến ghê người. Tôi biết mình không thể làm gì lúc này. Tôi là một Phàm Hồn yếu ớt, Hồn Lực không đủ để đối đầu với thứ đang chiếm hữu em ấy, thứ đang biến em ấy thành một phiên bản “hoàn mỹ” của cái chết. Cố gắng thêm chỉ khiến em ấy hoặc tôi gặp nguy hiểm. Tôi đã thất bại. Tôi đã không thể bảo vệ em ấy. Cảm giác bất lực dâng trào, như một cơn sóng thần nhấn chìm tôi xuống đáy vực sâu.
Nỗi đau vì không thể cứu Mai Chi bùng lên trong lòng tôi. Nhưng nó không còn là nỗi sợ hãi hay tuyệt vọng đơn thuần nữa. Nó biến thành một ngọn lửa giận dữ và quyết tâm sắt đá. Tôi không thể để bất kỳ ai khác phải chịu đựng số phận như Mai Chi. Tôi không thể để Thiên Phủ Thành biến thành một “Vườn Hồn” khổng lồ, nơi những linh hồn bị tước đoạt trở thành phân bón cho những đóa hoa tà ác.
Tôi quay lưng lại, bước đi. Mỗi bước chân đều nặng trĩu, như đang kéo lê cả một tảng đá. “Bà Tư Mộc… Hoàng Phúc…” Tôi lẩm bầm, giọng khàn đặc. “Mình phải tìm họ. Mình cần mạnh hơn. Rất nhiều.” Tôi không còn lựa chọn nào khác. Tôi phải tìm hiểu nguồn gốc của “hạt giống” này, tìm cách ngăn chặn nó, dù phải trả bất cứ giá nào.
Tôi rời khỏi con hẻm, bỏ lại Mai Chi với nụ cười trống rỗng và bức tranh ám ảnh. Mùi hoa nhài đêm vẫn lẩn quất trong thành, nhưng giờ đây, nó là lời nhắc nhở không thể xóa nhòa về trách nhiệm của tôi. Tôi, Lâm Hạo, kẻ ngửi thấy sự trống rỗng, sẽ không bao giờ bỏ cuộc. Tôi sẽ chiến đấu, dù phải “level up” lên thành thần hay thành quỷ. Bầu trời đêm vẫn bị bao phủ bởi những đám mây tím nhạt, như đóa hoa khổng lồ đang chờ đợi để nuốt chửng cả Thiên Phủ Thành vào sự trống rỗng vĩnh cửu. Và tôi, một thằng nhóc Phàm Hồn mũi thính như chó, giờ đây đã có một động lực cá nhân mạnh mẽ hơn bao giờ hết để ngăn chặn cái “sự nở rộ” chết tiệt này.
***
**SCENE 1: Văn Phòng Hoàng Phúc – Hạt Giống Hoài Nghi**
Sáng sớm, trụ sở Hồn Vệ Thiên Phủ Thành chìm trong một thứ ánh sáng xám xịt, uể oải, xuyên qua ô cửa sổ bám đầy bụi. Trong văn phòng của Đội trưởng Hoàng Phúc, không khí đặc quánh mùi giấy cũ, cà phê nguội và một chút… hương rượu mạnh còn vương lại từ đêm qua. Căn phòng ngổn ngang hồ sơ, tài liệu, bản đồ Thiên Phủ Thành trải dài trên bàn, chi chít những vòng tròn đỏ đánh dấu các vụ mất tích bí ẩn. Chúng chồng chất lên nhau, như những vết bầm tím trên tấm da của một sinh vật đang hấp hối.
Hoàng Phúc ngồi đó, lưng tựa vào ghế, ánh mắt mệt mỏi trân trân nhìn vào khoảng không vô định. Quầng thâm dưới mắt anh sâu hoắm, hằn rõ dấu vết của một đêm thức trắng, vật lộn với những suy nghĩ hỗn độn và một thứ mùi hương ám ảnh. Lồng ngực anh nặng trĩu, không phải vì áp lực công việc, mà vì một cảm giác bất an khó tả, như có tảng đá vô hình đè lên.
Trên bàn, ngay dưới ánh đèn mờ yếu ớt, là chiếc trâm cài áo bằng bạc của Hồn Vệ Trần Phong. Chiếc trâm vốn dĩ là biểu tượng của sự kiên định, nay lại trở thành vật chứng rùng rợn nhất. Nụ hoa nhài trắng xám, trông như được tạc từ ngọc trai xám lạnh, đã hé nở thêm một chút. Từng cánh hoa nhỏ li ti, hoàn hảo đến đáng sợ, như đang mời gọi, như đang thì thầm. Mùi hương từ nó, ngọt lịm đến mức hắc, khó chịu đến mức khiến dạ dày Hoàng Phúc xoắn lại, một cảm giác buồn nôn trào lên tận cổ họng. Nó không còn là mùi thoang thoảng nữa, mà là một thứ hương thơm quyến rũ chết chóc, len lỏi vào từng tế bào, bám riết lấy khứu giác anh.
Anh nhắm chặt mắt, cố gắng xua đi hình ảnh nụ hoa ma mị và mùi hương dai dẳng đó. Nhưng vô ích. Chúng đã len lỏi vào cả trong giấc mơ của anh đêm qua. Một khu vườn hoa nhài khổng lồ, toàn những bông hoa trắng xám mọc ra từ những thân cây khô héo, và từ sâu trong lòng đất, những tiếng thì thầm vô định vang vọng, gọi tên anh. Giấc mơ đó không có ma quỷ ghê rợn, không có cảnh máu me, nhưng lại ám ảnh đến từng hơi thở. Nó là một sự trống rỗng, một sự tĩnh lặng đến đáng sợ.
Hoàng Phúc mở mắt, ánh mắt lại đổ dồn vào tấm bản đồ Thiên Phủ Thành. Những vòng tròn đỏ đã chồng chất lên nhau, tạo thành một mảng lớn ở khu phố cũ – nơi Lâm Hạo, cái thằng nhóc Phàm Hồn gầy gò đó, sống. Và cũng chính là nơi có vô số báo cáo về “mùi hương lạ” mà trước đây anh ta vẫn luôn gạt phắt đi.
“Mùi hương trống rỗng… thằng nhóc Phàm Hồn gầy gò đó…” Hoàng Phúc lẩm bẩm, giọng khàn đặc. Anh ta lắc đầu mạnh, như muốn tống khứ những ý nghĩ “phi logic” ra khỏi đầu. Lý trí mách bảo anh ta phải bỏ qua những lời “mê tín dị đoan” đó. Mấy cái chuyện linh hồn, ma quỷ, hoa cỏ biết ăn thịt người… nghe nó “ảo ma Canada” quá thể. Làm gì có chuyện đó giữa ban ngày ban mặt, ngay trong Thiên Phủ Thành kiên cố này?
Nhưng những gì anh ta đang ngửi, đang thấy từ chiếc trâm của Trần Phong, lại quá trùng khớp với những lời “hoang đường” của Lâm Hạo. Một sự giằng xé nội tâm dữ dội đang diễn ra trong đầu anh. Một bên là logic, khoa học, bằng chứng cụ thể; một bên là trực giác, cảm nhận cá nhân, và một nỗi sợ hãi âm ỉ về những điều không thể giải thích.
Anh đứng dậy, cơ bắp kêu răng rắc vì mỏi. Khoác vội chiếc áo ngoài, anh nhìn lại chiếc trâm cài áo trên bàn. Mùi hương ngọt lịm kia vẫn lẩn quất, như một lời thách thức. Anh không đi “tìm Lâm Hạo để tin”, mà là đi “tìm Lâm Hạo để chất vấn”. Chất vấn về cái “mùi hương lạ” mà anh ta đã bắt đầu cảm nhận được, hy vọng sẽ tìm được một lời giải thích hợp lý, một cái cớ vững chắc để tự trấn an bản thân, để chứng minh rằng tất cả chỉ là sự trùng hợp, là do anh ta quá mệt mỏi mà thôi.
“Dù sao cũng phải đi kiểm tra khu phố cũ.” Anh tự nhủ, cố gắng giữ vẻ ngoài bình tĩnh, chuyên nghiệp. “Đó là nhiệm vụ. Không liên quan gì đến mấy lời nhảm nhí của thằng nhóc đó.” Nhưng bước chân anh, không hiểu sao, lại có chút vội vã hơn thường lệ.
**SCENE 2: Khu Phố Cũ – Mùi Hương Dẫn Lối**
Sương mù tím nhạt đã bắt đầu bao phủ Thiên Phủ Thành, biến những con hẻm nhỏ ở khu phố cũ trở nên ẩm ướt, mờ ảo và u ám hơn bao giờ hết. Từng hạt sương li ti bám vào không khí, mang theo một thứ mùi hương ngọt lịm, hắc nhẹ, mà Hoàng Phúc đã bắt đầu nhận ra một cách rõ ràng đến ghê người. Dạ dày anh lại xoắn lại, một cảm giác khó chịu dâng lên, như thể anh vừa hít phải một loại khí độc nào đó.
Hoàng Phúc bước đi chậm rãi, ánh mắt cảnh giác quét qua từng góc phố, từng căn nhà mục nát. Anh ta không phải là Hồn Sư, không có Khứu Giác Hồn Linh sắc bén như Lâm Hạo, nhưng cái mùi hương này đã đủ nồng để một phàm nhân như anh ta cũng phải chú ý. Nó len lỏi vào mũi, vào họng, rồi dường như thẳng vào tận não, gây ra một cảm giác choáng váng nhẹ.
Anh dừng lại trước một quầy hàng rong nhỏ, nằm khuất trong một con hẻm cụt. Quầy hàng đã bị bỏ trống, mấy chiếc lồng tre đựng chim, cá cảnh treo lủng lẳng không còn sinh vật sống. Vài chiếc bánh rán còn sót lại trên mâm, đã cứng đờ và mốc meo. Một người bán hàng rong khác ở gần đó, một bà lão tóc bạc phơ đang ngồi vá lưới, thấy Hoàng Phúc thì giật mình, vội vàng chào hỏi.
“Chào Đội trưởng Hoàng Phúc. Có chuyện gì vậy ạ?” Bà lão hỏi, giọng run run.
Hoàng Phúc gật đầu, ánh mắt sắc bén nhìn vào quầy hàng trống. “Bà có biết chủ quầy này đi đâu không?”
Bà lão thở dài, lắc đầu nguầy nguậy. “Ôi dào, cái thằng cha đó… cũng lạ lắm, Đội trưởng ạ. Tự nhiên bỏ đi, không một lời từ biệt. Mấy hôm trước còn thấy nó lanh lảnh rao hàng, nay thì mất tăm. Trông nó cứ lạ lạ, cứ như bị ai dẫn đi vậy.”
“Bị ai dẫn đi?” Hoàng Phúc cau mày. “Có dấu hiệu vật lộn không? Hay có người lạ mặt nào lui tới không?”
“Dấu hiệu gì đâu, Đội trưởng ơi. Đồ đạc vẫn nguyên, không mất mát gì. Chỉ là… nó cứ đờ đẫn, mắt cứ nhìn xa xăm, rồi tự nhiên biến mất. Mà lạ cái, mấy hôm nay tự nhiên cái hẻm này thơm thoang thoảng mùi hoa nhài lạ lắm. Ngửi mãi thành nghiện, mà lại thấy buồn ngủ, dễ chịu ghê.” Bà lão vừa nói vừa dụi mắt, ngáp ngắn ngáp dài.
Mùi hoa nhài. Lại là mùi hoa nhài. Hoàng Phúc cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. Anh ta kiểm tra kỹ quầy hàng. Đúng như lời bà lão nói, không có dấu hiệu vật lộn, không có đồ đạc bị mất cắp. Mọi thứ quá “sạch sẽ”, quá “ngăn nắp” đến mức gây ra một cảm giác trống rỗng kỳ lạ. Giống như một bức tranh bị tẩy xóa phần trung tâm, chỉ còn lại những khung cảnh vô hồn.
Đột nhiên, từ đầu hẻm, một bóng người gầy gò xuất hiện. Bước chân lảo đảo, như thể vừa trải qua một trận chiến marathon xuyên đêm. Đó là Lâm Hạo. Vẻ mặt anh tái mét, đôi mắt sâu thẳm hằn rõ vẻ mệt mỏi và nỗi lo lắng tột độ. Anh ta vừa rời khỏi con hẻm nơi Mai Chi đang “nở rộ”, đang trên đường tìm Bà Tư Mộc hoặc chính Hoàng Phúc để cầu cứu.
Vết bớt xoắn ốc trên cổ tay Lâm Hạo nóng rát hơn bao giờ hết, như một lò than hồng đang nung chảy da thịt anh. Khứu Giác Hồn Linh của anh ngay lập tức nhận ra mùi hương nồng nặc, ngọt lịm, hắc đến chết người đang tỏa ra từ quầy hàng trống. Nó không chỉ là mùi hoa nhài, mà còn là mùi của sự mục rữa, của sự trống rỗng, của những linh hồn đang bị hút cạn.
Anh ta dừng phắt lại, hít một hơi thật sâu. Mùi hương đó như một cú đấm trực diện vào não bộ, vào linh hồn anh. Một cơn đau buốt xé dọc từ đỉnh đầu xuống tận xương sống, khiến anh lảo đảo, khuỵu gối, tay ôm chặt lấy đầu. “Quá nồng… không chịu nổi…” anh ta lẩm bầm, giọng nói yếu ớt, như hơi thở cuối cùng.
Hoàng Phúc nhìn thấy Lâm Hạo, nhận ra anh ta ngay lập tức. Ánh mắt anh ta cau mày, không phải vì ngạc nhiên, mà vì một sự khó chịu đã quá quen thuộc. Lại là cái thằng nhóc này, lại là cái phản ứng thái quá này. Anh ta không tin vào những gì Lâm Hạo nói, nhưng anh ta không thể phủ nhận cái sự thật rằng, mỗi khi “mùi hương lạ” xuất hiện, thằng nhóc này lại có những biểu hiện “bất thường” đến khó tin.
**SCENE 3: Đối Mặt – Nụ Hoa Của Sự Thật**
Con hẻm nhỏ giờ đây trở nên chật chội hơn bao giờ hết, khi hai con người, một đại diện cho thực tại khô khan và một kẻ mang gánh nặng của thế giới linh dị, đối mặt nhau. Sương mù tím nhạt càng lúc càng đặc quánh, nuốt chửng những âm thanh xung quanh, chỉ còn lại tiếng hít thở nặng nề của Hoàng Phúc và tiếng rên khe khẽ của Lâm Hạo.
Hoàng Phúc tiến lại gần Lâm Hạo, ánh mắt dò xét, gương mặt vẫn cố giữ vẻ lạnh lùng, nghiêm nghị. Nhưng trong sâu thẳm, một hạt mầm hoài nghi đã nảy nở, và mùi hương ngọt lịm kia đang tưới tắm cho nó.
“Này thằng nhóc.” Hoàng Phúc lên tiếng, giọng nói tuy cố gắng giữ vẻ bình thản, nhưng đã lộ ra chút căng thẳng. “Sao lại ở đây? Lại làm cái trò gì vậy? Cậu có vẻ thích mấy cái hiện trường vụ án mất tích nhỉ?”
Lâm Hạo ngẩng đầu lên, ánh mắt hoảng loạn nhìn Hoàng Phúc. Đôi mắt hổ phách nhạt của anh giờ đây đỏ ngầu vì đau đớn, nhưng cũng ánh lên sự khẩn trương tột độ. Anh cố gắng kìm nén cơn đau từ Khứu Giác Hồn Linh đang gào thét trong đầu. “Đội trưởng Hoàng Phúc… mùi hương… nó ở khắp nơi. Người bán hàng rong này… anh ta đã bị nuốt chửng.” Anh ta nói, giọng khàn đặc, mỗi từ như bị ép ra khỏi cổ họng.
Hoàng Phúc khoanh tay, cố gắng giữ vẻ bất cần, mặc dù mùi hoa nhài từ Lâm Hạo và từ quầy hàng đã khiến anh ta muốn nôn ọe. “Nuốt chửng? Cậu nói cái gì vậy? Không có dấu hiệu vật lộn, không có đồ đạc bị mất cắp. Không có bằng chứng nào cho thấy bị ‘nuốt chửng’ cả. Chỉ có mình cậu là cứ lẩm bẩm mấy cái chuyện linh hồn, ma quỷ.” Anh ta cố gắng giữ giọng bình tĩnh, nhưng trong lòng đã có chút xáo động. Cái mùi hương này, nó thực sự quá nồng nặc, quá khó chịu. Nó không giống bất kỳ mùi hoa nhài nào anh từng ngửi.
Lâm Hạo nắm chặt bàn tay, siết mạnh vết bớt xoắn ốc đang nóng rát trên cổ tay. Anh ta biết Hoàng Phúc sẽ không tin, nhưng anh không thể bỏ cuộc. Nỗi đau của Mai Chi vẫn còn đó, như một ngọn lửa đốt cháy tâm can anh. Anh kiên quyết nhìn thẳng vào mắt Hoàng Phúc, ánh mắt đầy thống khổ nhưng cũng vô cùng kiên định. “Không phải bằng tay chân, Đội trưởng. Là linh hồn. Mùi hương này… nó là hạt giống. Nó đang nở rộ trong thành. Em đã thấy… Mai Chi… em ấy…” Giọng Lâm Hạo nghẹn lại, ánh mắt đầy đau đớn và tuyệt vọng. Anh không thể nói hết câu, hình ảnh Mai Chi với nụ cười trống rỗng và làn da lạnh lẽo hiện lên rõ mồn một trong tâm trí anh.
Hoàng Phúc nhìn chằm chằm vào Lâm Hạo, thấy rõ sự tuyệt vọng và nỗi đau tột cùng trong mắt anh ta. Một thoáng, anh ta cảm thấy nhói lòng. Cái thằng nhóc này, nó không giống một kẻ điên. Nó giống một người đang gánh chịu một thứ gì đó quá sức chịu đựng. Nhưng lý trí anh ta vẫn gào thét phản đối. Mấy cái chuyện linh hồn, hạt giống, nở rộ… nghe nó cứ như kịch bản phim kinh dị hạng B vậy.
“Đủ rồi, Lâm Hạo.” Hoàng Phúc cố gắng hạ giọng, nhưng sự mệt mỏi và khó chịu đã khiến anh ta trở nên gắt gỏng. “Cậu có vẻ đang quá căng thẳng. Tôi nghĩ cậu nên đi gặp Hồn Sư trị liệu đi. Đừng có nói những chuyện hoang đường đó nữa. Mấy cái vụ mất tích này, tôi sẽ điều tra theo cách của tôi. Bằng chứng, logic, khoa học. Không phải mấy cái ‘mùi hương’ vớ vẩn của cậu.”
Lâm Hạo lắc đầu, tuyệt vọng. Anh biết mình không thể thuyết phục Hoàng Phúc chỉ bằng lời nói. Anh cảm thấy cô độc hơn bao giờ hết. Nhưng ánh mắt anh chợt dừng lại ở một góc khuất của quầy hàng, nơi tấm gỗ cũ kỹ đã mục nát. Một cái gì đó nhỏ bé, trắng xám, đang lấp ló.
“Không phải hoang đường!” Lâm Hạo đột nhiên gằn giọng, giọng nói tuy yếu ớt nhưng đầy sức nặng. “Nhìn kia, Đội trưởng! Thứ đó… nó đang nở rộ!” Anh ta đưa tay run rẩy, chỉ vào một khe hở nhỏ của tấm gỗ cũ kỹ phía sau quầy hàng.
Hoàng Phúc cau mày, nghi ngờ nhìn theo tay Lâm Hạo. Anh ta nghĩ bụng, chắc thằng nhóc này lại thấy cái gì đó ‘ảo’ nữa đây. Nhưng khi ánh mắt anh ta tập trung vào khe hở nhỏ của tấm gỗ, một cảnh tượng kỳ lạ đập vào mắt anh.
Trong một khe hở nhỏ, ẩm ướt, một nụ hoa nhỏ màu trắng xám, gần như trong suốt, đang khẽ hé nở một cách hoàn hảo. Nó không giống bất kỳ loại nấm mốc hay hoa dại nào anh từng thấy. Từng cánh hoa li ti, mịn màng như lụa, phô bày một vẻ đẹp tinh khiết đến rợn người. Và mùi hương từ nó… nồng nặc hơn hẳn tất cả những gì anh đã ngửi thấy từ nãy đến giờ trong hẻm. Một thứ mùi ngọt lịm, hắc, quyến rũ chết chóc, len lỏi vào từng lỗ chân lông, như muốn hút cạn sinh khí của anh.
Hoàng Phúc rùng mình, một cảm giác ớn lạnh chạy dọc sống lưng, không phải vì lạnh, mà vì một nỗi sợ hãi nguyên thủy, bản năng. Dạ dày anh ta quặn thắt dữ dội, như muốn tống hết những gì anh ta đã ăn ra ngoài. Anh ta vội vàng lùi lại một bước, tay đưa lên che mũi, cố gắng cắt đứt sự kết nối với thứ mùi hương kinh tởm đó.
“Chỉ là một loại nấm mốc lạ thôi.” Hoàng Phúc cố gắng trấn tĩnh bản thân, lấy lại vẻ nghiêm nghị, nhưng giọng nói đã hơi run rẩy, không còn giữ được sự bình tĩnh như trước. “Hoặc một loại hoa dại mọc trong bóng tối. Có gì mà phải làm quá lên như vậy.” Anh ta tự nhủ, cố gắng tìm một lời giải thích hợp lý, một cái cớ để lý trí anh ta không bị sụp đổ. Anh ta quay sang Lâm Hạo, ánh mắt phức tạp, xen lẫn sự khó chịu, hoài nghi, và cả một chút… sợ hãi.
“Nghe đây, Lâm Hạo.” Anh ta nói, giọng cứng rắn hơn một chút, như để tự thuyết phục chính mình. “Cậu cứ về đi. Tôi sẽ cho Hồn Vệ đến phong tỏa khu vực này và điều tra kỹ lưỡng về loại ‘hoa’ này. Sẽ có chuyên gia đến phân tích. Có thể nó là một loại thực vật đột biến nào đó. Chúng ta sẽ tìm ra nguyên nhân khoa học.” Anh ta nói vậy để tự trấn an và giữ vẻ ngoài của một người tin vào logic, nhưng trong lòng đã bắt đầu tin vào điều mình không muốn tin. Cái nụ hoa trắng xám kia, nó quá “hoàn hảo” để là một sự ngẫu nhiên.
Lâm Hạo nhìn Hoàng Phúc, nhận ra sự hoài nghi của anh ta vẫn còn rất lớn, nhưng cũng thấy được sự dao động trong ánh mắt anh. Anh ta thở dài, thất vọng nhưng không bất ngờ. Anh biết, những người như Hoàng Phúc, những người sống trong thế giới của logic và bằng chứng, sẽ rất khó để chấp nhận những gì anh đang thấy, đang ngửi.
“Sẽ không ai hiểu cho đến khi… quá muộn.” Lâm Hạo thì thầm, giọng nói đầy chua chát. Anh ta quay lưng lại, tiếp tục bước đi, nhưng bước chân không còn nặng nề hay lảo đảo nữa. Thay vào đó, nó đầy quyết tâm hơn bao giờ hết. Anh ta biết mình không thể dựa vào ai khác ngoài bản thân. Anh phải tự mình tìm kiếm câu trả lời, tự mình ngăn chặn cái “sự nở rộ” chết tiệt này.
Hoàng Phúc nhìn theo bóng Lâm Hạo khuất dần trong sương mù tím nhạt, như một bóng ma gầy gò mang theo gánh nặng của cả thế giới. Anh ta lại nhìn vào nụ hoa trắng xám kia, cảm thấy mùi hương ngọt lịm, chết chóc vẫn len lỏi vào từng tế bào, thì thầm những bí mật kinh hoàng về sự trống rỗng, về những linh hồn bị tước đoạt. Anh ta đưa tay chạm vào vết sẹo mờ trên lông mày trái, ánh mắt đầy suy tư, xen lẫn nỗi sợ hãi tột độ.
Cái thằng nhóc Phàm Hồn gầy gò đó… liệu nó có nói thật không? Liệu thế giới này, thực sự đang bị một thứ gì đó “nở rộ” từ bên trong? Anh ta, Đội trưởng Hoàng Phúc, một người đàn ông của thực tại, của bằng chứng, giờ đây đang đứng giữa ranh giới mờ nhạt của lý trí và một nỗi kinh hoàng vô hình. Và anh biết, từ khoảnh khắc này, thế giới quan của anh sẽ không bao giờ còn như trước nữa. Cái “mùi hương của sự trống rỗng” đã chính thức gõ cửa trái tim anh.