Mùi Hương Của Những Kẻ Không Hồn Đang Nở Rộ
Chương 28: Thám Hiểm Ngõ Hẻm Cấm

Cập nhật lúc: 2026-06-30 11:30:02 | Lượt xem: 12

Chiếc xe Hồn Vệ cũ kỹ khẽ rít lên một tiếng rồi khựng lại, động cơ tắt lịm, chìm vào màn sương tím nhạt đặc quánh. Hoàng Phúc, tay vẫn siết chặt vô lăng, đưa mắt nhìn ra ngoài. Con ngõ hẻm trước mặt tối hun hút, những bức tường đá rêu phong sừng sững như những bức tường thành cổ đại đang thở dài trong giấc ngủ vĩnh hằng. Khác với con hẻm chung cư cũ kỹ ở phía Tây thành, nơi mùi hoa nhài xám trắng bùng nổ như một lời tuyên chiến, nơi đây lại tĩnh mịch đến rợn người, chỉ có tiếng gió lùa qua kẽ lá xào xạc như những lời thì thầm của quá khứ.
“Cậu Hạo,” Hoàng Phúc phá vỡ sự im lặng, giọng anh trầm đục, mang theo chút nặng nề của những gì anh vừa nghe. “Đây là nơi cậu nói… nơi mọi thứ bắt đầu?” Anh quay sang nhìn Lâm Hạo, đôi mắt ẩn chứa sự kinh hoàng đã được nén chặt thành một ý chí kiên định. Anh vẫn còn cảm thấy dạ dày mình quặn thắt khi nghĩ về “lý tưởng điên rồ” của Dạ Hoa Cảnh và cái tên “con trai của ‘Hương Hồn'” mà hắn dành cho Lâm Hạo. Thế giới quan của một cảnh sát hình sự đã sụp đổ không còn mảnh vụn, thay vào đó là một “bảng nhiệm vụ” mới toanh, với độ khó “max level” và một “trùm cuối” siêu dị.
Lâm Hạo gật đầu, ánh mắt sâu thẳm quét qua con ngõ. Anh hít một hơi sâu, Khứu Giác Hồn Linh của anh lập tức phản ứng, như một radar tâm linh vừa được “buff” lên cấp độ cao nhất. Mùi hoa nhài đêm ở đây không nồng nặc đến mức choáng váng như bức tường hoa, nhưng lại mang một sự “tinh khiết” ghê rợn, một sự khởi đầu, một “nốt hương” đầu tiên trong bản giao hưởng chết chóc mà anh đã vô tình “ngửi” thấy. Nó giống như một vết xước đầu tiên trên một tác phẩm nghệ thuật hoàn hảo, báo hiệu sự đổ vỡ sắp đến.
“Vâng, Đội trưởng Hoàng Phúc,” Lâm Hạo đáp, giọng anh trầm ổn, nhưng bàn tay anh lại vô thức đưa lên vết bớt xoắn ốc trên cổ tay phải. Nó âm ỉ nóng rát, như một “ping” liên tục từ “trùm cuối”, nhắc nhở anh về sự hiện diện không ngừng của Dạ Hoa Cảnh. “Đây là nơi tôi lần đầu tiên ngửi thấy nó… một mùi hương thoang thoảng, như một lời thì thầm từ hư vô. Nó không quá mạnh, nhưng lại ám ảnh đến tận xương tủy.”
Hoàng Phúc nhìn kỹ con ngõ. Dù không có Khứu Giác Hồn Linh, anh vẫn cảm nhận được sự bất thường. Một cảm giác lạnh lẽo, ẩm ướt len lỏi qua lớp áo, khác hẳn cái lạnh thông thường của màn sương đêm. Sự tĩnh lặng đáng sợ đến mức anh có thể nghe thấy tiếng tim mình đập thình thịch trong lồng ngực. Anh rút khẩu súng Hồn Lực đã cải tiến ra, kiểm tra chốt an toàn một cách quen thuộc. Đây là “vũ khí” duy nhất mà anh, một “tanker” thuần vật lý, có thể dựa vào trong cái “game” siêu nhiên này.
“Được rồi, Cậu Hạo. Đi thôi,” Hoàng Phúc nói, bước chân anh vững vàng hơn anh nghĩ. “Dù là ‘mầm’ hay ‘gốc rễ’, chúng ta cũng phải nhổ tận gốc.” Anh tự nhủ, một cảnh sát nhân dân chân chính không bao giờ lùi bước trước tội ác, dù tội ác đó có mang hình hài của những đóa hoa đẹp đẽ đến mức nào đi chăng nữa.
Họ tiến sâu vào con ngõ. Từng bước chân dội lại trên nền đá ẩm ướt, phá tan sự tĩnh mịch. Hai bên là những bức tường gạch cũ kỹ, rêu phong, nơi những dây leo chằng chịt bám víu như những sợi gân xanh của một sinh vật khổng lồ đang ngủ say. Mùi hương hoa nhài, vốn chỉ thoang thoảng, giờ đây bắt đầu trở nên rõ ràng hơn, như một làn khói vô hình bao trùm lấy họ.
Hoàng Phúc cảm thấy một sự khó chịu nhẹ ở cổ họng, một cảm giác buồn nôn mơ hồ dâng lên. “Mùi này… có vẻ ‘nặng đô’ hơn tôi tưởng,” anh lẩm bẩm, cố gắng giữ vẻ bình tĩnh. Anh đã được Lâm Hạo “giáo dục” về Hồn Lực Ôn Nhiễm, nhưng “lý thuyết” và “thực hành” là hai chuyện hoàn toàn khác.
Lâm Hạo không nói gì, chỉ tập trung vào Khứu Giác Hồn Linh của mình. Anh “ngửi” thấy từng dòng chảy Hồn Lực Ôn Nhiễm đang cuộn mình dưới lòng đất, len lỏi qua các kẽ nứt, như những mạch máu của một sinh vật khổng lồ. Anh “thấy” những mảnh vụn ký ức đau khổ, tiếng vọng của linh hồn bị mắc kẹt, những hình ảnh kinh hoàng chớp nhoáng lướt qua tâm trí. Đó là một bản giao hưởng của sự chết chóc, mỗi nốt nhạc là tiếng rên rỉ của linh hồn bị tước đoạt.
Sâu trong con ngõ, một căn nhà gỗ cũ kỹ, xiêu vẹo hiện ra. Cánh cửa gỗ mục nát hé mở, như một cái miệng há hốc chờ đợi. Cây cối dại mọc um tùm che gần hết lối vào, biến căn nhà thành một “lỗ hổng” bí ẩn giữa lòng thành phố.
Hoàng Phúc đi trước, cẩn trọng dùng mũi súng đẩy rộng cánh cửa. Tiếng kẽo kẹt vang lên chói tai, phá tan sự tĩnh lặng như một tiếng hét thất thanh. Anh giương súng, bước vào, lưng hơi khom xuống, tư thế sẵn sàng đối phó với bất kỳ mối đe dọa vật lý nào.
Bên trong, không gian chìm trong bóng tối, nhưng Lâm Hạo và Hoàng Phúc đều nhận ra một cảnh tượng kinh hoàng, một “sự thật” mà không máy ảnh nào có thể ghi lại hết được. Căn nhà không có đồ đạc, nhưng từ sàn nhà, tường, trần, mọi thứ đều mọc lên những đóa hoa nhài trắng muốt, to lớn bất thường, với đường vân xám như mạch máu và nhụy hoa đen tuyền như lỗ hổng không đáy. Chúng chen chúc nhau, vươn mình trong bóng tối, tạo thành một khu rừng hoa chết chóc.
Mùi hương hoa nhài ngọt lịm, chết chóc bùng lên dữ dội, như một cú đấm thẳng vào các giác quan. Hoàng Phúc choáng váng, phải đưa tay bịt mũi, cố gắng nén lại cơn buồn nôn đang trào dâng. Anh cảm thấy đầu óc quay cuồng, một cảm giác trống rỗng bắt đầu len lỏi vào tâm trí.
“Chết tiệt… mùi này…” Hoàng Phúc khó khăn thốt lên, giọng anh nghèn nghẹn. Anh đã chuẩn bị tinh thần, nhưng sự “trải nghiệm thực tế” này vẫn vượt quá sức tưởng tượng của anh.
Lâm Hạo, dù Khứu Giác Hồn Linh đang bị quá tải, vẫn giữ được sự bình tĩnh đáng kinh ngạc. Anh lập tức kích hoạt Hồn Thuẫn yếu ớt của mình. Một lớp màng vô hình, mỏng manh nhưng kiên cường, bao bọc lấy anh, giúp anh dễ thở hơn một chút, giảm nhẹ phần nào sự tấn công của Hồn Lực Ôn Nhiễm. Anh cảm thấy Hồn Lực trong mình đang được tôi luyện từng chút một, mỗi cú sốc, mỗi nỗi đau đều là một “điểm kinh nghiệm” quý giá.
“Đội trưởng Hoàng Phúc, đừng hít sâu,” Lâm Hạo cảnh báo, giọng anh hơi khàn. “Đây là Hồn Lực Ôn Nhiễm tinh khiết hơn. Nó sẽ hút cạn ý chí của anh.” Anh lấy viên Hồn Thạch màu xanh lam từ túi áo ra, đưa cho Hoàng Phúc. “Đội trưởng Hoàng Phúc, cầm cái này. Bà Tư Mộc nói nó có thể giúp anh một phần.”
Hoàng Phúc không do dự, bàn tay đeo găng chụp lấy viên Hồn Thạch. Ngay lập tức, anh cảm thấy một luồng năng lượng mát lạnh, dịu nhẹ truyền vào lòng bàn tay, như một “bình máu” nhỏ đang “hồi phục” tinh thần anh. Cơn buồn nôn dịu đi một chút, đầu óc bớt quay cuồng. Anh nhìn Lâm Hạo bằng ánh mắt biết ơn. “Cảm ơn cậu, Cậu Hạo.”
Lâm Hạo tiến sâu hơn vào căn nhà, Khứu Giác Hồn Linh của anh hoạt động tối đa. Anh “thấy” dòng chảy Hồn Lực Ôn Nhiễm cuộn trào dữ dội, cảm nhận sự trống rỗng và những tiếng vọng linh hồn yếu ớt, mờ nhạt hơn bao giờ hết. Anh nhận ra đây không chỉ là một “Vườn Hồn” đơn thuần, mà là một “phòng thí nghiệm” của Dạ Hoa Cảnh, một nơi hắn ta thử nghiệm những “sản phẩm” đầu tiên của mình.
Hoàng Phúc theo sát phía sau, khẩu súng Hồn Lực giương cao, ánh mắt cảnh giác quét qua từng ngóc ngách, từng bông hoa. Anh quan sát những bông hoa nhài xám trắng, nhận ra vẻ đẹp ma mị của chúng, một vẻ đẹp “aesthetic của sự chết chóc”, nhưng cũng cảm nhận được sự ghê rợn tột cùng ẩn chứa bên dưới. Anh tự nhủ, nếu không phải Lâm Hạo mở mang tầm mắt, anh sẽ chỉ coi đây là một vụ án điều tra thông thường, và có lẽ đã biến thành một “đóa hoa” vô tri từ lâu rồi.

Truyện Mùi Hương Của Những Kẻ Không Hồn Đang Nở Rộ - Thám Hiểm Ngõ Hẻm Cấm - Ảnh minh họa phân cảnh 1

Họ dừng lại ở phòng khách của căn nhà hoang, nơi những bông hoa nhài xám trắng mọc dày đặc nhất, tạo thành một bức tường hoa kinh dị. Giữa căn phòng, có hai bóng người đứng bất động. Một người phụ nữ và một người đàn ông, đều quay lưng về phía họ, đối mặt với bức tường đầy hoa. Họ mặc quần áo cũ kỹ, dính đầy bụi bặm, thân hình gầy gò đến đáng sợ. Từ lưng và gáy của họ, những nụ hoa nhài xám trắng đang nhú lên, như những khối u ác tính đang từ từ “nở rộ”.
“Kẻ Không Hồn…” Hoàng Phúc thì thầm, giọng anh run rẩy. Dù đã chứng kiến nhiều vụ án kinh hoàng, nhưng cảnh tượng này vẫn khiến anh sởn gai ốc. Chúng không di chuyển, không tấn công, chỉ đứng đó, như những tượng sáp được đặt trong “khu vườn” của Dạ Hoa Cảnh.
Lâm Hạo tiến đến gần hơn, Hồn Thuẫn rung lên dữ dội, gần như không thể chống đỡ được sự nồng nặc của Hồn Lực Ôn Nhiễm. Anh đặt tay lên vai người phụ nữ. Vết bớt xoắn ốc trên cổ tay anh bùng sáng mạnh mẽ, như một “cánh cổng” hay một “mod” đặc biệt, truyền năng lượng tinh khiết vào dòng Hồn Lực của anh, giúp anh tập trung Khứu Giác Hồn Linh.
Lâm Hạo nhắm mắt lại, Khứu Giác Hồn Linh của anh “đọc” được linh hồn. Anh thấy những mảnh ký ức rời rạc, chớp nhoáng như những thước phim cũ kỹ: một cặp vợ chồng già, sống trong căn nhà nhỏ này, cô đơn khi con cái rời đi, chìm trong nỗi tuyệt vọng và nỗi buồn. Rồi mùi hương dịu ngọt len lỏi vào, như một lời an ủi, một sự giải thoát khỏi gánh nặng cảm xúc. Nhưng khác với Mai Chi, linh hồn họ không bị tước đoạt hoàn toàn, mà bị “giam cầm” trong chính cơ thể mình, liên tục bị “tắm” trong Hồn Lực Ôn Nhiễm, như những vật thí nghiệm đang “nở rộ” từ từ. Mỗi mảnh ký ức đều là một tiếng gào thét câm lặng, một nỗi đau không thể diễn tả.
Lâm Hạo mở mắt, ánh mắt anh đau đớn tột cùng. “Họ… họ vẫn còn ở đây, Đội trưởng Hoàng Phúc. Linh hồn họ bị mắc kẹt. Dạ Hoa Cảnh không tước đoạt hoàn toàn, mà biến họ thành những… ‘chậu hoa’ sống.” Anh cảm thấy một sự ghê tởm dâng lên trong lòng. Đây là một sự tra tấn còn tàn nhẫn hơn cả cái chết.
“Chậu hoa sống? Ý cậu là sao?” Hoàng Phúc cảm thấy dạ dày mình quặn thắt. Anh đã từng đối mặt với những kẻ giết người man rợ nhất, nhưng cái “lý tưởng” bệnh hoạn này của Dạ Hoa Cảnh lại khiến anh rùng mình.
Lâm Hạo giải thích, giọng anh đầy sự mệt mỏi nhưng kiên định. “Có vẻ như Dạ Hoa Cảnh đang thử nghiệm. Biến họ thành một phần của ‘Vườn Hồn’ này… nhưng không giống Mai Chi. Mai Chi đã bị tước đoạt hoàn toàn, trở thành một ‘đóa hoa vô tri’ hoàn hảo. Còn họ… họ giống như những ‘mầm’ hắn gieo trước khi ‘Đóa Hoa Nguyên Thủy’ thực sự bùng phát. Hắn muốn xem quá trình ‘nở rộ’ diễn ra như thế nào, và cách những linh hồn bị giam cầm phản ứng ra sao.”
Hoàng Phúc nhìn hai Kẻ Không Hồn với vẻ mặt phức tạp. Anh cảm thấy một sự phẫn nộ dâng trào. Đây không chỉ là giết người, mà là tước đoạt cả sự tồn tại, biến con người thành những vật trang trí ghê rợn. “Vậy chúng ta làm gì với họ?”
Lâm Hạo ngắt một đóa hoa nhài xám trắng từ bức tường, cẩn thận đặt vào một lọ thủy tinh nhỏ mà Hoàng Phúc đã chuẩn bị sẵn. “Hiện tại, chúng ta không thể làm gì. Hồn Thuẫn của tôi yếu ớt, và Hồn Trảm của tôi cũng không đủ mạnh để giải thoát họ mà không làm tổn thương linh hồn. Chúng ta cần Bà Tư Mộc. Có lẽ cô ấy sẽ biết cách giải thoát họ… hoặc ít nhất là ngăn chặn quá trình ‘nở rộ’ của họ.”
Hoàng Phúc gật đầu, siết chặt khẩu súng. “Được. Đi thôi, Cậu Hạo. Chúng ta đã thấy đủ rồi.” Anh nhìn Lâm Hạo, ánh mắt kiên định. “Chúng ta sẽ không để họ ở đây mãi đâu.”
Lâm Hạo và Hoàng Phúc nhanh chóng rời khỏi căn nhà, bước ra khỏi con ngõ. Hoàng Phúc cất khẩu súng, cất lọ mẫu vật vào túi an toàn. Anh cảm thấy một cảm giác nhẹ nhõm khi thoát khỏi bầu không khí ngột ngạt của căn nhà, nhưng gánh nặng trong lòng lại càng thêm nặng trĩu.
“Chúng ta sẽ đến Bà Tư Mộc ngay lập tức,” Hoàng Phúc nói, giọng anh dứt khoát. “Tôi sẽ gọi cho cấp dưới để phong tỏa khu vực này, tìm cách che giấu nó. Không thể để bất kỳ ai khác lạc vào ‘khu vườn’ này.”
Lâm Hạo gật đầu. Anh quay lại nhìn con ngõ lần cuối. Bất chợt, Khứu Giác Hồn Linh của anh bùng lên, vết bớt xoắn ốc nóng rát dữ dội, như một “cảnh báo đỏ” từ hệ thống. Anh ngẩng đầu lên, nhìn về phía một tòa nhà cao tầng đổ nát ở xa, trên rìa Thiên Phủ Thành.
Trên đỉnh tòa nhà đó, một bóng hình cao lớn, mảnh mai, với vẻ đẹp siêu thực đến rợn người, đang đứng lặng lẽ, quan sát họ. Dạ Hoa Cảnh, kẻ kiến tạo sự vô hồn, khẽ nhếch mép cười lạnh lẽo. Một nụ cười đầy sự thỏa mãn mang tính phân tích, như một “game master” đang theo dõi những “người chơi” của mình.
“Con trai của ‘Hương Hồn’…” Dạ Hoa Cảnh thì thầm, chỉ mình hắn nghe thấy, giọng nói vang vọng trong hư không. “Ngươi đã bắt đầu tìm lại ký ức rồi sao? Trò chơi mới chỉ bắt đầu, và ta đang chờ đợi ngươi ‘nở rộ’…”
Lâm Hạo cảm nhận được ánh mắt đó, một cảm giác ớn lạnh chạy dọc sống lưng, như một lời nguyền vô hình. Anh biết Dạ Hoa Cảnh đang theo dõi, và hắn đã biết họ đã khám phá ra điều gì. Hắn ta không chỉ là một kẻ thù, mà còn là một “khán giả” bệnh hoạn, đang chờ đợi “màn trình diễn” tiếp theo.
Hoàng Phúc thấy Lâm Hạo ngẩng đầu, ánh mắt hướng về phía xa xăm, vẻ mặt căng thẳng. “Cậu Hạo? Có chuyện gì sao?”
Lâm Hạo lắc đầu, gương mặt anh kiên nghị, không còn chút sợ hãi nào. “Không có gì, Đội trưởng Hoàng Phúc. Chỉ là… một cảm giác. Chúng ta đi thôi.” Anh không muốn Hoàng Phúc phải chịu thêm gánh nặng từ những điều anh “ngửi” và “thấy”.
Cả hai cùng lên xe, Hoàng Phúc nhanh chóng khởi động và phóng đi, xuyên qua màn sương tím nhạt, hướng về tiệm thuốc của Bà Tư Mộc. Con đường phía trước vẫn còn dài, đầy rẫy những bí ẩn và mối nguy hiểm, nhưng ít nhất, họ đã không còn đơn độc. Cuộc hành trình “phá đảo game” này, dù khó khăn đến đâu, cũng sẽ có hai người cùng nhau “lên cấp”, cùng nhau chiến đấu.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8