Mùi Hương Của Những Kẻ Không Hồn Đang Nở Rộ
Chương 67: Kẻ Tha Hóa Lộ Diện

Cập nhật lúc: 2026-06-30 13:17:04 | Lượt xem: 14

Lâm Hạo vẫn còn ám ảnh bởi mùi “linh hồn đang cãi nhau vì giành miếng lòng heo cuối cùng” trong tô lẩu mắm. Cái cảnh tượng đó, dù chỉ là một “ảo ảnh vị giác” do Khứu Giác Hồn Linh bị “bug” quá nặng, vẫn khiến anh rùng mình mỗi khi nhớ lại. Anh nhớ cả lần Đội trưởng Hoàng Phúc đã “xịt nước hoa cứu mạng” thẳng vào mặt anh để “giải cứu” khỏi cơn “thập tử nhất sinh” vì mùi lẩu mắm đó. Cay xè mắt, anh hít phải mùi “linh hồn hoa lavender đang tuyệt vọng vì bị lạm dụng” từ chai nước hoa xịt phòng. Những lúc như vậy, anh chỉ muốn tự “bug” não mình thành một con “bot” vô tri, không cảm xúc, không mùi hương, không cần “combat” với cái thế giới quá tải này nữa.
Nhưng rồi, tiếng cười lạnh lẽo của Dạ Hoa Cảnh lại văng vẳng trong đầu anh, xuyên qua cả Hồn Thuẫn đang rung lên bần bật. Hắn như một “virus” đã xâm nhập vào “hệ điều hành” của anh, không thể xóa bỏ. Toàn thân Lâm Hạo ê ẩm rã rời, Hồn Lực trong cơ thể anh như một cục pin sắp cạn kiệt, chỉ còn vài vạch đỏ lè báo động. Cơn đau đầu âm ỉ đã biến thành một “raid boss” cấp cao, liên tục tung “skill” giáng thẳng vào thái dương anh, khiến mỗi nhịp đập của mạch máu cũng như một tiếng búa tạ. Hoàng Phúc, bên cạnh anh, cũng chẳng khá hơn. Vết thương sâu ở vai trái vẫn nhức nhối, sắc mặt anh trắng bệch vì mất máu và kiệt sức.
Họ lảo đảo bước đi trên con đường đá cũ kỹ, rìa Thiên Phủ Thành, nơi màn sương tím vẫn lượn lờ. Ánh sáng yếu ớt của Hồn Thạch trên các bức tường thành mờ dần sau lưng họ, như những “checkpoint” đã bị bỏ lại phía sau.
Hoàng Phúc chống tay lên hông, thở dốc. Vết thương vai trái vẫn rỉ máu, thấm qua lớp băng gạc đã nhuốm màu đỏ sẫm. Anh cảm thấy linh hồn mình như bị rút cạn từng chút một bởi màn sương tím và mùi hương hoa nhài thoang thoảng. Anh cố gắng nén cơn ho khan, nhưng nó vẫn bật ra thành từng tiếng khô khốc. “Mẹ kiếp, cái mùi này… nó như đang hút cạn sự sống của mình vậy,” anh lẩm bẩm, khẩu súng Hồn Lực đã cải tiến vẫn nằm chắc trong tay.
Lâm Hạo co ro, ôm chặt phiến đá Hồn Hóa Thạch vào ngực, cố gắng hấp thụ chút Hồn Lực yếu ớt từ nó, như một “item hồi máu” cấp thấp. Toàn thân anh ê ẩm rã rời, cơn đau đầu âm ỉ vẫn hành hạ. Chiếc trâm gỗ của Bà Tư Mộc trong túi áo phát ra ánh sáng xanh nhạt yếu ớt, cố gắng thanh lọc không khí xung quanh anh, tạo ra một “buff” kháng độc mỏng manh.
Đột nhiên, Khứu Giác Hồn Linh của Lâm Hạo bị kích thích dữ dội. Anh ngửi thấy một mùi hương hoa nhài, nhưng không phải mùi chết chóc hay mục rữa thông thường. Nó ngọt ngào đến đáng sợ, sắc lạnh và kiêu hãnh, như một bông hoa pha lê thuần khiết vừa nở rộ, ẩn chứa một sự trống rỗng sâu thẳm nhưng được che đậy hoàn hảo. Nó giống như một “code” được viết một cách tinh xảo, không một “bug” nào có thể nhìn thấy bằng mắt thường.
Lâm Hạo dừng lại đột ngột, sắc mặt tái mét. Anh nhìn quanh, cố gắng định vị nguồn gốc mùi hương. Vết bớt xoắn ốc trên cổ tay anh âm ỉ nóng rát, truyền tín hiệu cảnh báo như một chiếc “radar” đang quét.
“Cậu Hạo, có chuyện gì vậy?” Hoàng Phúc hỏi, giọng khản đặc, ho nhẹ. Anh cố gắng đứng thẳng hơn, nhưng cơ thể đã quá mệt mỏi. “Mùi hương này… khó chịu quá. Anh không thể thở nổi, như có ai đó đang bóp nghẹt lồng ngực mình vậy.”
Lâm Hạo thều thào, ánh mắt căng thẳng quét qua màn sương. “Không… Đội trưởng. Không phải mùi hương bình thường. Nó… thuần khiết đến đáng sợ. Giống như… một bông hoa đã được ‘tinh luyện’ đến mức cao nhất… và nó đang ở rất gần.” Anh chỉ về phía trước, nơi màn sương tím mỏng dần, hé lộ một con đường nhỏ lát đá dẫn vào một khu vườn cảnh quan đẹp đẽ.
Hoàng Phúc rút súng Hồn Lực ra, cảnh giác quét một vòng, gương mặt nhăn lại vì đau đớn và lo lắng. “Tinh luyện? Ý cậu là… Dạ Hoa Cảnh đang ở đây? Hay một… ‘tác phẩm’ khác của hắn?” Anh nhìn về phía khu vườn, nơi có một biệt viện cổ kính, những bức tường đá rêu phong phủ đầy dây leo xanh mướt. Khu vực này có vẻ yên bình đến lạ, không bị ảnh hưởng bởi sương tím hay hoa nhài xám trắng như những nơi khác, tạo ra một sự tương phản đến ghê người.
Họ tiến lại gần hơn, và từ cổng biệt viện, một người đàn ông trung niên, ăn mặc chỉnh tề trong trang phục Hồn Sư cấp cao của Tộc Thiên Hoa, bước ra. Hắn có vóc dáng thư sinh, khuôn mặt thanh tú, đôi mắt sáng và nụ cười hiền hậu, như một “NPC thân thiện” trong game. Đó là Viên Hạo. Hắn bước đi khoan thai, toát ra vẻ điềm đạm, không chút vội vã.
Viên Hạo nhìn thấy Lâm Hạo và Hoàng Phúc, ánh mắt hơi ngạc nhiên nhưng nhanh chóng chuyển sang vẻ thân thiện, lịch sự. Hắn tiến lại gần, vẻ mặt quan tâm, như một “mentor” đang chào đón những “newbie” bị lạc đường.
Lâm Hạo nheo mắt nhìn Viên Hạo. Khứu Giác Hồn Linh của anh, dù Hồn Lực cạn kiệt, vẫn “nhìn thấu” được lớp vỏ bọc bình thường đó: những đóa hoa nhài nhỏ xíu đang “nở rộ” dưới da hắn, mạch Hồn Lực Ôn Nhiễm cuộn xoáy bên trong, nhưng được kiềm chế và “thanh lọc” một cách tinh vi đến mức gần như vô hình với người thường. Đôi mắt Viên Hạo, dù cố gắng tỏ ra ấm áp, vẫn ẩn chứa một khoảng trống rỗng lạnh lẽo, không có chút cảm xúc nào, như một “bản sao” hoàn hảo nhưng không có “linh hồn”.
Hoàng Phúc lùi lại một bước, cảm nhận được áp lực vô hình từ Viên Hạo, dù hắn không làm gì. Anh đứng chắn nhẹ cho Lâm Hạo, khẩu súng Hồn Lực vẫn chĩa xuống đất nhưng sẵn sàng khai hỏa.
Viên Hạo nhìn Lâm Hạo với vẻ tò mò đặc biệt, ánh mắt dừng lại trên vết bớt xoắn ốc ở cổ tay anh. “Ồ, Đội trưởng Hoàng Phúc. Và… Hạo nhi,” hắn nói, giọng điềm tĩnh, ấm áp, nhưng có chút gì đó giả tạo, thanh lịch, như một “chatbot” được lập trình sẵn. “Hai vị sao lại ở đây? Trông có vẻ mệt mỏi, vết thương của Đội trưởng cũng khá nghiêm trọng.”
Hoàng Phúc cố gắng giữ vẻ bình tĩnh, giọng cảnh giác. “Chào Viên Hạo đại nhân. Chúng tôi đang thực hiện nhiệm vụ điều tra. Không ngờ lại gặp ngài ở đây, gần khu biệt viện của Tộc Thiên Hoa.”
Viên Hạo cười nhẹ, ánh mắt dừng lại trên cổ tay Lâm Hạo, đầy ẩn ý. “Nhiệm vụ điều tra? Phải chăng liên quan đến ‘mùi hương’ gần đây đang lan tỏa khắp thành? Ta nghe nói Hạo nhi có khả năng đặc biệt. Một khả năng hiếm có, một ‘ban phước’ từ linh hồn. Một món quà mà không phải ai cũng có được.” Hắn nháy mắt, như thể chia sẻ một bí mật.
Lâm Hạo đáp lại, giọng lạnh lùng, cố gắng che giấu sự kiệt sức và nỗi kinh hoàng trước những gì Khứu Giác Hồn Linh đang tiết lộ. “Viên Hạo đại nhân… Ngài cũng ngửi thấy mùi hương đó sao? Hay ngài… là một phần của nó?”

Truyện Mùi Hương Của Những Kẻ Không Hồn Đang Nở Rộ - Kẻ Tha Hóa Lộ Diện - Ảnh minh họa phân cảnh 1

Viên Hạo nhún vai, ánh mắt lóe lên vẻ tự mãn và tự tin, nụ hoa nhài nhỏ xíu trên ngực hắn khẽ rung động theo nhịp thở. “Hạo nhi à, ta không chỉ ngửi thấy. Ta còn cảm nhận được nó, và học cách ‘kiểm soát’ nó. Ngươi thấy đó, Đại Kiếp Vô Hồn không phải là hủy diệt. Nó là sự ‘thanh lọc’, là ‘nâng cấp’ cho một thế giới hoàn mỹ hơn. Một thế giới không còn đau khổ, không còn cảm xúc phiền nhiễu. Chỉ có sự tĩnh lặng vĩnh cửu, thuần khiết.” Hắn nói, giọng điệu như đang giảng bài cho một học trò chậm hiểu.
“Đó là sự tha hóa!” Hoàng Phúc gầm lên, nỗi phẫn nộ bùng cháy trong mắt. Anh bước lên một bước, chắn giữa Lâm Hạo và Viên Hạo, như một “tanker” bảo vệ “main char”. “Ngài đang nói về việc tước đoạt linh hồn con người, biến họ thành những con rối vô tri! Đó là tội ác!”
Viên Hạo lắc đầu, vẻ mặt tiếc nuối như đang nhìn một đứa trẻ ngây thơ không hiểu chuyện. “Không, Đội trưởng Hoàng Phúc. Ngươi chưa hiểu. Chỉ những kẻ yếu đuối mới nhìn thấy sự hủy diệt. Với những linh hồn mạnh mẽ, nó là cơ hội. Một cơ hội để trở thành ‘tác phẩm’ vĩnh cửu, thuần khiết, như những bông hoa vô hồn… Dạ Hoa Cảnh đang kiến tạo một kỷ nguyên mới, và ta… ta đã tìm thấy ‘con đường’ để trở thành một phần của nó. Một sự tiến hóa mà các ngươi không thể nào hình dung được.”
Thiên Nhĩ Hồn Tâm của Lâm Hạo bùng nổ, anh “nghe” thấy tiếng kêu gào yếu ớt của những linh hồn bị giam cầm trong Viên Hạo, và một sự trống rỗng vô hạn, một nỗi cô đơn tột cùng ẩn sau vẻ ngoài hoàn mỹ của hắn. Vết bớt xoắn ốc trên cổ tay nóng rát, nhưng không đau đớn bằng sự nhận thức. “Ngài… đã tự nguyện… biến mình thành thế này?” Lâm Hạo hỏi, giọng khản đặc.
Viên Hạo cười khẽ, đôi mắt trống rỗng của hắn nhìn thẳng vào Lâm Hạo, như thể hắn đang nhìn thấy chính mình trong anh, một phiên bản “nâng cấp” của tương lai. “Tất nhiên. Hạo nhi, với khả năng của ngươi, ngươi có thể thấy rõ hơn ai hết. Ngươi có thể trở thành một ‘kẻ kiến tạo’ vĩ đại. Hơn cả Dạ Hoa Cảnh. Hãy đến U Linh Hà, ngươi sẽ tìm thấy ‘chìa khóa’ để mở cánh cửa đến ‘sự hoàn mỹ’ thực sự… Nhưng nó không phải là thứ ngươi nghĩ đâu. Nó là một bài kiểm tra, một món quà… tùy thuộc vào cách ngươi nhìn nhận.”
Một luồng ý niệm lạnh lẽo, đầy tự mãn và thích thú, vang vọng trực tiếp trong tâm trí Lâm Hạo, xuyên qua Hồn Thuẫn yếu ớt của anh. *\”Con trai của ‘Hương Hồn’… trò chơi càng ngày càng thú vị. Ngươi sẽ chọn con đường nào đây, ‘tác phẩm’ của ta?\”* Giọng Dạ Hoa Cảnh như một “developer” cao cấp đang thưởng thức “gameplay” của người chơi.
Viên Hạo không tấn công, chỉ đứng đó, nở một nụ cười khó đoán, đôi mắt trống rỗng của hắn dõi theo Lâm Hạo. Hắn đưa tay lên, một cánh hoa nhài xám trắng nhỏ xíu nhưng hoàn hảo, lấp lánh như pha lê, rơi ra từ lòng bàn tay hắn, xoay tròn trong không khí và tan biến vào màn sương tím. Đó là một “dấu ấn” tinh vi, một “item” được thiết kế để dụ dỗ.
Lâm Hạo cảm nhận Hồn Lực Ôn Nhiễm tinh vi từ cánh hoa đó, nó không giống bất kỳ thứ gì anh từng ngửi. Nó là một dấu ấn, một lời mời gọi, và một lời cảnh báo, mang theo một tầng ý niệm phức tạp về sự “hoàn mỹ” bệnh hoạn.
Hoàng Phúc siết chặt khẩu súng Hồn Lực, sẵn sàng bắn, nhưng Viên Hạo chỉ quay lưng, bước trở lại biệt viện, cánh cổng khép lại nhẹ nhàng, như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Mọi thứ trở lại vẻ yên bình giả tạo của khu vườn.
Lâm Hạo quỵ xuống một lần nữa, cơn đau đầu dữ dội trở lại, Hồn Lực cạn kiệt hoàn toàn. Nhưng ánh mắt anh rực cháy một ngọn lửa kiên định, không còn sự sợ hãi mà là sự phẫn nộ và quyết tâm. Anh đã hiểu: kẻ thù không chỉ là những Kẻ Không Hồn vô tri, mà là cả một lý tưởng tha hóa, đang len lỏi vào tận xương tủy của nhân loại, biến những kẻ tuyệt vọng thành công cụ của nó.
Hoàng Phúc đỡ Lâm Hạo đứng dậy, gương mặt trắng bệch vì mất máu và kiệt sức. Vết thương vai trái của anh nhức nhối, nhưng anh không còn sợ hãi. Anh nhìn Lâm Hạo, ánh mắt đầy tin tưởng và kiên định.
“Cái quái gì vậy… Hắn ta… hắn ta tự nguyện biến mình thành quái vật? Hắn tin đó là ‘hoàn mỹ’?” Hoàng Phúc nói, giọng trầm tĩnh, đầy quyết tâm, nhưng vẫn còn chút kinh hoàng.
Lâm Hạo lắc đầu, giọng khản đặc, ánh mắt lạnh lùng như thép. “Hắn đã bị tha hóa, Đội trưởng. Nhưng hắn không phải Kẻ Không Hồn vô tri. Hắn là một ‘tác phẩm’ sống… của Dạ Hoa Cảnh. Hắn tin rằng mình đang ‘nâng cấp’ linh hồn, thoát khỏi đau khổ. Hắn là một ví dụ cho những gì Dạ Hoa Cảnh muốn kiến tạo.”
Hoàng Phúc nghiến răng, ánh mắt hằn lên sự phẫn nộ. “Đồ điên rồ! Nhưng… hắn nói về ‘chìa khóa’ ở U Linh Hà. Và hắn biết về khả năng của cậu. Hắn muốn dụ chúng ta.”
Lâm Hạo ngẩng đầu, ánh mắt rực cháy, không còn nước mắt. “Hắn đang dẫn dụ chúng ta, Đội trưởng. Hắn muốn chúng ta chứng kiến ‘kiệt tác’ của hắn… Nhưng chúng ta sẽ không để hắn đạt được mục đích. Chúng ta sẽ ‘reset’ trò chơi này. Vì Mai Chi… vì đội Trần Phong… và vì tất cả những linh hồn đã bị tước đoạt.”
“Được!” Hoàng Phúc gật đầu dứt khoát, siết chặt khẩu súng Hồn Lực, ánh mắt kiên định không hề lay chuyển. “Tôi sẽ là ‘tanker’ của cậu đến cùng, Cậu Hạo. Dù ‘raid boss’ có là ai, dù ‘level’ có khó đến mấy, chúng ta cũng sẽ ‘phá đảo’!”
Lâm Hạo cảm nhận vết bớt xoắn ốc trên cổ tay anh âm ỉ nóng ấm, không còn đau đớn mà là ngọn lửa ý chí, một la bàn dẫn lối cho họ. Cuốn nhật ký trong tay anh như một kho báu vô giá, chứa đựng “cheat code” để “phá đảo” trò chơi này.
Hoàng Phúc và Lâm Hạo lảo đảo bước đi trong màn sương, hướng về phía U Linh Hà, nơi cuộc đối đầu thực sự đang chờ đợi “main char” của Dạ Hoa Cảnh. Mùi hương hoa nhài tinh luyện của Viên Hạo vẫn vương vấn trong không khí, như một lời nhắc nhở ám ảnh rằng kẻ thù đã ở rất gần, và chúng không chỉ là những con quái vật vô tri, mà còn là những lý tưởng méo mó, sẵn sàng nuốt chửng cả thế giới trong vẻ đẹp chết chóc của sự trống rỗng. Họ biết, một trận chiến không chỉ về sức mạnh, mà còn về ý chí và niềm tin, đang chờ đợi họ ở phía trước.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8