Mùi Hương Của Những Kẻ Không Hồn Đang Nở Rộ
Chương 69: Hồn Trảm Của Lâm Hạo

Cập nhật lúc: 2026-06-30 13:23:10 | Lượt xem: 14

Màn sương tím đặc quánh như một tấm chăn dơ cũ rách nát, nặng nề trùm lên những con đường đá cũ kỹ ở rìa Thiên Phủ Thành. Nó không chỉ che khuất tầm nhìn mà còn mang theo một thứ mùi hương ngọt ngào, thoang thoảng như hoa nhài đêm, nhưng ẩn chứa sự mục rữa và trống rỗng đến ghê người. Thứ mùi đó, giờ đây, đã trở thành “mùi hương của sự chết chóc” quen thuộc, len lỏi vào từng ngóc ngách, từng hơi thở của những kẻ còn sống.

Hoàng Phúc, với sắc mặt trắng bệch như tờ giấy đã ngả vàng, cố gắng siết chặt vô lăng chiếc xe Hồn Vệ cũ kỹ. Vết thương sâu hoắm ở vai trái anh vẫn nhức nhối, thi thoảng lại giật lên từng cơn đau buốt, khiến anh phải nén tiếng ho khan. Anh cảm giác như có hàng ngàn sợi tơ vô hình đang cố gắng xuyên qua lớp da thịt, rút cạn từng chút sức lực còn sót lại. Mùi hương chết chóc ấy, dù đã có lớp Hồn Thuẫn mỏng manh bảo vệ, vẫn khiến anh đầu óc quay cuồng, dạ dày cồn cào như muốn nôn thốc nôn tháo. Nhưng đôi mắt anh, dù hằn lên những quầng thâm mệt mỏi, vẫn kiên định đến lạ thường. Anh không được phép gục ngã, ít nhất là lúc này.

Bên ghế phụ, Lâm Hạo co ro, toàn thân ê ẩm rã rời. Hồn Lực trong cơ thể anh như một cục pin đã cạn sạch, chỉ còn vài vạch đỏ lè báo động. Anh ôm chặt phiến đá Hồn Hóa Thạch màu xanh lam trong lòng bàn tay, cố gắng hấp thụ chút năng lượng yếu ớt mà nó tỏa ra, hy vọng có thể nạp lại chút “mana” cho “main char” đang “low HP” này. Chiếc trâm gỗ cũ kỹ của Bà Tư Mộc, giờ đây được cài hờ trên cổ áo anh, phát ra một luồng ánh sáng xanh nhạt yếu ớt, như một “bộ lọc khí” mini, cố gắng lọc bớt thứ mùi hương nồng nặc đang cố gắng “spam skill” vào khứu giác anh.

Khứu Giác Hồn Linh của Lâm Hạo, dù đang ở trạng thái “overload” và Hồn Lực gần như “offline”, vẫn hoạt động tối đa. Anh “nhìn” thấy hàng ngàn “hương hồn ôn nhiễm” cuộn xoáy trong không khí như những dòng dữ liệu bị lỗi, nhưng đồng thời, anh cũng cảm nhận được một luồng Hồn Lực Ôn Nhiễm tinh khiết đến rợn người. Nó sắc lạnh, kiêu hãnh, như một “code” được viết hoàn hảo, không một “bug”, và nó đang chờ đợi họ phía trước. Vết bớt xoắn ốc trên cổ tay phải của anh âm ỉ nóng rát, không còn là cơn đau đớn dữ dội như trước, mà là một tín hiệu cảnh báo cấp cao, một “notification” từ “hệ thống” về một “raid boss” sắp xuất hiện.

“Cậu Hạo,” Hoàng Phúc lên tiếng, giọng khàn đặc như bị cát cào. Anh liếc nhìn Lâm Hạo, “Cậu… trụ nổi không? Mùi này… tôi cảm giác như linh hồn mình đang bị rút cạn từng chút một. Cứ thế này… chúng ta sẽ bị biến thành ‘rau thơm’ cho hắn mất.”

Lâm Hạo cố gắng hít sâu, nhưng phổi anh chỉ tràn ngập thứ mùi ngọt lịm độc hại đó. Anh thều thào, ánh mắt kiên định đến sắt đá, nhìn thẳng về phía trước, xuyên qua màn sương tím. “Đội trưởng… không thể dừng lại. Hắn ta… Viên Hạo… đang đợi chúng ta. Mùi hương của hắn… giờ đây thuần khiết đến đáng sợ. Giống như… một phiên bản ‘update’ hoàn hảo của sự trống rỗng.”

Hoàng Phúc nghiến răng. Anh biết Lâm Hạo không nói đùa. Từ khi Viên Hạo tự nguyện bước vào biệt viện cổ kính kia, hắn đã biến mất khỏi tầm cảm nhận của Lâm Hạo một thời gian. Giờ đây, mùi hương của hắn trở lại, nhưng không còn là sự mục rữa của một kẻ bị tha hóa thông thường, mà là một thứ hương vị tinh luyện, hoàn mỹ đến đáng sợ. Như thể Dạ Hoa Cảnh đã biến hắn thành một “tác phẩm” được chế tác công phu, một “boss” canh cổng cho “level” tiếp theo.

Chiếc xe Hồn Vệ cũ kỹ bỗng khựng lại đột ngột với một tiếng “KÉT!” chói tai. Hoàng Phúc đạp phanh, rút khẩu súng Hồn Lực cải tiến ra, cảnh giác quét một vòng. Họ đang đứng trước một con hẻm hẹp, nơi những đóa hoa nhài xám trắng biến dị mọc dày đặc, đan xen vào nhau như một tấm lưới khổng lồ, tạo thành một bức tường sống, chặn đứng lối đi. Mùi hương ở đây nồng nặc đến mức khiến Hoàng Phúc cảm thấy dạ dày mình đang muốn “bung nóc”.

Từ sâu trong con hẻm, một bóng người từ từ bước ra. Hắn ta không còn bất động như họ đã để lại. Viên Hạo, với dáng vẻ thanh thoát đến rợn người, di chuyển như một vũ công trong một vở kịch kinh dị. Cơ thể hắn được bao phủ bởi những đóa hoa nhài xám trắng tinh khiết, mọc đối xứng hoàn hảo, như được sắp đặt theo một công thức toán học nào đó. Chúng không còn vẻ mục rữa, mà lấp lánh như sương, tỏa ra một mùi hương ngọt ngào, mê hoặc, nhưng ẩn chứa sự chết chóc gấp bội. Đôi mắt hắn vẫn trống rỗng, nhưng giờ đây ánh lên một vẻ “hoàn mỹ” lạnh lẽo, như một “tác phẩm” đã được “nâng cấp” lên phiên bản “premium”.

“Hắn ta… đã ‘nở rộ’ hoàn chỉnh hơn!” Lâm Hạo thốt lên, giọng anh nghẹn lại trong cổ họng, không phải vì sợ hãi, mà vì một sự kinh hoàng lạnh lẽo. Viên Hạo giờ đây trông đẹp đẽ một cách bệnh hoạn, một vẻ đẹp không thuộc về thế giới này, một vẻ đẹp mà Dạ Hoa Cảnh luôn khao khát.

Viên Hạo không nói gì. Hắn chỉ nhẹ nhàng giơ tay lên. Ngay lập tức, những dây leo hoa nhài xám trắng từ bức tường sau lưng hắn đột ngột vươn ra, sắc lẹm như lưỡi kiếm, chặn đứng lối đi của chiếc xe Hồn Vệ. Chúng đan xen vào nhau, tạo thành một hàng rào kiên cố, như thể Viên Hạo đang muốn “khóa” họ lại trong “phòng boss” này.

“Dạ Hoa Cảnh… hắn đang chơi đùa với chúng ta!” Hoàng Phúc nghiến răng, một ngọn lửa phẫn nộ bùng lên trong đôi mắt mệt mỏi. “Hắn coi chúng ta là ‘chuột bạch’ trong cái ‘lab’ của hắn!”

Viên Hạo không cho họ kịp định thần. Hắn lao tới, tốc độ kinh hoàng, gần như không để lại một dấu vết nào trong màn sương tím. Những gai nhọn từ hoa nhài trên cơ thể hắn phát sáng yếu ớt, như hàng ngàn con mắt đang dõi theo họ.

“Cậu Hạo, cậu tập trung đi! Tôi sẽ ‘tanker’ cho cậu!” Hoàng Phúc gầm lên, nhảy phóc ra khỏi xe, dùng thân mình chắn trước Lâm Hạo. Anh biết mình không thể nhìn thấy Hồn Lực Ôn Nhiễm, nhưng anh có thể nhìn thấy Viên Hạo, và anh sẽ không để thằng nhóc “main char” này bị “knock out” dễ dàng. Anh bắn liên tiếp súng Hồn Lực cải tiến vào Viên Hạo. Những viên đạn màu xanh lam lao vun vút, găm vào cơ thể hắn.

Nhưng hiệu quả lại ngược lại. Những đóa hoa nhài trên người Viên Hạo không hề bị tổn hại, mà ngược lại, chúng bung nở rực rỡ hơn, như vừa được tưới tắm bằng một thứ “năng lượng” nào đó. Hồn Lực Ôn Nhiễm từ hắn bùng lên dữ dội, cuộn trào thành một làn sóng vô hình, đánh thẳng vào Hoàng Phúc.

Mùi hương hoa nhài nồng nặc và Hồn Lực Ôn Nhiễm cuộn trào, khiến Hoàng Phúc choáng váng, lồng ngực bị bóp nghẹt. Anh cảm giác như có hàng ngàn kim châm đang đâm vào da thịt, và linh hồn anh đang bị kéo ra khỏi cơ thể. Vết thương ở vai trái anh nhói lên dữ dội, máu rỉ ra nhiều hơn, thấm đẫm một mảng áo Hồn Vệ. Anh lảo đảo, cố gắng giữ vững khẩu súng.

Viên Hạo né tránh đòn đánh của Hoàng Phúc một cách thanh thoát, như một bóng ma. Hắn ta không hề tỏ ra đau đớn hay khó chịu. Sau đó, hắn vung tay, một dây leo sắc nhọn vụt tới, xé toạc một mảng lớn áo Hồn Vệ trên cánh tay phải của Hoàng Phúc, để lại một vết rách sâu và dài, máu tươi lập tức túa ra. Hoàng Phúc lảo đảo, suýt nữa thì gục ngã.

“Hắn ta… mạnh hơn nhiều!” Hoàng Phúc thở hổn hển, cố gắng đứng vững, nhưng chân anh đã bắt đầu run rẩy. Anh biết mình không thể cầm cự được bao lâu nữa. Đây không phải là một “boss” bình thường, mà là một “raid boss” cấp cao, được “buff” đến tận răng.

Lâm Hạo nhìn Hoàng Phúc đang vật lộn, ánh mắt anh từ tuyệt vọng chuyển sang bùng cháy ý chí. Anh biết, nếu Hoàng Phúc gục ngã, anh sẽ không còn “tanker” nào nữa. Anh siết chặt viên Hồn Hóa Thạch trong tay, cảm nhận luồng Hồn Lực tinh khiết từ nó hòa vào vết bớt xoắn ốc trên cổ tay. Vết bớt, như được tiếp thêm “năng lượng”, bùng sáng rực rỡ, một ánh sáng trắng bạc yếu ớt nhưng kiên cường.

Lâm Hạo nhắm mắt lại, kích hoạt Thiên Nhĩ Hồn Tâm và Khứu Giác Hồn Linh ở công suất tối đa. Anh không chỉ “ngửi” mùi hương, mà còn “nhìn thấu” vào cấu trúc Hồn Lực Ôn Nhiễm của Viên Hạo. Trong tâm trí anh, hình ảnh Viên Hạo không còn là một “kiệt tác” hoàn mỹ, mà là một mạng lưới Hồn Lực Ôn Nhiễm phức tạp, được dệt từ hàng ngàn linh hồn bị giam cầm, mỗi sợi dây đều là một mảnh ký ức đau khổ, một tiếng kêu gào không thành lời. Anh “ngửi” thấy một luồng Hồn Lực Ôn Nhiễm “lệch pha” tinh tế, một “lỗ hổng” nhỏ ở trung tâm đóa hoa nhài lớn nhất trên ngực Viên Hạo – nơi ý chí của Dạ Hoa Cảnh kết nối sâu nhất, nhưng cũng là nơi linh hồn thật sự của Viên Hạo còn sót lại một mảnh ký ức đau khổ yếu ớt, như một “bug” không thể xóa bỏ.

“Một vết nứt… trong sự hoàn mỹ…” Lâm Hạo thì thầm, giọng anh đầy sự thấu hiểu và một tia hy vọng mong manh. Hắn ta không phải là vô tri, hắn ta chỉ bị giam cầm.

Viên Hạo vung tay, tạo ra một làn sóng hoa nhài sắc nhọn, như hàng ngàn lưỡi dao vô hình, lao về phía Hoàng Phúc, định tung đòn kết liễu.

“Đội trưởng! Ngực phải! Giữa đóa hoa lớn nhất!” Lâm Hạo mở choàng mắt, ánh mắt anh rực cháy, giọng nói dứt khoát, vang vọng khắp con hẻm. Anh dồn toàn bộ ý chí, Hồn Lực còn sót lại trong cơ thể, và năng lượng từ vết bớt xoắn ốc/Hồn Hóa Thạch. Anh không tấn công trực diện, mà sử dụng chính Hồn Lực Ôn Nhiễm cuộn trào từ Viên Hạo làm “nhiên liệu”, kết hợp với Hồn Lực tinh khiết của mình, để tạo ra một Hồn Trảm màu trắng bạc xoắn ốc, không phải để hủy diệt mà để “tái cấu trúc”, “phong ấn” sự tha hóa.

Hồn Trảm lao thẳng vào “lỗ hổng” mà Lâm Hạo đã “nhìn thấu”. Ngay lập tức, Viên Hạo gào thét đau đớn, một tiếng thét không phải của Kẻ Không Hồn vô tri, mà là của một linh hồn bị giam cầm, đang cố gắng thoát ra khỏi xiềng xích của sự “hoàn mỹ” bệnh hoạn: “KHÔ…NG…!”

Hồn Lực Ôn Nhiễm từ Viên Hạo bùng phát dữ dội, tạo ra một cơn lốc hoa nhài xám trắng cuồng loạn, nhưng Hồn Trảm của Lâm Hạo như một “chốt chặn” kiên cố, “phong ấn” nó lại. Cơ thể Viên Hạo khựng lại, rung lắc dữ dội. Những đóa hoa nhài trên người hắn bắt đầu héo úa, co rút lại, bao bọc lấy hắn như một cái kén khổng lồ, xám trắng. Mùi hương chết chóc từ hắn suy yếu nhanh chóng, chỉ còn lại một dư vị ghê rợn, một lời nhắc nhở về sự trống rỗng mà hắn từng mang theo.

Viên Hạo, giờ đây là một “kén hoa nhài” xám trắng khổng lồ, đứng bất động giữa con hẻm, không còn chút sự sống hay ý chí nào. Hắn đã bị “đóng băng” hoàn toàn.

“Hộc… hộc…” Lâm Hạo quỵ xuống, thở dốc, toàn thân run rẩy dữ dội. Hồn Lực đã cạn kiệt hoàn toàn, cơn đau đầu âm ỉ đã biến thành một nhát búa giáng thẳng vào thái dương anh, khiến anh cảm giác như não mình đang muốn “crash” thật sự.

Hoàng Phúc lảo đảo chạy đến, đỡ lấy Lâm Hạo. Anh nhìn cái kén hoa nhài khổng lồ, rồi nhìn Lâm Hạo, ánh mắt tràn đầy kinh ngạc và ngưỡng mộ, nhưng cũng là sự lo lắng tột độ. Vết thương trên cánh tay anh vẫn rỉ máu, nhưng anh không còn quan tâm đến nó nữa. “Cậu Hạo… cậu đã làm được! Hắn ta… hắn ta bị ‘đóng băng’ rồi! Cậu đúng là ‘main char’ có ‘skill bá đạo’!”

Lâm Hạo không nói nên lời, chỉ gật đầu yếu ớt, ánh mắt vẫn rực cháy quyết tâm. Anh nhìn xuống đóa hoa nhài trung tâm trên ngực Viên Hạo, giờ đã bị bao bọc hoàn toàn. Một cánh hoa pha lê nhỏ xíu, lấp lánh như sương, khẽ rơi ra từ kén hoa nhài, xoay tròn trong không khí rồi tan biến vào hư vô. Lâm Hạo nhìn nó, cảm nhận một luồng Hồn Lực tinh khiết yếu ớt, như một lời cảm ơn thầm lặng từ linh hồn bị giam cầm của Viên Hạo. Một tia hy vọng mong manh, như một “loot item” quý giá, vừa được “drop”.

Ngay lúc đó, một luồng ý niệm lạnh lẽo, đầy tự mãn và chế giễu từ Dạ Hoa Cảnh lướt qua tâm trí Lâm Hạo, xuyên qua cả Hồn Thuẫn yếu ớt của anh.

*“Con trai của ‘Hương Hồn’… ngươi thật sự là một ‘biến số’ thú vị. Ngươi đã tìm ra ‘lỗ hổng’ trong ‘tác phẩm’ của ta và ‘phong ấn’ nó. Nhưng đây… mới chỉ là ‘level’ đầu tiên. ‘Vườn Địa Ngục’ thực sự đang chờ ngươi ở U Linh Hà. Ngươi sẽ sớm trở thành một phần của nó… một ‘tác phẩm’ hoàn mỹ.”* Giọng Dạ Hoa Cảnh vang vọng, không một chút giận dữ, chỉ có sự thích thú bệnh hoạn và một lời thách thức không thể chối từ.

Hoàng Phúc đỡ Lâm Hạo đứng dậy. Dù kiệt sức và bị thương, anh vẫn kiên định, ánh mắt rực cháy. Anh biết, đây không phải là lúc để nghỉ ngơi. “Chúng ta đi thôi, Cậu Hạo. Hắn ta đang đợi chúng ta ở U Linh Hà. Chúng ta sẽ ‘phá đảo’ cái trò chơi này, vì Mai Chi… và vì tất cả những người khác. Tôi sẽ ‘tanker’ cho cậu đến cùng! Chúng ta là ‘team’ mà!”

Lâm Hạo gật đầu. Vết bớt xoắn ốc trên cổ tay anh, giờ không còn đau đớn mà là một ngọn lửa ý chí âm ỉ nóng ấm, như một la bàn dẫn lối cho họ, chỉ hướng về phía U Linh Hà. Anh biết, đây không chỉ là một cuộc chiến, mà là một cuộc chạy đua với thời gian để “vá lỗi” cả thế giới này, để “reset” lại những gì Dạ Hoa Cảnh đã làm.

Hoàng Phúc và Lâm Hạo lảo đảo tiếp tục hành trình, bước sâu vào màn sương tím, để lại kén hoa nhài của Viên Hạo bất động phía sau, và mang theo cánh hoa pha lê lấp lánh như một mảnh ghép hy vọng mới, một “item” quan trọng cho “quest” tiếp theo. Cuộc phiêu lưu “hack game” của họ, đến U Linh Hà, chính thức bắt đầu.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8