Mùi Hương Của Những Kẻ Không Hồn Đang Nở Rộ
Chương 101: Ngưng Khí Thành Kiếm

Cập nhật lúc: 2026-07-02 13:10:32 | Lượt xem: 9

“Đồ khốn nạn!” Hoàng Phúc gầm lên, xả súng Hồn Lực liên tiếp vào Kẻ Không Hồn Biến Dị khổng lồ. Những viên đạn Hồn Lực màu xanh lam va chạm vào lớp vỏ hoa nhài xám trắng, tạo ra những tiếng “BÙM! BÙM!” lớn, bắn tung tóe những cánh hoa và dây leo. Tuy nhiên, mỗi phát đạn chỉ tạo ra những vết nứt nhỏ, nông choèn trên lớp vỏ hữu cơ của nó, không đủ để ngăn cản sự tấn công điên cuồng.
Kẻ Không Hồn khổng lồ như một cỗ máy hủy diệt không biết mệt mỏi. Những dây leo hoa nhài trên cơ thể nó tiếp tục quất mạnh vào nền đá, tạo ra những tiếng “RẮC! RẮC!” chói tai, bắn tung những mảnh đá vỡ và bụi mù mịt. Hoàng Phúc cố gắng giữ vững Hồn Thuẫn vật lý yếu ớt của mình, nhưng mỗi đòn tấn công đều khiến anh lảo đảo, vết thương sâu hoắm ở vai trái không ngừng rỉ ra thứ máu đen sẫm, cổ họng rát bỏng, ho khan từng đợt.
“Cậu Hạo! Thằng nhóc! Đừng có gục ngã! Chúng ta còn phải ‘vá lỗi’ cái thứ chết tiệt này!” Giọng anh khản đặc, trộn lẫn giữa phẫn nộ và tuyệt vọng, nhưng ánh mắt vẫn kiên định, không hề lùi bước. Anh là một “tanker” đúng nghĩa, cố gắng câu giờ cho Lâm Hạo, bất chấp những ảo ảnh liên tục tấn công tâm trí anh: Mai Chi với đôi mắt trống rỗng, Trần Phong và đồng đội bị xiềng xích, tan biến thành những cánh hoa, Thiên Phủ Thành chìm trong biển hoa nhài đỏ thẫm. Chúng như những con quỷ dữ đang nhảy múa, cười nhạo sự bất lực của anh.
Lâm Hạo quỵ xuống, ôm chặt lấy đầu, cơ thể run rẩy dữ dội như một chiếc máy tính bị virus tấn công, sắp “crash game”. Hồn Lực trong anh cạn kiệt đến mức anh cảm thấy linh hồn mình như đang bị một lực hút vô hình kéo ra khỏi thể xác. Thiên Nhĩ Hồn Tâm của anh bị cưỡng bức mở toang, nơi hàng triệu tiếng la hét, thì thầm và mảnh ký ức đau khổ của các linh hồn bị giam cầm trong Kẻ Không Hồn khổng lồ ùa vào tâm trí anh như một trận sóng thần dữ liệu.
Ảo ảnh hiện ra rõ nét hơn, chân thực đến đáng sợ: Mai Chi với đôi mắt trống rỗng, cơ thể dệt từ hoa nhài xám trắng, giơ tay về phía anh, khuôn mặt đẹp đẽ nhưng lạnh lẽo đến ghê người. Trần Phong và đồng đội bị xiềng xích, đôi mắt trách móc, tan biến thành những cánh hoa, mỗi cánh hoa mang theo một tiếng kêu xé lòng. Cả Thiên Phủ Thành, nơi từng là thành trì vững chắc cuối cùng của nhân loại, giờ đã chìm trong biển hoa nhài đỏ thẫm, tĩnh lặng đến rợn người, không một tiếng động, không một linh hồn.
Hồn Nguyên Ấn Ký trên cổ tay phải của Lâm Hạo bùng sáng rực rỡ, nhưng không phải là sức mạnh mà là sự quá tải, nó rung lên bần bật như một hệ thống sắp “crash”, không thể xử lý lượng thông tin khổng lồ. Máu mũi của Lâm Hạo chảy dài, ướt đẫm cằm, hoà lẫn với mồ hôi lạnh. Anh cảm thấy đầu óc mình như đang nổ tung, từng tế bào thần kinh đều đang gào thét.
“Nào, con trai của ‘Hương Hồn’. Kẻ vá lỗi bé nhỏ của ta. Ngươi định làm gì đây? Gục ngã như bao kẻ khác? Hay chấp nhận trở thành một phần của ‘kiệt tác’ vĩ đại này?” Giọng nói lạnh lẽo, thích thú và tự mãn của Dạ Hoa Cảnh vang vọng trực tiếp trong tâm trí Lâm Hạo, xuyên qua cơn bão ảo ảnh. Hắn cười khẩy, tiếng cười như tiếng chuông vỡ nát, đầy sự chế giễu. “Thiên Phủ Thành đã là một bông hoa vĩnh cửu. Mai Chi, Trần Phong… đều đã tìm thấy sự hoàn mỹ của trống rỗng. Ngươi cũng nên thế.”
Tiếng đập mạnh mẽ, trầm đục từ sâu trong lòng đất U Linh Hà, từ chính “trái tim” của Đóa Hoa Nguyên Thủy, vang vọng ngày càng dồn dập, hòa cùng tiếng rên rỉ yếu ớt của Kẻ Không Hồn khổng lồ, như một bản giao hưởng của sự hủy diệt, một lời mời gọi đến vực sâu của sự vô tri.
Trong khoảnh khắc tưởng chừng như gục ngã hoàn toàn, khi mọi hy vọng đều tan biến, Lâm Hạo cảm nhận được bàn tay nặng nề nhưng ấm áp của Hoàng Phúc đặt lên vai mình. Luồng Hồn Lực tinh khiết yếu ớt từ Hoàng Phúc xuyên qua Hồn Cảm Cộng Hưởng, như một tia sáng nhỏ nhoi xuyên qua màn đêm, một “buff” tinh thần kịp thời.
Anh nhớ lại lời hứa của Hoàng Phúc: “Tanker đến hơi thở cuối cùng.” Nhớ lại lời hứa của chính mình: “Vá lỗi thế giới.” Anh không thể để những lời hứa đó chỉ là những dòng code lỗi, bị “delete” bởi Dạ Hoa Cảnh.

Truyện Mùi Hương Của Những Kẻ Không Hồn Đang Nở Rộ - Ngưng Khí Thành Kiếm - Ảnh minh họa phân cảnh 1

Nỗi đau khổ và hối tiếc bỗng hóa thành ngọn lửa phẫn nộ dữ dội, thiêu đốt mọi sự tuyệt vọng. Anh không chấp nhận sự hoàn mỹ bệnh hoạn của Dạ Hoa Cảnh. Anh không thể để Mai Chi, Trần Phong và những người khác chỉ là “kiệt tác” vô hồn, những “NPC” bị điều khiển trong “game” của hắn.
“NGƯƠI SAI RỒI, DẠ HOA CẢNH! ĐÂY KHÔNG PHẢI HOÀN MỸ! ĐÂY LÀ LỖI LẦM! VÀ TA SẼ VÁ LỖI NÓ!” Lâm Hạo gầm lên trong tâm trí, mặc dù cơ thể không phát ra tiếng động, nhưng ý chí của anh đã hóa thành một tiếng hét long trời lở đất, xé toạc màn sương ảo ảnh.
Ngay khi ý chí của Lâm Hạo bùng nổ, Hồn Nguyên Ấn Ký trên cổ tay anh không còn rung lên vì quá tải. Thay vào đó, nó bùng sáng rực rỡ một cách ổn định, phát ra một luồng ánh sáng xanh lam tinh khiết, mạnh mẽ, như một “hệ thống tự sửa lỗi” hoàn hảo.
Luồng ánh sáng này như một “tín hiệu” từ sâu trong Thư viện Hồn Lực, nơi những ký tự cổ khắc trên tường bỗng phát sáng mờ ảo, hòa vào Hồn Nguyên Ấn Ký, như thể đang truyền tải “dữ liệu” trực tiếp vào anh. Lâm Hạo cảm nhận Hồn Lực cạn kiệt trong cơ thể mình đang được “tái tạo” một cách kỳ diệu. Không phải hấp thụ từ bên ngoài, mà như được “khôi phục” từ một nguồn gốc cổ xưa nằm sâu trong chính anh, được Hồn Nguyên Ấn Ký kích hoạt. Đây là “mã nguồn” thực sự của Hồn Lực thuần khiết mà Thư viện Hồn Lực đang bảo vệ, và giờ đây, nó đang “patch” vào hệ thống của Lâm Hạo.
Thiên Nhĩ Hồn Tâm của Lâm Hạo được “debug” và “optimize” một cách hoàn hảo. Anh không còn bị ảo ảnh tấn công. Anh “nhìn thấu” được Kẻ Không Hồn khổng lồ không phải là một thực thể hoàn chỉnh, mà là một “cấu trúc lỗi” khổng lồ, với hàng trăm “điểm mạch” Hồn Lực Ôn Nhiễm cuộn xoáy hỗn loạn, và một “hồng tâm” chính đang bị tha hóa nặng nề, như một “CPU” bị quá tải.
Lâm Hạo tập trung toàn bộ Hồn Lực vừa được “tái tạo” vào Hồn Nguyên Ấn Ký. Ánh sáng từ Ấn Ký ngưng tụ lại, không phải thành một hình dáng quen thuộc, mà là một luồng năng lượng xoắn ốc màu trắng bạc, trong suốt, gần như vô hình. Luồng năng lượng này dần kéo dài, sắc bén, mang hình dáng một thanh kiếm, nhưng không phải để chém giết. Nó là một “công cụ” được Lâm Hạo “lập trình” bằng ý chí của mình để “tái cấu trúc”, một “tool vá lỗi” tối thượng.
Lâm Hạo từ từ đứng dậy, đôi mắt đỏ ngầu giờ đây rực cháy ý chí kiên định, lạnh lùng như thép. Anh giơ tay phải lên, Hồn Nguyên Ấn Ký bùng sáng rực rỡ, và “thanh kiếm vô hình” của Hồn Lực thuần khiết hiện hữu trong tay anh, xoắn ốc như chính vết bớt trên cổ tay anh.
“Đội trưởng… anh giữ chân nó!” Giọng Lâm Hạo khàn đặc, nhưng đầy uy lực, ra lệnh một cách dứt khoát.
Hoàng Phúc ngạc nhiên nhìn Lâm Hạo. “Thằng nhóc” bỗng chốc tỏa ra một khí chất hoàn toàn khác, mạnh mẽ và kiên định đến lạ thường. Anh cảm nhận được luồng Hồn Lực thuần khiết lan tỏa từ Lâm Hạo, như một “aura” của sự sống.
“Được! Cậu Hạo! Cứ việc ‘vá lỗi’ đi! Tôi sẽ

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8