Tiếng Khóc Vọng Từ Căn Nhà Cũ
Chương 5: Lời Cảnh Báo Từ Quán Nước

Cập nhật lúc: 2026-07-03 15:43:10 | Lượt xem: 14

Sài Gòn đón bình minh bằng tiếng còi xe inh ỏi, mùi cà phê sữa đá đậm đà và cái nắng chói chang đặc trưng. Nhưng trong căn nhà số 7, bình minh chẳng buồn ghé thăm. Minh An giật mình bật dậy, đầu óc quay cuồng như vừa chơi tàu lượn siêu tốc không phanh. Cả người ê ẩm, rã rời, nặng trĩu. Cứ như thể đêm qua cô không hề ngủ, mà là vừa đi chạy marathon xuyên màn đêm cùng một đội quân zombie vậy. Quầng thâm dưới mắt giờ đã thâm sì, nhìn không khác gì vận động viên esports try-hard thâu đêm suốt sáng.
Cô nhìn chằm chằm lên trần nhà, lớp vôi vữa bong tróc như da mụn, cảm giác lạnh lẽo vẫn còn lởn vởn, bám víu lấy từng thớ thịt. Không khí trong phòng đặc quánh, nặng nề, như thể ai đó vừa nén cả tấn áp lực vô hình vào đây. Ánh mắt cô vô thức liếc về phía cánh cửa gác mái. Nó vẫn khép hờ, một khe hở đen ngòm như cái miệng đang ngoác ra chờ đợi. Một thoáng rùng mình chạy dọc sống lưng, không phải vì lạnh mà vì một thứ cảm giác rợn tóc gáy, một nỗi sợ hãi đang len lỏi, bám chặt lấy tâm trí cô.
Minh An nghĩ đến việc gọi điện cho Hoàng Vũ. Thằng bạn thân “nối khố” kiểu gì cũng sẽ “alo alo bà nội An, có chuyện gì mà sáng sớm gọi điện?” rồi lại xổ một tràng lý lẽ khoa học “từ trên trời rơi xuống” để “phá game” niềm tin đang lung lay của cô. Hoặc tệ hơn, nó sẽ cười cợt, bảo cô bị “stress nặng”, cần “detox drama” và “đi chùa giải hạn”. Không, cô không muốn nghe mấy cái đó. Cô đang ở ranh giới giữa việc chấp nhận “vô lý” và cố gắng níu kéo “lý trí”. Gọi cho nó lúc này chẳng khác nào tự đào hố chôn mình vào mớ hỗn độn cảm xúc. Thôi, tự mình gánh drama vậy.
Cô quyết định phải ra ngoài. Phải hít thở không khí “dương” một chút, lấy lại tinh thần, dù chỉ là tạm thời. Cứ ở mãi trong cái “hộp kín” này, chắc cô sẽ hóa thành nấm mốc hoặc tệ hơn là thành “linh hồn thứ ba” trong căn nhà này mất.
Minh An bước ra khỏi căn nhà, như vừa thoát khỏi một cái lồng giam vô hình. Ngay lập tức, cô cảm nhận sự thay đổi rõ rệt của không khí. Bên ngoài, nắng sớm đã lên cao, rọi thẳng xuống con hẻm, xua đi phần nào cái lạnh lẽo và u ám bên trong. Cả khu phố như bừng tỉnh. Tiếng xe máy xành xạch, tiếng rao hàng (“Ai bánh mì hông!”, “Bánh bao nóng đây!”), mùi phở, bánh mì thơm lừng ùa vào giác quan. Mấy cô bán hàng rong đang lúi húi dọn hàng, mấy chú xe ôm đang ngồi túm tụm tán gẫu. Mùi khói xe, mùi thức ăn, mùi đường phố Sài Gòn đặc trưng những năm 2000 ập tới, tạo cảm giác sống động, bình thường đến lạ. Cứ như thể thế giới bên ngoài và căn nhà số 7 là hai vũ trụ song song, chẳng liên quan gì đến nhau. Cô thầm nghĩ, “may mà mình còn sống sót ra đây.”
Cô đi bộ dọc con hẻm, cố gắng hít thở thật sâu, cảm nhận từng tia nắng ấm áp trên da. Phải rồi, đây mới là cuộc sống chứ. Mấy chuyện ma quỷ, chắc là do cô tưởng tượng, do thiếu ngủ, do stress, do… do cái gì đó đại loại vậy. Cứ tự trấn an như một con vẹt, mà trong lòng thì cứ thấy cấn cấn.
Minh An đến quán nước vỉa hè của Ông Ba. Quán nhỏ, đơn sơ với mấy bộ bàn ghế nhựa đã bạc màu, nhưng đông khách. Ông Ba đang lúi húi pha cà phê, tóc bạc phơ, lưng còng, nhưng đôi mắt vẫn tinh anh, nhìn đời bằng một ánh nhìn đầy trải nghiệm. Ông Ba mặc bộ bà ba cũ kỹ, tay thoăn thoắt đảo cà phê trong phin. Nhìn ông, Minh An cảm thấy một chút bình yên hiếm hoi.
“Chú Ba ơi, cho con một ly cà phê sữa đá, ít đường, với một phần bánh mì ốp la ạ!” Minh An gọi, cố gắng giữ giọng điệu tươi tắn nhất có thể.

Truyện Tiếng Khóc Vọng Từ Căn Nhà Cũ - Lời Cảnh Báo Từ Quán Nước - Ảnh minh họa phân cảnh 1

Ông Ba ngước lên nhìn Minh An. Đôi mắt ông dừng lại trên khuôn mặt xanh xao, quầng thâm dưới mắt của cô. Ông thoáng nhíu mày, như thể đang soi chiếu vào tận tâm can cô. Cái nhìn đó khiến Minh An hơi chột dạ, cảm giác như mọi thứ cô đang cố che giấu đều bị ông nhìn thấu.
“Con bé mới về ở căn nhà số 7 hả con?” Ông Ba hỏi, giọng trầm, chậm rãi, đầy lo lắng.
Minh An cố gắng mỉm cười, gật đầu, nhưng nụ cười hơi gượng, cứ như đang cố gắng kéo hai khóe môi lên vậy. “Dạ, con là Minh An, con thuê nhà để làm studio ạ. Chú Ba khỏe không ạ?”
Ông Ba lắc đầu nhẹ, đưa ly cà phê sữa đá ra cho Minh An. Ánh mắt ông vẫn đầy suy tư, không rời khỏi cô. “Không khỏe lắm đâu con. Con bé coi bộ xanh xao quá. Căn nhà đó… oan nghiệt lắm con ơi. Đừng ở lâu mà mang họa.”
Tim Minh An đập mạnh một nhịp, như thể vừa bị ai đó bóp nghẹt. Từ “oan nghiệt” như một nhát dao cứa thẳng vào vết thương lòng, vào những nỗi bất an mà cô đang cố gắng chôn vùi. Nó quá gần với những gì cô đã cảm nhận, những nỗi buồn vô cớ và tiếng khóc thút thít. Cô cố giữ vẻ bình tĩnh, nhìn xuống ly cà phê, giả vờ như đang rất tập trung vào việc khuấy đá. “Dạ, chú nói gì lạ vậy ạ? Nhà cũ thì hơi lạnh thôi ạ.” Lời nói ra nghe thật yếu ớt, ngay cả với chính cô. Cô cảm thấy mình đang nói dối bản thân một cách trắng trợn.
Ông Ba nhìn thẳng vào mắt Minh An, giọng nhỏ hơn, như một lời thì thầm cảnh báo, nhưng lại vang dội trong tâm trí cô. “Không phải lạnh thường đâu con. Tiếng khóc của con bé đó… nó vẫn chưa siêu thoát được. Nó bị kẹt lại đó, tội nghiệp lắm.” Ông Ba liếc nhanh về phía căn nhà số 7, ánh mắt đầy xót xa và một chút sợ hãi, như thể căn nhà đó đang há miệng chờ chực. “Nó cứ khóc hoài… từ hồi đó tới giờ.”
Minh An giật mình, lén nuốt nước bọt. Toàn thân cô như bị đóng băng. “Tiếng khóc của con bé đó…” Lời của Ông Ba trùng khớp đến rợn người với những gì cô đã nghe. Cô cố gắng lý giải bằng logic cuối cùng, một sợi dây lý trí mỏng manh sắp đứt. “Chắc chú nghe lầm thôi ạ. Cháu nghe nói nhà đó bị bỏ hoang lâu rồi, chắc là chuột bọ hay gió hú thôi.” Cô biết mình đang nói dối. Cô biết rõ.
Ông Ba thở dài, quay đi tiếp tục phục vụ khách khác. Ông không nói thêm lời nào, nhưng đôi mắt ông vẫn dõi theo Minh An một cách lo lắng. “Tùy con thôi. Nhưng… con gái một mình, cẩn thận vẫn hơn. Nhớ lời chú.”

Truyện Tiếng Khóc Vọng Từ Căn Nhà Cũ - Lời Cảnh Báo Từ Quán Nước - Ảnh minh họa phân cảnh 2

Minh An ngồi ăn bánh mì ốp la, nhưng cảm thấy mất ngon. Từng miếng bánh mì như nghẹn ứ trong cổ họng. Lời của Ông Ba cứ văng vẳng trong tai cô, như một điệp khúc ám ảnh. Cô cố gắng nghĩ đến những bản vẽ, những dự án, những đường nét kiến trúc hiện đại mà cô đang ấp ủ, nhưng vô ích. Hình ảnh cái bóng lướt qua gương, tiếng khóc thút thít, cánh cửa gác mái khép hờ, và giờ là lời cảnh báo của Ông Ba… tất cả đan xen vào nhau, tạo thành một mớ bòng bong trong tâm trí cô. Cô muốn gạt bỏ, muốn phủ nhận, nhưng những gì đã trải qua quá thật, quá rõ ràng để có thể coi là ảo giác.
Đúng lúc đó, điện thoại Nokia “cục gạch” của Minh An rung lên bần bật trên bàn. Là Hoàng Vũ. Cô do dự một chút, rồi thở dài, bắt máy. Có lẽ, đây là lúc cô cần một chút “drama” từ thằng bạn thân để xao nhãng nỗi sợ hãi này.
“Alo!”
“Bà nội An! Sáng giờ đi đâu mà không bắt máy? Tưởng bà bị ma bắt rồi chứ!” Giọng Hoàng Vũ oang oang, qua điện thoại vẫn nghe rõ tiếng game “Đế chế” vang vọng. Đúng là “chuyên gia phá game” có khác, lúc nào cũng đúng lúc.
Minh An bật cười gượng gạo, có chút bực dọc. “Im đi cha nội. Tôi ra ngoài ăn sáng thôi. Bộ ông không thấy tôi đang cố gắng ‘detox drama’ hả?”
“Nghe giọng bà có vẻ… lạ lắm nha. Cứ như mới đi đánh nhau với ma về vậy. Có chuyện gì hả? Đừng nói là cái nhà bà thuê có ma thiệt nha!” Hoàng Vũ nửa đùa nửa thật, nhưng giọng có vẻ quan tâm thực sự. Nó làm Minh An hơi chột dạ.
“Không có gì hết! Chỉ là hơi mệt thôi. Thôi, tôi ăn xong về làm việc đây. Ông lo game của ông đi.” Minh An nhanh chóng lảng tránh, cố gắng che giấu sự bất ổn trong giọng nói của mình.
“Thôi được rồi. Nhớ giữ gìn sức khỏe đó. Bà mà có chuyện gì là tôi mách bà già bà đó.” Hoàng Vũ nói, rồi bỗng nhiên giọng nó chùng xuống một chút, nghe có vẻ hơi mơ hồ. “Mà… dạo này tôi cũng thấy hơi lạ lạ. Tối qua tự nhiên nghe tiếng gió rít ghê lắm, rồi buồn ngủ ngang xương… không biết có phải do trời trở gió không.” Hoàng Vũ lẩm bẩm, không rõ có phải đang ám chỉ điều gì hay không, nhưng những lời đó lại càng khiến Minh An thêm bất an. Ngay cả một đứa “lý trí-bro” như nó cũng cảm nhận được điều gì đó? Cái “lời nguyền” này có vẻ đang lan rộng ra ngoài căn nhà rồi sao?

Truyện Tiếng Khóc Vọng Từ Căn Nhà Cũ - Lời Cảnh Báo Từ Quán Nước - Ảnh minh họa phân cảnh 3

“Thôi ông lo game của ông đi. Tui tắt máy đây.” Minh An cúp máy cái rụp, không đợi Hoàng Vũ nói thêm lời nào.
Cô nhìn về phía căn nhà cũ, nắng đã lên cao nhưng căn nhà vẫn toát ra một vẻ u ám khó tả, như một cái hố đen giữa khu phố rực rỡ, hút cạn mọi ánh sáng và sự sống. Lời của Ông Ba, tiếng khóc cô nghe thấy, cái bóng trong gương, và giờ là lời của Hoàng Vũ… tất cả đan xen vào nhau, tạo thành một mạng lưới sợ hãi đang dần bủa vây cô.
Minh An cảm thấy một sự thôi thúc kỳ lạ. Một cảm giác không còn muốn chạy trốn nữa. Có lẽ, cô phải tự mình tìm hiểu sự thật. Cô không thể cứ mãi sống trong sự hoang mang này.
Cô bước nhanh về phía căn nhà, ánh mắt quyết tâm nhưng trong lòng vẫn nặng trĩu một nỗi sợ hãi không tên.
Minh An đóng cánh cửa phòng lại, tựa lưng vào đó, thở dài một hơi thật mạnh. Cô không còn cảm thấy nhẹ nhõm khi về đến nhà nữa, mà thay vào đó là sự căng thẳng tột độ, như thể vừa bước vào một trận chiến.
Cô nhìn quanh căn phòng, mọi thứ dường như vẫn yên vị. Nhưng cảm giác bị theo dõi, sự lạnh lẽo… không tan biến. Nó đã trở thành một phần của không gian này, một phần của cô. Nó cứ bám riết lấy cô, như một cái bóng không rời.
Cô ngồi xuống ghế, nhìn chằm chằm vào bản vẽ dang dở trên laptop. Nhưng tâm trí cô lại không ở đó. Đầu óc cô cứ văng vẳng lời của Ông Ba.
“Ông Ba nói đúng. Không phải gió hú, không phải chuột bọ… Căn nhà này có điều gì đó. Và ‘con bé’ đó… là Mai.”
Cô không còn mỉm cười dismissive nữa. Thay vào đó là một vẻ mặt nặng trĩu, chấp nhận. Một sự chấp nhận đi kèm với nỗi sợ hãi, nhưng cũng là một tia tò mò mãnh liệt, một sự thôi thúc khó cưỡng. Cô không thể cứ mãi bị động như thế này.
Minh An quyết định. Cô sẽ không bỏ chạy. Cô sẽ tìm hiểu. Cô sẽ đối mặt. Dù có chuyện gì xảy ra, cô cũng sẽ đi đến cùng.
Ánh mắt cô lại hướng về phía cánh cửa gác mái, nơi cô tin rằng “Mai” đang chờ đợi. Một tia quyết tâm lóe lên trong đôi mắt mệt mỏi, xen lẫn nỗi sợ hãi sâu sắc. Trò chơi đã bắt đầu, và cô, Nguyễn Minh An, không muốn làm người thua cuộc. Cô sẽ tìm ra sự thật.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8