Ẩn Sĩ Cafe Phố ThịChương 6: Bà Bảy Và Câu Chuyện Của Phố
Chiếc Mercedes-Benz S-Class màu đen của Trần Thanh Tuyền lướt đi, nuốt chửng vào màn đêm đặc quánh của Đà Nẵng, để lại phía sau con hẻm nhỏ lại chìm vào tĩnh lặng. Diệp Phàm vẫn đứng đó, như một bức tượng tạc từ khói trầm hương, đôi mắt sâu thẳm dõi theo đến khi ánh đèn hậu cuối cùng cũng khuất dạng. Anh khẽ thở dài, một hơi thở nặng trĩu mang theo dư vị của sự tiêu hao. Việc gieo quẻ cho cô nàng nữ cường nhân kia, lại còn “yểm” thêm chút “doping” tinh thần vào tách cà phê, đúng là một ca khó nhằn. Cứ như vừa thức trắng mấy đêm liền để “debug” một cái bug vũ trụ, cái loại bug mà ngay cả ChatGPT cũng phải bó tay, chỉ vì nó liên quan đến… tâm linh và vận mệnh con người. Ai bảo làm đạo sĩ phố thị sướng? Toàn phải cân đủ thứ, từ nghiệp chướng cá nhân đến lỗi hệ thống cuộc đời.
Anh đưa tay xoa xoa thái dương, cảm giác đầu óc hơi quay cuồng, một chút nhợt nhạt hiện rõ trên gò má thanh tú. Việc can thiệp vào “khí vận” của một người có năng lượng mạnh mẽ và vấn đề phức tạp như Trần Thanh Tuyền đòi hỏi một sự tập trung và tiêu hao tâm lực khủng khiếp. Nó không giống như việc pha một tách cà phê thông thường, mà giống như việc điều khiển một cỗ máy thời gian mini, cố gắng nắn chỉnh một chút “dòng chảy” của số phận mà không làm nó lệch quỹ đạo quá nhiều. Một sai sót nhỏ thôi cũng có thể gây ra “phản phệ”, mà cái giá của phản phệ thì không ai muốn thử.
Tiếng chuông gió trước cửa quán khẽ ngân lên, lanh canh vài tiếng, như một lời nhắc nhở nhẹ nhàng rằng cuộc sống vẫn tiếp diễn, và nhiệm vụ của “ẩn sĩ cafe” vẫn còn đó. Diệp Phàm chậm rãi quay vào trong, đôi tay thanh thoát dọn dẹp quầy pha chế. Anh cẩn thận đặt ba đồng xu cổ – những “công cụ debug” thần thánh của mình – vào chiếc hộp gỗ nhỏ, đóng nắp lại. Chiếc hộp được đặt ngay ngắn trên kệ sách cũ kỹ, bên cạnh những cuốn Kinh Dịch đã ngả màu thời gian và vài tập thơ cổ. Mùi cà phê rang xay vẫn còn vương vấn trong không gian, quyện lẫn với hương trầm dịu nhẹ, tạo nên một bầu không khí vừa quen thuộc, vừa huyền bí.
Anh ngồi xuống chiếc ghế quen thuộc ở góc quán, chiếc ghế đã chứng kiến biết bao câu chuyện đời, biết bao nỗi niềm của khách hàng. Diệp Phàm nhắm mắt lại, thả lỏng toàn thân, tĩnh tâm dưỡng khí. Anh cảm nhận rõ ràng sự mệt mỏi đang xâm chiếm từng tế bào, nhưng sâu thẳm bên trong, một sự hài lòng nhẹ nhàng dấy lên. Hạt mầm đã được gieo vào tâm trí Trần Thanh Tuyền. Anh không thể ép buộc cô phải tin, hay phải hành động theo lời anh nói. Nhiệm vụ của anh chỉ là gợi mở, là đưa ra một “kim chỉ nam” vô hình. Còn việc đi theo hướng nào, tự mình “ngộ” ra điều gì, đó là hành trình của riêng cô. Và anh tin, với sự thông minh và ý chí thép của nữ doanh nhân ấy, cô sẽ sớm tìm ra con đường của mình, không phải bằng logic khô khan, mà bằng chính trải nghiệm và sự “lắng nghe” của tâm hồn.
Đôi khi, việc ngồi yên lặng giữa không gian quen thuộc này, cảm nhận từng hơi thở của chính mình và của quán, lại là cách tốt nhất để tái tạo năng lượng. Anh không phải siêu nhân, không phải thần thánh. Anh chỉ là một người bình thường, với một chút khả năng đặc biệt, cố gắng “sống chậm” giữa thế giới “sống nhanh” này. Và mỗi lần giúp đỡ một ai đó, anh lại cảm thấy mình đang “sạc pin” cho chính ý nghĩa cuộc đời mình. Dù sao thì, nghiệp đạo sĩ cũng giống như nghiệp làm dâu trăm họ, phải có tâm mới trụ được lâu.
***
Trong lúc Diệp Phàm đang chìm đắm trong cõi hư vô để “sạc pin”, một tiếng bước chân lẹt quẹt, chậm rãi nhưng đầy quen thuộc, vang lên từ phía con hẻm. Kèm theo đó là một giọng nói ấm áp, thân thuộc, như tiếng chuông đồng hồ báo hiệu một khung giờ cố định trong ngày.
“Chú Diệp ơi! Có nhà không đó con? Bà mang ít bánh ít trần nhà làm sang cho chú nè. Nghe nói chú làm việc khuya lắm, phải giữ gìn sức khỏe chứ.”
Bà Bảy, chủ tiệm tạp hóa kế bên, với mái tóc bạc búi gọn gàng sau gáy, trên tay là một đĩa bánh ít trần bọc lá chuối xanh mướt, thơm lừng, bước vào quán. Dáng người bà hơi thấp, tròn trịa, lưng đã hơi còng theo năm tháng, nhưng nụ cười móm mém luôn thường trực trên môi, khiến ai nhìn vào cũng cảm thấy ấm lòng. Bà mặc bộ bà ba truyền thống màu nâu giản dị, sạch sẽ, toát lên vẻ phúc hậu của một người đã trải qua bao thăng trầm cuộc đời. Đôi mắt tinh anh của bà nhanh chóng quét một vòng quanh quán, rồi dừng lại ở Diệp Phàm đang ngồi tĩnh lặng.
“Trời đất, nhìn chú xanh xao quá vậy?” Bà Bảy không đợi Diệp Phàm lên tiếng, đã vội vàng thốt lên, ánh mắt lộ rõ sự ân cần, lo lắng. “Lại thức khuya pha cà phê hay sao? Hay là lại ngồi nghĩ mấy cái chuyện ‘thiên cơ’ gì đó mà chú hay nghĩ hả? Phải giữ gìn sức khỏe đó con. Mấy bữa nay bà thấy chú cứ ngồi thừ ra, có chuyện gì không?”
Diệp Phàm hé mắt, nụ cười nhẹ nhàng nở trên môi, xua đi vẻ mệt mỏi ban nãy. Anh đứng dậy, bước đến đón bà. “Cháu đây, bà Bảy. Cảm ơn bà, bà khách sáo quá.” Anh nhẹ nhàng đỡ lấy đĩa bánh từ tay bà, hương thơm của lá chuối và nhân tôm thịt lập tức lan tỏa, đánh thức khứu giác. “Mời bà ngồi, con rót trà cho bà.”
Anh mời bà Bảy ngồi vào chiếc bàn gần cửa sổ, nơi có thể nhìn ra con hẻm nhỏ và một phần bầu trời chiều đang dần chuyển màu hoàng hôn. Anh nhanh tay rót một tách trà sen nóng hổi, khói lượn lờ, đặt trước mặt bà. Bà Bảy, như thể đã quá quen thuộc với sự chu đáo của Diệp Phàm, không chút khách sáo ngồi xuống, đặt đĩa bánh lên bàn và hít hà hương trà.
“Khách sáo gì mà khách sáo, con trai con đứa gầy gò ốm yếu, bà nhìn mà xót. Cứ như con Cu Tí nhà bà vậy, cứ ham chơi điện thoại, chẳng chịu ăn uống gì.” Bà Bảy vừa nói vừa cười móm mém, rồi lại quay sang nhìn Diệp Phàm với ánh mắt dò xét. “Mà nói thiệt, chú Diệp có chuyện gì đó phải không? Bà sống cái tuổi này rồi, nhìn người là biết liền à. Chú cứ buồn buồn, lo lo sao đó.”
Diệp Phàm chỉ cười nhẹ, lắc đầu. “Cháu không sao đâu bà. Chỉ là hơi mệt chút thôi, công việc dạo này bận rộn. Nhiều khách ghé quán, nhiều câu chuyện cần lắng nghe.” Anh không muốn nói quá nhiều về những gì mình làm, vì sợ Bà Bảy sẽ lo lắng thêm, hoặc tệ hơn, lại nghĩ anh đang “làm bùa làm phép”. Mấy chuyện “khí vận”, “gieo quẻ” này, nói với người lớn tuổi như bà Bảy thì còn khó hơn là giải thích Big Data cho một đứa trẻ tiểu học.

“Thôi, chú không nói thì thôi vậy.” Bà Bảy cũng không ép, bà biết tính Diệp Phàm vốn kín đáo. Bà đưa tay bóc một chiếc bánh ít trần, cắn một miếng nhỏ. “Bánh này bà mới làm hồi chiều đó, còn nóng hổi, chú ăn thử xem có ngon không.”
Diệp Phàm cũng lấy một chiếc, cắn một miếng. Hương vị mặn mà của nhân tôm thịt, độ dẻo thơm của vỏ bánh, quyện với mùi lá chuối đặc trưng, thật sự rất ngon. “Bánh bà Bảy làm lúc nào cũng ngon nhất khu này ạ.” Anh khen thật lòng.
“Ngọt miệng quá ha!” Bà Bảy cười tủm tỉm, rồi quay sang nhìn ra con hẻm, ánh mắt tinh anh quét qua những ngôi nhà cũ kỹ. “Mà này chú Diệp, dạo này khu mình có chuyện lạ lắm đó.” Bà hạ giọng, như thể đang kể một bí mật động trời.
***
Bà Bảy nhấm nháp tách trà, ăn bánh và bắt đầu câu chuyện quen thuộc về khu phố. Ban đầu là những chuyện vặt vãnh hàng ngày: con Cu Tí nhà bà lại làm mất cái điều khiển TV, ông Sáu hàng xóm lại cãi nhau với vợ vì cái tội mê đá gà, hay chuyện giá rau ngoài chợ lại tăng chóng mặt. Những câu chuyện đời thường, giản dị, nhưng qua lời kể của Bà Bảy lại trở nên sống động và đầy màu sắc, như một cuốn phim tài liệu về cuộc sống phố thị thu nhỏ. Diệp Phàm im lặng lắng nghe, thỉnh thoảng khẽ gật đầu hoặc mỉm cười, cảm nhận sự ấm áp và chân thật từ những câu chuyện ấy.
Rồi, như một dòng chảy tự nhiên, câu chuyện của Bà Bảy dần chuyển sang một chủ đề nóng hổi hơn, một chủ đề đang gây xôn xao khắp khu phố và cả thành phố Đà Nẵng.
“Mà này chú Diệp, dạo này khu mình có chuyện lạ lắm đó. Gần cầu Rồng á, tự nhiên mọc lên cái trung tâm tâm linh gì đó to đùng, của cái ông ‘Thầy Phát Tài’ á.” Bà Bảy nghiêng người về phía trước một chút, giọng nói nhỏ hơn, nhưng đôi mắt thì sáng rực vẻ tò mò pha lẫn chút lo lắng. “Ông ta ăn mặc thì lòe loẹt, cứ áo gấm áo vóc, đeo nhẫn vàng vòng ngọc tùm lum, nhìn phát ngán. Mà nói chuyện thì như rót mật vào tai, toàn những lời hay ý đẹp, hứa hẹn đủ điều. Nào là ‘cúng giải hạn’, ‘chiêu tài lộc’, ‘trấn yểm long mạch’ gì đó. Toàn chiêu trò không à.”
Bà Bảy vừa nói vừa lắc đầu, ánh mắt đầy sự quan ngại chân thật, không chỉ là tò mò đơn thuần. “Mà lạ cái, người ta cứ kéo đến nườm nượp, cúng bái ầm ĩ. Xe hơi thì đậu kín cả đoạn đường gần cầu Rồng, người ra người vào tấp nập. Bà thấy lo quá, sợ mấy đứa nhỏ trong xóm lại bị lừa tiền, rồi lại rước thêm bực vào người.”
Diệp Phàm vẫn im lặng lắng nghe, nhưng ánh mắt anh đã hơi trầm xuống. Anh không nói gì, chỉ khẽ nhấp một ngụm trà, nhưng trong tâm trí anh, một luồng “khí vận” hỗn tạp, phàm tục, đầy tham lam đang dần hiện rõ. Anh cảm nhận được nó, như một đám mây đen vần vũ, lan tỏa từ hướng cầu Rồng – nơi Lão Đại (Thầy Phát Tài) đang làm mưa làm gió. Luồng khí đó không thanh tịnh, không trong lành, mà mang theo sự giả dối, sự mê tín và lòng tham vô đáy. Nó khiến không gian thanh tịnh xung quanh quán Phê dường như cũng bị ảnh hưởng nhẹ, một cảm giác khó chịu len lỏi, giống như khi một đoạn nhạc rock ầm ĩ đột ngột xen vào giữa bản nhạc thiền định vậy.
“Vậy sao, bà Bảy?” Diệp Phàm khẽ hỏi, giọng nói vẫn điềm tĩnh, nhưng sâu thẳm trong đôi mắt anh đã ánh lên một tia suy tư.
“Đúng đó con. Nghe nói ông ta còn bán mấy cái bùa chú, vật phẩm phong thủy gì đâu mà đắt cắt cổ. Một cái vòng tay nhỏ xíu mà đòi mấy chục triệu, bảo là ‘vòng tài lộc’ giúp làm ăn phát đạt. Rồi cả những lá bùa ‘trấn trạch’ dán trong nhà, mỗi lá mấy triệu bạc. Bà nghe mà thấy tức anh ách! Tiền đâu mà dễ kiếm vậy chứ? Toàn lừa người ta không à.” Bà Bảy bức xúc, gõ nhẹ ngón tay lên bàn. “Mấy bà hàng xóm nhà mình cũng có người mê mẩn rồi đó. Bà Sáu bán bún riêu kia kìa, bữa trước còn khoe mới bỏ ra mấy chục triệu mua cái tượng tỳ hưu bằng đá, bảo là ‘Thầy Phát Tài’ yểm phép rồi, về là tiền vô như nước. Bà nghe mà chỉ biết lắc đầu.”
Diệp Phàm khẽ nhíu mày. Anh hiểu rằng những thứ như “bùa chú”, “vật phẩm phong thủy” không phải là vô dụng. Nhưng chúng phải được sử dụng với tâm thiện, với sự hiểu biết sâu sắc về Dịch Lý và khí vận. Còn cái cách mà Lão Đại đang làm, chỉ là lợi dụng sự cả tin của người khác để trục lợi, làm vẩn đục những giá trị tâm linh chân chính. Đó không phải là “Đạo”, đó là “Tà”. Và cái “tà khí” đó, đang ngày càng lan rộng, như một loại virus tinh thần, lây lan trong cộng đồng.
“Chú thấy đó,” Bà Bảy tiếp tục, giọng đầy cảm thán, “làm ăn chân chính như chú đây, cà phê pha ngon, lời khuyên thì thâm thúy, giúp người ta nhẹ nhõm cái đầu, cái tâm. Vậy mà ít ai để ý, chỉ có mấy người như Khoa, hay cô Tuyền gì đó mới tìm đến. Chứ mấy cái chuyện ma mị, hứa hẹn đổi đời trong một nốt nhạc này thì người ta tin sái cổ, móc hầu bao không tiếc.”
Diệp Phàm khẽ cười buồn. Bà Bảy nói đúng. Trong cái xã hội hiện đại, hối hả này, người ta thường tìm kiếm những giải pháp nhanh chóng, những phép màu tức thời, mà quên mất rằng mọi thứ đều cần có quá trình, cần sự nỗ lực và một cái tâm hướng thiện. Dịch Lý Thuật của anh không phải là phép thuật hô mưa gọi gió, mà là một công cụ giúp con người tự nhìn nhận, tự thay đổi để thu hút vận may. Nó đòi hỏi sự kiên nhẫn, sự thấu hiểu, chứ không phải là một chiếc đũa thần.

Anh cảm nhận rõ ràng hơn luồng “khí vận” tiêu cực từ phía Cầu Rồng đang ngày càng mạnh mẽ. Nó không chỉ là sự tham lam, mà còn là sự hỗn loạn, sự bất an đang được gieo rắc. Lão Đại, với vẻ ngoài phô trương và những lời hứa hẹn hão huyền, đang tạo ra một “điểm nhiễu” lớn trong “trường năng lượng” của thành phố Đà Nẵng. Và điều đó, sớm muộn gì cũng sẽ gây ra hậu quả.
***
Diệp Phàm nhẹ nhàng đặt tách trà xuống, tiếng men sứ va vào đĩa kêu khẽ một tiếng thanh thúy. Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh nắng chiều đang dần tắt, nhường chỗ cho những vệt tím hoàng hôn và ánh đèn phố thị bắt đầu lên. Những tòa nhà cao tầng rực rỡ ánh đèn, những dòng xe cộ hối hả, tạo nên một bức tranh đô thị sống động. Nhưng ẩn sâu dưới vẻ phồn hoa ấy, là những câu chuyện đời, những nỗi lo toan, và cả những cạm bẫy vô hình.
Anh quay lại nhìn Bà Bảy, ánh mắt sâu thẳm, nhưng không hề giáo điều hay phán xét. Anh không trực tiếp phê phán “Thầy Phát Tài” hay những người cả tin, bởi anh hiểu rằng mỗi người đều có những nỗi khổ, những khao khát riêng. Anh chỉ muốn gieo vào lòng Bà Bảy, và những người bà có thể kể lại, một hạt mầm của sự tỉnh táo, của khả năng phân biệt thật giả.
“Bà Bảy à,” Diệp Phàm cất tiếng, giọng nói trầm ấm và nhẹ nhàng, “phàm những thứ càng hào nhoáng, càng rực rỡ bên ngoài, thì lại càng dễ che lấp đi cái bản chất bên trong. Giống như dòng sông vậy, mặt nước có thể lấp lánh dưới ánh mặt trời, nhưng chỉ khi ta tĩnh tâm lắng nghe, ta mới biết được dòng chảy bên dưới có cuộn xiết hay không. Nước có trong hay có đục, không phải nhìn bằng mắt thường là thấy hết được.”
Anh dừng lại một chút, để lời nói thấm vào Bà Bảy. “Con người cũng vậy, những lời nói hoa mỹ có thể che đi cái tâm không thiện lành. Cái thật, cái giả, không phải ở lời nói, hay ở những vật phẩm lấp lánh, mà ở cái *khí* toát ra từ mỗi người, mỗi vật. Cái *khí* đó, nó không lừa dối ai bao giờ. Nó là bản chất.”
Diệp Phàm nhìn Bà Bảy, ánh mắt anh như muốn truyền tải một điều gì đó sâu xa hơn những lời anh vừa nói. Anh biết Bà Bảy có thể không hiểu hết những khái niệm về “khí vận”, nhưng bà là người có kinh nghiệm sống, có trực giác. Anh tin rằng bà sẽ “ngộ” ra theo cách của riêng mình.
Bà Bảy nghe xong, trầm ngâm suy nghĩ. Bà đưa tay sờ sờ vào chiếc bánh ít trần còn lại trên đĩa, ánh mắt xa xăm. “Chú nói cũng phải. Bà cũng thấy cái ông ‘Thầy Phát Tài’ đó cứ giả giả tạo tạo sao á. Cái vẻ mặt cứ cười cười nhưng đôi mắt thì cứ láo liên, không thật thà chút nào. Bà thấy con Cu Tí nhà bà còn thật thà hơn ổng nữa.” Bà Bảy khẽ lắc đầu, rồi lại ngước nhìn Diệp Phàm, đôi mắt tinh anh pha chút tò mò. “Mà nói tới khí vận… chú Diệp làm sao mà biết được mấy cái đó? Chú có phải là… ‘thầy’ gì đó không?”
Diệp Phàm cười nhẹ, nụ cười ẩn chứa sự bí ẩn mà không hề giải thích thêm. Anh chỉ rót thêm trà sen vào tách cho bà, khói trà lại lượn lờ trong không khí. “Bà cứ tin vào cái tâm mình mách bảo thôi, bà Bảy. Cái tâm mình mà thanh tịnh, thì tự khắc sẽ thấy rõ được mọi chuyện. Giống như mình ngồi thiền vậy đó, tâm mình tịnh rồi, mọi nhiễu loạn bên ngoài đều không còn quan trọng nữa.”
Bà Bảy gật gù, dù chưa hiểu hết, nhưng bà cảm thấy lời Diệp Phàm nói có lý. Cái cảm giác nhẹ nhõm, thanh tịnh khi ngồi trong quán Phê của Diệp Phàm, uống tách trà nóng và nghe những lời khuyên của anh, khác hẳn với sự ồn ào, phô trương và cảm giác lo lắng mà bà Bảy cảm nhận được khi nghe về “Thầy Phát Tài”. Bà tin Diệp Phàm, tin vào cái tâm thiện lành của anh.
***
Cuộc trò chuyện của Bà Bảy và Diệp Phàm kéo dài thêm một lúc nữa, với những câu chuyện phiếm nho nhỏ và những lời khuyên nhẹ nhàng. Khi hoàng hôn đã tắt hẳn, và những ánh đèn đường bắt đầu thắp sáng con hẻm, Bà Bảy đứng dậy, chào Diệp Phàm và ra về. Lòng bà không còn quá nặng trĩu và lo lắng như lúc mới đến, thay vào đó là một sự thanh thản và một chút suy ngẫm về những lời Diệp Phàm đã nói. “Cảm ơn chú Diệp nha. Bánh ngon, trà ngon, mà lời chú nói còn ‘ngon’ hơn nữa.” Bà Bảy cười móm mém, vẫy tay chào.
Diệp Phàm mỉm cười, tiễn bà ra cửa, nhìn theo bóng lưng nhỏ bé, tròn trịa của bà khuất dần trong ánh đèn đường. Anh đứng lặng một lúc, hít một hơi thật sâu, cảm nhận rõ ràng hơn luồng “khí vận” nhiễu loạn đang bắt đầu lan rộng trong thành phố. Nó không còn chỉ là một đám mây đen vần vũ, mà đã bắt đầu biến thành một cơn bão tinh thần, một sự hỗn loạn đang dần kéo đến, ảnh hưởng đến những người dân vô tội. Sự xuất hiện của Lão Đại không chỉ là một chuyện phiếm để buôn dưa lê, mà là một thử thách lớn, không chỉ cho anh, mà còn cho cả những giá trị chân chính của Dịch Lý Thuật, và cho sự bình yên của thành phố này.
Anh quay lại quán, bước đến quầy pha chế, đôi mắt nhìn xa xăm, chứa đựng sự quyết tâm và một chút lo lắng về những gì sắp tới. Anh đưa tay chạm nhẹ vào chiếc hộp gỗ đựng ba đồng xu cổ, những “công cụ” đã gắn bó với anh từ rất lâu. Một lời khẳng định thầm lặng cho con đường mình đã chọn, một lời hứa với chính bản thân rằng anh sẽ không lùi bước. “Ẩn sĩ cafe” này, dù có mệt mỏi đến đâu, cũng sẽ không để cho cái “tà khí” kia làm ô uế “linh hồn” của Đà Nẵng. Anh sẽ dùng cà phê, dùng Dịch Lý, dùng cả tấm lòng mình để bảo vệ những điều chân thiện mỹ giữa phố thị ồn ào này. Đêm Đà Nẵng, nay đã không còn chỉ là những ánh đèn rực rỡ, mà còn là một cuộc chiến thầm lặng, giữa Đạo và Tà, giữa sự thật và giả dối, mà Diệp Phàm chính là người đứng ở tuyến đầu.