Ẩn Sĩ Cafe Phố Thị
Chương 12: Thanh Tuyền Và Mối Quan Hệ Bị Lãng Quên

Cập nhật lúc: 2026-07-04 18:37:02 | Lượt xem: 14

Đà Nẵng về đêm, dù đã ngả mình vào giấc ngủ muộn, vẫn không thôi lấp lánh qua khung cửa sổ kính khổng lồ của căn penthouse. Từng ánh đèn cao ốc, từng vệt sáng của Cầu Rồng, tất cả đều lung linh như những viên kim cương vương vãi trên nền nhung đen. Nhưng thứ ánh sáng xa hoa ấy chẳng thể xua đi cái bóng tối đặc quánh đang bao trùm căn phòng khách, và hơn hết, đang bủa vây tâm trí Trần Thanh Tuyền.
Cô ngồi co ro trên chiếc sofa da đắt tiền, bộ đồ ngủ lụa màu xám tro nhăn nhúm, tóc tai rối bù như vừa trải qua một trận bão táp. Gương mặt xinh đẹp, sắc sảo thường ngày giờ hốc hác đến đáng thương, đôi mắt thâm quầng như gấu trúc sau mấy đêm thức trắng. Ánh sáng lờ mờ từ màn hình laptop hắt lên, soi rõ những dòng email, báo cáo tài chính nhảy múa như lũ quỷ sứ đang nhăm nhe nuốt chửng cô.
“Dự án ‘Thiên Đường Số’ của cô đang gặp rắc rối nghiêm trọng, thưa cô Trần.” Một email mới tinh, đến từ đối tác vừa lật lọng, hiện lên chình ình. Kèm theo đó là hàng loạt điều khoản pháp lý phức tạp, đánh đố đến mức cô, một nữ cường nhân với IQ 180, cũng phải bó tay chịu trói. Cô thở dài thườn thượt, day day thái dương đến muốn nát cả hộp sọ.
“Móa, game này khó nuốt quá!” Cô lẩm bẩm, giọng khàn đặc. Cô đã cắm đầu vào “debug” đủ kiểu, tìm kiếm từng “bug”, từng “lỗ hổng” trong hợp đồng, nhưng mọi thứ cứ như một cái mê cung không lối thoát. Càng cố gắng, cô càng thấy mình lún sâu hơn vào vũng lầy của sự bất lực. Một cảm giác cô đơn bủa vây, lạnh lẽo hơn cả khí máy lạnh đang phả ra. “Thôi rồi lượm ơi! Vô vọng đến nơi rồi!”
Đầu óc Thanh Tuyền nặng trịch, như có ai đó đổ cả tấn chì vào. Mỗi suy nghĩ đều chậm chạp, mông lung, và đầy tiêu cực. Cô biết mình đang “stress level max”, nhưng không chỉ vậy. Có một luồng năng lượng vô hình nào đó, nặng nề và u ám, cứ đè nén khiến cô khó tập trung. Cứ như thể có một “virus” đang chạy ngầm trong “hệ điều hành” của mình, làm giảm hiệu suất, kéo tụt mood và làm mờ đi mọi giải pháp khả thi. Cô không hiểu đó là gì, chỉ thấy mình ngày càng bi quan, càng muốn “drop” hết mọi thứ.
“Thôi, đi hít khí trời cho tỉnh táo cái coi!” Thanh Tuyền uể oải đứng dậy, lê bước ra ban công. Gió biển đêm thổi vào, mang theo hơi lạnh mặn mòi và mùi hương của đại dương. Dù lạnh, nhưng nó cũng làm đầu óc cô tỉnh táo hơn một chút, ít nhất là tạm thời gạt đi cái cảm giác “nặng não” kia.
Trong khoảnh khắc tĩnh lặng hiếm hoi ấy, khi mọi thứ xung quanh dường như chậm lại, một hình ảnh chợt hiện lên trong đầu cô: Quán “Phê” nhỏ nhắn, ấm cúng trong con hẻm, và gương mặt điềm tĩnh của Diệp Phàm. Rồi đến lời nói của anh, nhẹ như gió thoảng nhưng lại ghim chặt vào tâm trí cô: “Hãy nhìn vào những điều bị lãng quên, những mối quan hệ cũ tưởng chừng vô dụng.”
“Hả? Lời khuyên của ‘thầy bói’ Diệp Phàm á?” Cô ban đầu cười khẩy, lắc đầu. “Toàn mấy lời sáo rỗng, triết lý ‘đạo lý online’ trên mạng ấy mà. Lúc đó mình chắc bị ‘dính bùa’ cà phê nên mới thấy hay.” Với một nữ doanh nhân thực tế như cô, những lời khuyên kiểu “tâm linh” này nghe thật “củ chuối”.
Nhưng rồi, sự bế tắc hiện tại quá lớn, nó gặm nhấm sự kiêu hãnh của cô đến mức cô phải suy nghĩ lại. “Bị lãng quên… mối quan hệ cũ…?” Từ khóa này cứ lặp đi lặp lại trong đầu cô, như một thông báo “notification” dai dẳng mà cô không thể “mute”.
Thanh Tuyền trở vào phòng, ngồi phịch xuống chiếc ghế da quen thuộc. Ánh mắt cô quét qua những tập tài liệu, những bản hợp đồng chất đống như núi Everest trước mặt. “Mình đã bỏ qua điều gì? Hay mình đã ‘unfriend’ ai đó mà không hay?” Cô tự nhủ, giọng đầy mỉa mai. Mấy cái “cà phê thiền” của anh Diệp đúng là có tác dụng. Nó không giúp cô tìm ra giải pháp ngay, nhưng ít nhất, nó đã “clear cache” cái đầu óc đang “lag” của cô một chút, khiến cô bắt đầu suy nghĩ theo một hướng khác, ít “logic cứng” hơn.
Cô mở điện thoại, kéo dài danh bạ. Hàng trăm cái tên hiện lên, nhưng hầu hết là đối tác, nhân viên, những người liên quan đến công việc. Cô lướt qua nhanh chóng, rồi chợt nhận ra một sự thật phũ phàng: “Mình đã quá tập trung vào ‘KPI’ và ‘target’ mà ‘ghost’ hết bạn bè từ thuở ‘sinh viên nghèo vượt khó’ rồi ư?”
Một đoạn ký ức cũ ùa về, như một thước phim “flashback” chất lượng HD. Hồng – Nguyễn Thu Hồng. Bạn học đại học rất thân của cô. Hai đứa từng “cày” bài thâu đêm, “đú đởn” trà sữa vỉa hè, và mơ về một tương lai tươi sáng. Nhưng sau khi ra trường, Thanh Tuyền chọn con đường kinh doanh đầy “drama” và hào nhoáng, còn Hồng thì “chôn mình” vào thư viện luật khô khan, theo đuổi sự nghiệp luật sư.
“Luật sư? Ai mà nghĩ luật sư lại ‘hot’ bằng CEO chứ?” Hồi đó, Thanh Tuyền đã nghĩ vậy, với một chút tự mãn và kiêu ngạo của tuổi trẻ. Cô lao vào guồng quay công việc, các cuộc họp, những hợp đồng bạc tỷ. “Mấy cái luật lằng nhằng đó, có đội ngũ pháp lý lo rồi, mình cần gì phải biết?” Cô đã nghĩ vậy, và dần xa cách Hồng. Mối quan hệ của họ nhạt phai không phải vì mâu thuẫn lớn, mà vì sự thay đổi trong ưu tiên và một chút “tự tin thái quá” của Thanh Tuyền. Giờ nghĩ lại, cô thấy mình ngày xưa đúng là một “con báo” chính hiệu, chỉ biết chạy theo hào quang mà bỏ quên những giá trị thật.
Ngón tay Thanh Tuyền dừng lại trên cái tên “Nguyễn Thu Hồng”. Cô nhớ lại Hồng từng là một sinh viên luật cực kỳ giỏi, luôn đứng đầu lớp, “thần đồng” của khoa Luật. Hồng lúc nào cũng nói về những điều khoản, những vụ án phức tạp với ánh mắt sáng rực.
Cô nhanh chóng tìm kiếm trên mạng xã hội. “Nguyễn Thu Hồng – Luật sư cao cấp – Công ty Luật ABC (TP.HCM).” Dòng giới thiệu hiện ra rõ ràng. Hồng giờ đây là một luật sư có tiếng, chuyên về luật kinh tế và hợp đồng, làm việc tại một công ty luật lớn ở Sài Gòn. Những bài viết của Hồng trên LinkedIn về các vụ án kinh tế, các điều khoản hợp đồng phức tạp đều nhận được hàng ngàn lượt tương tác.
Thanh Tuyền cảm thấy một sự hổ thẹn dâng lên, nóng bừng cả mặt. “Trời đất quỷ thần ơi! Mình đã bỏ quên một ‘pro’ như vậy ư? Đúng là ‘hổ báo trường mẫu giáo’ mới làm như thế!” Cô tự mắng mình. Cái “tà khí” kia đúng là đã khiến cô “mờ mắt”, làm lu mờ cả khả năng phán đoán vốn có. Nếu không có tách cà phê “clear cache” của Diệp Phàm, chắc cô vẫn còn đang “ngụp lặn” trong mớ bòng bong này.

Truyện Ẩn Sĩ Cafe Phố Thị - Thanh Tuyền Và Mối Quan Hệ Bị Lãng Quên - Ảnh minh họa phân cảnh 1

Cô do dự. Tay cô run run khi giữ chiếc điện thoại, như thể nó nặng cả tấn. “Liệu Hồng có còn nhớ mình không? Hay cô ấy sẽ ‘seen không rep’ mình? Hay tệ hơn, ‘block’ mình luôn vì cái tội ‘bỏ bạn theo tiền’?” Cô hình dung ra đủ viễn cảnh “drama”, từ bị từ chối thẳng thừng, bị mỉa mai “giờ mới nhớ đến bạn à?”, đến bị Hồng “khịa” trên story. Nghĩ thôi đã thấy “quê một cục” rồi.
Sau một hồi đấu tranh tư tưởng kịch liệt, như một trận “võ mồm” nội tâm, cô hít một hơi thật sâu. “Thôi kệ đi! Không còn gì để mất nữa rồi. ‘Fail’ cũng được, ‘biết đâu bất ngờ’ thì sao?”
Cô bấm số. Tiếng chuông reo dài, từng hồi từng hồi như tiếng trống dồn dập trong tim Thanh Tuyền. Cô nín thở, chờ đợi.
“Alo, tôi nghe.” Một giọng nói trầm ấm, chuyên nghiệp nhưng hơi xa cách vang lên từ đầu dây bên kia.
Thanh Tuyền ngập ngừng, giọng lí nhí như con mèo con: “Hồng… là Tuyền đây.”
Đầu dây bên kia im lặng một lúc. Một khoảnh khắc dài như cả thế kỷ. Thanh Tuyền cảm thấy như mình đang bị “treo máy”, chờ đợi một “phán quyết” từ “hệ thống”.
“Tuyền à? Lâu quá rồi không liên lạc. Có chuyện gì vậy?” Giọng Hồng cuối cùng cũng cất lên, không quá nhiệt tình, nhưng cũng không lạnh nhạt đến mức “đóng băng” hy vọng của Thanh Tuyền. Nó chuyên nghiệp, đúng chuẩn một luật sư.
Thanh Tuyền cảm thấy nghẹn ngào. Cô kể vắn tắt về tình cảnh hiện tại, về dự án “Thiên Đường Số” đang gặp khó khăn, về đối tác lật lọng và những điều khoản pháp lý “khó đỡ” cần đến sự tư vấn khẩn cấp. Cô nói nhanh, sợ Hồng sẽ cúp máy giữa chừng.
Hồng lắng nghe một cách chuyên nghiệp, không ngắt lời. Thanh Tuyền có thể hình dung Hồng đang ngồi bên kia đầu dây, gương mặt điềm tĩnh, đôi mắt sắc bén đang phân tích từng câu chữ của cô.
Cuối cùng, Hồng nói: “Để tôi xem xét tài liệu của cậu. Gửi qua mail cho tôi đi. Dù sao thì cũng là bạn cũ.”
“Dù sao thì cũng là bạn cũ…” Câu nói ấy, dù không quá tha thiết, nhưng lại như một tảng đá lớn vừa được nhấc khỏi lòng Thanh Tuyền. Cô biết đây mới chỉ là khởi đầu, một “mini-game” để “khởi động” lại mối quan hệ, nhưng ít nhất, cô đã tìm thấy một con đường, một “lối thoát hiểm” cho cái “bug” khổng lồ trong dự án của mình.
Cô vội vàng gửi tài liệu cho Hồng, sau đó dựa lưng vào ghế, nhắm mắt lại. Lần đầu tiên sau nhiều ngày, cô cảm thấy một chút nhẹ nhõm, một tia hy vọng mong manh lóe lên trong bóng tối. Cảm giác “nặng não” và bi quan cũng dần tan biến, nhường chỗ cho một sự thanh thản hiếm có.
***
Cùng lúc đó, tại quán “Phê” đã đóng cửa, Diệp Phàm đang ngồi thiền trong không gian tĩnh mịch. Anh khẽ mở mắt, đôi mắt sâu thẳm nhìn về phía thành phố Đà Nẵng đang chìm trong ánh đèn đêm.
Anh cảm nhận được một luồng “khí vận” u ám, nặng nề từ hướng căn penthouse của Thanh Tuyền đang dần tan biến, như một đám mây đen bị gió cuốn đi. Thay vào đó, một luồng khí trong trẻo, nhẹ nhàng hơn, mang theo năng lượng của sự kết nối, của niềm hy vọng và sự hàn gắn đang từ từ trỗi dậy.
Anh mỉm cười nhẹ. “Tuyền… cuối cùng cũng tìm thấy ‘đường link’ của mình rồi.” Anh biết, đây mới chỉ là bước khởi đầu. Cái “virus tâm linh” của Lão Đại vẫn còn đó, và những “bug” lớn hơn vẫn đang chờ đợi. Nhưng ít nhất, một “đồng minh” tiềm năng đã bắt đầu “online” trở lại. Và với một người thông minh, kiên cường như Thanh Tuyền, anh tin rằng cô sẽ sớm trở thành một “pro gamer” trong cuộc chiến này.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8