Cà phê xem bói Trừ TàChương 2: Tiếng Thì Thầm Từ Chiếc Ghế Bỏ Trống
“Thật ra, cái hồi mới ‘nhận việc’ làm thầy trừ tà bất đắc dĩ á, tôi ngu ngơ lắm. Ai đời có con ma nữ nào chết oan, chết tức, đáng lẽ phải đi báo thù hay đòi công lý gì đó, thì lại cứ lẩn quẩn ở quán tôi, khóc than rên rỉ… về chuyện tình duyên lận đận của nó. Rồi còn hỏi tôi nên mặc áo dài trắng hay đen cho buổi ‘hẹn hò’ với lính của Diêm Vương nữa chứ! Nghe mà muốn đội quần. Tôi, một thằng đàn ông uể oải chỉ muốn yên bình pha cà phê, lại phải đi làm stylist cho ma nữ. Thiệt tình!”
Diệp Phi lẩm bẩm trong đầu, tay vẫn vô thức lau đi lau lại cái quầy bar gỗ mun đã bóng loáng. Cái ký ức về cô ma nữ tên Mỵ, cứ mỗi lần hiện hồn là lại đòi hỏi ý kiến về gu thời trang âm phủ, khiến anh không khỏi thở dài thườn thượt. Cuối cùng, để Mỵ chịu siêu thoát, Diệp Phi phải ngồi vẽ cả một bộ sưu tập áo dài giấy đủ màu, đủ kiểu, rồi bảo Thảo Nhi đốt đi. Con bé Thảo Nhi thì cứ tưởng anh đang bày trò nghệ thuật gì đó để ‘câu view’ cho quán, còn hào hứng quay clip lia lịa. Mỵ thì cuối cùng cũng chịu đi, nhưng trước khi tan biến còn kịp để lại một câu chê bai: “Áo dài giấy này chất liệu không được tốt lắm, chú Phi ạ. Lần sau nhớ chọn loại lụa Hà Đông cao cấp hơn nhé!”
“Haizz,” Diệp Phi lắc đầu, một tiếng thở dài mang đậm hương vị của sự chấp nhận số phận và cả một chút… bất lực. Chấp nhận rồi, nhưng mà vẫn mệt. Cái số làm ‘thầy trừ tà’ gì mà toàn gặp mấy ca ‘khó đỡ’ không à.
“Chú Phi ơi, cái cây hương thảo con mới mua hôm qua nó héo queo rồi nè chú!” Giọng Thảo Nhi lanh lảnh vang lên, kéo Diệp Phi khỏi dòng hồi ức “làm stylist cho ma”. Cô bé đang loay hoay với một chậu cây nhỏ đặt cạnh cửa ra vào, khuôn mặt xinh xắn nhăn nhó. “Chắc nó cũng ‘phê’ quá đó chú. Hay mình mua cây mới đi? Cây phát tài chẳng hạn, cho quán mình phát tài!”
Diệp Phi liếc nhìn cái cây, vốn dĩ đã èo uột từ khi mới mang về, giờ thì mấy chiếc lá vàng úa đã rũ xuống gần chạm đất. “Phát tài gì, phát toàn ‘khách’ không mời thì có.” Anh lẩm bẩm, không đủ lớn để Thảo Nhi nghe thấy. Đúng là từ khi anh mở quán này, khách người trần thì lèo tèo vài mống, còn khách ‘người âm’ thì cứ gọi là nườm nượp, chen chúc nhau muốn sập quán. Anh nghi ngờ, cái cây không phải héo vì “phê”, mà héo vì… sợ ma quá đó mà.
Đúng lúc đó, cánh cửa gỗ cũ kỹ của quán khẽ kẽo kẹt mở ra. Một vị khách lớn tuổi, trông khoảng ngoài 60, bước vào. Ông có dáng người hơi gầy, mái tóc bạc phơ được chải gọn gàng nhưng vẫn lộ ra vài sợi lòa xòa. Khuôn mặt ông hằn rõ những nếp nhăn của thời gian, đôi mắt trũng sâu, ánh lên vẻ mệt mỏi và lo âu. Ông mặc một chiếc áo sơ mi caro đã bạc màu và quần tây cũ kỹ, toát lên vẻ giản dị nhưng vẫn giữ được sự lịch thiệp của người có học thức.
Diệp Phi nhíu mày. Lại một “khách hàng” nữa. Anh không cần nhìn kỹ cũng biết, cái “khách” vô hình quen thuộc đã lấp ló sau lưng ông lão. Lần này không phải mùi hoa sứ, mà là một mùi hương thoang thoảng của giấy cũ, mực tàu, xen lẫn chút ẩm mốc của thời gian. Lạnh buốt.
“Chào ông ạ! Mời ông vào, quán Phê của con có cà phê ngon nhất Đà Nẵng luôn đó!” Thảo Nhi nhanh nhảu chào đón, giọng điệu tươi rói như ánh nắng ban mai, hoàn toàn không để ý đến cái “khách” đang đứng núp sau lưng ông lão.
Ông Sáu nở một nụ cười gượng gạo, có vẻ như nụ cười của Thảo Nhi cũng không làm ông vui lên được bao nhiêu. “À… chú muốn một ly cà phê đen đá, ít đường thôi con.” Giọng ông hơi khàn và run run.

Diệp Phi nhìn chằm chằm vào khoảng không phía sau lưng ông Sáu. Một bóng hình mờ ảo, cũng là một ông lão, nhưng trông gầy gò và tiều tụy hơn nhiều. Ông ta mặc một chiếc áo dài cũ kỹ, màu cháo lòng, tay cứ vươn ra như muốn chạm vào vai Ông Sáu, rồi lại rụt về, miệng cứ lẩm bẩm không ngừng, ánh mắt đầy vẻ bứt rứt. Diệp Phi đoán, đây là một vong linh có chấp niệm sâu nặng, và khả năng cao là có liên quan đến Ông Sáu.
Ông Sáu chọn một chiếc bàn khuất trong góc, ngay dưới bức tranh thủy mặc cũ kỹ. Vong linh kia lập tức lách mình qua, ngồi xuống chiếc ghế đối diện, cứ nhìn chằm chằm vào Ông Sáu với vẻ sốt ruột.
Thảo Nhi nhanh nhẹn mang ra ly cà phê đen đá cho Ông Sáu. “Cà phê của ông đây ạ! Ông cứ uống đi, bảo đảm tỉnh táo, hết stress liền à!”
Ông Sáu nhấp một ngụm cà phê, rồi thở dài một hơi. “Cảm ơn con. Mà… chú cũng không biết có tỉnh táo nổi không nữa. Mấy bữa nay chú cứ mơ thấy lạ lắm con à. Cứ mơ thấy mình về lại cái nhà kho cũ của ông nội chú, cái kho mà chú bỏ hoang từ hồi chú còn nhỏ xíu ấy.” Ông lão ngừng lại, ánh mắt xa xăm. “Trong mơ, chú cứ thấy mình lục lọi tìm kiếm cái gì đó, mà tìm mãi không thấy. Cứ cầm lên một món đồ cũ là nó lại biến mất. Rồi còn có tiếng ai đó cứ lầm bầm bên tai, hỏi ‘Đồ của tôi đâu? Đồ của tôi đâu?’ Khó chịu vô cùng! Giấc nào cũng vậy, riết chú không dám ngủ luôn.”
Diệp Phi đang giả vờ lau cốc chén, nhưng tai thì dỏng lên nghe rõ mồn một. Anh liếc sang vong linh đang ngồi đối diện Ông Sáu. Quả nhiên, vong linh kia cũng đang lặp lại y chang hành động của Ông Sáu trong giấc mơ: tay cứ vươn ra, lục lọi trong không khí, miệng thì lẩm bẩm “Đồ của tôi đâu? Đồ của tôi đâu?” với giọng điệu đầy oán trách và sốt ruột. Diệp Phi đoán, đây là ông nội của Ông Sáu, hoặc một người nào đó có liên quan đến cái nhà kho và món đồ bị mất.
“Trời ơi, chắc ông bị stress đó ông. Hay là ông thử đi du lịch xả hơi đi ạ? Đà Nẵng mình đẹp lắm, đi biển hay lên núi Sơn Trà hít thở không khí trong lành là hết liền à!” Thảo Nhi hồn nhiên đưa ra lời khuyên, hoàn toàn không nhận ra sự kỳ lạ trong câu chuyện của Ông Sáu.
Diệp Phi chỉ muốn thở dài thêm lần nữa. Du lịch xả hơi? Xả hơi xong rồi về lại mơ thấy ông nội đòi đồ thì có mà hết hồn. Cái con bé này, đúng là “vitamin D” di động, nhưng đôi khi “D” quá cũng thành “đờ đẫn”.
Ông Sáu lắc đầu, uống thêm một ngụm cà phê. “Không biết nữa con à. Chú đi đâu cũng thấy nặng nề. Cứ như có ai đó cứ theo sát chú vậy.” Ông khẽ rùng mình.
Lúc này, vong linh kia bỗng chỉ tay vào ly cà phê của Ông Sáu, rồi quay sang Diệp Phi, ánh mắt đầy vẻ thúc giục, như muốn nói: “Nhanh lên, xem giùm tôi đi! Đồ của tôi đâu?”

Diệp Phi hiểu ý. Anh chậm rãi bước đến bàn của Ông Sáu. “Ông có thể… cho con xem bã cà phê được không?” Anh hỏi, giọng điệu uể oải nhưng ánh mắt thì sắc bén lạ thường.
Ông Sáu hơi ngạc nhiên, nhưng cũng gật đầu. “À, được chứ con.” Ông đặt ly cà phê đã uống cạn xuống bàn.
Diệp Phi cầm lấy cái ly, nhẹ nhàng xoay tròn vài vòng, rồi úp ngược xuống đĩa lót. Anh đặt tay lên chiếc vòng gỗ trầm trên cổ tay, cảm nhận nó ấm lên, linh lực trong cơ thể anh khẽ chảy. Diệp Phi cúi đầu nhìn vào lớp bã cà phê đang từ từ trôi xuống đáy ly, tạo thành những hình thù kỳ lạ.
Trong lớp bã cà phê đen sẫm, Diệp Phi thấy rõ hình ảnh một căn nhà kho cũ kỹ, đầy bụi bặm. Và ở một góc khuất, dưới một đống đồ đạc lộn xộn, là một chiếc hòm gỗ nhỏ, cũ kỹ, có chạm khắc những hoa văn rồng phượng tinh xảo. Vong linh kia, giờ đây hiện rõ hơn trong bã cà phê, đang chỉ thẳng vào chiếc hòm đó, miệng vẫn lẩm bẩm: “Đó… đó là của tôi… của tôi…”
Diệp Phi nhắm hờ mắt. Lại drama tranh chấp tài sản sau khi chết à? Mệt ghê. Cả đời làm người đã đủ mệt rồi, chết rồi còn không yên.
Anh ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào Ông Sáu, rồi liếc nhanh qua vong linh đang ngồi đối diện. “Ông về, tìm lại cái hòm gỗ cũ trong nhà kho đi. Cái hòm nhỏ nhỏ, có chạm khắc hoa văn ấy. Nó không mất đâu, chỉ là bị lãng quên thôi.” Diệp Phi nói, giọng điệu bình thản, như thể đang nói về một chuyện rất đỗi bình thường.
Ông Sáu há hốc mồm, đôi mắt trũng sâu mở to. “Cái hòm gỗ? Chạm khắc hoa văn? Làm sao con biết được?” Ông lắp bắp, khuôn mặt lộ rõ vẻ kinh ngạc tột độ. “Đúng là có cái hòm như vậy! Đó là cái hòm đựng kỷ vật của ông nội chú, chú cứ tưởng đã mất từ lâu rồi!”
Diệp Phi nhún vai, thờ ơ cầm ly cà phê của mình lên nhấp một ngụm. “Cà phê nói vậy.” Anh không giải thích thêm, chỉ đưa ra một cái nhìn mệt mỏi đầy ẩn ý.
Thảo Nhi đứng cạnh đó, chứng kiến toàn bộ cảnh tượng, thì trợn tròn mắt. “Trời ơi chú Phi! Chú lại ‘phán’ nữa rồi đó! Thiệt hả chú? Chú có khả năng xem bói thiệt hả? Sao chú không nói con biết để con làm TikTok viral đi chú! ‘Thầy bói cà phê cực phẩm Đà Nẵng’! Nghe là thấy triệu view rồi!” Cô bé hào hứng nhảy cẫng lên, mắt sáng rực như vừa tìm thấy kho báu. “Hay là mình làm mấy cái ‘challenge’ (thử thách) chú Phi xem bói bằng bã cà phê đi chú! Đảm bảo hot trend luôn!”

Diệp Phi chỉ muốn lấy cái thìa gõ vào đầu con bé. “Con cứ nghĩ linh tinh. Cà phê nó chỉ là cà phê thôi.” Anh xua tay, giọng điệu đầy vẻ bất lực. (Nội tâm: “challenge cái con khỉ. Trừ tà kiểu ‘tâm lý’ này mệt hơn đánh nhau với quỷ nữa. Mà ‘triệu view’ cái gì, viral kiểu này chắc tôi ‘phê’ luôn quá, ‘phê’ đến mức muốn hóa đá luôn.”)
Nhưng Ông Sáu thì khác. Ông lão cảm thấy một luồng khí lạnh lẽo vừa tan biến khỏi người mình, thay vào đó là một cảm giác nhẹ nhõm đến lạ thường, như thể một gánh nặng đã đè nén ông suốt bao lâu nay bỗng được cất đi. Vong linh ông nội, sau khi nghe lời Diệp Phi, bỗng dừng lại mọi hành động. Khuôn mặt mờ ảo của ông hiện lên một nụ cười mãn nguyện, rồi quay sang Diệp Phi, gật đầu một cái thật nhẹ, như một lời cảm ơn. Sau đó, vong linh từ từ tan biến vào không khí, để lại một làn hơi ấm áp thoang thoảng mùi giấy cũ, không còn chút ẩm mốc hay lạnh lẽo nào nữa.
“Đúng rồi! Cái hòm đó! Chú nhớ ra rồi! Cảm ơn con nhiều lắm, Diệp Phi! Tự nhiên chú thấy nhẹ cả người!” Ông Sáu đứng bật dậy, khuôn mặt rạng rỡ hẳn lên, vẻ lo âu đã biến mất hoàn toàn. Ông nhanh chóng trả tiền, rồi vội vã rời đi, bước chân thoăn thoắt như thể vừa trút bỏ được cả tấn đá đè nặng.
Thảo Nhi vẫn còn đang ngơ ngác nhìn theo bóng lưng của Ông Sáu. “Chú Phi! Chú làm cái gì vậy? Sao ông ấy tự nhiên lại vui vẻ vậy? Chú có bùa phép gì à? Con thấy chú cứ nhìn nhìn vào bã cà phê rồi nói mấy câu lạ lạ!” Cô bé quay sang Diệp Phi, đôi mắt to tròn đầy vẻ tò mò.
Diệp Phi dựa lưng vào quầy bar, khẽ xoa thái dương. “Chỉ là… tâm lý thôi con ơi. Đôi khi con người ta chỉ cần một lời gợi ý để tự tìm ra câu trả lời cho mình.” Anh nói, cố gắng giữ vẻ bình thản nhất có thể.
“Nhưng mà chú nói đúng y chang cái hòm gỗ của ông ấy luôn! Sao chú biết? Chú Phi, chú phải nói thật cho con biết đi! Con sẽ giữ bí mật mà!” Thảo Nhi không chịu bỏ cuộc, cứ bám riết lấy anh.
Diệp Phi thở dài, cầm cái ly của Ông Sáu lên rửa sạch. “Bí mật gì mà bí mật. Con cứ mơ mộng hoài.” Anh trả lời cụt lủn, rồi quay lưng đi, ánh mắt nhìn ra ngoài con hẻm. Ánh nắng ban mai đã lên cao, rọi thẳng vào quán, làm lộ rõ những hạt bụi lấp lánh trong không khí.
Anh có thể cảm nhận được chút ấm áp còn vương lại từ cái ly cà phê của Ông Sáu, và chiếc vòng gỗ trầm trên cổ tay anh cũng khẽ rung lên, như một lời thì thầm: “Nhiệm vụ hoàn thành.”
Một ngày nữa trôi qua, một “khách hàng” nữa được “phục vụ”. Diệp Phi khẽ lắc đầu, một nụ cười mệt mỏi nhưng đầy vẻ tự giễu chơi vơi trên môi. “Thôi thì, có khách là tốt rồi. Dù là khách ‘âm’ hay ‘dương’ thì cũng là khách. Miễn đừng phá quán là được.” Mà cái con bé Thảo Nhi này, sớm muộn gì cũng phát hiện ra thôi. Lúc đó thì chắc quán này thành “Phê viral” thiệt quá, mà viral theo kiểu “thầy trừ tà cực phẩm” thì chắc tôi “phê” đến nỗi muốn hóa đá luôn quá. Haizz. Mùi cà phê thơm ngát, giờ đây, lại mang thêm chút hương vị của những bí mật và những câu chuyện dở khóc dở cười.