Cà phê xem bói Trừ Tà
Chương 15: Oán Khí Bị Lợi Dụng

Cập nhật lúc: 2026-07-09 16:44:00 | Lượt xem: 14

Ngay khi Bác Sĩ Cương khuất dạng, Thảo Nhi ngã khuỵu xuống sàn, thở dốc, cả người run rẩy bần bật, trán lấm tấm mồ hôi lạnh. Chiếc trâm cài tóc trên cổ cô bé đột ngột lạnh buốt rồi lại nóng rực, như thể vừa trải qua một trận chiến khốc liệt. Cô bé ôm chặt lấy cổ, nơi chiếc trâm đang nằm, cảm giác như mình vừa bị một luồng điện giật xuyên qua. “Chú Phi… con… con sợ quá…” Giọng cô bé vỡ òa trong tiếng nấc.
Diệp Phi vội vàng quỳ xuống bên cạnh Thảo Nhi, đỡ cô bé dậy, ánh mắt anh đầy vẻ phẫn nộ và lo lắng. Hắn ta đã vượt quá giới hạn. Cuộc chiến này không còn là của riêng mình nữa. Hắn muốn phá hủy tất cả những gì mình đang có, muốn biến Thảo Nhi thành ‘đồ chơi’ của hắn. Mình phải bảo vệ con bé, bằng mọi giá! Cái cuộc đời ‘phê’ trong yên bình của mình đã chính thức ‘out trình’ rồi. Giờ thì ‘chiến’ thôi! Anh nhìn ra ngoài cửa, nơi Bác Sĩ Cương vừa biến mất vào màn đêm đang buông xuống, quyết tâm bảo vệ Thảo Nhi bằng mọi giá. Cuộc chiến thực sự đã bắt đầu, và lần này, Diệp Phi sẽ không còn uể oải nữa.
***
Đêm đó, Diệp Phi không ngủ. Anh ngồi lặng lẽ bên cạnh Thảo Nhi, nhìn cô bé cuộn tròn trong chăn, thỉnh thoảng lại run lên bần bật trong giấc ngủ chập chờn. Chiếc trâm cài tóc hoa sứ trên cổ Thảo Nhi vẫn âm ỉ nóng, như một vết bỏng vô hình trên làn da non nớt của cô bé. Anh biết, Bác Sĩ Cương không chỉ đe dọa, hắn còn gieo rắc nỗi sợ hãi trực tiếp vào tinh thần Thảo Nhi, khiến cô bé cảm nhận được sự tàn độc của hắn một cách rõ ràng nhất.
“Không sao đâu, đồ đệ. Có chú ở đây. Hắn sẽ không làm gì được con đâu.” Diệp Phi thì thầm, giọng trầm tĩnh nhưng ẩn chứa sự kiên quyết chưa từng thấy. Anh khẽ vuốt mái tóc rối bù của Thảo Nhi, cảm nhận sự mềm mại và mong manh của nó. Lần đầu tiên trong đời, Diệp Phi không còn cảm thấy gánh nặng của năng lực tâm linh là một lời nguyền. Nó là một vũ khí, một lá chắn để bảo vệ những gì anh trân trọng. Cái cảm giác “phê” trong yên bình mà anh luôn tìm kiếm, giờ đây đã chuyển hóa thành một ngọn lửa rực cháy, thiêu đốt sự uể oải, mệt mỏi cố hữu. Cuộc đời anh, từ một thằng cha chủ quán cà phê lười biếng, đã chính thức thành “main char” trong “drama” tâm linh hạng nặng. Ai bảo làm người tốt dễ? Khó vãi chưởng ra chứ!
Sáng hôm sau, không khí trong quán “Phê” vẫn còn nặng nề, như thể âm khí của Bác Sĩ Cương vẫn còn vương vấn trong từng ngóc ngách. Thảo Nhi, dù đã cố gắng gượng dậy, nhưng gương mặt vẫn nhợt nhạt, đôi mắt thâm quầng. Cô bé đeo chiếc trâm cài tóc làm mặt dây chuyền, tay thỉnh thoảng sờ lên nó như một vật trấn an, ánh mắt cảnh giác nhìn ra cửa. Cô bé cặm cụi phụ Diệp Phi dọn dẹp, từng cử chỉ đều chậm chạp và rụt rè hơn mọi ngày.
Đúng lúc đó, An An bước vào quán. Cô phóng viên vẫn giữ vẻ năng động thường ngày, nhưng ánh mắt lộ rõ vẻ mệt mỏi vì thức khuya điều tra. Tuy nhiên, năng lượng “hóng drama” của cô vẫn tràn đầy, khiến cô không nhận ra sự tĩnh lặng bất thường của quán.

Truyện Cà phê xem bói Trừ Tà - Oán Khí Bị Lợi Dụng - Ảnh minh họa phân cảnh 1

“Chào anh Phi, Thảo Nhi.” An An cất tiếng, giọng hơi khàn. “Sao quán mình hôm nay yên ắng vậy? Có chuyện gì à?” Cô quét mắt một lượt, thấy không khí có gì đó sai sai. Thường ngày, Thảo Nhi sẽ lao ra chào đón cô bằng một tràng “chị An An xinh đẹp” hay “cà phê hôm nay có khuyến mãi”, nhưng hôm nay cô bé chỉ im lặng, cúi gằm mặt.
Thảo Nhi chỉ lắc đầu nhẹ, nhìn Diệp Phi với vẻ mặt lo lắng, không dám nói gì.
Diệp Phi không nói nhiều, chỉ pha một tách cà phê đen đá quen thuộc cho An An, rồi đặt xuống bàn, ra hiệu cho cô ngồi. Anh cũng kéo một chiếc ghế cho Thảo Nhi, bảo cô bé ngồi xuống cùng.
“Cô An An đến đúng lúc lắm.” Diệp Phi nói, giọng anh trầm hơn mọi khi, ánh mắt sắc bén hơn thường lệ. “Có chuyện cần nói với cô. Chuyện liên quan đến vụ khách sạn cũ.”
An An nhíu mày, cảm thấy sự nghiêm trọng trong giọng điệu của Diệp Phi. Cô ngồi xuống, lôi cuốn sổ và cây bút ra, sẵn sàng ghi chép. “Vụ khách sạn cũ? Có tiến triển gì sao anh Phi?” Cô hỏi, lòng bắt đầu dấy lên một sự tò mò pha lẫn chút lo lắng.
Diệp Phi đặt chiếc trâm cài tóc bằng bạc đã xỉn màu, có khắc hình hoa sứ tinh xảo, lên bàn. Chiếc trâm đã được anh thanh tẩy qua đêm, không còn oán khí, chỉ còn vương lại một chút năng lượng buồn bã. “Linh hồn trong khách sạn, cô Hồn Nương, không phải tự phát. Cô ấy bị một kẻ khác lợi dụng, thao túng.”
An An nhíu mày, lắc đầu. “Anh Phi nói vậy là sao? Có ai có thể điều khiển ma quỷ ư? Nghe cứ như chuyện mê tín dị đoan trong phim vậy.” Cô phóng viên vẫn cố gắng tìm kiếm lời giải thích khoa học, tay vô thức cầm bút ghi chép, nhưng đầu óc thì đang load 404 error. Điều khiển ma quỷ? Nghe nó “ảo tung chảo” quá!

Truyện Cà phê xem bói Trừ Tà - Oán Khí Bị Lợi Dụng - Ảnh minh họa phân cảnh 2

Thảo Nhi, ôm chặt chiếc trâm trên cổ, cô bé cảm nhận được sự buồn bã, đau khổ từ nó, như thể nó đang “nói” về sự thật. Cô bé yếu ớt gật đầu, củng cố lời Diệp Phi. “Chú Phi nói thật đó chị An An. Hắn ta… hắn ta lạnh lẽo lắm, như muốn hút cạn sinh khí của con vậy.” Giọng Thảo Nhi vẫn còn run, nhưng sự kiên định trong ánh mắt lại rõ ràng hơn.
Diệp Phi nhìn thẳng vào An An, ánh mắt như muốn xuyên thấu mọi hoài nghi của cô. “Cô nhớ mùi hoa sứ nồng nặc ở khách sạn chứ? Và mùi tanh tưởi mục ruỗng ẩn dưới đó? Đó là mùi của một linh hồn bị vắt kiệt, bị biến thành nhiên liệu. Kẻ đứng sau không chỉ điều khiển, mà hắn còn hấp thụ, tiêu hủy hoàn toàn linh hồn để lấy năng lượng. Hắn không để lại thứ gì có thể siêu thoát. Cô Hồn Nương bị lợi dụng đến tận cùng, từ oán linh trở thành nhiên liệu và bị hủy hoại khi không còn giá trị. Chiếc trâm này… là chấp niệm cuối cùng của cô ấy.” Anh chỉ vào chiếc trâm trên bàn.
An An nhìn chiếc trâm, rồi nhìn Thảo Nhi, rồi lại nhìn Diệp Phi. Những lời anh nói, tuy khó tin, nhưng lại khớp một cách đáng sợ với những cảm nhận kỳ lạ mà cô đã trải qua. Mùi hoa sứ, cái lạnh buốt xương sống, cảm giác bị theo dõi… Tất cả không thể là sự trùng hợp. Cô bắt đầu thấy lạnh sống lưng, một cái lạnh không phải do gió, mà là do sự thật đang dần hé lộ.
“Kẻ đó là Bác Sĩ Cương.” Diệp Phi nói tiếp, giọng anh đầy sự phẫn nộ ẩn giấu. “Hắn là ‘kẻ phá vỡ cân bằng’ mà Ông Kim đã nói. Hắn muốn thay đổi luật chơi, xây dựng thế giới của riêng hắn bằng cách nuốt chửng linh hồn. Và đêm qua, hắn đã đến đây, để nói cho tôi biết điều đó, và để ‘chấm’ Thảo Nhi.”
Câu nói cuối cùng của Diệp Phi như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào mặt An An. Cô phóng viên bàng hoàng, kinh hãi. Mọi hoài nghi tan biến, thay vào đó là sự căm phẫn tột độ. “Chấm Thảo Nhi?” Cô lặp lại, giọng run run. “Kinh tởm… Hắn ta là quỷ dữ.” Cái logic của An An, vốn chỉ tin vào khoa học, giờ đây đã bị phá vỡ hoàn toàn bởi sự tàn độc không thể lý giải của Bác Sĩ Cương. Cô nhận ra, đây không phải là một vụ án bình thường, mà là một cuộc chiến sinh tử.
Diệp Phi gật đầu, ánh mắt anh tối sầm lại. “Bây giờ cô đã hiểu mức độ nguy hiểm rồi chứ, cô An An? Chúng ta đang đối mặt với một kẻ thù nguy hiểm, tàn nhẫn và xảo quyệt hơn bất cứ thứ gì chúng ta từng thấy. Hắn đang thu hoạch linh hồn, biến cả dòng sông thành một cái máy xay sinh tố linh hồn khổng lồ, để phá vỡ phong ấn cổ xưa dưới lòng Đà Nẵng. Nếu phong ấn bị phá vỡ, Đà Nẵng sẽ trở thành một vùng đất của cái chết.”
An An gật đầu mạnh mẽ, ánh mắt phóng viên đã quay trở lại rực lửa, đầy tin tưởng tuyệt đối vào Diệp Phi. Nỗi sợ hãi vẫn còn đó, nhưng sự quyết tâm đã lấn át tất cả. “Tôi hiểu. Anh Phi, chúng ta phải làm gì? Tôi sẽ giúp anh bằng mọi cách. Dù là tìm kiếm thông tin, hay làm bất cứ điều gì.”

Truyện Cà phê xem bói Trừ Tà - Oán Khí Bị Lợi Dụng - Ảnh minh họa phân cảnh 3

Thảo Nhi, dù giọng còn hơi run nhưng ánh mắt đã kiên định hơn rất nhiều, cô bé siết chặt chiếc trâm trên cổ. “Con… con cũng vậy, chú Phi. Con sẽ không để hắn ta làm hại chú và Đà Nẵng đâu.” Cô bé đã chấp nhận số phận, chấp nhận bước vào thế giới này, không còn là một nhân viên pha chế hồn nhiên nữa.
Diệp Phi nhìn Thảo Nhi, ánh mắt phức tạp, vừa lo lắng vừa tự hào. “Đồ đệ, con đã chính thức bước vào thế giới này rồi. Đây là cuộc chiến của chúng ta.” Anh đặt tay lên vai An An. “Cô An An, tôi cần cô tìm hiểu mọi thông tin về Bác Sĩ Cương: các dự án hắn từng tham gia, những người thân cận, những nơi hắn thường lui tới, đặc biệt là những nơi có liên quan đến di tích lịch sử hoặc các khu đất cũ ở Đà Nẵng. Dùng mọi mối quan hệ, mọi kỹ năng phóng viên của cô. Đừng bỏ sót bất cứ thứ gì.”
An An gật đầu lia lịa, tay đã thoăn thoắt ghi chép, khí chất “phóng viên điều tra” đã trở lại 100%. “Được thôi, anh Phi. Cứ giao cho tôi. Tôi sẽ lật tung mọi ngóc ngách để tìm ra bộ mặt thật của hắn.”
“Thảo Nhi, con ở lại quán, chuẩn bị mọi thứ cần thiết theo lời chú dặn.” Diệp Phi quay sang Thảo Nhi, giọng anh dịu dàng hơn nhưng không kém phần nghiêm khắc. “Tuyệt đối không được rời quán một mình. Và hãy luôn nhớ điều chú dặn: không được nhìn thẳng vào những gì con thấy. Chỉ cảm nhận, và tin tưởng vào chiếc trâm của con.”
Thảo Nhi gật đầu mạnh mẽ, dù biết rằng nhiệm vụ của mình cũng không hề dễ dàng, nhưng cô bé đã sẵn sàng.
Cả An An và Thảo Nhi đồng loạt gật đầu mạnh mẽ, ánh mắt quyết tâm, như ba chiến binh đang chuẩn bị cho một trận chiến sống còn. Diệp Phi đứng dậy, nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh nắng ban mai đang chiếu rọi nhưng không thể xua tan đi bóng tối đang bao trùm. Chiếc vòng trầm trên cổ tay anh lại nhói lên âm ỉ, như một lời nhắc nhở về cơn bão lớn đang đến.
“Đà Nẵng… sẽ không trở thành vùng đất của cái chết đâu.” Diệp Phi thì thầm, giọng nói đầy kiên định. Anh sẽ “chiến” đến cùng, dù cái giá phải trả có là gì đi chăng nữa. Bởi vì, cái quán cà phê “Phê” của anh, và những người thân yêu của anh, xứng đáng có được sự bình yên.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8