Cà phê xem bói Trừ TàChương 17: Thảo Nhi Thấy Dư Ảnh Trong Gương
Diệp Phi thở ra một hơi dài, nặng nề, như trút đi một phần gánh nặng vô hình. Chiếc vòng trầm trên cổ tay anh vẫn nhói, nhưng không còn dữ dội như trước, chỉ còn âm ỉ một nỗi đau sâu thẳm, như một vết sẹo khó lành. Anh nhìn Ông Kim, ánh mắt đầy suy tư và chấp nhận. “Vậy… ý ông là… Bác Sĩ Cương cũng sẽ có kết cục như vậy?” Giọng anh khàn đặc, chứa đựng cả sự phẫn nộ và cái gánh nặng của số phận. Anh biết, câu chuyện này không chỉ là lời cảnh báo cho Bác Sĩ Cương, mà còn là một tấm gương phản chiếu cho chính anh.
“Lịch sử luôn lặp lại, thằng nhóc. Nhất là với những kẻ tham lam… và những người gánh vác.” Ông Ba nhìn thẳng vào mắt Diệp Phi, ánh mắt đầy ẩn ý, như muốn nói thêm điều gì đó về chính Diệp Phi, về dòng máu và định mệnh mà anh đang mang trên vai. “Phong Ấn không chỉ là một vật chất. Nó là sự cân bằng. Cân bằng của đất trời, cân bằng của con người, và cả cân bằng trong tâm hồn người bảo vệ nó. Nếu người bảo vệ mất đi sự cân bằng, thì Phong Ấn cũng sẽ lung lay.”
Thảo Nhi, dù giọng còn hơi run rẩy, nhưng ánh mắt đã ánh lên sự kiên định. “Vậy… chúng ta… chúng ta phải làm gì ạ, chú Phi?” Cô bé hỏi, không còn vẻ sợ hãi tột độ như trước, mà thay vào đó là một sự quyết tâm lạ thường. Chiếc trâm trên cổ cô bé lại ấm lên, như một lời động viên vô hình.
An An, với khí chất phóng viên điều tra đã hoàn toàn trở lại, nhanh chóng ghi chép vào sổ tay. “Ông Ba, ông có biết thêm gì về cái Phong Ấn đó không? Hay cái mạng lưới mà kẻ tham lam kia đã tạo ra? Có thể nào đó là chìa khóa để chúng ta ngăn chặn Bác Sĩ Cương?” Cô hỏi dồn dập, ánh mắt sắc sảo, đầy quyết đoán. “Mấy cái ‘lore’ này quan trọng lắm, không thể bỏ qua được!”
Ông Kim mỉm cười nhẹ, đặt ly cà phê đã uống cạn xuống bàn. “Mọi thứ cần thời gian, cô bé. Và cần sự thấu hiểu. Kẻ tham lam sẽ tự lộ diện. Và người gánh vác… sẽ tìm thấy con đường của mình.” Ông Ba khẽ gật đầu, ánh mắt lại lướt qua ba người. “Cà phê ngon lắm, thằng nhóc.” Ông đứng dậy, từ từ bước ra cửa, để lại ba người với một mớ bòng bong suy nghĩ và quyết tâm.
Diệp Phi gật đầu, ánh mắt anh giờ đây đã trở lại kiên định hoàn toàn, xen lẫn một chút buồn bã và gánh nặng của số phận. Anh nhìn Thảo Nhi, rồi nhìn An An, hít một hơi thật sâu, như muốn nạp đầy năng lượng cho cuộc chiến sắp tới. “Chúng ta sẽ tìm ra hắn. Và chúng ta sẽ ngăn chặn hắn.” Giọng anh mạnh mẽ, dứt khoát, mang theo sự chấp nhận định mệnh không thể tránh khỏi. “Cái cuộc đời ‘phê’ trong yên bình của tôi coi như ‘bay màu’ rồi. Giờ thì phải ‘chiến’ thôi, không còn đường lui nữa.”
“Vâng!” Thảo Nhi gật đầu mạnh mẽ, chiếc trâm trên cổ cô bé ấm lên như một lời xác nhận, cô bé đã sẵn sàng đối mặt. Nỗi sợ hãi vẫn còn đó, nhưng giờ đã bị sự quyết tâm và lòng trung thành lấn át. Cô bé đã chấp nhận số phận ‘đồ đệ trừ tà’ này rồi.
“Em sẽ tiếp tục tìm kiếm thông tin về các dự án cũ của hắn, và bất kỳ truyền thuyết nào liên quan đến ‘Phong Ấn Cổ Xưa’ ở Đà Nẵng. Em sẽ tìm bằng được manh mối, dù có phải ‘hack não’ cả Google hay ‘đào mộ’ mấy cuốn sách cổ cũng được!” An An nói, ánh mắt rực lửa, đầy quyết tâm, tay đã thoăn thoắt bấm máy tính, như một hacker đang chuẩn bị ‘phá đảo thế giới ảo’.
Diệp Phi quay lại quầy bar, bắt đầu pha một tách cà phê mới. Chiếc vòng trầm trên cổ tay anh giờ đây dường như không còn nhói đau nữa, mà tỏa ra một luồng năng lượng trầm tĩnh, mạnh mẽ, như một lời hứa về sự bảo vệ. Anh biết cuộc chiến sẽ gian nan, sẽ ‘khó nuốt’ hơn bất kỳ ly cà phê không đường nào, nhưng anh không còn đơn độc. Quán cà phê “Phê” vẫn yên tĩnh, nhưng bên trong nó, ngọn lửa quyết tâm đã bùng cháy, sẵn sàng đối mặt với cơn bão lớn đang đến.
***
**Chương 17: Thảo Nhi Thấy Dư Ảnh Trong Gương**

Buổi chiều muộn, trời Đà Nẵng âm u, mưa phùn nhẹ lất phất bên ngoài, tạo cảm giác ảm đạm cho cả thành phố. Trong quán cà phê “Phê”, chỉ có mình Thảo Nhi đang lau dọn bàn ghế, động tác chậm chạp, thiếu sức sống. Gương mặt cô bé nhợt nhạt, đôi mắt thỉnh thoảng lại liếc ra ngoài cửa sổ, vẻ sợ hãi xen lẫn hoang mang.
“Trời ơi, mới hôm qua còn hùng hồn tuyên bố ‘chiến’ với Bác Sĩ Cương, nay đã ‘hết pin’ rồi. Đúng là số con nhọ, mới vừa ‘say yes’ làm đồ đệ là ‘drama’ ập đến liền!” Thảo Nhi lẩm bẩm, tay vô thức chạm vào chiếc trâm cài tóc hoa sứ bằng bạc đã xỉn màu, nay là mặt dây chuyền trên cổ. Nó lạnh buốt, nhưng không còn cái cảm giác buồn bã, nặng nề như trước, chỉ còn sự tĩnh lặng đến rợn người.
*Khoảnh khắc Thảo Nhi chạm vào chiếc trâm, một đoạn ký ức chợt ùa về, rõ mồn một như vừa xảy ra đêm qua.*
*Cô bé nằm co ro trên giường, cơ thể run rẩy và gương mặt nhăn nhó, trán lấm tấm mồ hôi lạnh. Trong giấc mơ, cô đứng trong một không gian tối tăm, vô định, lạnh lẽo đến thấu xương. Vô số tiếng thì thầm đau đớn, rên rỉ, tuyệt vọng vọng lại từ mọi phía. Hàng ngàn ánh mắt vô hình, lạnh lẽo dõi theo cô, và mùi tanh tưởi, ẩm mốc quyện với mùi hoa sứ úa tàn xộc thẳng vào mũi. Một làn hơi lạnh buốt như băng ập đến, rồi một bàn tay vô hình, lạnh ngắt tóm chặt lấy cổ chân, kéo mạnh cô bé xuống một cái hố đen không đáy. Cô bé giật mình bật dậy, thở dốc, cả người ướt đẫm mồ hôi lạnh.*
*Sáng hôm sau, Diệp Phi đưa cho cô bé chiếc trâm cài tóc đó, đã được anh thanh tẩy qua đêm. “Chiếc trâm này là vật phẩm cuối cùng của Cô Hồn Nương, đồ đệ. Chấp niệm của cô ấy đã được thanh tẩy, không còn oán khí. Chú đã truyền một phần tinh thần lực của mình vào nó. Nó sẽ giúp con cảm nhận thế giới linh hồn an toàn hơn, và cũng là một lá chắn nhẹ cho con.” Anh dặn dò cô bé phải luôn mang theo chiếc trâm, học cách tập trung tinh thần, và tuyệt đối không được tò mò nhìn thẳng vào những gì cô bé thấy.*
*“Cuộc chiến sẽ khó khăn hơn chú nghĩ, đồ đệ. Bác Sĩ Cương đã ‘chấm’ con. Hắn sẽ không để chúng ta yên đâu.” Lời nói của Diệp Phi vang vọng, chân thật đến rợn người.*
*Ký ức tan biến, Thảo Nhi trở về với thực tại, vẫn là quán cà phê “Phê” với không khí nặng trĩu.*
Tiếng leng keng của chuông gió treo ở cửa quán vang lên một cách bất thường, không có gió, rồi đột ngột im bặt. Thảo Nhi giật mình, nhìn ra cửa nhưng không thấy ai. Cô bé nuốt khan, cố gắng trấn tĩnh. Từ phòng nhỏ phía sau quán, Diệp Phi đang ngồi thiền định. Đột nhiên, chiếc vòng gỗ trầm trên cổ tay anh nhói lên âm ỉ, rồi nhanh chóng chuyển thành một cơn đau dữ dội, nóng bỏng như bị dí thanh sắt nung đỏ. Anh nheo mắt, cảm nhận một luồng năng lượng sắc lạnh, mang ý đồ thăm dò đang xuyên qua lớp bảo hộ mỏng manh của quán, nhắm thẳng vào Thảo Nhi.
Thảo Nhi cảm thấy một làn hơi lạnh lẽo, âm u len lỏi khắp quán, như có vô số ánh mắt vô hình đang dõi theo mình. Cô bé rùng mình, cố gắng tập trung vào công việc, lẩm bẩm: “Chắc là mình tưởng tượng thôi… Chú Phi nói phải tin vào chiếc trâm này…”
***
Thảo Nhi cầm chiếc khăn ẩm, bắt đầu lau chiếc gương lớn cổ kính treo trên tường, khung gỗ đã sờn màu, mặt gương hơi ố mờ. Cô bé dùng sức, cố gắng chà sạch những vết ố mờ, mong muốn làm sáng bừng không gian u ám của quán. “Mình phải làm cho quán sáng sủa lên, như vậy mấy ‘khách không mời’ cũng bớt ghé thăm…” cô bé lẩm bẩm.

Khi khăn lướt qua mặt gương, bỗng nhiên, một dư ảnh mờ ảo, đen tối lướt qua. Đó là một khuôn mặt phụ nữ, trắng bệch, đôi mắt trống rỗng và một nụ cười méo mó, lạnh lẽo. Hình ảnh chỉ thoáng qua trong tích tắc, như một bóng mờ bị bóp méo, nhưng lại vô cùng rõ ràng và ghê rợn trong tâm trí Thảo Nhi. Chiếc trâm trên cổ cô bé đột ngột rung lên bần bật, lạnh buốt đến thấu xương, như một chiếc chuông cảnh báo khẩn cấp.
Thảo Nhi cứng đờ người, đôi mắt mở to nhìn chằm chằm vào gương. Tim cô bé đập thình thịch trong lồng ngực, tai ù đi. Cô bé cố gắng chớp mắt, nghĩ rằng mình đã nhìn nhầm. “Trời đất quỷ thần ơi! Chắc là mình bị ảo giác rồi, làm gì có ma quỷ gì ở đây chứ!”
Cô bé đưa tay lau lại một lần nữa, chậm rãi. Lần này, không có gì. Chỉ là hình ảnh phản chiếu của chính cô bé, nhợt nhạt và sợ hãi. Thảo Nhi thở phào nhẹ nhõm, tự nhủ: “Đấy, thấy chưa. Chắc là do mình mệt quá thôi. Hay là do mình ‘cày view’ TikTok nhiều quá nên bị hoa mắt…”
Nhưng rồi, khi Thảo Nhi chuẩn bị thở phào hoàn toàn, cô bé lại thấy một cái bóng đen lướt qua ở góc gương, nhanh như chớp, kèm theo một làn hơi lạnh buốt thấu xương. Lần này, nó như muốn tóm lấy hình ảnh phản chiếu của Thảo Nhi trong gương, một bàn tay gầy guộc vươn ra từ bóng tối, những ngón tay dài và nhọn hoắt như móng vuốt.
“Áaaaaa!” Thảo Nhi hét lên thất thanh, đánh rơi chiếc khăn xuống sàn. Cô bé lùi lại phía sau, vấp phải chân ghế và ngã khuỵu xuống đất, ôm chặt lấy chiếc trâm trên cổ, run rẩy bần bật. Nước mắt bắt đầu chảy dài, hòa vào mồ hôi lạnh trên trán. Tiếng hét của Thảo Nhi vang vọng khắp quán, bị bóp méo bởi sự tĩnh lặng đột ngột của không khí, tạo nên một âm thanh rợn người. “Nó… nó muốn ‘nuốt chửng’ mình thật!”
***
Diệp Phi bước ra khỏi phòng, vẻ mặt trầm tĩnh nhưng ánh mắt sắc bén quét qua không gian quán, dừng lại ở chiếc gương và rồi là Thảo Nhi đang ngồi bệt dưới đất. Chiếc vòng trầm trên cổ tay anh vẫn còn âm ỉ nhói đau. Anh không ngạc nhiên, chỉ có sự lo lắng và phẫn nộ hiện rõ trong đôi mắt sâu thẳm.
Anh đi đến bên cạnh Thảo Nhi, quỳ xuống, nhẹ nhàng đặt tay lên vai cô bé. Bàn tay anh ấm áp, nhưng Thảo Nhi vẫn run rẩy bần bật. Anh nhìn vào chiếc gương, nơi giờ đây chỉ phản chiếu hình ảnh của quán và bóng lưng của anh. Anh biết rõ điều gì vừa xảy ra, và ai là kẻ đứng sau.
Diệp Phi nhìn thẳng vào đôi mắt ngấn lệ của Thảo Nhi, giọng nói trầm khàn nhưng đầy kiên định, không một chút nghi ngờ hay hoài nghi. “Con bé này, con không sao chứ?”
Thảo Nhi ngẩng đầu lên, đôi mắt ngấn lệ nhìn Diệp Phi, giọng nói lắp bắp vì sợ hãi. “Ch-chú Phi… con… con vừa thấy… một khuôn mặt… trong gương… Nó… nó nhìn con! Nó… nó muốn kéo con đi!”
Diệp Phi thở dài, đứng dậy, bước đến chiếc gương. Anh chạm nhẹ vào mặt gương, cảm nhận một luồng khí lạnh lẽo còn vương vấn. Chiếc vòng trầm trên cổ tay anh lại nhói nhẹ, như một lời nhắc nhở. Anh quay lại nhìn Thảo Nhi, người vẫn đang cố gắng đứng dậy, gương mặt trắng bệch, tóc tai rối bời. “Chú biết. Nó muốn con nhìn thấy.” Giọng anh vang lên, như một lời xác nhận lạnh lẽo, xua tan mọi ảo tưởng của Thảo Nhi.

Thảo Nhi bàng hoàng, đứng thẳng người, siết chặt chiếc trâm trên cổ. “Nó… nó là ai? Có phải… có phải là Cô Hồn Nương không chú? Sao… sao chiếc trâm này lại… lại rung lên dữ dội như vậy?”
Diệp Phi lắc đầu. “Không hoàn toàn là Cô Hồn Nương. Đó là một *dư ảnh* bị bóp méo, một *hình chiếu tinh thần* do kẻ đứng sau tạo ra. Hắn lợi dụng chấp niệm của chiếc trâm và khả năng cảm nhận của con để ép con phải nhìn thấy.”
Thảo Nhi cố gắng nén sợ hãi, giọng run rẩy nhưng có sự kiên định. “Hắn… Bác Sĩ Cương… hắn muốn gì ở con? Hắn muốn con sợ hãi sao? Hắn nghĩ con là ‘gà’ lắm hả?”
Diệp Phi quay lại nhìn gương, ánh mắt trở nên lạnh lùng và sắc bén. “Hắn muốn con biết rằng hắn có thể chạm tới con, bất cứ lúc nào, bất cứ nơi đâu. Hắn muốn phá vỡ tinh thần con, đồ đệ. Đây là một lời thách thức trực tiếp. Hắn muốn con ‘bay màu’ vì sợ hãi, để hắn dễ bề lợi dụng.”
Thảo Nhi thở dốc, nhưng ánh mắt đã có thêm ngọn lửa quyết tâm. “Con… con sẽ không sợ! Con sẽ không để hắn đạt được mục đích! Con sẽ không ‘bay màu’ đâu chú!”
Diệp Phi mỉm cười nhẹ, một nụ cười hiếm hoi nhưng đầy tin tưởng, đặt tay lên đỉnh đầu Thảo Nhi. “Tốt. Gương mặt này… nó là một cánh cổng yếu ớt. Nhưng cũng là một bài học đầu tiên của con. Con đã nhìn thấy, và con đã đứng vững. Con đã ‘pro’ hơn chú nghĩ rồi đấy, đồ đệ.”
***
Diệp Phi lấy từ dưới quầy bar ra một lọ nhỏ chứa một loại dầu đặc biệt, có mùi thảo mộc dịu nhẹ và một viên đá màu đen nhẵn bóng. Anh dùng ngón tay chấm một chút dầu, vẽ nhẹ lên khung gương và một hình bùa nhỏ lên mặt gương. Khi anh vẽ, ánh sáng mờ ảo từ bùa chú hiện lên rồi tan biến, chiếc gương như trở nên “tĩnh lặng” hơn, không còn cảm giác lạnh lẽo. Viên đá đen hấp thụ những tàn dư năng lượng tiêu cực, đặt vào một góc khuất của khung gương.
Diệp Phi quay sang Thảo Nhi, đưa chiếc trâm trên cổ cô bé lên. Anh truyền một chút linh lực của mình vào chiếc trâm, khiến nó ấm lên và phát ra ánh sáng bạc yếu ớt trong giây lát, xua tan cái lạnh buốt còn vương vấn.
“Chiếc gương này sẽ tạm thời được phong bế. Nhưng quan trọng hơn là con, đồ đệ.” Diệp Phi nói, giọng trầm tĩnh. “Chiếc trâm này… nó không chỉ là bùa hộ mệnh. Nó còn là một phần mở ra thế giới này cho con. Nhưng con phải học cách điều khiển cánh cửa đó.”
Anh dặn dò Thảo Nhi về cách sử dụng chiếc trâm không chỉ để cảm nhận mà còn để *khóa chặt tâm nhãn* khi cần, để không bị quá tải bởi những hình ảnh không mong muốn. “Khi cảm thấy bất an, hay khi những hình ảnh không mong muốn xuất hiện, hãy nhắm mắt lại, hít thật sâu, và tập trung vào hơi ấm của chiếc trâm. Niệm ‘Thanh Tịnh Linh Tâm, Vô Ảnh Vô Hình’. Nó sẽ giúp con khóa chặt tâm nhãn, không nhìn thấy những thứ không nên thấy.”
Anh nhắc nhở Thảo Nhi rằng Bác Sĩ Cương sẽ không ngừng tìm cách tấn công tinh thần cô bé, và cô bé phải học cách kiểm soát cảm xúc và linh cảm của mình, không để nỗi sợ hãi chiếm lấy. “Bác Sĩ Cương sẽ không bỏ cuộc. Hắn sẽ tìm mọi cách để làm con sợ hãi, để lợi dụng con. Con phải mạnh mẽ, đồ đệ. Đừng để nỗi sợ hãi nuốt chửng con.”
Thảo Nhi gật đầu, ánh mắt nghiêm túc, cố gắng khắc ghi từng lời Diệp Phi nói. Cô bé nhìn chiếc trâm trên cổ, cảm nhận sự ấm áp của nó, như một sợi dây liên kết với Diệp Phi và cả Cô Hồn Nương đã siêu thoát. “Con hiểu rồi, chú Phi. Con sẽ cố gắng. Con sẽ không để hắn thắng.”
Diệp Phi nhìn ra ngoài cửa sổ, trời đã tối hẳn. Ánh đèn đường Đà Nẵng bắt đầu lấp lánh, nhưng anh biết, bên dưới lớp vỏ hiện đại đó, bóng tối đang ngày càng dày đặc, và cuộc chiến này sẽ còn dài. “Tốt. Cuộc chiến này… mới chỉ bắt đầu.”