Cà phê xem bói Trừ Tà
Chương 21: Chiếc Bùa Hộ Mệnh Của Diệp Phi

Cập nhật lúc: 2026-07-10 13:23:00 | Lượt xem: 18

Màn đêm buông xuống Đà Nẵng không mang theo sự yên bình thường lệ, mà là một tấm chăn dày đặc những nỗi sợ hãi vô hình, những ám ảnh còn vương vấn trong tâm trí người. Sáng hôm sau, bầu trời vẫn xám xịt, những đám mây nặng trĩu vắt ngang qua đỉnh Sơn Trà như một lời cảnh báo âm thầm. Một làn sương mỏng, mang theo cái lạnh ẩm ướt của biển đêm và cả chút hương hoa sứ thoang thoảng, len lỏi vào từng con hẻm, bám víu lấy những mái nhà cổ kính. Nó không phải sương sớm bình thường, mà là một thứ gì đó đặc quánh, khiến người ta cảm thấy rờn rợn sống lưng, như thể có vô vàn ánh mắt vô hình đang dõi theo từ trong làn khói mờ ảo.
Tại quán cà phê “Phê”, ánh đèn vàng yếu ớt vẫn cố gắng xua đi cái âm u của buổi sáng, nhưng dường như nó chỉ làm nổi bật thêm vẻ tiều tụy của cô nhân viên trẻ.
“Chú Phi… con… con vẫn cảm thấy… có ai đó đang nhìn con…” Thảo Nhi thì thầm, giọng run rẩy như sợi dây đàn bị căng quá mức, nhỏ xíu đến nỗi gần như bị tiếng quạt trần cũ kỹ nuốt chửng. Đôi mắt to tròn của cô bé, giờ hằn rõ quầng thâm, liên tục liếc ra phía cửa kính, nơi màn sương trắng đục mịt mờ che khuất tầm nhìn. Chiếc trâm cài tóc hoa sứ bằng bạc đã xỉn màu, giờ được cô bé đeo thành mặt dây chuyền, dường như cũng đang nặng trĩu thêm, kéo theo cảm giác u uất trong lòng. Mỗi động tác lau dọn quầy bar của Thảo Nhi đều chậm chạp, thiếu sức sống, như một con robot bị rút cạn pin, chỉ hoạt động theo quán tính. Cô bé cứ như vậy, nửa muốn co mình lại thành một khối, nửa lại cố gắng tỏ ra bình thường, nhưng cái “vibe” sợ hãi thì cứ toát ra không thể giấu được. Đúng là “PTSD” của dân trừ tà nghiệp dư mà, mới một đêm thôi mà đã “level up” nỗi sợ hãi lên tầm cao mới rồi.
Diệp Phi đứng dựa lưng vào quầy bar, hai tay khoanh trước ngực, ánh mắt sâu thẳm nhìn ra ngoài cửa sổ, xuyên qua làn sương mù ảo ảnh. Chiếc vòng gỗ trầm trên cổ tay anh, vốn dĩ đã tỏa ra một luồng năng lượng trầm tĩnh, mạnh mẽ, giờ đây lại đang rung động âm ỉ, như một chiếc điện thoại đang nhận tin nhắn “spam” từ thế giới bên kia. Anh cảm nhận rõ sự căng thẳng trong không khí, một sợi dây vô hình đang siết chặt lấy quán cà phê, và cả trái tim Thảo Nhi. Cái cảm giác bị “chấm” này, Diệp Phi biết rõ hơn ai hết. Nó giống như một dấu ấn tử thần, một lời mời gọi không thể từ chối từ những thế lực tà ác. Anh đã từng trải qua, và giờ, “đồ đệ” của anh cũng đang phải đối mặt. Đúng là số phận trêu ngươi, muốn “phê” một ly cà phê yên bình cũng khó.
“Đừng nhìn ra ngoài. Cứ làm việc của con. Chú ở đây.” Diệp Phi khẽ nói, giọng trầm ấm nhưng đầy kiên định. Anh không quay đầu lại, nhưng ánh mắt anh vẫn như có thể nhìn thấu mọi thứ, kể cả nỗi sợ hãi đang gặm nhấm Thảo Nhi. Anh biết, cái việc nhìn thẳng vào thứ đang “nhìn” mình là một sai lầm chết người đối với người mới “nhập môn” linh cảm. Giống như mở cửa cho ma vào nhà vậy. Mà cái “ma” lần này, không phải loại “ma cỏ” tầm thường, mà là “trùm cuối” đang “farm” kinh nghiệm, “level up” mỗi ngày. Diệp Phi thở dài, số phận của anh cứ như một bộ phim “drama” dài tập, không có hồi kết, và giờ còn kéo theo cả “đồ đệ” vào vòng xoáy này nữa. Đúng là “nghiệp quật” không chừa một ai.
***

Truyện Cà phê xem bói Trừ Tà - Chiếc Bùa Hộ Mệnh Của Diệp Phi - Ảnh minh họa phân cảnh 1

Trong căn phòng nhỏ phía sau quán cà phê “Phê”, một không gian đơn giản đến mức tối giản, nhưng lại mang một vẻ linh thiêng khó tả. Trên chiếc bàn gỗ cũ kỹ, vài vật phẩm tâm linh đơn giản được đặt ngay ngắn: một chén nước thanh tẩy, một lọ chu sa, và một cây nến đã cháy dở. Diệp Phi ngồi đó, không có vẻ uể oải thường ngày, thay vào đó là sự tập trung cao độ, đôi mắt sâu thẳm như hút hết ánh sáng xung quanh. Anh đặt một mảnh gỗ trầm nhỏ, chưa hề chạm khắc, lên mặt bàn. Mảnh trầm có màu nâu sẫm, vân gỗ đẹp mắt, tỏa ra một mùi hương dịu nhẹ, thanh khiết, như một lời hứa về sự bình yên. Đây là một mảnh trầm quý hiếm, đã được anh cất giữ từ rất lâu, dự định dùng cho những dịp đặc biệt, hoặc khi “cần buff” cho bản thân. Ai dè, giờ lại phải dùng để “buff” cho “đồ đệ”.
Anh lấy ra một con dao khắc nhỏ, lưỡi dao sắc bén ánh lên vẻ lạnh lẽo. Từng nhát dao của Diệp Phi đều tỉ mỉ, dứt khoát, nhưng lại chứa đựng sự nhẹ nhàng đến lạ lùng. Không phải là khắc hoa văn phức tạp, mà là một biểu tượng bí ẩn, hình dáng đơn giản nhưng mang ý nghĩa sâu xa về sự trấn yểm và bảo hộ. Mỗi nhát dao lướt qua, một phần tinh thần lực của anh lại được truyền vào mảnh gỗ, như những sợi tơ vô hình kết nối hai vật thể. Mồ hôi lấm tấm trên trán Diệp Phi, không phải vì nóng, mà vì sự tiêu hao năng lượng khủng khiếp. Cái cảm giác này, giống như đang “xả skill ultimate” mà không có “mana regen” vậy.
Chiếc vòng trầm trên cổ tay anh bắt đầu nóng lên, không phải kiểu ấm áp dễ chịu, mà là một sự nóng rực, như có lửa đốt từ bên trong. Sau đó, nó nhói lên dữ dội, một cảm giác đau đớn xuyên thấu, như thể chính linh hồn anh đang bị rút cạn. Nó đang truyền năng lượng, truyền một phần sức mạnh của anh vào mảnh gỗ nhỏ bé kia. Diệp Phi nhắm mắt lại, đặt mảnh trầm vào lòng bàn tay, lẩm nhẩm những lời chú cổ xưa mà chỉ mình anh nghe thấy. Giọng anh trầm thấp, âm vang trong căn phòng tĩnh mịch, mỗi từ ngữ đều mang theo sức mạnh của ngàn năm tích tụ. Một luồng sáng mờ ảo, màu vàng nhạt, bao bọc lấy mảnh trầm, khiến nó lấp lánh như một viên ngọc quý. Năng lượng từ chiếc vòng trầm của anh chảy mạnh hơn, khiến anh khẽ rùng mình, cơ thể như bị một bàn tay vô hình vắt kiệt. “Đúng là \’pay to win\’ đồ đệ mà tốn \’HP\’ với \’MP\’ quá trời đất ơi,” anh tự giễu trong đầu, cảm nhận sự mệt mỏi ập đến như một cơn sóng thần.
Khi nghi lễ kết thúc, mảnh trầm nhỏ đã được khắc thành hình một biểu tượng bí ẩn, đơn giản nhưng mạnh mẽ, như một con mắt đang nhắm nghiền để bảo vệ. Chiếc vòng trầm trên cổ tay Diệp Phi đột ngột nguội lạnh, thậm chí có vẻ mờ đi một chút, như thể đã mất đi một phần linh khí. Anh thở hắt ra, một hơi thở dài mang theo cả sự kiệt sức và một chút nhẹ nhõm. Gương mặt anh tái đi, gò má hóp lại, và đôi mắt sâu thẳm giờ càng thêm trũng sâu, như thể anh vừa trải qua một trận chiến sinh tử.
“Thằng nhóc… mày phải mạnh mẽ hơn thế này…” Diệp Phi tự nhủ trong đầu, giọng nói nội tâm khàn đặc. “Vì đồ đệ của mày. Vì Đà Nẵng. Đây là tất cả những gì chú có thể làm cho con lúc này, đồ đệ. Mong là đủ \’buff\’ cho con bé vượt qua \’mid game\’ này.” Anh biết, chiếc bùa này chỉ là một sự hỗ trợ, một lá chắn tạm thời. Cuộc chiến thực sự vẫn còn ở phía trước, và Thảo Nhi, đồ đệ của anh, sẽ phải tự mình đối mặt với nhiều điều hơn thế. Anh không thể mãi mãi là người bảo vệ cô bé khỏi mọi thứ. Anh phải dạy cô bé cách tự bảo vệ mình, cách “sinh tồn” trong thế giới tâm linh đầy rẫy “quái vật” và “boss” này.
***

Truyện Cà phê xem bói Trừ Tà - Chiếc Bùa Hộ Mệnh Của Diệp Phi - Ảnh minh họa phân cảnh 2

Buổi chiều cùng ngày, quán cà phê “Phê” vẫn tĩnh lặng, nhưng không khí đã có phần ấm áp hơn một chút, như thể mặt trời đã cố gắng xuyên qua màn sương để ban phát chút hơi ấm cho trần gian. Diệp Phi bước ra từ căn phòng phía sau, gương mặt anh vẫn còn chút mệt mỏi, nhưng ánh mắt đã trở lại vẻ kiên định, sâu thẳm thường ngày. Anh cầm trên tay chiếc bùa trầm nhỏ, giờ đã được xỏ một sợi dây lụa đỏ thắm, trông như một món trang sức bình thường, không hề mang vẻ huyền bí hay đáng sợ.
Thảo Nhi vẫn ngồi thẫn thờ ở một góc quán, tay vẫn lau dọn ly tách, nhưng ánh mắt thì cứ nhìn xa xăm, vẻ lo âu chưa hề vơi bớt. Cô bé cứ như một bức tượng đang cố gắng “cosplay” người bình thường, nhưng cái “vibe” sợ hãi thì vẫn cứ “leak” ra không thể kiểm soát.
Diệp Phi lại gần, đặt tay lên vai Thảo Nhi. Cô bé giật mình ngẩng lên, đôi mắt mở to, ánh lên sự ngạc nhiên khi thấy vẻ mặt có phần nghiêm túc của chú Phi.
“Đồ đệ, đây là bùa hộ mệnh.” Diệp Phi nói, giọng trầm ấm, đầy quan tâm, khác hẳn với vẻ cộc cằn thường ngày. “Nó được làm từ gỗ trầm, mang theo năng lượng của chú. Nó sẽ bảo vệ con khỏi những thứ tà ác, giúp con bình tâm hơn.”
Thảo Nhi nhìn chiếc bùa trầm nhỏ trong tay Diệp Phi, rồi lại nhìn khuôn mặt gầy gò của anh. “Chú… chú tự làm ạ?” Cô bé hỏi, trong giọng nói pha lẫn sự ngạc nhiên và cả chút xúc động. Cô bé có thể cảm nhận được một luồng năng lượng dịu nhẹ, ấm áp tỏa ra từ chiếc bùa, khác hẳn với cái lạnh lẽo, buồn bã của chiếc trâm hoa sứ.
“Ừ.” Diệp Phi khẽ gật đầu. “Chiếc trâm hoa sứ giúp con cảm nhận thế giới bên kia một cách an toàn. Nó là \’radar\’ của con. Còn chiếc bùa này, nó sẽ là lá chắn, là mỏ neo tinh thần của con. Dù con có thấy gì, nghe gì, nó sẽ giữ con lại, không cho phép những thứ đó chạm vào con. Nó là \’anti-debuff item\’ của con đó, đồ đệ.” Anh giải thích, cố gắng dùng những từ ngữ đơn giản nhất để Thảo Nhi có thể hiểu.

Truyện Cà phê xem bói Trừ Tà - Chiếc Bùa Hộ Mệnh Của Diệp Phi - Ảnh minh họa phân cảnh 3

Thảo Nhi rụt rè đón lấy chiếc bùa trầm. Ngay khi chạm vào, một luồng năng lượng ấm áp, trầm tĩnh như dòng suối mát lành lan tỏa khắp cơ thể cô bé. Sự sợ hãi đang giằng xé trong lòng Thảo Nhi dần dịu đi, như một làn khói tan biến vào không trung, thay vào đó là cảm giác an toàn và được che chở. Cô bé cảm thấy như có một bàn tay vô hình đang ôm lấy mình, xoa dịu mọi nỗi lo âu. “Con… con cảm thấy ấm hơn rồi, chú Phi. Con không còn sợ hãi như vừa nãy nữa.” Thảo Nhi nói, nét mặt dần giãn ra, một nụ cười nhẹ nhõm hiếm hoi nở trên môi. Đôi mắt cô bé giờ đây không còn vẻ hoang mang, mà ánh lên sự tin tưởng tuyệt đối vào người sư phụ bất đắc dĩ của mình. Cô bé cẩn thận đeo chiếc bùa vào cổ, cạnh chiếc trâm hoa sứ, như hai người bạn đồng hành mới.
“Tốt.” Diệp Phi nhìn thấy sự thay đổi trên gương mặt Thảo Nhi, lòng anh cũng nhẹ nhõm phần nào. “Luôn mang theo nó. Và hãy nhớ, dù có chuyện gì xảy ra, chú sẽ luôn ở bên con. Chúng ta là \’team\’ mà, đúng không đồ đệ?”
Thảo Nhi gật đầu mạnh mẽ, ánh mắt kiên định hơn bao giờ hết. “Vâng, chú Phi. Con sẽ không làm chú thất vọng. Con sẽ cố gắng học hỏi, để chú không phải chiến đấu một mình nữa.” Lời nói của cô bé không còn sự run rẩy, mà thay vào đó là một quyết tâm sắt đá. Cô bé đã chấp nhận số phận “đồ đệ trừ tà” của mình, không còn hoảng sợ hay muốn chạy trốn nữa. Giờ đây, cô bé muốn trở thành một phần của cuộc chiến này, một đồng đội thực sự của chú Phi.
***
Chạng vạng tối, ánh nắng cuối cùng của ngày đã hoàn toàn biến mất, nhường chỗ cho ánh đèn đường mờ ảo hắt xuống con hẻm nhỏ. Quán cà phê “Phê” chìm trong một không khí yên bình đến lạ lùng, một sự bình yên tạm thời, như chính cái tên của nó. Diệp Phi đứng bên cửa sổ, nhìn ra ngoài, nơi con hẻm dần chìm vào bóng tối, và những ánh đèn bắt đầu bật sáng lung linh, huyền ảo.
Anh quay đầu nhìn Thảo Nhi. Cô bé đang loay hoay sắp xếp lại ly tách trên quầy bar, động tác giờ đã nhanh nhẹn và tự tin hơn rất nhiều. Trên cổ cô bé, chiếc bùa trầm nhỏ màu nâu sẫm nằm cạnh chiếc trâm hoa sứ bạc xỉn màu, cả hai cùng lấp lánh dưới ánh đèn, như hai vệ thần nhỏ đang âm thầm bảo vệ. Thảo Nhi giờ đây không còn vẻ nhợt nhạt, sợ hãi, mà thay vào đó là một sự bình tĩnh đáng kinh ngạc, đôi khi còn ngân nga khe khẽ một điệu nhạc nào đó. Đúng là “buff” hiệu quả hơn cả “energy drink” của người phàm.
Chiếc vòng trầm trên cổ tay Diệp Phi giờ đây không còn nhói đau hay lạnh lẽo. Nó tỏa ra một luồng năng lượng trầm tĩnh, mạnh mẽ, như chính sự chấp nhận và quyết tâm của anh. Anh biết, đây là sự yên bình trước bão. Một làn gió lạnh thoáng qua khung cửa, mang theo mùi hoa sứ thoang thoảng, ngọt ngào nhưng lạnh lẽo đến rợn người, như một lời nhắc nhở về sự hiện diện không ngừng của Bác Sĩ Cương, kẻ đang rình rập trong bóng tối. Diệp Phi khẽ nhíu mày, nhưng ánh mắt anh vẫn kiên định, không hề nao núng.
“Bác Sĩ Cương… hắn đã ‘chấm’ đồ đệ của mình.” Diệp Phi tự nhủ trong đầu, giọng nói nội tâm giờ đây không còn vẻ uể oải, mà tràn đầy sự quyết đoán. “Hắn muốn lợi dụng năng lực của con bé. Nhưng mình sẽ không để yên. Chiếc bùa này chỉ là khởi đầu. Con bé sẽ phải học cách tự bảo vệ mình, và mình sẽ dạy con bé. Cuộc chiến này sẽ khó khăn hơn mình nghĩ, giống như ‘hard mode’ của một game ‘survival horror’. Nhưng mình sẽ chiến đấu. Vì Đà Nẵng, vì đồ đệ của mình, và vì tất cả những linh hồn oan khuất. Số phận ‘trùm cuối’ của mình đúng là không thể ‘né’ được rồi. Thôi thì, ‘game on’, Bác Sĩ Cương!”
Anh thở ra một hơi dài, không còn là sự mệt mỏi, mà là sự chấp nhận và sẵn sàng. Diệp Phi quay lại quầy bar, bắt đầu pha một tách cà phê mới. Hương cà phê thơm ngát lan tỏa, xua đi chút lạnh lẽo còn vương vấn trong không khí, như một lời hứa về một bình minh mới, dù có giông bão đến đâu đi chăng nữa.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8