Đệ Tử Ta Gây Họa Khắp Nơi, Sư Tôn Đành Phải Vô ĐịchChương 4: Lệnh Xuống Núi: Tích Công Đức Hay Gây Họa?
Ánh nắng ban mai xuyên qua tán lá cổ thụ, rắc những đốm vàng lấp lánh xuống phiến đá lớn giữa vườn linh thảo. Mùi đất ẩm và linh khí thoang thoảng, xen lẫn chút dư vị khét lẹt từ “phù chú” của Mộ Linh Nhi đêm qua. Giữa không gian tưởng chừng yên bình ấy, ba bóng người đang lén lút di chuyển, ánh mắt láo liên như những con chuột sa bẫy, cố gắng không tạo ra bất kỳ tiếng động nào có thể đánh thức “ác quỷ” đang ngủ.
Lạc Vân Phong, với thân hình vạm vỡ nhưng giờ lại khom lưng rón rén, tay ôm chặt một túi hành lý đơn sơ. Hắn thì thầm, giọng khẽ đến mức chỉ có thể nghe thấy tiếng gió xào xạc qua kẽ răng: “Sư muội, Linh Nhi, nhanh lên. Sư Tôn còn đang ngủ bù. Chúng ta phải tìm Tiểu Thanh trước khi Người thức dậy. Lần này mà bị bắt quả tang thì có mà chép phạt đến sang năm cũng chưa xong!”
Tư Không Nguyệt, yểu điệu là thế nhưng lúc này lại thoăn thoắt hơn bất kỳ ai. Nàng vừa xếp chồng giấy chép phạt đã bị giấu vội vàng dưới một gốc cây linh thụ, vừa liếc nhìn về phía gốc cây cổ thụ nơi Thanh Huyền Lão Tổ thường ngủ. Vẻ mặt nàng là sự kết hợp giữa lo lắng và một chút… phấn khích. “Sư huynh nói đúng. Lần này không phải một ngàn lần chép phạt đâu, có khi là chép đến khi nào linh khí kiệt quệ mới thôi.” Nàng quay sang Mộ Linh Nhi, người đang lóng ngóng ôm chặt con Tiểu Bạch Thỏ trắng muốt, đôi mắt to tròn vẫn còn ngái ngủ và hơi sợ sệt. “Linh Nhi, con làm gì mà chậm chạp thế? Nhanh tay lên!”
Mộ Linh Nhi, trong lúc luống cuống, lại vô tình làm rơi cây bút lông xuống nền đá. “Cạch!” Một âm thanh nhỏ nhưng trong không gian tĩnh mịch của Thanh Huyền Phong lúc này lại vang vọng như tiếng trống trận.
Ba đệ tử giật mình, đồng loạt nín thở, người cứng đờ như pho tượng. Trái tim Lạc Vân Phong đập thình thịch trong lồng ngực, cảm giác như nó sắp nhảy ra ngoài. Tư Không Nguyệt nhắm chặt mắt, trong đầu đã hiện lên vô số kịch bản “chết chóc” dưới tay Sư Tôn. Còn Mộ Linh Nhi thì nước mắt đã lưng tròng, môi mím chặt, con Tiểu Bạch Thỏ trong lòng cũng run lẩy bẩy theo chủ nhân.
“Sư muội! Cẩn thận một chút!” Lạc Vân Phong thì thầm, giọng đầy trách móc nhưng cũng không dám lớn tiếng.
Tư Không Nguyệt khẽ lườm Mộ Linh Nhi, trong lòng thầm rủa: *Trời đất ơi, con bé này đúng là “tạ” của sư môn mà!* Nàng cố gắng trấn tĩnh bản thân, nhưng toàn thân vẫn căng cứng. “Linh Nhi, con làm gì vậy? Sư Tôn mà thức dậy thì chúng ta chết chắc!”
“Muội… muội xin lỗi sư tỷ, sư huynh…” Mộ Linh Nhi lí nhí, giọng run run như con mèo con bị ướt mưa. Nàng cúi gằm mặt, không dám nhìn thẳng vào hai người kia.

Không khí đặc quánh sự sợ hãi và chờ đợi. Một giây trôi qua dài như một thế kỷ. Hai giây… ba giây… Mọi thứ vẫn tĩnh lặng. Ba đệ tử khẽ thở phào nhẹ nhõm, thầm nghĩ: *Chắc Sư Tôn ngủ say quá, không nghe thấy gì đâu.*
Nhưng đúng lúc đó, một bóng người lười biếng từ từ xuất hiện từ phía gốc cây cổ thụ. Không phải một cú “jump scare” bất ngờ, mà là một sự xuất hiện chậm rãi, từ tốn, như thể hắn đang bị ai đó kéo lê ra khỏi giấc mộng đẹp. Thanh Huyền Lão Tổ, vẫn với bộ đạo bào cũ kỹ màu xám tro, râu tóc lơ thơ búi củ tỏi lệch lạc, từ từ mở mắt. Hắn ngáp một cái thật dài, dụi mắt, rồi nhìn chằm chằm vào ba đệ tử đang cứng đờ như pho tượng, mặt cắt không còn một hạt máu.
Ánh mắt hắn lim dim, nửa tỉnh nửa mơ, nhưng lại có một thứ uy áp vô hình khiến ba đệ tử cảm thấy như bị tảng đá đè nặng. Không phải do tiếng bút rơi, mà là do sự hỗn loạn cảm xúc, cái “năng lượng toxic” của ba con người đang lén lút kia đã vô tình làm phiền đến giấc ngủ ngàn năm của hắn.
Hắn chống cây gậy mục nát, bước từng bước chậm rãi về phía chúng, mỗi bước đi đều như giáng một búa tạ vào trái tim đang đập loạn xạ của ba đệ tử. Hắn dừng lại trước mặt chúng, ánh mắt quét qua những chồng giấy chép phạt bị giấu vội dưới gốc cây, rồi nhìn thẳng vào từng đứa. Một nụ cười nửa miệng, đầy ẩn ý, xuất hiện trên khóe môi hắn.
“Ồ… Sáng sớm tinh mơ mà đã tụ tập đông đủ thế này à? Lão già này cứ tưởng mấy đứa đang cố gắng chép phạt để sớm được tha tội chứ…” Giọng Thanh Huyền Lão Tổ lười biếng đến cùng cực, nhưng lại mang theo một sự châm chọc sắc bén, khiến ba đệ tử càng thêm hoảng sợ.
Lạc Vân Phong mặt tái mét, lắp bắp không thành lời: “Sư… Sư Tôn… Chúng con… chúng con…” Hắn không biết phải giải thích thế nào, mọi lời nói đều mắc kẹt trong cổ họng.
Tư Không Nguyệt cố gắng trấn tĩnh, nhưng giọng nàng vẫn run run như sắp khóc: “Sư Tôn… Người… Người dậy sớm vậy ạ?” *Dậy sớm cái đầu nhà ngươi! Rõ ràng là bị chúng ta làm phiền mới dậy chứ!* Nàng thầm rủa chính mình.
Thanh Huyền Lão Tổ liếc Tư Không Nguyệt, nhếch mép. “Dậy sớm à? Ngươi nghĩ ta muốn dậy lắm sao? Chẳng qua là… cái nguồn năng lượng toxic từ các ngươi nó cứ lan tỏa khắp núi, làm lão già này không tài nào ngủ ngon được.” Hắn đưa tay lên day day thái dương, vẻ mặt đầy sự mệt mỏi, bất đắc dĩ. “Mùi khét của vụ cháy hôm qua vẫn còn vương vấn trong không khí, còn cái dư vị Lôi nguyên tố… Haiz, phiền phức.” Hắn thở dài thườn thượt, như thể cuộc đời hắn chỉ toàn là chuỗi ngày bị đám đệ tử này “tra tấn”.

Mộ Linh Nhi, không chịu nổi áp lực, nước mắt lưng tròng: “Sư Tôn… Muội… muội không cố ý…”
“Thôi được rồi, được rồi.” Thanh Huyền Lão Tổ phất tay áo, vẻ mặt bất đắc dĩ đến tột độ. “Không cố ý thì cũng đã gây ra rồi. Nhìn mấy cái mặt thảm hại của các ngươi kìa, lão già này nhìn còn muốn ngủ gật thêm mấy trăm năm nữa.” Hắn lắc đầu, như thể đang xem một vở kịch dở hơi.
Ba đệ tử cúi gằm mặt, không dám ngẩng lên. Chúng cảm thấy tội lỗi chồng chất, vừa sợ hãi vừa xấu hổ. Chép phạt thì còn có cơ hội sửa sai, chứ làm Sư Tôn mất ngủ thì… hậu quả khó lường.
Thanh Huyền Lão Tổ bỗng nhiên thay đổi giọng điệu, nhưng vẫn giữ vẻ lười biếng. “Ta ngửi thấy… à không, ta cảm thấy… dưới chân núi có vẻ đang rất… ồn ào. Có vẻ có vài tên yêu ma ngu ngốc nào đó đang quấy phá sự yên bình của vùng đất này.” Hắn liếc nhìn ra xa, về phía chân núi, ánh mắt mơ hồ như đang nhìn xuyên qua vạn vật. “Lão già này vốn dĩ muốn ẩn mình, không muốn động tay động chân. Nhưng nhìn các ngươi ngồi đây chép phạt, chép đến bao giờ mới xong? Chi bằng…”
Ba đệ tử ngẩng đầu lên, ánh mắt đầy nghi hoặc xen lẫn một tia hy vọng mong manh. *Sư Tôn định làm gì đây? Có phải Người muốn tha cho chúng ta không?*
Thanh Huyền Lão Tổ nhìn ba đệ tử, ánh mắt lóe lên một tia sáng khó hiểu, như thể hắn vừa nghĩ ra một trò đùa tinh quái. “Xuống núi đi. Đi mà tích công đức. Trừ yêu diệt ma, giúp đỡ dân lành. Làm cho cái danh tiếng Thanh Huyền Phong của ta đỡ bị bôi nhọ bởi mấy đứa gây họa như các ngươi.” Hắn dừng lại một chút, rồi thêm vào một cách bâng quơ: “Cũng tiện thể… đi tìm cái con rồng nhỏ ngu ngốc của ta về. Nó chắc cũng chán cái mùi phiền phức của các ngươi nên bỏ đi rồi.”
“Sư Tôn?!” Ba đệ tử đồng loạt thốt lên, mắt mở to kinh ngạc. Chúng không thể tin vào tai mình. Sư Tôn không những không phạt, mà còn cho chúng xuống núi? Lại còn… đi tìm Tiểu Thanh nữa chứ!
“Nhưng nhớ cho kỹ.” Thanh Huyền Lão Tổ thở dài, xua tay như thể đang đuổi ruồi. “Tuyệt đối không được gây thêm phiền phức. Đừng có để ta phải lết xác xuống núi dọn dẹp cho các ngươi. Lần nào dọn rác xong ta cũng mệt chết đi được. Tự mà giải quyết. Nếu không… đừng trách lão già này nặng tay.” Hắn đưa tay lên xoa thái dương, vẻ mặt như thể đã quá mệt mỏi với cuộc đời, với đám đệ tử “chuyên nghiệp gây họa” này.

Ba đệ tử nhìn nhau, từ kinh ngạc chuyển sang mừng rỡ khó tin. Đây chẳng phải là “phép màu” sao? Cứ tưởng sẽ bị phạt nặng, ai dè lại được “ân xá” còn được đi “du lịch” nữa chứ!
Lạc Vân Phong là người đầu tiên bừng tỉnh, vẻ mặt hớn hở khó che giấu. Hắn không nghĩ nhiều về những lời cảnh báo của Sư Tôn, mà chỉ thấy cơ hội được giải thoát khỏi án phạt và được đi tìm Tiểu Thanh. “Sư Tôn đã đồng ý rồi! Chúng ta có thể xuống núi!”
Tư Không Nguyệt nhếch mép cười, ánh mắt nàng lóe lên sự tinh ranh quen thuộc. Nàng nắm tay Lạc Vân Phong, giọng có chút phấn khích không che giấu được: “Sư huynh, nhanh lên! Chúng ta phải tìm Tiểu Thanh về, rồi còn đi… tích công đức!” Nàng cố tình nhấn mạnh từ “tích công đức” với vẻ mặt giả tạo, nhưng trong đầu đã hiện lên vô số kế hoạch “tích công đức” theo cách riêng của mình.
Mộ Linh Nhi thì nhảy cẫng lên, ôm chặt Tiểu Bạch Thỏ, quên béng đi nỗi sợ hãi ban nãy. “Chúng ta đi tìm Tiểu Thanh! Đi chơi!” Tiếng reo vui của cô bé vang vọng khắp vườn linh thảo, như một bản nhạc chào mừng cho chuyến phiêu lưu sắp tới. Trong đầu cô bé đã hiện lên hình ảnh những món ăn ngon dưới núi, những linh thú mới để chơi đùa.
Lạc Vân Phong nhìn hai sư muội, vẻ mặt nghiêm túc hơn một chút. Hắn vẫn còn nhớ lời dặn dò “nặng tay” của Sư Tôn. “Các sư muội nhớ lời Sư Tôn dặn. Tuyệt đối không được gây thêm rắc rối. Lần này chúng ta phải cẩn thận hết sức.”
Tư Không Nguyệt khẽ cười khẩy, ánh mắt liếc về phía gốc cây nơi Sư Tôn vừa biến mất. “Sư huynh yên tâm. Muội và Linh Nhi sẽ ngoan ngoãn. Chúng ta chỉ đi tích công đức thôi mà.” *Chỉ là tích công đức thôi, chứ không phải gây họa đâu. À mà, tích công đức có khi lại vô tình gây ra họa lớn hơn ấy chứ!* Nàng thầm nghĩ, nụ cười trên môi càng thêm phần ranh mãnh.
Mộ Linh Nhi gật đầu lia lịa, vẻ mặt ngây thơ không chút giả dối. “Vâng! Muội sẽ ngoan! Muội sẽ không làm gì cả!” Cô bé hứa chắc nịch, hoàn toàn không ý thức được rằng chính sự “không làm gì cả” của mình đôi khi lại là nguyên nhân của những thảm họa lớn nhất.
Ba đệ tử nhanh chóng thu dọn hành lý đơn giản, chuẩn bị rời Thanh Huyền Phong. Chúng trao đổi ánh mắt đầy hy vọng, phấn khích và một chút sợ hãi mơ hồ về những điều sắp xảy ra. Chúng tin rằng mình sẽ “ngoan ngoãn”, sẽ “tích công đức”, sẽ tìm được Tiểu Thanh mà không làm phiền Sư Tôn. Một niềm tin ngây thơ, đáng yêu, nhưng cũng đầy bi kịch.
Thanh Huyền Lão Tổ, đã quay lại gốc cây cổ thụ của mình, lại lim dim ngủ gật. Hắn vắt vẻo trên cành cây mục, cây gậy dựa vào thân, như một bức tượng sống. Một nụ cười nhẹ, khó thấy, thoáng qua trên môi hắn. Hắn không ngủ say như vẻ bề ngoài, mà đang lắng nghe tiếng bước chân dần xa của đám đệ tử.
“Haiz… Cuối cùng cũng được yên tĩnh một thời gian.” Hắn lẩm bầm trong giấc ngủ, giọng thầm thì, nhưng lại mang theo một sự mệt mỏi sâu sắc. “Hy vọng chúng nó không phá nát cả cái Âu Lạc Thần Châu này… Ta chỉ muốn ngủ thôi mà…”
Tiếng bước chân của ba đệ tử dần xa, mất hút trong sương sớm bao phủ con đường mòn xuống núi. Thanh Huyền Phong lại chìm vào sự yên tĩnh quen thuộc, một sự yên tĩnh mà Thanh Huyền Lão Tổ đã hằng mong mỏi. Nhưng lần này, sự yên tĩnh ấy mang theo một dự cảm về những tai họa sắp ập đến, không chỉ cho Thanh Huyền Phong, mà còn cho cả Âu Lạc Thần Châu rộng lớn. Và tất cả, chỉ vì một vị Sư Tôn quá lười biếng, muốn được ngủ yên.