Đệ Tử Ta Gây Họa Khắp Nơi, Sư Tôn Đành Phải Vô Địch
Chương 5: Bước Chân Đầu Tiên Vào Nhân Thế

Cập nhật lúc: 2026-07-17 15:32:04 | Lượt xem: 6

Tiếng bước chân của ba đệ tử dần xa, mất hút trong sương sớm bao phủ con đường mòn xuống núi. Thanh Huyền Phong lại chìm vào sự yên tĩnh quen thuộc, một sự yên tĩnh mà Thanh Huyền Lão Tổ đã hằng mong mỏi. Nhưng lần này, sự yên tĩnh ấy mang theo một dự cảm về những tai họa sắp ập đến, không chỉ cho Thanh Huyền Phong, mà còn cho cả Âu Lạc Thần Châu rộng lớn. Và tất cả, chỉ vì một vị Sư Tôn quá lười biếng, muốn được ngủ yên.
**SCENE 1: RỜI NÚI VÀ CẢM NHẬN NHÂN GIAN**
Sương sớm vẫn còn vương vấn trên những tán lá, nhưng ba bóng người đã lướt đi thoăn thoắt trên con đường mòn. Lạc Vân Phong dẫn đầu, đôi mắt cảnh giác quét qua từng lùm cây, từng tảng đá. Hắn di chuyển nhanh, thận trọng, mỗi bước chân đều nhẹ như không, khác hẳn vẻ bốc đồng thường ngày. Phía sau, Tư Không Nguyệt uyển chuyển như một bóng ma, quạt lụa khẽ ve vẩy, ánh mắt sắc sảo không ngừng đánh giá mọi thứ xung quanh. Mộ Linh Nhi líu ríu theo sau, ôm chặt con Tiểu Bạch Thỏ trắng muốt. Ánh mắt cô bé to tròn, tò mò, không ngừng đảo quanh.
Không khí thay đổi rõ rệt. Linh khí dày đặc, thuần khiết trên đỉnh Thanh Huyền Phong dần nhạt đi, nhường chỗ cho mùi đất ẩm, mùi lá mục và hương hoa dại. Tiếng gió rít qua kẽ lá, tiếng chim hót líu lo, tiếng suối chảy róc rách. Tất cả đều chân thực đến lạ lùng, như một thế giới hoàn toàn mới.
“Sư muội, Linh Nhi, cẩn thận.” Lạc Vân Phong thì thầm, giọng căng thẳng. “Sư Tôn dặn rồi, không được gây thêm phiền phức. Nhớ lời dặn của Sư Tôn.”
Tư Không Nguyệt nhếch mép, khẽ cười khẩy. “Sư huynh lo xa quá. Sư Tôn còn đang ngủ mơ màng, làm sao biết chúng ta làm gì dưới này? Hơn nữa, chúng ta đi tìm Tiểu Thanh là chính sự.” Nàng nháy mắt, vẻ tinh ranh không hề che giấu.
Mộ Linh Nhi đột nhiên hít hà một hơi thật sâu. Đôi mắt tròn xoe sáng rực. “Bên ngoài có gì vui không sư huynh, sư tỷ? Có đồ ăn ngon không?” Cô bé chỉ tay về phía xa, nơi một làn khói trắng mờ ảo đang bay lên. Mùi khói bếp thoang thoảng, xen lẫn hương vị lạ lẫm, kích thích dạ dày cô bé.
“Linh Nhi!” Lạc Vân Phong thở dài. “Đừng nghĩ đến ăn. Chúng ta phải tìm Tiểu Thanh trước.” Hắn lắc đầu, bất lực trước sự ham ăn của sư muội.
Tư Không Nguyệt cũng khẽ nhíu mày. Nàng không nghe thấy mùi, nhưng thính giác của nàng lại bắt được những âm thanh lạ lùng. Tiếng người nói chuyện, tiếng cười đùa, tiếng nhạc cụ… Tất cả đều hỗn tạp, ồn ào, khác hẳn sự tĩnh mịch trên núi. “Đúng là… lạ thật.” Nàng lẩm bẩm.
Con đường mòn dần rộng hơn, những dấu chân người và động vật xuất hiện dày đặc. Một vài vật dụng đơn giản bị bỏ lại ven đường: một chiếc gùi tre cũ, một mảnh vải nhuộm màu rực rỡ. Chúng là bằng chứng rõ ràng nhất về sự hiện diện của con người. Linh khí nhân gian, hỗn tạp và yếu ớt hơn, nhưng lại mang một sức sống mãnh liệt, một năng lượng khác biệt mà họ chưa từng trải nghiệm.
**SCENE 2: NGÔI LÀNG LỄ HỘI**

Truyện Đệ Tử Ta Gây Họa Khắp Nơi, Sư Tôn Đành Phải Vô Địch (Câu chuyện hài hước khi sư phụ vốn muốn ẩn mình nhưng vì đồ đệ quá nghịch ngợm, đành phải \

Ba đệ tử ẩn mình sau một lùm cây cổ thụ lớn, nằm ở rìa một khu rừng thưa. Trước mắt họ, một khung cảnh rực rỡ, sống động như một bức tranh vừa được vẽ ra.
Ngôi làng nhỏ yên bình nằm nép mình bên bờ một con sông lớn. Những ngôi nhà sàn đơn sơ bằng gỗ và tre nứa được trang hoàng lộng lẫy. Vải vóc nhiều màu sắc, hoa lá tươi tắn được treo khắp nơi, phấp phới trong gió nhẹ. Trung tâm làng là một sân đất rộng, nơi dân làng đang tụ tập đông đúc.
Tiếng trống đồng vang vọng, trầm hùng và đầy uy lực, hòa cùng tiếng khèn, tiếng sáo réo rắt. Âm thanh rộn ràng, náo nhiệt. Tiếng cười nói, tiếng hò reo vang dội cả một góc trời. Đây rõ ràng là một lễ hội! Những người phụ nữ đội nón lá, váy áo thổ cẩm rực rỡ, uyển chuyển trong điệu múa truyền thống. Những người đàn ông khỏe mạnh múa rồng, con rồng được làm bằng tre và vải, uốn lượn sống động như thật. Hình ảnh chim Lạc, biểu tượng thiêng liêng của Âu Lạc, được trang trí khắp nơi: trên cột cờ, trên vải vóc, thậm chí được khắc trên những chiếc trống đồng nhỏ. Đây là một lễ hội cầu mưa, cầu mùa màng bội thu, tràn đầy niềm tin và hy vọng.
Mộ Linh Nhi là người phản ứng mạnh nhất. Đôi mắt to tròn của cô bé sáng rực, gần như lóa mắt trước cảnh tượng này. Cô bé chỉ tay, giọng phấn khích đến lạc cả đi. “Sư huynh, sư tỷ! Nhìn kìa! Đông vui quá! Có mùi đồ ăn nữa!” Nước dãi của cô bé gần như chảy ra, mùi thơm của bánh nướng, thịt nướng, xôi nếp… tất cả như đang vẫy gọi cô bé.
Tư Không Nguyệt ánh mắt tinh ranh, khẽ nheo lại. Nàng quan sát kỹ lưỡng từng chi tiết. “Thật là thú vị. Người phàm cũng biết tạo ra những thứ náo nhiệt như vậy sao? Có vẻ như chúng ta có thể hỏi thăm tin tức về Tiểu Thanh ở đây.” Nàng thầm đánh giá, đây là một cơ hội tốt để tìm kiếm thông tin, và có lẽ… cũng là một sân khấu tuyệt vời để thử nghiệm vài trò đùa nhỏ.
Lạc Vân Phong nhíu mày. Hắn cảm thấy một luồng linh khí hỗn tạp, yếu ớt bao trùm ngôi làng. Nó khác hoàn toàn với sự thuần khiết của Thanh Huyền Phong. Nhưng sâu thẳm trong đó, hắn lại cảm nhận được một thứ năng lượng khác, mạnh mẽ và ấm áp: “Hương Hỏa Niềm Tin” tỏa ra từ các miếu thờ nhỏ trong làng, từ những bàn thờ tổ tiên được người dân thành kính đặt ở mỗi căn nhà. “Linh khí hỗn tạp quá. Nhưng đúng là… khác biệt.” Hắn lẩm bẩm, trong lòng không khỏi tò mò. Hắn vẫn giữ vẻ cảnh giác, nhưng sự nhiệt huyết trong hắn cũng đang dần trỗi dậy.
**SCENE 3: LẠC VÀO LỄ HỘI**
Không chần chừ, ba đệ tử hòa mình vào dòng người. Chúng cố gắng giả vờ là những người bình thường, nhưng ngoại hình thanh thoát và khí chất đặc biệt của họ vẫn khiến một vài dân làng tò mò liếc nhìn.
Lạc Vân Phong đi giữa đám đông, cố gắng giữ vẻ bình tĩnh. Hắn quan sát xung quanh, tìm kiếm bất kỳ dấu vết nào của Tiểu Thanh. Bỗng, hắn thấy một ông lão gầy gò, râu tóc bạc phơ đang bị ba gã thanh niên vạm vỡ vây quanh. Chúng lớn tiếng quát tháo, đòi tiền mua hàng. Ông lão run rẩy, túi tiền trống rỗng.
“Này!” Lạc Vân Phong không chịu nổi cảnh bất bình. Hắn bước thẳng tới, giọng nói dứt khoát. “Sao các ngươi lại ức hiếp người già?” Hắn vô tình phát ra một chút uy áp từ Khải Huyết Cảnh đỉnh phong. Dù chỉ là một chút, nhưng đối với người phàm, nó như một ngọn núi đè nặng. Ba gã thanh niên mặt mày tái mét, lắp bắp lùi lại, tưởng hắn là quan chức hay một hiệp khách giang hồ lừng danh. Chúng vội vàng bỏ chạy.
Ông lão kinh ngạc, đôi mắt mở to nhìn Lạc Vân Phong như nhìn thấy thần tiên. “Cảm… cảm ơn thiếu hiệp! Cảm ơn ân nhân đã cứu mạng!” Ông lão vội vàng cúi đầu. Lạc Vân Phong gãi đầu, không hiểu tại sao họ lại sợ hãi đến vậy. Hắn chỉ nghĩ mình đã làm một việc tốt, đúng với bản tính chính trực của mình. “Không có gì, lão trượng.” Hắn đáp, vẫn còn chút ngây ngô.

Truyện Đệ Tử Ta Gây Họa Khắp Nơi, Sư Tôn Đành Phải Vô Địch (Câu chuyện hài hước khi sư phụ vốn muốn ẩn mình nhưng vì đồ đệ quá nghịch ngợm, đành phải \

Cách đó không xa, Tư Không Nguyệt đang dạo quanh một quầy hàng bán đồ trang sức thủ công. Những sợi dây chuyền vỏ ốc, vòng tay đá màu sắc rực rỡ thu hút sự chú ý của nàng. Nàng thấy một sợi dây chuyền được làm từ vỏ ngọc trai óng ánh, chạm khắc hình chim Lạc tinh xảo. “Đẹp thật.” Nàng lẩm bẩm. Nàng không có tiền, nhưng điều đó không ngăn được nàng. Nàng mỉm cười với người bán hàng, một bà lão phúc hậu. “Lão bản, sợi dây này thật đẹp.”
Bà lão mỉm cười: “Cô nương có muốn mua không? Giá không đắt đâu.”
Tư Không Nguyệt khẽ gật đầu. Nàng dùng một chút Yểm thuật nhẹ nhàng, chỉ đủ để thao túng suy nghĩ trong chốc lát. “Đã thanh toán rồi, lão bản.” Nàng nói, giọng dịu dàng, rồi ung dung cầm lấy sợi dây chuyền.
Bà lão ngơ ngác gãi đầu, nhìn vào tay mình. “Ơ… có rồi sao? Ta… ta quên mất.” Bà lão lẩm bẩm, không hiểu chuyện gì vừa xảy ra, nhưng trong tâm trí bà, việc Tư Không Nguyệt đã trả tiền là một sự thật hiển nhiên. Tư Không Nguyệt đeo sợi dây chuyền lên cổ, ánh mắt tinh ranh lóe lên vẻ thích thú. Nàng cảm thấy trò đùa nhỏ này thật vui.
Trong khi đó, Mộ Linh Nhi đã bị mùi thơm nồng nàn của bánh nướng dẫn dụ đến một quầy hàng đông đúc nhất. Một người đàn ông trung niên đang nướng bánh trong một lò đất lớn, khói bay nghi ngút, hương thơm lan tỏa khắp nơi.
“Sư tỷ, sư huynh! Nhìn bánh này ngon quá!” Mộ Linh Nhi không kìm được, chạy thẳng đến quầy bánh. Cô bé chỉ tay vào những chiếc bánh đang nướng dở, đôi mắt sáng lấp lánh. “Cho muội một cái!”
Người bán bánh bật cười: “Tiểu muội cứ chờ chút, bánh này phải nướng kỹ mới ngon.”
Mộ Linh Nhi sốt ruột, vô tình chạm tay vào thành lò đất. Một luồng Hỏa Nguyên Tố vô thức, yếu ớt nhưng thuần khiết, bùng phát nhẹ từ lòng bàn tay cô bé. Lò nướng vốn đang cháy âm ỉ bỗng bùng lên một ngọn lửa nhỏ màu xanh lam trong chốc lát, nhưng không hề gây bỏng. Những chiếc bánh trong lò bỗng chín vàng rụm nhanh hơn bình thường, tỏa ra hương thơm nồng nàn hơn gấp bội.
Người bán bánh há hốc mồm kinh ngạc. “Ôi trời! Phép màu! Bánh của ta chín nhanh và thơm hơn bao giờ hết! Có thần linh phù hộ!” Dân làng xung quanh cũng ồ lên kinh ngạc. Họ chen lấn nhau, tranh nhau mua những chiếc bánh “thần kỳ” đó. Mộ Linh Nhi thì chỉ vui vẻ cầm lấy một chiếc bánh nóng hổi, cắn một miếng lớn, hoàn toàn không hề hay biết mình vừa tạo ra một “phép màu” và một “hot trend” ẩm thực mới trong làng.
Cả ngôi làng hoan hỉ, cho rằng đây là điềm lành từ các thần linh, một dấu hiệu của mùa màng bội thu, hay đơn giản là sự may mắn của lễ hội. Những câu chuyện về “thiếu hiệp trừ gian”, “cô nương xinh đẹp biến hóa”, và “tiểu muội thần kỳ làm bánh” nhanh chóng được thêu dệt, lan truyền khắp nơi.
**SCENE 4: MANH MỐI VÀ DỰ CẢM**

Truyện Đệ Tử Ta Gây Họa Khắp Nơi, Sư Tôn Đành Phải Vô Địch (Câu chuyện hài hước khi sư phụ vốn muốn ẩn mình nhưng vì đồ đệ quá nghịch ngợm, đành phải \

Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả dòng sông và những đỉnh núi xa xăm. Ba đệ tử tụ tập lại ở một góc yên tĩnh của làng, gần một miếu thờ nhỏ.
“Thế giới phàm nhân thật kỳ lạ.” Lạc Vân Phong khẽ cau mày, vẫn còn suy nghĩ về chuyện ban chiều. “Họ không biết tiền bạc là gì sao? Ta chỉ giúp đỡ lão nhân kia, mà họ lại sợ hãi đến vậy?” Hắn vẫn giữ vẻ ngây ngô trước những quy tắc xã hội phức tạp của người phàm.
Tư Không Nguyệt xoa cằm, nở nụ cười tinh quái. “Sư huynh ngây thơ quá. Người phàm có những quy tắc riêng của họ. Chúng ta chỉ cần thích nghi thôi.” Nàng khẽ lắc nhẹ sợi dây chuyền ngọc trai trên cổ. “À, ta có nghe lỏm được vài người dân nói về một con ‘rắn nước nhỏ màu xanh’ bị lạc vào sông cách đây vài ngày. Nó trôi theo dòng nước về phía hạ lưu.”
Mắt Lạc Vân Phong sáng lên. “Rắn nước nhỏ màu xanh? Có thể là Tiểu Thanh!” Hắn nắm chặt tay, hy vọng trỗi dậy.
Mộ Linh Nhi vừa ăn hết chiếc bánh nướng cuối cùng, vừa nói líu lo. “Tiểu Thanh… Tiểu Thanh ở đâu nhỉ? Bánh này ngon quá, sư tỷ ăn thử đi.” Cô bé đưa mảnh bánh còn lại cho Tư Không Nguyệt, hoàn toàn không để ý đến sự nghiêm túc của hai sư huynh sư tỷ.
Tư Không Nguyệt lắc đầu, từ chối mảnh bánh. Nàng nhìn về phía dòng sông chảy qua làng, nơi những chiếc đèn hoa đăng rực rỡ đang được người dân thả xuống, lung linh trên mặt nước. Ánh mắt nàng lóe lên sự tính toán. “Nếu là Tiểu Thanh, nó sẽ không ở lại đây lâu. Chúng ta phải đi theo dòng sông.”
Khi họ đi ngang qua một miếu thờ nhỏ, được chạm khắc hình tượng Chim Lạc và Rồng, Tư Không Nguyệt chợt khựng lại. Một luồng năng lượng âm u rất nhẹ, gần như không thể cảm nhận được, lướt qua nàng. Nó khác hẳn với không khí lễ hội vui tươi, cũng khác với linh khí hỗn tạp của nhân gian. Một cảm giác mục nát, lạnh lẽo, thoáng qua rồi biến mất. Nàng nhíu mày, đưa tay lên thái dương. “Có gì đó không đúng… Hay là mình nghĩ nhiều quá?” Nàng lẩm bẩm, rồi lại gạt đi, cho rằng đó chỉ là ảo giác do linh khí nhân gian quá hỗn tạp.
Họ quyết định sẽ đi theo hướng dòng sông vào sáng hôm sau để tìm Tiểu Thanh. Dù đã tìm thấy manh mối, nhưng cả ba đều không hề hay biết rằng, những hành động “tích công đức” vô tình của họ đã gieo mầm cho những rắc rối lớn hơn, và cả luồng năng lượng âm u Tư Không Nguyệt vừa cảm nhận được, cũng không phải là ảo giác.
Mộ Linh Nhi vô tình làm rơi một mảnh bánh nhỏ xuống đất. Một con chuột nhỏ chạy đến, ánh mắt lấp lánh màu xanh lục một cách bất thường. Nó nhanh chóng gặm hết mảnh bánh, rồi biến mất vào bóng tối, không ai để ý.
**SCENE 5: SƯ TÔN VÀ DỰ CẢM XA XÔI**
Đêm đó, trên đỉnh Thanh Huyền Phong, Thanh Huyền Lão Tổ vẫn đang ngủ gật trên cành cây cổ thụ mục nát. Tuy nhiên, đôi lông mày hắn khẽ nhíu lại, vẻ mặt có chút khó chịu.
Hắn lẩm bầm trong giấc ngủ, giọng thều thào, như thể đang nói mớ. “Tiếng trống đồng? Mùi bánh nướng cháy khét lẹt? Lại còn cả cái ‘năng lượng toxic’ này nữa… Đám oắt con này mới xuống núi một ngày thôi mà đã gây ra cái gì rồi? Ta chỉ muốn ngủ yên thôi mà…”
Một làn gió nhẹ lướt qua Thanh Huyền Phong, mang theo mùi khói bếp thoang thoảng, chút dư âm của âm nhạc lễ hội từ xa vọng lại, và cả một chút… “năng lượng toxic” hỗn tạp. Thanh Huyền Lão Tổ thở dài một hơi thật sâu, tiếng thở dài nặng nề như trút bỏ gánh nặng ngàn năm. Hắn lại chìm sâu vào giấc ngủ, cố gắng phớt lờ những “phiền phức” đang dần kéo đến.
Tuy nhiên, khóe môi hắn lại khẽ cong lên một nụ cười khó hiểu, thoáng qua rồi biến mất. Một nụ cười vừa bất lực, vừa mệt mỏi, nhưng cũng ẩn chứa một chút hài lòng khó tả với sự “nghịch ngợm” của đám đệ tử. Phải rồi, bình yên là thứ xa xỉ nhất trên đời này mà.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8