Đệ Tử Ta Gây Họa Khắp Nơi, Sư Tôn Đành Phải Vô ĐịchChương 6: Lễ Vật Bị Cướp, Lương Dân Khốn Khổ
“Này, năm nay liệu Quỷ Mộc Tinh có dám mò về nữa không? Lễ vật cúng tế quan trọng như vậy, nếu lại bị cướp thì tai họa ập đến mất!” Tiếng thì thầm lo lắng của một người phụ nữ trẻ vang lên, lẫn trong tiếng cồng chiêng rộn ràng của lễ hội.
“Suỵt! Nói nhỏ thôi, kẻo nó nghe thấy!” Một ông lão râu tóc bạc phơ, tay run run vuốt ve chén rượu cần, khẽ rít lên. Ánh mắt ông đầy vẻ bất an, lướt qua những đứa trẻ đang nô đùa quanh những ngôi nhà sàn truyền thống, rồi dừng lại ở đống lễ vật cúng tế được đặt trang trọng giữa sân làng.
Dòng sông hiền hòa uốn lượn quanh ngôi làng, phản chiếu ánh nắng ban mai lấp lánh như dát vàng. Những ngôi nhà sàn mái cong vút, chạm khắc tinh xảo, ẩn mình dưới bóng những cây cổ thụ trăm năm. Phụ nữ Mường trong trang phục thổ cẩm rực rỡ, đầu đội khăn piêu, thoăn thoắt chuẩn bị các món ăn truyền thống. Tiếng cồng chiêng, tiếng khèn bè, tiếng sáo trúc vang vọng khắp thung lũng, tạo nên một bức tranh lễ hội sôi động và đầy màu sắc. Đây là Lễ Cầu Mưa của bộ tộc người Mường cổ, một sự kiện trọng đại diễn ra mỗi năm một lần, cầu mong mưa thuận gió hòa, mùa màng bội thu.
Lạc Vân Phong, Tư Không Nguyệt và Mộ Linh Nhi, ba con người vừa “chân ướt chân ráo” xuống núi, đang đứng lẫn trong đám đông, ánh mắt tò mò quan sát mọi thứ. Đối với họ, thế giới phàm nhân này giống như một thế giới song song đầy những điều lạ lẫm.
“Woah! Sư huynh nhìn kìa, họ nhảy múa lạ ghê!” Mộ Linh Nhi, hai mắt to tròn long lanh, chỉ trỏ vào nhóm người đang múa sạp, miệng vẫn không ngừng nhai miếng bánh nếp nhân dừa mà một cô gái tốt bụng vừa đưa cho. Cô bé quên bẵng đi nhiệm vụ tìm Tiểu Thanh, hoàn toàn bị cuốn hút bởi không khí lễ hội. Con Tiểu Bạch Thỏ trắng muốt của cô bé cũng đang ngoan ngoãn nằm trong lòng, đôi tai giật giật theo nhịp cồng chiêng.
Lạc Vân Phong gật gù, vẻ mặt nghiêm túc pha chút ngây ngô. “Đúng là khác biệt quá. Trên Thanh Huyền Phong, chúng ta chỉ có luyện kiếm, đọc kinh, hoặc nghe Sư Tôn ‘cà khịa’. Dưới này lại có nhiều trò vui đến vậy.” Hắn vẫn còn đang ngẩn người trước những món đồ thổ cẩm được bày bán, đặc biệt là những thanh kiếm gỗ được chạm khắc hình rồng, trông rất oai phong nhưng lại… không có tí sát khí nào.
Tư Không Nguyệt khẽ nhếch mép, ánh mắt phượng sắc sảo lướt qua đám đông, không bỏ sót một chi tiết nào. Nàng đang phân tích mọi thứ, từ cách người dân giao tiếp, cách họ sắp xếp lễ vật, cho đến những luồng linh khí yếu ớt tỏa ra từ các tu sĩ bản địa. “Đây chính là ‘lối sống bình thường’ mà Sư Tôn hay nhắc đến đấy, sư huynh. Chẳng trách Sư Tôn lại muốn ẩn mình đến vậy. Có lẽ, cái sự ‘bình yên’ này cũng có sức hấp dẫn riêng.” Nàng khẽ lắc cây quạt lụa trong tay, mỉm cười đầy ẩn ý. “Mà nhân tiện, ta vẫn cảm thấy có một luồng khí âm u thoang thoảng đâu đây. Chẳng lẽ, cái ‘năng lượng toxic’ mà Sư Tôn nhắc đến lại là… mùi ẩm mốc của lễ hội?” Nàng tự giễu, nhưng trong lòng vẫn có chút bất an. Luồng năng lượng âm u mà nàng cảm nhận được đêm qua, giờ đây dường như đang trở nên rõ ràng hơn, dù vẫn rất yếu ớt.
Đám đệ tử đang tận hưởng không khí lễ hội thì bỗng nhiên, một tiếng thét thất thanh xé toạc không gian.
“Quỷ Mộc Tinh! Nó lại đến rồi!”
Cả làng chợt chìm vào hỗn loạn. Tiếng cồng chiêng ngừng bặt, tiếng khèn tắt ngúm. Những gương mặt rạng rỡ bỗng chốc biến thành trắng bệch vì sợ hãi. Trẻ con khóc thét, người lớn hò nhau chạy trốn, dẫm đạp lên nhau.
Từ phía bìa rừng, một cái bóng lù đù, cao lớn hơn người thường, đang lạch bạch tiến vào. Đó là một con Quỷ Mộc Tinh cấp thấp, thân hình phủ đầy rêu phong và cành cây khô mục, trông như một khúc gỗ bị mối mọt gặm nhấm biết đi. Đôi mắt nó đỏ ngầu như hai đốm than cháy dở, phát ra thứ ánh sáng ma mị, tham lam. Miệng nó lẩm bẩm những âm thanh ghê rợn, như tiếng gió rít qua kẽ lá khô. Quỷ Mộc Tinh này không quá đáng sợ, nhưng cái vẻ ngoài gớm ghiếc và mùi ẩm mốc, mục ruỗng của nó lại khiến người ta rùng mình.
Nó không quan tâm đến những người dân đang bỏ chạy tán loạn, mục tiêu của nó là đống lễ vật cúng tế đặt giữa sân. Một cái cây cổ thụ bị chướng khí xâm nhập, biến dị thành yêu quái, nó thèm khát những vật phẩm tinh khiết được dâng lên trời đất.
“Sư huynh! Nó kìa! Con yêu quái gớm ghiếc!” Mộ Linh Nhi sợ hãi nép sau lưng Lạc Vân Phong, chỉ tay về phía Quỷ Mộc Tinh. Miếng bánh nếp trên tay cô bé rơi tõm xuống đất, hoàn toàn không còn tâm trí để ăn uống. Tiểu Bạch Thỏ trong lòng cô bé cũng run rẩy, giấu mặt vào áo Linh Nhi.
Lạc Vân Phong nhíu mày, ánh mắt chính trực lộ rõ vẻ khinh thường. “Yêu quái cấp thấp mà cũng dám ngang nhiên cướp bóc giữa ban ngày sao? Thật quá đáng!” Hắn siết chặt nắm tay, khí huyết trong người bắt đầu lưu chuyển.
Tư Không Nguyệt cau mày, đôi mắt phượng quét nhanh một lượt, đánh giá tình hình. “Chỉ là một con Quỷ Mộc Tinh Khải Huyết Cảnh sơ kỳ, nhưng đám tu sĩ bản địa này yếu quá, không thể chống cự nổi.” Nàng nhìn thấy vài bóng người trong trang phục đạo sĩ, tay cầm kiếm gỗ, phù chú, đang cố gắng hợp sức ngăn cản Quỷ Mộc Tinh, nhưng chỉ vài chiêu đã bị đánh văng ra, nằm la liệt trên đất, máu tươi nhuộm đỏ y phục. Những tu sĩ này, có lẽ chỉ vừa mới Khải Huyết Cảnh, thậm chí còn chưa vững chắc.
Con Quỷ Mộc Tinh cười khằng khặc, tiếng cười khô khốc như tiếng cành cây gãy. Nó vươn những cành cây mục rỗng, đầy gai nhọn ra, vơ vét từng mâm lễ vật. Nào là xôi ngũ sắc, gà quay, bánh chưng, rượu cần… tất cả đều bị nó ném vào một cái túi vải rách rưới, phát ra mùi hôi thối nồng nặc.

“Dừng lại ngay! Ngươi dám cướp lễ vật cúng tế của dân làng sao? Thật là to gan!” Lạc Vân Phong không thể chịu đựng thêm được nữa. Hắn lao ra khỏi đám đông, thân hình vạm vỡ như một bức tường chắn, đứng chắn trước Quỷ Mộc Tinh. Kiếm khí mạnh mẽ từ người hắn bùng nổ, thổi bay những chiếc lá khô mục và bụi bẩn xung quanh.
“Sư huynh!” Tư Không Nguyệt kêu lên, nhưng nàng không hề có ý ngăn cản. Nàng biết tính sư huynh mình, thấy chuyện bất bình không thể ngồi yên. Nàng chỉ khẽ thở dài, trong đầu đã bắt đầu tính toán các phương án dự phòng. “Lại bắt đầu rồi đấy. Đúng là ‘tích công đức’ theo đúng phong cách Thanh Huyền Phong.”
Mộ Linh Nhi thấy sư huynh xông lên, ban đầu còn sợ hãi, nhưng rồi đôi mắt cô bé lại sáng lên một cách lạ thường. “Sư huynh ngầu quá!” Cô bé vô thức siết chặt Tiểu Bạch Thỏ, năng lượng Lôi nguyên tố yếu ớt bắt đầu râm ran trong cơ thể.
Quỷ Mộc Tinh giật mình, đôi mắt đỏ ngầu nhìn chằm chằm vào Lạc Vân Phong. “Ồ, một con người mạnh mẽ? Ngươi muốn làm anh hùng sao? Ha ha ha, ta đã thấy nhiều kẻ như ngươi rồi, cuối cùng đều thành phân bón cho ta thôi!” Nó gầm gừ, những cành cây trên người nó vươn dài ra, sắc nhọn như những mũi giáo, đâm thẳng về phía Lạc Vân Phong.
Lạc Vân Phong không nói nhiều lời. Hắn rút thanh trường kiếm bên hông – một thanh kiếm bình thường không chút hoa mỹ, nhưng trong tay hắn lại toát ra khí thế sắc bén. “Lạc Vũ Trảm Phong!”
Một tiếng hét trầm vang, Lạc Vân Phong vung kiếm. Kiếm khí màu xanh lam bùng phát, hóa thành hình ảnh đôi cánh chim Lạc khổng lồ, xé toạc không khí, lao thẳng vào Quỷ Mộc Tinh. Chiêu thức này, vốn là một chiêu mà hắn đã luyện tập không ngừng trên Thanh Huyền Phong, giờ đây được thi triển với toàn bộ sức mạnh Khải Huyết Cảnh đỉnh phong, mang theo phong lực cuộn trào.
“Rầm!”
Kiếm khí mạnh mẽ cắt phăng hàng chục cành cây gai nhọn của Quỷ Mộc Tinh. Yêu quái gầm lên một tiếng đau đớn, thân hình lùi lại vài bước, rêu phong và lá mục rơi lả tả. Một vết chém sâu hoắm xuất hiện trên thân cây mục rỗng của nó, từ đó rỉ ra thứ chất lỏng đen kịt, hôi hám.
“Ngươi… ngươi dám làm ta bị thương?” Quỷ Mộc Tinh tức giận, đôi mắt đỏ ngầu càng thêm hung tợn. Nó không ngờ một tu sĩ phàm nhân lại có thể gây ra sát thương cho nó.
Lạc Vân Phong đứng thẳng người, mũi kiếm chỉ thẳng vào Quỷ Mộc Tinh. “Ngươi làm hại dân lành, cướp đoạt lễ vật, tội đáng chết! Hôm nay, ta sẽ thay trời hành đạo!” Hắn nói một cách hùng hồn, nhưng trong lòng cũng có chút tự mãn. Dù sao, đây là lần đầu tiên hắn “hành hiệp trượng nghĩa” một cách đường đường chính chính mà không bị Sư Tôn mắng.
Tư Không Nguyệt đứng từ xa quan sát, khẽ lắc đầu. “Sư huynh vẫn còn ngây thơ quá. Yêu quái đâu có nghe mấy lời đạo lý đó.” Nàng khẽ lẩm bẩm, rồi ánh mắt lại dừng lại ở cái túi vải rách rưới mà Quỷ Mộc Tinh đang ôm chặt. “Chà, lễ vật cúng tế… hình như có thứ gì đó lấp lánh bên trong.” Nàng nheo mắt, một tia tinh ranh lóe lên.
Quỷ Mộc Tinh không trả lời, nó chỉ gầm lên một tiếng, rồi toàn thân nó bắt đầu biến đổi. Những cành cây mục rỗng trên người nó nhanh chóng mọc dài ra, trở nên cứng cáp và sắc bén hơn. Từ lòng đất, những rễ cây khổng lồ trồi lên, quấn lấy chân nó, khiến nó trông như một cái cây cổ thụ di động. Ma khí từ người nó bắt đầu lan tỏa, khiến không khí xung quanh trở nên nặng nề và ngột ngạt.
“Hừ! Ngươi nghĩ chỉ vậy là đủ sao?” Lạc Vân Phong hừ lạnh một tiếng, không hề nao núng. Hắn vận chuyển linh lực trong người, chuẩn bị tung ra chiêu thức mạnh hơn. Huyết mạch Long Tộc trong hắn bắt đầu râm ran, mang đến một sức mạnh cuồng bạo.
Thế nhưng, chính lúc này, một tiếng la thất thanh khác lại vang lên.
“Cứu mạng! Con ta! Con ta bị nó bắt rồi!”
Một người phụ nữ trẻ, trong lúc hoảng loạn chạy trốn, vô tình làm rơi đứa con nhỏ của mình. Con Quỷ Mộc Tinh, trong cơn tức giận, đã dùng một cành cây nhỏ quấn lấy đứa bé, kéo nó về phía mình. Đứa bé khóc thét, đôi mắt to tròn ngấn lệ nhìn về phía người mẹ.

Lạc Vân Phong giật mình, ánh mắt dũng mãnh chợt lóe lên vẻ lo lắng. Hắn không thể đứng nhìn một đứa bé vô tội bị yêu quái làm hại. “Mau thả đứa bé ra!” Hắn gầm lên, nhưng chính lúc đó, Quỷ Mộc Tinh đã vung một cành cây khổng lồ, đánh thẳng vào người hắn.
“Rầm!”
Lạc Vân Phong bị đánh văng ra xa, thân hình vạm vỡ đập mạnh vào một cột nhà sàn, khiến cột nhà rung chuyển dữ dội. Miệng hắn ộc ra một ngụm máu tươi, sắc mặt trắng bệch. Dù đã là Khải Huyết Cảnh đỉnh phong, nhưng hắn vẫn chưa thể chống lại được yêu quái khi nó đã trở nên hung bạo hơn, và quan trọng nhất, hắn còn có gánh nặng phải bảo vệ dân lành.
“Sư huynh!” Mộ Linh Nhi hoảng hốt kêu lên, đôi mắt cô bé rưng rưng nước. Năng lượng Lôi trong người cô bé bắt đầu bùng phát mạnh mẽ hơn, khiến những tia điện nhỏ xẹt qua tóc. Tiểu Bạch Thỏ trong lòng cô bé cũng bắt đầu gầm gừ, đôi mắt đỏ ngầu một cách bất thường.
Tư Không Nguyệt thấy Lạc Vân Phong bị thương, ánh mắt nàng trở nên lạnh lùng. Nàng không còn vẻ tinh ranh như trước, thay vào đó là sự tập trung cao độ. “Sư huynh quá lỗ mãng rồi. Nhưng không sao, ta sẽ ‘giúp đỡ’ ngươi.” Nàng khẽ lẩm bẩm, cây quạt lụa trong tay nàng khẽ mở ra, lộ ra những hoa văn phức tạp.
Quỷ Mộc Tinh cười khằng khặc, siết chặt đứa bé trong cành cây. “Ha ha ha! Kẻ nào dám ngăn cản ta, ta sẽ cho ngươi biết tay!” Nó chuẩn bị nuốt chửng đứa bé để tăng cường sức mạnh.
Lạc Vân Phong cố gắng gượng dậy, nhưng vết thương quá nặng, hắn chỉ có thể quỳ một chân trên đất, thanh kiếm cắm xuống đất run rẩy. Hắn nhìn đứa bé đang khóc thét, lòng đau như cắt.
Trong lúc nguy cấp, Tư Không Nguyệt hành động. Nàng vung quạt lụa. Một luồng sương mù màu xanh nhạt bỗng nhiên bốc lên từ lòng đất, bao phủ lấy Quỷ Mộc Tinh. Đây là Yểm thuật “Mộng Ảo Chi Cảnh” của nàng, một chiêu thức dùng để tạo ra ảo ảnh, đánh lừa giác quan của đối thủ.
Quỷ Mộc Tinh ngừng lại, đôi mắt đỏ ngầu lơ mơ nhìn xung quanh. Nó thấy mình đang ở trong một khu rừng rậm rạp, đầy rẫy những cây cổ thụ cao vút, thân cây đung đưa mời gọi. “Ồ? Đây là đâu? Một khu rừng linh khí sao?” Nó lầm bầm, hoàn toàn bị ảo ảnh đánh lừa.
Tư Không Nguyệt nhân cơ hội này, nhanh chóng lao về phía Quỷ Mộc Tinh. Nàng không tấn công trực diện, mà mục tiêu của nàng là cái túi vải rách rưới trên tay yêu quái. “Đúng là ‘tích công đức’ phải có hiệu quả chứ!” Nàng lẩm bẩm.
Với tốc độ chớp nhoáng, nàng dùng tay không giật lấy cái túi vải từ Quỷ Mộc Tinh. Yêu quái vẫn còn đang chìm đắm trong ảo ảnh, không hề hay biết mình vừa bị mất đồ. Tư Không Nguyệt nhanh chóng ném cái túi về phía Lạc Vân Phong, rồi dùng một phù chú nhỏ, tạo ra một ảo ảnh khác, biến đứa bé thành một khúc gỗ khô mục, khiến Quỷ Mộc Tinh thả lỏng cành cây.
Tuy nhiên, trong lúc vội vàng, nàng không chỉ lấy cái túi lễ vật, mà còn vô tình giật luôn một cái trâm cài tóc bằng xương khô được giắt trên thân cây của Quỷ Mộc Tinh. Cái trâm đó trông rất cũ kỹ, ám đầy ma khí, như một vật trang sức vô giá của nó. Nàng không để ý, chỉ nghĩ đó là một phần của yêu quái, tiện tay giật luôn.
“Sư huynh, mau đỡ lấy!” Tư Không Nguyệt hét lên.
Lạc Vân Phong, dù bị thương, vẫn cố gắng vươn tay ra, đỡ lấy cái túi vải. Hắn nhìn vào bên trong, thấy những lễ vật cúng tế vẫn còn nguyên vẹn, và còn có một cái trâm xương khô kỳ lạ nữa. “Sư muội, đây là cái gì?” Hắn hỏi, nhưng Tư Không Nguyệt đã quay người lại, tiếp tục duy trì Yểm thuật.
Quỷ Mộc Tinh, sau khi ảo ảnh đứa bé biến mất, bỗng nhiên nhận ra mình đã bị lừa. Nó gầm lên một tiếng giận dữ, thoát ra khỏi ảo ảnh “Mộng Ảo Chi Cảnh” của Tư Không Nguyệt. “Ngươi dám lừa ta! Ngươi dám cướp đồ của ta!” Đôi mắt đỏ ngầu của nó nhìn chằm chằm vào cái túi lễ vật trong tay Lạc Vân Phong, rồi dừng lại ở cái trâm xương khô trên tay hắn. “Cái đó… cái đó là tín vật của Quỷ Mộc Vương! Ngươi dám động vào nó sao?!”
Quỷ Mộc Tinh bỗng trở nên điên cuồng, nó không còn quan tâm đến lễ vật nữa, mà lao thẳng về phía Lạc Vân Phong, muốn đoạt lại cái trâm xương khô. Sức mạnh của nó bùng nổ, vượt xa những gì nó đã thể hiện trước đó. Ma khí cuồn cuộn như bão tố, thổi bay mọi thứ xung quanh.

“Cái gì? Tín vật của Quỷ Mộc Vương?” Lạc Vân Phong và Tư Không Nguyệt đồng loạt kinh ngạc. Tư Không Nguyệt mặt tái mét. “Chết tiệt! Ta chỉ nghĩ nó là cái móc khóa của nó thôi mà!” Nàng thầm rủa.
Ma khí của Quỷ Mộc Tinh bùng phát quá mạnh, Yểm thuật của Tư Không Nguyệt nhanh chóng bị phá vỡ. Nàng bị phản phệ, lùi lại vài bước, sắc mặt trắng bệch.
“Sư huynh! Sư tỷ!” Mộ Linh Nhi thấy hai sư huynh sư tỷ gặp nguy, sợ hãi đến cực điểm. Đôi mắt cô bé rưng rưng, những tia điện nhỏ trên tóc biến thành những luồng Lôi nguyên tố mạnh mẽ, bắn ra khắp nơi một cách vô thức.
“Rầm! Rầm! Rầm!”
Những tia Lôi nguyên tố vô thức của Mộ Linh Nhi không nhắm vào Quỷ Mộc Tinh, mà lại bắn trúng những ngôi nhà sàn gần đó. Những cột nhà bị sét đánh trúng, bốc khói nghi ngút, rồi đổ sập xuống với tiếng “rầm” long trời lở đất. Khói bụi mù mịt, gỗ ván văng tung tóe.
Cả làng lại một lần nữa chìm vào hỗn loạn, nhưng lần này còn khủng khiếp hơn. Không chỉ có yêu quái, mà nhà cửa của họ cũng đang bị phá hủy bởi chính những tia sét “vô tri” của Mộ Linh Nhi.
Quỷ Mộc Tinh giật mình bởi những tia sét bất ngờ, nó loạng choạng lùi lại. Nhưng rồi, nó nhận ra sức mạnh Lôi nguyên tố đó không hề nhằm vào nó, mà chỉ đang phá hoại xung quanh. Nó chợt nảy ra một ý nghĩ tàn độc.
“Ha ha ha! Tốt lắm! Cứ phá đi! Để xem dân làng có còn gì để cúng tế nữa không!” Nó cười man rợ, rồi lợi dụng sự hỗn loạn, nó lại vươn tay về phía cái túi lễ vật mà Lạc Vân Phong đang cầm. Nó không muốn cái túi nữa, mà chỉ muốn đoạt lại cái trâm xương khô.
“Ngươi dám!” Lạc Vân Phong tức giận, nhưng hắn vẫn bị thương nặng. Hắn cố gắng vung kiếm, nhưng Quỷ Mộc Tinh quá nhanh.
“Phập!”
Một cành cây gai nhọn đâm xuyên qua vai Lạc Vân Phong, khiến hắn đau đớn gầm lên. Cái túi lễ vật và cái trâm xương khô rơi xuống đất. Quỷ Mộc Tinh nhanh chóng vồ lấy cái trâm, rồi quay đầu bỏ chạy về phía bìa rừng, biến mất trong màn khói bụi và tiếng đổ nát.
“Sư huynh! Sư tỷ!” Mộ Linh Nhi khóc òa lên, những tia Lôi nguyên tố trong người cô bé bùng phát mạnh hơn, khiến không khí xung quanh trở nên tĩnh điện. Con Tiểu Bạch Thỏ trong lòng cô bé cũng phát ra ánh sáng trắng bạc, cố gắng trấn an cô chủ.
Tư Không Nguyệt lao đến đỡ Lạc Vân Phong, sắc mặt nàng trắng bệch. Vết thương trên vai hắn sâu hoắm, máu tươi không ngừng chảy ra. Những ngôi nhà sàn xung quanh vẫn đang bốc khói, một vài ngôi nhà khác đã sụp đổ hoàn toàn. Dân làng đang hoảng loạn tột độ, không chỉ vì yêu quái, mà còn vì những tia sét “trời giáng” của Mộ Linh Nhi.
“Chết tiệt! Lần này thì ‘tích công đức’ thành ‘tích họa’ thật rồi!” Tư Không Nguyệt lẩm bẩm, vừa lo lắng cho sư huynh, vừa đau đầu nghĩ cách giải quyết mớ hỗn độn này. Cái trâm xương khô kia, rốt cuộc là cái quái gì mà lại khiến Quỷ Mộc Tinh trở nên điên cuồng đến vậy? Và quan trọng hơn, liệu Sư Tôn có phát hiện ra rằng, ba huynh muội họ vừa mới xuống núi một ngày đã phá nát cả một ngôi làng rồi không?
Ánh hoàng hôn tàn tạ nhuộm đỏ cả thung lũng, như một lời tiên tri cho những tai họa sắp ập đến. Tiếng khóc than của dân làng, tiếng đổ nát của nhà cửa, và cả tiếng thở dốc của Lạc Vân Phong, tất cả tạo nên một bản giao hưởng hỗn loạn, báo hiệu một khởi đầu không mấy suôn sẻ cho hành trình “tích công đức” của ba đệ tử Thanh Huyền Phong.
Và ở một nơi rất xa, trên đỉnh Thanh Huyền Phong, Thanh Huyền Lão Tổ lại khẽ nhíu mày trong giấc ngủ. Hắn lẩm bẩm, giọng điệu đầy vẻ bất lực: “Mùi khét lại nồng nặc hơn rồi… Lại còn cả tiếng sấm sét nữa chứ. Lão già này chỉ muốn ngủ thôi mà… Đám oắt con này, đúng là ‘năng lượng toxic’…” Hắn thở dài một hơi thật sâu, rồi lại chìm sâu vào giấc ngủ, cố gắng phớt lờ những “phiền phức” đang ngày càng lớn dần.