Đệ Tử Ta Gây Họa Khắp Nơi, Sư Tôn Đành Phải Vô Địch
Chương 7: Kiếm Khí Lạc Vũ, Huyết Long Nộ Hống

Cập nhật lúc: 2026-07-17 15:38:09 | Lượt xem: 6

Lạc Vân Phong cảm thấy một cơn đau nhói xé toạc bả vai, máu tươi tuôn ra như suối, nhuộm đỏ cả bộ chiến bào xanh lam. Hắn cắn chặt răng, cố nén tiếng rên rỉ. Trước mắt hắn, nhà cửa đổ nát, khói bụi mịt mù, tiếng khóc than của dân làng hòa lẫn tiếng sấm sét vô tri của Mộ Linh Nhi, tạo nên một bản giao hưởng hỗn loạn của sự tuyệt vọng.
*Sư Tôn đã dặn, đừng gây thêm phiền phức. Phải tích công đức… tích công đức…*
Một đoạn ký ức chợt lướt qua tâm trí hắn, như một cú “plot twist” đầy trớ trêu. Hắn nhớ như in cái ngày Sư Tôn lười biếng, lim dim mắt, phán một câu xanh rờn: “Xuống núi đi, tích công đức đi, đừng có làm phiền lão già này nữa.” Lúc đó, hắn còn hớn hở, lòng đầy nhiệt huyết, tưởng rằng mình sẽ trở thành “anh hùng bàn phím” của nhân gian, cứu vớt thế giới. Ai ngờ, mới xuống núi được vài nốt nhạc, “công đức” chưa thấy đâu, mà “công phá” thì đã thành “combo skill” liên hoàn rồi.
Giờ đây, nhìn sư muội Linh Nhi khóc òa, những tia Lôi nguyên tố từ con Tiểu Bạch Thỏ trong lòng cô bé và từ chính cơ thể cô bé cứ thế “buff” liên tục, biến nơi đây thành một bãi chiến trường “điện giật”. Tư Không Nguyệt sư muội thì mặt trắng bệch, vừa đỡ hắn, vừa lẩm bẩm những câu chửi rủa “Quỷ Mộc Tinh” nghe rất “toxic”. Và cái tên yêu quái đầu sỏ, kẻ đã gây ra mọi chuyện, lại đang “bay màu” về phía bìa rừng, mang theo cái trâm xương khô quỷ dị kia.
“Không thể nào!” Lạc Vân Phong gầm nhẹ, cơn đau ở vai dường như bị lấn át bởi một ngọn lửa giận dữ bùng lên trong lòng. Hắn không thể để mọi chuyện kết thúc như thế này. Công đức chưa tích được một xu, mà nghiệp thì đã chồng chất như núi Thái Sơn. Nếu Sư Tôn biết được, không chỉ là chép phạt “Quy tắc Thanh Huyền Phong” một ngàn lần, mà có khi còn bị “đóng băng” tu vi, biến thành “linh thảo di động” cho sư muội Nguyệt nghiên cứu pha rượu mất!
“Sư huynh, huynh làm gì vậy?” Tư Không Nguyệt hoảng hốt khi thấy Lạc Vân Phong cố gắng đứng thẳng dậy, mặc kệ vết thương đang rỉ máu.
“Ta… ta phải đuổi theo nó!” Lạc Vân Phong nghiến răng, ánh mắt kiên định. “Không thể để nó chạy thoát! Cái trâm xương khô đó… chắc chắn không phải thứ tầm thường!”
“Nhưng huynh bị thương rồi! Linh Nhi… Linh Nhi cũng đang…” Tư Không Nguyệt nhìn về phía Mộ Linh Nhi đang khóc nấc, những tia sét vẫn cứ “random” bắn tứ tung, đánh sập thêm một mái nhà sàn nữa. “Chúng ta đã đủ rắc rối rồi, sư huynh! Huynh đừng có mà ‘làm màu’ nữa!”
“Làm màu cái gì? Đây là ‘tinh thần trách nhiệm’!” Lạc Vân Phong rống lên, nhưng giọng hắn lại có chút yếu ớt. Hắn biết, Tư Không Nguyệt nói đúng. Nhưng hắn không cam tâm. Bổn phận của một Đại Đệ Tử là phải bảo vệ sư môn, bảo vệ dân lành, và quan trọng nhất là… bảo vệ cái “thanh danh” còn sót lại của Thanh Huyền Phong.
Hắn nhìn về phía bìa rừng, nơi bóng dáng Quỷ Mộc Tinh cấp thấp vừa biến mất. Một luồng yêu khí âm u còn vương vấn trong không khí, như một lời khiêu khích. Hắn cảm thấy huyết mạch Long Tộc trong người đang sôi sục, thúc giục hắn hành động. Không phải là sự bốc đồng, mà là một sự thôi thúc từ sâu thẳm bản năng.
“Sư muội, ngươi ở lại chăm sóc Linh Nhi và dân làng. Ta sẽ đuổi theo!” Nói rồi, Lạc Vân Phong không đợi Tư Không Nguyệt phản ứng, hắn dứt khoát rút thanh trường kiếm ra. “Lạc Vũ Trảm Phong!”
Hắn vận dụng linh lực, cố gắng thi triển chiêu thức mạnh nhất của mình. Nhưng vết thương ở vai quá nặng, linh lực trong cơ thể cũng bị hao tổn nghiêm trọng. Kiếm khí phát ra yếu ớt, chỉ đủ để hắn lao đi như một cơn gió nhẹ, chứ không còn uy mãnh như bình thường.

Truyện Đệ Tử Ta Gây Họa Khắp Nơi, Sư Tôn Đành Phải Vô Địch (Câu chuyện hài hước khi sư phụ vốn muốn ẩn mình nhưng vì đồ đệ quá nghịch ngợm, đành phải \

“Sư huynh! Đừng mà!” Tư Không Nguyệt kêu lên, nhưng đã quá muộn. Lạc Vân Phong đã lao vào màn khói bụi, biến mất sau những ngôi nhà đổ nát.
“Chết tiệt! Đúng là cái đồ ‘main character’ thích ‘solo boss’!” Tư Không Nguyệt tức tối dậm chân. Nàng nhìn Mộ Linh Nhi vẫn đang khóc và “flex” sấm sét vô tri, lại nhìn dân làng đang hoảng loạn, lòng nàng rối như tơ vò. “Thôi được rồi, ít ra thì mình cũng phải giữ lại cái mạng cho huynh ấy, để còn về chịu phạt chung!”
Trong khi đó, Lạc Vân Phong lao đi như một mũi tên xuyên qua màn đêm đang buông xuống. Từng bước chân đều kéo theo cơn đau thấu xương từ bả vai. Hắn cảm nhận rõ ràng linh lực trong người đang dần cạn kiệt, nhưng ý chí kiên định không cho phép hắn dừng lại. Hắn phải tìm cho ra cái Quỷ Mộc Tinh kia, phải đoạt lại cái trâm xương khô đó, và quan trọng hơn, phải “gỡ gạc” lại chút “công đức” trước khi mọi chuyện trở nên “bay màu” hoàn toàn.
Quỷ Mộc Tinh cấp thấp, sau khi cướp được cái trâm xương khô, đang rón rén lẩn trốn trong rừng. Nó không ngờ con người lại dai dẳng đến vậy. Nó đang hưởng thụ cảm giác chiến thắng, nhưng bỗng nhiên cảm thấy một luồng gió lạnh lẽo lướt qua.
“Ngươi nghĩ ngươi có thể chạy thoát sao?” Giọng Lạc Vân Phong trầm khàn vang lên từ phía sau.
Quỷ Mộc Tinh giật mình quay lại, nhìn thấy Lạc Vân Phong với bộ dạng thảm hại nhưng ánh mắt lại rực lửa. Nó cười khẩy, “Ngươi còn dám đuổi theo? Ngươi đã bị thương nặng rồi, còn muốn chết sao?”
“Chết thì cũng phải kéo ngươi theo!” Lạc Vân Phong gầm lên, hắn biết mình không còn nhiều thời gian. Hắn phải kết thúc trận chiến này thật nhanh. Huyết mạch Long Tộc trong hắn bỗng nhiên bùng lên một cách dữ dội. Một luồng sức mạnh cổ xưa, nguyên thủy, bắt đầu chảy khắp cơ thể hắn.
*Rắc!*
Hắn cảm thấy như có thứ gì đó vừa vỡ tan trong người. Xương cốt hắn kêu răng rắc, da thịt căng lên, cơ bắp cuồn cuộn. Một cảm giác đau đớn tột cùng xen lẫn sự sảng khoái kỳ lạ ập đến. Đây chính là dấu hiệu của sự đột phá!
“Khải Huyết Cảnh… Lạc Vũ Cảnh!” Lạc Vân Phong lẩm bẩm, mắt hắn mở to. Hắn đã đột phá!
Phía sau lưng hắn, một đôi cánh bằng linh khí màu xanh lam nhạt, mờ ảo như được dệt từ gió, bất ngờ hiện ra. Đó chính là “Lạc Vũ” – biểu tượng của cảnh giới Lạc Vũ Cảnh! Với đôi cánh này, hắn có thể ngự khí phi hành, tốc độ tăng lên gấp bội.
“Ngươi… ngươi đột phá?” Quỷ Mộc Tinh kinh hãi. Nó không ngờ một kẻ sắp chết lại có thể “level up” ngay giữa trận chiến.

Truyện Đệ Tử Ta Gây Họa Khắp Nơi, Sư Tôn Đành Phải Vô Địch (Câu chuyện hài hước khi sư phụ vốn muốn ẩn mình nhưng vì đồ đệ quá nghịch ngợm, đành phải \

“Ngươi sẽ phải trả giá cho những gì ngươi đã làm!” Lạc Vân Phong không nói nhiều lời. Hắn vung kiếm.
“Lạc Vũ Trảm Phong!”
Lần này, chiêu kiếm không còn yếu ớt nữa. Kiếm khí hóa thành một luồng sáng xanh rực rỡ, mang theo sức mạnh của phong nguyên tố và huyết mạch Long Tộc mới thức tỉnh, xé toạc không khí lao về phía Quỷ Mộc Tinh. Tốc độ nhanh đến nỗi Quỷ Mộc Tinh chỉ kịp thấy một vệt sáng chói lòa.
“Phập!”
Quỷ Mộc Tinh không kịp né tránh, bị kiếm khí xuyên thủng. Nó gào lên một tiếng thảm thiết, thân thể run rẩy. Yêu khí từ người nó tuôn ra ào ạt, nhưng nhanh chóng bị kiếm khí của Lạc Vân Phong chém tan.
“Chưa đủ!” Lạc Vân Phong không dừng lại. Hắn biết Quỷ Mộc Tinh cấp thấp này rất khó chết. Hắn vận dụng toàn bộ linh lực còn lại, kết hợp với sức mạnh Lạc Vũ Cảnh vừa đột phá, tung ra một chiêu “full combo” mạnh nhất.
“Long Huyết Lạc Vũ Trảm!”
Đôi cánh linh khí phía sau lưng hắn bùng cháy, hóa thành hai lưỡi kiếm gió khổng lồ, mang theo uy lực của huyết mạch Thần Long, chém thẳng vào Quỷ Mộc Tinh. Cú chém này không chỉ là kiếm khí, mà còn là sự kết hợp của ý chí và linh hồn của Lạc Vân Phong.
“Aaaaaa!” Quỷ Mộc Tinh bị chém nát, thân thể nó tan rã thành từng mảnh gỗ mục nát, rồi hóa thành một làn khói đen kịt, tiêu tán vào không khí. Cái trâm xương khô rơi xuống đất.
Lạc Vân Phong thở dốc, đôi cánh linh khí sau lưng hắn cũng mờ dần rồi biến mất. Hắn đứng đó, người đầy mồ hôi, vết thương ở vai vẫn còn đau nhức, nhưng trong lòng lại dâng lên một cảm giác nhẹ nhõm. Cuối cùng, hắn cũng đã “gỡ gạc” được một chút “công đức” rồi!
Hắn khụy gối xuống, cố gắng nhặt lấy cái trâm xương khô. Nhưng đúng lúc đó, một sự cố “phá hoại” bất ngờ lại xảy ra.
Cú “Long Huyết Lạc Vũ Trảm” vừa rồi của Lạc Vân Phong quá mạnh. Sức mạnh Lạc Vũ Cảnh mới đột phá, kết hợp với huyết mạch Long Tộc, đã tạo ra một luồng kiếm khí vượt quá khả năng kiểm soát của hắn. Mặc dù đã tiêu diệt Quỷ Mộc Tinh, nhưng kiếm khí của hắn lại vô tình chém trúng một mạch linh khí nhỏ ẩn sâu dưới lòng đất, ngay tại vị trí hắn vừa đứng.

Truyện Đệ Tử Ta Gây Họa Khắp Nơi, Sư Tôn Đành Phải Vô Địch (Câu chuyện hài hước khi sư phụ vốn muốn ẩn mình nhưng vì đồ đệ quá nghịch ngợm, đành phải \

*Rắc!*
Một âm thanh khô khốc vang lên từ sâu dưới lòng đất, như tiếng mạch máu bị cắt đứt. Mặt đất rung chuyển nhẹ. Lạc Vân Phong cảm thấy một luồng linh khí tinh thuần từ lòng đất bỗng nhiên bị hút cạn, rồi thay vào đó là một luồng yêu khí đen kịt, nồng đậm hơn gấp bội, bốc lên từ khe nứt vừa xuất hiện.
“Cái… cái gì thế này?” Lạc Vân Phong kinh hãi. Hắn nhìn xuống khe nứt, yêu khí cuồn cuộn bốc lên, biến những cây cỏ xung quanh thành màu đen kịt, héo úa chỉ trong tích tắc. Yêu khí này không phải của Quỷ Mộc Tinh cấp thấp vừa bị hắn tiêu diệt, mà là một loại yêu khí cổ xưa, mạnh mẽ và độc hại hơn rất nhiều. Nó như một loại “debuff” lan tỏa khắp không gian, khiến không khí trở nên nặng nề, ngột ngạt.
Hắn vừa “diệt boss”, tưởng rằng đã “clear game”, ai ngờ lại “unlock” thêm một “mini-boss” khác, và còn “gây ra” một “bug” hệ thống khiến “môi trường game” bị “corrupt” nặng nề hơn!
Ở phía làng, Tư Không Nguyệt đang cố gắng trấn an dân làng và Mộ Linh Nhi. Nàng bỗng cảm thấy một luồng khí lạnh lẽo, âm u ập đến từ phía bìa rừng. Không khí trở nên nặng nề, khó thở. Những ngọn lửa từ các ngôi nhà bị sét đánh bỗng nhiên bùng lên mạnh hơn, ánh sáng xanh lục lập lòe trong ngọn lửa, như có thứ gì đó đang được “buff” bởi yêu khí.
“Không thể nào…” Tư Không Nguyệt mặt tái mét. Nàng nhìn về phía bìa rừng, nơi Lạc Vân Phong vừa biến mất. “Sư huynh… huynh lại gây ra chuyện gì nữa rồi?”
Mộ Linh Nhi, vẫn còn đang khóc nấc, bỗng nhiên cảm thấy một luồng năng lượng “toxic” cực mạnh ập đến. Cô bé rùng mình, tiếng khóc nghẹn lại. Những tia Lôi nguyên tố từ người cô bé và Tiểu Bạch Thỏ bỗng nhiên trở nên hung hãn hơn, như đang cố gắng chống lại một thứ gì đó vô hình.
Tiểu Bạch Thỏ trong lòng Linh Nhi bỗng nhiên phát ra một tiếng kêu “chít chít” đầy lo lắng, ánh sáng trắng bạc từ người nó bùng lên mạnh mẽ, bao bọc lấy Linh Nhi, cố gắng bảo vệ cô bé khỏi luồng yêu khí đang lan tỏa.
Luồng yêu khí đen kịt từ khe nứt dưới lòng đất ngày càng bốc lên dữ dội, lan rộng khắp thung lũng. Những cây cỏ xanh tươi chỉ trong chốc lát đã héo úa, biến thành tro bụi. Ngay cả những thân cây cổ thụ cao lớn cũng bắt đầu mục ruỗng, hóa thành những cái bóng ma quái.
Lạc Vân Phong đứng đó, nhìn cảnh tượng kinh hoàng do chính tay mình “vô tình” tạo ra. Cảm giác nhẹ nhõm vừa rồi đã biến mất hoàn toàn, thay vào đó là một sự hối hận và sợ hãi tột cùng. Hắn không những không “tích công đức”, mà còn “đào hố chôn” cả một vùng đất!
“Chết tiệt! Lần này… lần này thì Sư Tôn sẽ không chỉ phạt chép kinh đâu!” Lạc Vân Phong lẩm bẩm, giọng nói đầy tuyệt vọng. Hắn cảm thấy một luồng yêu khí mạnh mẽ đang ngưng tụ từ sâu trong rừng, như thể có một “boss cuối” nào đó vừa bị đánh thức bởi sự phá hoại vô tri của hắn.
Và đúng lúc đó, từ sâu thẳm trong khu rừng già, một tiếng gầm rú vang vọng, không phải của Quỷ Mộc Tinh cấp thấp, mà là một âm thanh trầm đục, đầy uy áp, khiến cả mặt đất rung chuyển. Tiếng gầm rú đó mang theo sự phẫn nộ tột cùng, như tiếng của một vị thần cây đang bị xúc phạm. Cả bầu trời đêm bỗng nhiên nhuộm một màu xanh lá cây u ám, những cành cây cổ thụ trong rừng bắt đầu vặn vẹo, biến dạng, như những cánh tay ma quái vươn lên giữa không trung.
Lạc Vân Phong ngẩng đầu nhìn lên bầu trời, ánh mắt hắn chạm phải một bóng dáng khổng lồ, cao vút, đang dần hiện rõ giữa màn đêm. Một cái cây cổ thụ khổng lồ, thân cây đen kịt, cành lá tua tủa những sợi rễ như xúc tu, đôi mắt đỏ rực như máu, đang nhìn chằm chằm về phía hắn.
Đó không phải là Quỷ Mộc Tinh cấp thấp. Đó là… Quỷ Mộc Vương! Và nó đã bị đánh thức.
Một cơn rùng mình chạy dọc sống lưng Lạc Vân Phong. Hắn biết, mọi chuyện đã vượt quá tầm kiểm soát. Cái “drama” này, chắc chắn sẽ khiến Sư Tôn phải “out trình” lần nữa rồi.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8