Đệ Tử Ta Gây Họa Khắp Nơi, Sư Tôn Đành Phải Vô ĐịchChương 8: Yểm Thuật Tráo Trở, Tín Vật Bất Ngờ
Trong màn đêm xanh lá cây u ám, nơi những cành cây cổ thụ vặn vẹo như quỷ trảo, Tư Không Nguyệt đứng đó, đôi mắt phượng sắc sảo chưa bao giờ rời khỏi bóng dáng khổng lồ của Quỷ Mộc Vương. Tim nàng đập thình thịch như tiếng trống đồng trong lễ hội, nhưng không phải vì phấn khích, mà là vì một nỗi sợ hãi lạnh lẽo đang bò dọc sống lưng.
“Thôi rồi, ‘game’ này đúng là ‘hard mode’ rồi,” nàng lẩm bẩm, bàn tay vô thức siết chặt cây quạt lụa. “Sư huynh đã ‘quăng game’ từ đầu, giờ lại còn ‘unlock’ thêm ‘boss khủng’ thế này. Sư Tôn mà biết, chắc chúng ta không chỉ bị ‘ban nick’ mà còn bị ‘ban khỏi Thanh Huyền Phong’ luôn quá.”
Nàng liếc nhìn Lạc Vân Phong đang ôm bả vai đẫm máu, cố gắng gượng dậy giữa đống đổ nát. Khuôn mặt tuấn tú giờ lấm lem bụi bặm và mồ hôi, nhưng ánh mắt vẫn ánh lên vẻ kiên cường đến ngu ngốc. Bên cạnh nàng, Mộ Linh Nhi vẫn khóc nức nở, tiếng “chít chít” yếu ớt của Tiểu Bạch Thỏ trong lòng cô bé như tiếng chuông báo hiệu sự diệt vong. Những tia Lôi nguyên tố chập chờn quanh Linh Nhi giờ đây không còn vẻ đáng yêu nữa, mà nhuốm màu bất ổn, như một ngọn lửa sắp bùng phát nhưng lại bị kìm nén.
“Chạy mau!” Lạc Vân Phong lại gào lên, giọng khản đặc, nhưng ngay cả lời cảnh báo của hắn cũng trở nên vô vọng trước uy áp kinh khủng của Quỷ Mộc Vương. Hắn như một vị tướng quân bị thương nặng giữa chiến trường, cố gắng ra lệnh cho binh lính, nhưng quân địch quá mạnh, và binh lính thì chỉ có hai sư muội yếu ớt.
Quỷ Mộc Vương, thân hình đen kịt khổng lồ, đôi mắt đỏ rực như hai ngọn đèn lồng ma quái, từ từ tiến lại. Trên đỉnh đầu nó, giữa những cành cây khô vặn vẹo, một chiếc trâm xương khô màu trắng đục, tỏa ra ánh sáng u ám, càng khiến nó thêm phần quỷ dị. Chiếc trâm đó không đơn thuần là vật trang trí, Tư Không Nguyệt tinh ý nhận ra luồng năng lượng kỳ dị mà nó phát ra, như một sợi dây kết nối Quỷ Mộc Vương với nguồn yêu khí cổ xưa đang cuộn trào dưới lòng đất. “Chắc chắn là ‘item’ quan trọng của nó rồi,” nàng nghĩ bụng, “có khi là ‘key’ để ‘phá đảo game’ này thì sao?”
Quỷ Mộc Vương gầm lên một tiếng kinh thiên động địa, âm thanh xé toạc màn đêm. Một cánh tay khổng lồ bằng rễ cây, to như thân cây cổ thụ, vươn ra, mang theo sức mạnh hủy diệt, nhắm thẳng vào Lạc Vân Phong và phần còn lại của ngôi làng đang run rẩy. Dân làng la hét, tiếng khóc than vang vọng. Mộ Linh Nhi sợ hãi đến mức ngừng khóc, đôi mắt to tròn mở to nhìn cánh tay cây đang lao tới, tia Lôi quanh người cô bé bỗng bùng lên một cách khó kiểm soát. Tiểu Bạch Thỏ “chít chít” liên hồi, ánh sáng bạc từ nó cũng trở nên chói lóa, cố gắng tạo ra một lớp bảo vệ vững chắc hơn.

“Không được rồi! Phải làm gì đó!” Tư Không Nguyệt tự nhủ. Nàng không thể để sư huynh bị nghiền nát, cũng không thể để Linh Nhi bùng nổ sức mạnh vô tri trong tình cảnh này. Nàng đẩy Mộ Linh Nhi vào một góc khuất an toàn hơn, dưới một tảng đá lớn, giọng nói cố gắng giữ bình tĩnh nhất có thể: “Linh Nhi, trốn kỹ vào, đừng làm loạn! Tuyệt đối không được làm gì cả, nghe chưa?”
Mộ Linh Nhi gật đầu lia lịa, ôm chặt Tiểu Bạch Thỏ, cả người co rúm lại.
Tư Không Nguyệt rút cây quạt lụa ra, ánh mắt phượng lóe lên vẻ tính toán. Nàng đã nhận ra chiếc trâm xương khô kia không phải vật trang trí thông thường, mà ẩn chứa một luồng năng lượng kỳ dị, có lẽ là điểm yếu, hoặc ít nhất là một vật phẩm có thể gây rối cho Quỷ Mộc Vương. “Đồ cổ quái này, chắc chắn có vấn đề!” nàng thầm nghĩ. “Nếu ‘buff’ nó mạnh như vậy, thì ‘debuff’ nó cũng phải bằng cách này thôi!”
Nàng phất quạt, một làn sương mù màu tím nhạt lan tỏa nhanh chóng khắp chiến trường. Trong làn sương mịt mờ, vô số ảo ảnh xuất hiện. Những Lạc Vân Phong khác nhau, mỗi người một vẻ, đang thi triển kiếm pháp “Lạc Vũ Trảm Phong” uy mãnh, kiếm khí ngút trời, lao vào Quỷ Mộc Vương từ mọi hướng. Rồi lại là những ảo ảnh của dân làng đang chạy loạn tứ tung, tiếng la hét cầu cứu vang vọng như thật. Thậm chí, nàng còn tạo ra một ảo ảnh của Tiểu Thanh, con Thanh Long Tử non của Sư Tôn, đang kêu gọi thảm thiết, bay lượn quanh đầu Quỷ Mộc Vương. Mục đích của nàng là tạo ra một “sốc visual” và “sốc thính giác” cực mạnh, đánh lạc hướng Quỷ Mộc Vương, khiến nó không thể tập trung vào một mục tiêu cụ thể.
Quỷ Mộc Vương gầm lên tức giận. Nó vung cánh tay khổng lồ, phá nát từng ảo ảnh một cách dễ dàng, nhưng lại không thể chạm tới mục tiêu thật sự. Sự tức giận của nó càng tăng lên, nhưng nó bị phân tâm, không thể tập trung vào một “mục tiêu chính”. Nó như một đứa trẻ khổng lồ đang cố gắng đập ruồi, nhưng ruồi lại quá nhiều và quá nhanh.
Ẩn mình trong làn sương tím, Tư Không Nguyệt dùng “phù vân bộ pháp” lướt đi nhẹ nhàng như một bóng ma, không để lại bất kỳ dấu vết nào. Mắt nàng không rời chiếc trâm xương khô trên đỉnh đầu Quỷ Mộc Vương. Nàng biết, đây là cơ hội duy nhất. “Liều ăn nhiều, không liều thì ăn đủ,” nàng lẩm bẩm. “Dù sao thì cũng không thể tệ hơn được nữa đâu nhỉ?” Nàng quyết định mạo hiểm cướp lấy nó, dù không biết chính xác nó sẽ gây ra hậu quả gì. Có thể nó sẽ làm Quỷ Mộc Vương suy yếu, hoặc ít nhất là khiến nó bận tâm một chút.

Với một tốc độ kinh hồn, Tư Không Nguyệt lướt đến gần Quỷ Mộc Vương. Nàng dùng một Yểm thuật tinh vi hơn: tạo ra một ảo ảnh cực kỳ chân thực về một “linh quả quý hiếm” sáng lấp lánh, tỏa ra mùi hương mê hoặc, ngay bên cạnh chiếc trâm xương. Ảo ảnh này quá thật, đến mức Quỷ Mộc Vương, dù đang trong cơn thịnh nộ, cũng bị thu hút ánh mắt trong tích tắc. Cùng lúc đó, nàng tung một sợi tơ mảnh như tơ nhện, vô hình trong làn sương, vướng vào chiếc trâm, rồi giật mạnh.
*“KENG!”*
Một tiếng động nhỏ nhưng chói tai vang lên, như tiếng kim loại va vào xương cốt, xé toạc màn sương mù và sự hỗn loạn. Chiếc trâm xương khô màu trắng đục bị kéo khỏi vị trí, bay thẳng vào tay Tư Không Nguyệt.
Ngay lập tức, Quỷ Mộc Vương ngừng mọi hành động. Toàn thân nó run rẩy dữ dội, những cành cây tua tủa như xúc tu co rút lại, rồi lại trương phình một cách dị thường. Một tiếng gào thét đau đớn và phẫn nộ tột cùng vang vọng khắp thung lũng, không còn là tiếng gầm giận dữ đơn thuần, mà là sự hận thù điên cuồng, xé nát màng nhĩ mọi sinh linh. Yêu khí đen kịt từ cơ thể nó bốc lên ngùn ngụt, mạnh hơn gấp bội, nhuộm đỏ cả bầu trời đêm, như thể chính bản thân nó đang biến thành một ngọn lửa ma quái khổng lồ. Chiếc trâm xương rõ ràng là một phần bản nguyên của nó, bị cướp đi như thể bị rút cạn sinh lực!
Tất cả ảo ảnh của Tư Không Nguyệt tan biến trong nháy mắt, không còn che giấu được gì nữa. Làn sương tím cũng bị yêu khí cuồng bạo thổi tan. Khung cảnh hỗn loạn hiện ra rõ mồn một.
Đôi mắt đỏ rực như máu của Quỷ Mộc Vương quét một vòng, dừng lại trên Tư Không Nguyệt, người đang cầm chiếc trâm xương khô. “Ngươi… dám… cướp… tín vật… của bổn vương?!” Tiếng gầm của nó không còn là sự tức giận đơn thuần, mà là sự hận thù điên cuồng, pha lẫn một chút… hoảng loạn. Nó như một kẻ vừa mất đi trái tim, vừa đau đớn vừa muốn xé xác kẻ đã gây ra tội ác đó.

Từ sâu thẳm trong rừng, vô số tiếng gầm gừ đáp lại tiếng thét của Quỷ Mộc Vương. Mặt đất rung chuyển dữ dội hơn. Hàng trăm, hàng ngàn Quỷ Mộc Tinh cấp thấp hơn, với đôi mắt đỏ ngầu, bắt đầu trồi lên từ lòng đất, từ thân cây, từ những vũng bùn độc hại, tạo thành một binh đoàn yêu ma khổng lồ, đen kịt, bao vây lấy ngôi làng và ba huynh muội. Yêu khí từ chúng càng làm không khí thêm ngột ngạt, nặng nề, như thể cả thung lũng đang bị nhấn chìm trong biển độc.
Tư Không Nguyệt nhìn chiếc trâm xương khô trên tay, rồi nhìn binh đoàn yêu ma đang ồ ạt kéo đến, và khuôn mặt Quỷ Mộc Vương đang vặn vẹo trong cơn thịnh nộ. Nàng quay sang Lạc Vân Phong, nở một nụ cười méo mó, có chút tự hào vì “skill” cướp đồ của mình, nhưng tràn đầy sự hoảng loạn.
“Sư huynh…” nàng nói, giọng run run. “Ta… ta hình như lại gây ra chuyện lớn hơn rồi! Chắc là ‘plot twist’ hơi ‘cồng kềnh’ rồi!”
Lạc Vân Phong cố gắng bò dậy, nhưng chỉ có thể trơ mắt nhìn binh đoàn yêu ma bao vây, cảm giác tuyệt vọng lần nữa nhấn chìm hắn. Hắn gào lên: “Sư muội! Đừng nói nhảm nữa, chạy đi!” Nhưng hắn biết, chạy đi đâu được nữa? Cả thung lũng đã bị bao vây.
Mộ Linh Nhi, thấy sư tỷ gặp nguy, không còn khóc nữa. Đôi mắt to tròn của cô bé trừng lên, không còn ngây thơ mà ánh lên một tia giận dữ lạ thường. Những tia Lôi nguyên tố quanh người cô bé và Tiểu Bạch Thỏ bỗng bùng lên mạnh mẽ hơn bao giờ hết, tạo thành một vòng sáng điện màu trắng bạc cực kỳ bất ổn, xoáy tròn quanh cô bé, như một cơn bão điện sắp bùng nổ. Con Tiểu Bạch Thỏ trong lòng cô bé cũng phát ra tiếng gầm gừ trầm đục, không còn là tiếng “chít chít” yếu ớt nữa, như một con mãnh thú đang bị dồn vào đường cùng.
Tư Không Nguyệt nắm chặt chiếc trâm xương, nhận ra mình đã đẩy cả ba vào tình thế tuyệt vọng. Nàng lẩm bẩm chửi rủa: “Đáng chết! Ai mà biết cái đồ quỷ dị này lại quan trọng đến vậy chứ! Giờ thì đúng là ‘full dame’ rồi!”
Quỷ Mộc Vương gầm lên một tiếng cuối cùng, ra lệnh cho binh đoàn yêu ma. Hàng ngàn Quỷ Mộc Tinh lao vào, như một làn sóng đen kịt nuốt chửng mọi thứ. Bản thân Quỷ Mộc Vương thì giơ cao hai cánh tay khổng lồ, yêu khí cuồn cuộn ngưng tụ, chuẩn bị tung ra một chiêu thức hủy diệt nhắm thẳng vào ba huynh muội đang bị bao vây.
Tình thế ngàn cân treo sợi tóc. Cả ba đệ tử Thanh Huyền Phong, cùng với dân làng, đang đối mặt với một kết cục không thể tránh khỏi.
Và ở một nơi rất xa, trên đỉnh Thanh Huyền Phong, Thanh Huyền Lão Tổ đang say giấc nồng. Hắn khẽ nhíu mày, lẩm bẩm trong mơ. Không phải vì tiếng gầm rú kinh thiên động địa, không phải vì yêu khí bùng nổ, mà là vì… một cơn gió lạ mang theo mùi khét và một chút hương vị “drama” nồng nặc, đã thổi đến tận chóp mũi của hắn. Hắn lại trở mình, cố gắng tìm một tư thế ngủ thoải mái hơn, hoàn toàn không hay biết rằng, “drama” đã đến lúc “cao trào” và sắp “sập sàn” rồi.