Đệ Tử Ta Gây Họa Khắp Nơi, Sư Tôn Đành Phải Vô Địch
Chương 9: Miếu Thờ Sụp Đổ, Trứng Lôi Bí Ẩn

Cập nhật lúc: 2026-07-17 15:48:26 | Lượt xem: 6

Tiếng gầm rú của Quỷ Mộc Vương như xé toạc màn đêm, nhuộm đỏ cả thung lũng bằng thứ yêu khí đặc quánh, nặng nề đến nghẹt thở. Hàng ngàn Quỷ Mộc Tinh cấp thấp, trông như mấy cái cây bonsai bị bẻ cong vẹo, mắt đỏ ngầu, đang ồ ạt trồi lên từ lòng đất, từ những thân cây mục nát, từ cả mấy vũng bùn độc hại. Chúng tạo thành một binh đoàn yêu ma khổng lồ, đen kịt, nuốt chửng mọi ánh sáng, mọi hy vọng.
Tư Không Nguyệt, với chiếc trâm xương khô quỷ dị trên tay, mặt cắt không còn giọt máu. Nàng vừa “flex” cái “skill” cướp đồ đỉnh cao, giờ thì nhận ra mình vừa “leak info” cho boss lớn, đưa cả team vào thế “full dame” không lối thoát. Nụ cười méo mó, có chút tự hào nhưng lại tràn đầy hoảng loạn, nàng lắp bắp gọi Lạc Vân Phong. “Sư huynh… ta… ta hình như lại gây ra chuyện lớn hơn rồi! Chắc là ‘plot twist’ hơi ‘cồng kềnh’ rồi!”
Lạc Vân Phong, vai vẫn đau nhói, cố gắng gượng dậy. Hắn biết, chạy cũng vô ích. Cả thung lũng đã bị bao vây, chẳng khác gì cái lồng gà đã đóng sập. “Sư muội! Đừng nói nhảm nữa, chạy đi!” Giọng hắn khản đặc, nhưng ngay cả hắn cũng biết câu nói đó thật vô nghĩa.
Còn Mộ Linh Nhi, cô bé không còn khóc nữa. Nỗi sợ hãi tột cùng đã biến thành một thứ cảm xúc khác, khó tả hơn. Đôi mắt to tròn của cô bé trừng lên, không còn vẻ ngây thơ thường thấy mà ánh lên một tia giận dữ lạ thường. Những tia Lôi nguyên tố quanh người cô bé và con Tiểu Bạch Thỏ trong lòng bỗng bùng lên mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Chúng tạo thành một vòng sáng điện màu trắng bạc cực kỳ bất ổn, xoáy tròn quanh cô bé, như một cơn bão điện mini sắp bùng nổ. Tiểu Bạch Thỏ cũng không còn “chít chít” yếu ớt, mà phát ra tiếng gầm gừ trầm đục, như một con mãnh thú bị dồn vào đường cùng.
Tư Không Nguyệt nắm chặt chiếc trâm xương, lẩm bẩm chửi rủa: “Đáng chết! Ai mà biết cái đồ quỷ dị này lại quan trọng đến vậy chứ! Giờ thì đúng là ‘full dame’ rồi!”
Quỷ Mộc Vương gầm lên một tiếng cuối cùng, ra lệnh cho binh đoàn yêu ma. Hàng ngàn Quỷ Mộc Tinh cấp thấp lao vào, như một làn sóng đen kịt nuốt chửng mọi thứ. Bản thân Quỷ Mộc Vương thì giơ cao hai cánh tay khổng lồ, yêu khí cuồn cuộn ngưng tụ, chuẩn bị tung ra một chiêu thức hủy diệt nhắm thẳng vào ba huynh muội đang bị bao vây. Tình thế ngàn cân treo sợi tóc. Cả ba đệ tử Thanh Huyền Phong, cùng với dân làng, đang đối mặt với một kết cục không thể tránh khỏi.
Và ở một nơi rất xa, trên đỉnh Thanh Huyền Phong, Thanh Huyền Lão Tổ vẫn đang say giấc nồng. Hắn khẽ nhíu mày, lẩm bẩm trong mơ. Không phải vì tiếng gầm rú kinh thiên động địa, không phải vì yêu khí bùng nổ, mà là vì… một cơn gió lạ mang theo mùi khét và một chút hương vị “drama” nồng nặc, đã thổi đến tận chóp mũi của hắn. Hắn lại trở mình, cố gắng tìm một tư thế ngủ thoải mái hơn, hoàn toàn không hay biết rằng, “drama” đã đến lúc “cao trào” và sắp “sập sàn” rồi.

**SCENE 1: LẠC LỐI TRONG RỪNG SÂU VÀ NỖI SỢ HÃI CỦA LINH NHI**

Truyện Đệ Tử Ta Gây Họa Khắp Nơi, Sư Tôn Đành Phải Vô Địch (Câu chuyện hài hước khi sư phụ vốn muốn ẩn mình nhưng vì đồ đệ quá nghịch ngợm, đành phải \

Trong khoảnh khắc hỗn loạn tột độ khi Quỷ Mộc Vương giáng đòn, một luồng yêu khí cực mạnh, đặc quánh như keo, bỗng cuộn xoáy và hất văng Mộ Linh Nhi cùng con Tiểu Bạch Thỏ khỏi vòng vây. Cô bé không kịp phản ứng, chỉ cảm thấy một lực đẩy kinh hoàng ập tới, sau đó là cảm giác lộn nhào, lăn lông lốc qua những bụi cây rậm rạp, những cành khô gãy vụn, bùn đất bám đầy váy áo màu hồng nhạt, biến cô bé thành một cục bông dính đầy bụi bẩn.
Khi cơ thể nhỏ bé của Mộ Linh Nhi cuối cùng cũng dừng lại, va vào một gốc cây cổ thụ to lớn, cô bé đau điếng. Nỗi đau thể xác chẳng là gì so với nỗi sợ hãi đang gặm nhấm tâm can. Rừng già u tối bao trùm lấy cô bé, cây cối rậm rạp đến mức những tia sáng yếu ớt của trăng sao cũng khó lòng lọt qua. Xung quanh chỉ có tiếng côn trùng kêu vo ve, tiếng lá cây xào xạc như những lời thì thầm ma quái, và xa xa, tiếng gầm rú của Quỷ Mộc Vương vẫn vọng lại, dù đã yếu hơn nhưng vẫn đủ để khiến trái tim bé nhỏ của cô bé đập thình thịch như trống bỏi.
“Sư huynh! Sư tỷ!” Mộ Linh Nhi cố gắng gượng dậy, đôi mắt to tròn long lanh ngấn nước, hoảng loạn gọi tên hai người thân yêu nhất. Tiếng gọi yếu ớt, lạc lõng của cô bé chìm nghỉm trong không gian rộng lớn của rừng sâu, chỉ có tiếng vọng lại càng khiến cô bé thêm cô độc và sợ hãi. Cảm giác bị bỏ rơi, bị lạc mất giữa nơi xa lạ này thật khủng khiếp.
Tiểu Bạch Thỏ trong lòng cô bé cũng run rẩy không ngừng, kêu “eng éc… eng éc…” một cách yếu ớt, khác hẳn với tiếng gầm gừ lúc nãy. Ánh sáng bạc quanh nó chập chờn, như một ngọn nến sắp tắt, phản ánh rõ ràng sự bất an của nó. Nó dụi dụi đầu vào ngực Mộ Linh Nhi, tìm kiếm sự an ủi.
Cơn đói cồn cào lại bắt đầu hành hạ Mộ Linh Nhi. Bụng cô bé kêu “ọt ọt… ọt ọt…” liên hồi, phá tan bầu không khí căng thẳng bằng một thứ âm thanh… rất đời thường. Cô bé tủi thân sờ bụng, nước mắt lưng tròng, lẩm bẩm: “Linh Nhi đói quá… đói quá…” Cảm giác đói bụng trong hoàn cảnh này càng khiến cô bé thêm tủi thân, như thể cả thế giới đang chống lại cô bé vậy.
Mộ Linh Nhi nhớ lại lời Sư Tôn dặn dò trước khi xuống núi: “Không được gây thêm phiền phức.” Cô bé càng thêm lo lắng và tủi thân. “Linh Nhi không cố ý gây họa… Linh Nhi chỉ muốn tìm Tiểu Thanh thôi…” Cô bé tự nhủ, như muốn bào chữa cho bản thân mình. Mỗi lần cô bé cảm thấy sợ hãi hay tủi thân, những tia Lôi nguyên tố nhỏ bé, bất ổn lại thỉnh thoảng lách tách phát ra từ cơ thể, như những giọt nước mắt điện đang rơi.
Bỗng nhiên, Mộ Linh Nhi ngửi thấy một mùi hương thoang thoảng, rất nhẹ, len lỏi qua không khí ẩm ướt của rừng đêm. Mùi hương ấy không phải mùi yêu khí nồng nặc, cũng không phải mùi đất ẩm thông thường. Nó giống như linh khí cổ xưa, pha lẫn mùi đất hoang sơ và gỗ mục, có chút quen thuộc đến lạ kỳ. Mùi hương ấy khiến cơn đói của cô bé dịu đi một chút, thay vào đó là một sự tò mò vô thức. Như một con thú nhỏ bị thu hút bởi một thứ gì đó lạ lẫm, cô bé bắt đầu lần theo mùi hương đó, từng bước chân rón rén, chậm rãi tiến sâu hơn vào khu rừng.

**SCENE 2: MIẾU THỜ CỔ VÀ SỰ ĐOÀN TỤ BẤT NGỜ**

Truyện Đệ Tử Ta Gây Họa Khắp Nơi, Sư Tôn Đành Phải Vô Địch (Câu chuyện hài hước khi sư phụ vốn muốn ẩn mình nhưng vì đồ đệ quá nghịch ngợm, đành phải \

Mùi hương dẫn Mộ Linh Nhi đến một khoảng đất trống nhỏ, ẩn mình giữa những tán cây cổ thụ cao vút. Ở đó, một miếu thờ nhỏ, cổ kính hiện ra. Nó bị dây leo và rêu phong phủ kín, trông như một phần của chính khu rừng, đã bị thời gian và thiên nhiên nuốt chửng. Cánh cửa gỗ đã mục nát hoàn toàn, chỉ còn lại một khung gỗ cong queo, mở hé, như mời gọi những kẻ lữ hành lạc lối. Nơi đây toát ra một luồng linh khí cổ xưa, ngưng đọng nhưng rất đỗi thanh tịnh, như một hơi thở cuối cùng của quá khứ.
Cô bé ngập ngừng bước vào, ánh mắt to tròn tò mò quét một lượt. Bên trong miếu thờ tối tăm, lạnh lẽo, không có bất kỳ ánh đèn hay vật trang trí nào. Chỉ có một bức tượng đá cũ kỹ đã phong hóa, gần như không còn nhận ra hình dáng, biểu tượng của một vị thần bảo hộ rừng núi xa xưa, bị lãng quên từ hàng ngàn năm trước. Bụi bặm phủ đầy mọi ngóc ngách, không khí đặc quánh mùi gỗ mục và ẩm ướt.
“Tiểu Thanh?” Mộ Linh Nhi khẽ gọi, giọng vẫn còn run run, nhưng trong lòng đã dâng lên một dự cảm lạ kỳ.
Đột nhiên, từ phía sau bức tượng đá, một tiếng “rít… rít…” yếu ớt nhưng quen thuộc vang lên. Mộ Linh Nhi trợn tròn mắt, như không tin vào tai mình. Rồi, một cái đầu nhỏ màu xanh lam, với đôi mắt xanh biếc long lanh, ló ra từ sau bức tượng. Đó chính là Tiểu Thanh, con Thanh Long Tử non của Sư Tôn!
“Tiểu Thanh!” Mộ Linh Nhi reo lên mừng rỡ, quên hết mọi sợ hãi, mọi tủi thân, mọi cơn đói. Cô bé chạy ào tới, ôm lấy con Thanh Long Tử non đang cuộn mình run rẩy trong một góc tối. Tiểu Thanh cũng không còn vẻ sợ sệt như khi bị Mộ Linh Nhi làm cho “bay màu” lúc trước. Nó cọ cọ cái đầu nhỏ vào tay cô bé, phát ra tiếng rít nhẹ nhàng như mèo con, đôi mắt xanh biếc long lanh nhìn cô bé đầy thân thiết. Nó dường như cũng rất sợ hãi và cô đơn, và giờ đây, tìm thấy Mộ Linh Nhi giống như tìm thấy một bến đỗ an toàn.
Khoảnh khắc đoàn tụ ấm áp bao trùm lấy hai sinh linh nhỏ bé. Mộ Linh Nhi ôm chặt Tiểu Thanh, cảm thấy an ủi và ấm áp lạ kỳ. Nhưng, định luật tự nhiên không chừa một ai, kể cả trong thế giới tu tiên này. Sau đó, bụng cô bé lại kêu lên “ụt ụt… ụt ụt…” to hơn, phá tan khoảnh khắc “deep” của sự đoàn tụ. Mộ Linh Nhi nhìn Tiểu Thanh, rồi nhìn quanh miếu thờ, ánh mắt ngây thơ như đang tìm kiếm thứ gì đó ăn được.
Cô bé cảm nhận được luồng năng lượng ngưng đọng trong miếu, một cảm giác vừa lạ lẫm vừa quen thuộc. Nó không giống linh khí tươi mới trên Thanh Huyền Phong, mà là một thứ gì đó cổ xưa, tĩnh lặng, như một món ăn tiềm năng đang chờ được khai phá. Cô bé không biết đó là linh khí, cô bé chỉ biết nó cho cô bé một “vibe” rất “ngon lành”, như thể đó là một món bánh rán khổng lồ đang chờ được chén vậy.

**SCENE 3: SỨC MẠNH VÔ THỨC VÀ BÍ MẬT ĐƯỢC HÉ LỘ**

Truyện Đệ Tử Ta Gây Họa Khắp Nơi, Sư Tôn Đành Phải Vô Địch (Câu chuyện hài hước khi sư phụ vốn muốn ẩn mình nhưng vì đồ đệ quá nghịch ngợm, đành phải \

Bên trong miếu thờ cổ kính, linh khí cổ xưa bắt đầu dao động mạnh mẽ quanh Mộ Linh Nhi, như thể bị một lực vô hình nào đó khuấy động. Cô bé vô thức đưa bàn tay nhỏ bé ra, cảm thấy một luồng năng lượng ấm áp từ miếu thờ truyền vào cơ thể. Một cảm giác kỳ lạ lan tỏa, cơn đói dịu đi một cách thần kỳ, như thể cô bé vừa ăn một món gì đó rất ngon, rất “real”. Mộ Linh Nhi không hiểu chuyện gì đang xảy ra, chỉ thấy mình đang “buff” năng lượng một cách vô thức.
Thực chất, do quá đói và cảm xúc bất ổn – sự vui mừng tột độ khi tìm thấy Tiểu Thanh, cơn đói cồn cào không ngừng, và sự tò mò ngây thơ về nguồn năng lượng “ngon lành” – thiên phú Lôi nguyên tố bẩm sinh của cô bé đã vô thức kích hoạt. Nó tạo thành một xoáy nước linh khí nhỏ, vô hình nhưng cực kỳ mạnh mẽ, hút mạnh linh khí cổ xưa ngưng đọng trong miếu thờ. Linh khí này, vốn đã bị phong ấn và tĩnh lặng hàng ngàn năm, nay lại bị một “cỗ máy hút bụi” mang tên Mộ Linh Nhi kích hoạt một cách “vô tri”.
Tiểu Bạch Thỏ và Tiểu Thanh đều cảm thấy bất an. Tiểu Bạch Thỏ kêu “gừ gừ” trầm đục, bộ lông trắng muốt dựng đứng, ánh sáng bạc quanh nó chập chờn như muốn cảnh báo. Tiểu Thanh cũng rít lên khe khẽ, cuộn mình chặt hơn trong vòng tay Mộ Linh Nhi, đôi mắt xanh biếc nhìn chằm chằm vào những vết nứt đang dần xuất hiện trên tường miếu. Chúng, dù chỉ là linh thú, cũng cảm nhận được sự bất thường từ chủ nhân của mình, một thứ gì đó mang tính “hủy diệt” sắp sửa diễn ra.
Linh khí trong miếu bị rút cạn đột ngột, khiến kết cấu cổ xưa, vốn đã mục nát và chỉ còn là “meme” của thời gian, bắt đầu rạn nứt. Những vết nứt loang lổ như mạng nhện bò khắp những bức tường đá, rồi “RẦM!!!” một tiếng long trời lở đất, bức tường đá phía sau bức tượng cổ sụp đổ hoàn toàn. Bụi bay mù mịt, che kín cả không gian miếu thờ nhỏ bé.
Mộ Linh Nhi và Tiểu Thanh giật mình, hoảng sợ. Khi bụi tan dần, một lối đi bí mật hiện ra, dẫn xuống một không gian ngầm ẩm ướt và tối tăm. Từ đó, một luồng Lôi nguyên tố cực mạnh, cổ xưa và thuần túy, tỏa ra, khiến không khí xung quanh như đặc quánh lại, mang theo một “vibe” vừa uy nghiêm vừa đầy nguy hiểm.
Mộ Linh Nhi tò mò nhìn vào bên trong. Cô bé thấy một hang động nhỏ, ẩm ướt, và giữa hang động, một quả trứng khổng lồ màu xanh tím, cao gần bằng cô bé, đang phát ra những tia sét nhỏ lách tách. Hoa văn trên vỏ trứng không phải là những đường nét ngẫu nhiên, mà như những vân mây sấm chớp cuộn xoáy, ẩn hiện hình ảnh rồng thiêng vờn mây, trông cực kỳ “deep” và “ancient”.
Mộ Linh Nhi chớp chớp đôi mắt to tròn, đưa tay sờ sờ cái bụng đã bớt réo. “Trứng… Trứng gà bự? Chắc là ngon lắm đây!” Cô bé nghĩ đây là một loại trứng gà khổng lồ có thể ăn được, không hề nhận ra sự nguy hiểm hay nguồn gốc đặc biệt của nó. Trong đầu cô bé, quả trứng này chỉ là một “content” hấp dẫn để thỏa mãn cơn đói.
Tiểu Thanh rít lên một tiếng dài, ánh mắt đầy kinh ngạc và xen lẫn chút sợ hãi. Nó dường như cảm nhận được một thứ gì đó vượt xa khỏi hiểu biết của nó, một nguồn năng lượng “real” và “gắt” hơn bất cứ thứ gì nó từng biết.
Mộ Linh Nhi cúi xuống, tò mò chạm tay vào quả trứng Lôi. Một cảm giác mát lạnh xen lẫn tê dại truyền qua đầu ngón tay cô bé, như thể chạm vào một đám mây giông đang ngủ yên, một thứ gì đó vừa tĩnh lặng vừa ẩn chứa sức mạnh “sát thương” kinh người.
Cô bé ngây thơ ôm lấy quả trứng Lôi khổng lồ, cố gắng di chuyển nó. Cô bé không hề biết rằng, mình vừa “khai quật” một quả bom hẹn giờ mang sức mạnh cổ xưa, một “hot trend” có thể làm “chấn động” cả Âu Lạc Thần Châu. Cùng lúc đó, xa xa, nơi ngôi làng đang bị tấn công, Quỷ Mộc Vương bỗng ngừng chiêu thức hủy diệt, ánh mắt đỏ rực quay về phía khu rừng sâu. Nó cảm nhận được một luồng Lôi khí cổ xưa vừa bùng nổ, một sự bất thường không nằm trong kế hoạch “viral” của nó. Một nụ cười tàn độc hiện trên khuôn mặt xương xẩu của nó, “Lại có thêm con mồi sao? Hay là… thứ gì đó thú vị hơn, đủ để làm ‘content’ cho bổn vương?” Tiếng gầm của nó vang vọng, báo hiệu một “drama” mới, lớn hơn, sắp sửa bùng nổ.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8