Đệ Tử Ta Gây Họa Khắp Nơi, Sư Tôn Đành Phải Vô ĐịchChương 10: Quỷ Mộc Vương Giáng Lâm, Thôn Xóm Nguy Nan
Tiếng gầm rú xé toạc màn đêm xanh lá cây u ám, nơi những cành cây cổ thụ giờ đây vặn vẹo như những con quỷ trảo khát máu. Ngôi làng Mường cổ kính đã biến thành một bãi chiến trường hoang tàn, bụi đất và yêu khí đen kịt cuồn cuộn như một màn sương tử thần. Từng ngôi nhà đổ nát, từng vệt máu loang lổ trên nền đất khô cằn, và tiếng khóc than ai oán của dân làng hòa lẫn vào tiếng gào thét hung tợn của hàng ngàn Quỷ Mộc Tinh cấp thấp. Chúng, với thân hình cây khô gớm ghiếc, mắt đỏ lòm như những đốm lửa ma quái, đang bao vây và tấn công không ngừng nghỉ, biến mọi hy vọng thành tro bụi.
Tư Không Nguyệt đứng giữa vòng vây, chiếc trâm xương khô quỷ dị vẫn nắm chặt trong tay, như một lời nhắc nhở cay đắng về tai họa mà nàng đã vô tình gây ra. Khuôn mặt xinh đẹp của nàng giờ lấm lem bụi bẩn và đầy vẻ hoảng loạn tột độ. Mỗi lần thi triển Yểm thuật, tạo ra ảo ảnh và sương độc để cản bước lũ Quỷ Mộc Tinh, nàng lại cảm thấy linh lực trong cơ thể cạn kiệt thêm một phần. Chúng quá đông, quá mạnh, hoàn toàn vượt xa mọi tính toán hay kịch bản “lật kèo” mà nàng từng nghĩ ra. Nàng như một “game thủ” đang cố gắng “cày cuốc” trong một “event” mà “boss” lại là “hệ thống”, không có cửa để “win”.
“Làm sao đây… làm sao có thể ‘gánh team’ nổi chứ?” Tư Không Nguyệt lẩm bẩm, giọng khản đặc, mồ hôi lạnh chảy dài trên thái dương. Từng đợt yêu khí như những mũi tên độc xuyên qua lớp phòng ngự mỏng manh của nàng, khiến cơ thể đau nhức như muốn vỡ vụn.
Bên cạnh nàng, Lạc Vân Phong đang gắng gượng chiến đấu. Vết thương ở bả vai vẫn máu chảy ròng ròng, nhuộm đỏ một mảng chiến bào. Mỗi nhát kiếm của hắn, dù vẫn uy mãnh chém bay hàng chục Quỷ Mộc Tinh, nhưng cũng khiến vết thương tái phát, linh lực hao tổn nghiêm trọng. Hắn đã kiệt sức, nhưng vẫn cố gắng dùng thân mình che chắn cho Tư Không Nguyệt và những dân làng còn sống sót đang co rúm lại phía sau. Ánh mắt hắn đầy vẻ bất lực, nhưng ý chí kiên cường thì chưa bao giờ tắt.
“Sư muội… mau chạy đi!” Lạc Vân Phong gầm lên, giọng nói khản đặc vì mệt mỏi. “Ta… ta sẽ cố gắng cầm chân chúng…”
“Chạy đi đâu chứ, sư huynh?” Tư Không Nguyệt cười chua chát. “Cả thung lũng đã bị phong tỏa rồi. Giờ có ‘teleport’ cũng không thoát nổi đâu!”

Dân làng đã mất hết hy vọng, quỳ rạp xuống đất, cầu nguyện trong tuyệt vọng. Những tu sĩ Khải Huyết Cảnh của làng, vốn là niềm tự hào của bộ tộc, đã ngã xuống gần hết, thân thể bị yêu khí ăn mòn đến mức không còn nhận ra hình dạng ban đầu. Cả không gian chìm trong một bầu không khí tuyệt vọng, như thể “deadline” của sự sống đã đến.
*Sư Tôn à… đệ tử bất tài… không thể hoàn thành nhiệm vụ ‘tích công đức’ mà còn gây ra đại họa. Sư muội, Linh Nhi… ta không thể bảo vệ các nàng được nữa rồi…* Lạc Vân Phong thầm nghĩ, một cảm giác hối hận và tủi hổ trào dâng. Hắn đã quá tự tin, quá bốc đồng, để rồi giờ đây phải trả giá bằng sinh mạng của chính mình và những người vô tội.
*Sư huynh bị thương nặng như vậy… ta lại gây ra chuyện lớn hơn. Chiếc trâm này… rốt cuộc là tai họa gì? Ta đã sai rồi!* Tư Không Nguyệt cắn chặt môi, nhìn chiếc trâm xương khô trong tay. Nàng vốn chỉ muốn “chơi khăm” một tên yêu quái cấp thấp, ai ngờ lại “unleash” ra một “boss khủng” thế này. Nàng không biết liệu có còn cơ hội để “reset game” hay không nữa.
Giữa vòng vây yêu ma, một tiếng gầm rú trầm đục, rung chuyển tận tâm can đột nhiên vang lên, át đi mọi âm thanh hỗn loạn khác. Từ sâu thẳm trong khu rừng già, những cây cổ thụ khổng lồ, vốn đã vặn vẹo, giờ như được thổi hồn, bắt đầu hợp thành một thể duy nhất, cao ngất trời. Chúng không còn là cây cối nữa, mà là một sinh vật khổng lồ, đen kịt với vô số rễ cây gai góc tua tủa như xúc tu, đôi mắt đỏ rực như hai hố lửa âm u, phát ra ánh sáng ma mị. Đó chính là Quỷ Mộc Vương, hoàn toàn lộ diện, với aura yêu khí cuồn cuộn, biến bầu trời thành một màu xanh lá cây u ám, đầy chết chóc.
Một cành tay khổng lồ, đen kịt như cột đình, vươn ra từ thân thể Quỷ Mộc Vương, kẹp lấy một vật thể nhỏ đang vùng vẫy thảm thiết. Lạc Vân Phong và Tư Không Nguyệt kinh hoàng nhận ra đó chính là **Tiểu Thanh**, con Thanh Long Tử non của Sư Tôn. Thân thể nhỏ bé của nó bị trói buộc bởi những sợi rễ cây ma quái, ánh mắt rồng con giờ đây đầy sợ hãi và đau đớn. Một luồng yêu khí đen kịt từ bàn tay Quỷ Mộc Vương liên tục truyền vào cơ thể Tiểu Thanh, khiến nó kêu rên thảm thiết, những tiếng rít nhỏ như tiếng mèo con bị bóp nghẹt. Một phần vảy xanh biếc của nó đã bắt đầu chuyển sang màu đen sẫm, như bị nhiễm độc.
Quỷ Mộc Vương gầm lên, giọng nói khàn đặc như tiếng hàng ngàn cây cối mục nát ma sát vào nhau, vang vọng khắp thung lũng, mang theo sự tàn bạo và ngạo nghễ: “Lũ tiểu bối ngu xuẩn! Dám cướp đi Tế Vật Trấn Yểm của bổn vương! Lại còn dám bắt giữ con rồng con này! Các ngươi có biết… con rồng con này là chìa khóa để bổn vương hấp thụ Long Mạch cổ xưa, biến nơi đây thành Thánh Địa của Ma Tộc ta không?!”

Nó giơ Tiểu Thanh lên cao, một luồng yêu khí cực mạnh lại truyền vào, khiến Tiểu Thanh co giật dữ dội. “Trả lại tín vật! Nếu không, con rồng con này sẽ bị luyện hóa thành độc dịch, rồi chính các ngươi sẽ là vật tế tiếp theo để bổn vương hoàn thành đại nghiệp!”
Lạc Vân Phong và Tư Không Nguyệt kinh hoàng khi nhìn thấy Tiểu Thanh và hiểu ra sự thật. Sư Tôn dặn phải đi tìm Tiểu Thanh, nhưng giờ đây nó lại nằm trong tay yêu vương, còn bị dùng làm công cụ để phá hủy Long Mạch Âu Lạc. Tư Không Nguyệt cảm thấy hối hận tột độ, chiếc trâm xương khô trong tay cô như bỗng trở nên nặng trĩu, không phải là một chiến lợi phẩm, mà là một gánh nặng của tội lỗi.
“Yêu nghiệt! Ngươi dám!” Lạc Vân Phong gầm lên, cố gắng gượng dậy, nhưng vết thương ở vai lại nhói lên đau đớn, khiến hắn ngã khụy xuống. Hắn đã kiệt sức.
Quỷ Mộc Vương không đợi lâu, nó tung ra một đòn tấn công hủy diệt. Hàng ngàn rễ cây khổng lồ, đen kịt như lưỡi hái tử thần, mang theo độc khí chết chóc cuồn cuộn, lao thẳng vào Lạc Vân Phong và Tư Không Nguyệt cùng những dân làng còn sót lại, không chừa đường sống. Cả không gian như bị xé nát bởi những xúc tu ma quái, tạo thành một cơn bão rễ cây đáng sợ.
Lạc Vân Phong bị đòn tấn công của Quỷ Mộc Vương hất văng, thân thể trọng thương, gục ngã giữa đống đổ nát, ho ra một ngụm máu lớn. Hắn cố gắng vươn tay che chắn cho Tư Không Nguyệt đang nằm bất động bên cạnh, nhưng mọi nỗ lực đều vô vọng. Hắn nhìn Tiểu Thanh đang vùng vẫy trong tay Quỷ Mộc Vương, ánh mắt đầy bất lực và tuyệt vọng. Cả sinh mạng của sư muội, của dân làng, và cả con linh thú cưng của Sư Tôn, giờ đây đều nằm trong tay yêu vương.
Tư Không Nguyệt cố gắng đứng dậy, nhưng toàn thân đau nhức, linh lực đã cạn kiệt đến mức không thể nhấc nổi một ngón tay. Nàng nhìn chiếc trâm xương khô trong tay, rồi nhìn Quỷ Mộc Vương đang chuẩn bị giáng đòn kết liễu, đôi mắt ngấn lệ vì sợ hãi và hối hận. Mọi thứ đã “out of control”, không còn bất kỳ “plot twist” nào có thể cứu vãn được nữa. Nàng chỉ biết nhắm mắt lại, chờ đợi cái chết.

Quỷ Mộc Vương cười khẩy, ngưng tụ một quả cầu yêu khí đen kịt khổng lồ trên tay, tỏa ra ánh sáng hủy diệt. Quả cầu xoáy tròn, hút lấy mọi linh khí xung quanh, biến không gian thành một hố đen tử vong. Nó chuẩn bị nghiền nát hai đệ tử và Tiểu Thanh, chấm dứt tất cả “drama” một cách gọn gàng.
Đúng lúc đó, xa xa trong rừng sâu, một luồng năng lượng bùng nổ mạnh mẽ, chiếu sáng rực rỡ cả khu rừng, xuyên qua màn yêu khí dày đặc của Quỷ Mộc Vương.
Trong một hang động nhỏ, ẩm ướt, Mộ Linh Nhi vẫn đang ôm quả trứng Lôi khổng lồ. Cô bé lẩm bẩm tên “Sư huynh”, “Sư tỷ” trong nước mắt, nỗi sợ hãi tột cùng đang cuộn trào trong tim. Cơn đói cồn cào, sự lo lắng cho sư huynh sư tỷ, và cả sự hoảng loạn khi lạc mất phương hướng, tất cả đã kích hoạt một nguồn sức mạnh vô thức trong cô bé. Năng lượng Lôi nguyên tố trong cơ thể cô bé bùng phát mạnh mẽ một cách vô thức, tạo thành một vòng xoáy điện màu trắng bạc, không ngừng lớn dần. Cùng lúc đó, Tiểu Bạch Thỏ bên cạnh cũng gầm gừ, bộ lông trắng muốt dựng đứng, ánh sáng bạc cùng tia sét lách tách bao quanh nó, hòa vào vòng xoáy của Linh Nhi.
Luồng năng lượng Lôi nguyên tố của Mộ Linh Nhi vô tình kích hoạt quả trứng Lôi khổng lồ. Vô số tia sét màu xanh tím lách tách bùng lên từ quả trứng, chiếu sáng rực rỡ cả hang động và khu rừng xung quanh, như thể một pháo hoa điện tử đang nổ tung. Rồi, một tiếng rồng gầm non nớt nhưng đầy uy lực, mang theo sự cổ xưa và sức mạnh của Long Tộc Huyết Mạch, vang vọng từ bên trong quả trứng. Tiếng gầm xuyên qua màn yêu khí dày đặc của Quỷ Mộc Vương, vọng đến tận tai nó, như một “notification” cực kỳ quan trọng.
Ngay khoảnh khắc Quỷ Mộc Vương chuẩn bị tung đòn kết liễu, nó bỗng khựng lại. Quả cầu yêu khí đen kịt trên tay nó tan biến. Đôi mắt đỏ rực của nó co rút lại, chuyển hướng nhìn về phía khu rừng sâu. Nó cảm nhận được một luồng Lôi khí cổ xưa cực kỳ mạnh mẽ, cùng với tiếng rồng gầm từ quả trứng – một nguồn Long Mạch mạnh mẽ hơn, thuần khiết hơn Tiểu Thanh, thậm chí còn mang theo một “vibe” thần bí, chưa từng thấy.
Yêu khí trên người Quỷ Mộc Vương bùng nổ dữ dội hơn, nó gầm lên một tiếng giận dữ xen lẫn tham lam tột độ: “Lại là Long Mạch! Một con mồi béo bở hơn! Thậm chí còn mang theo Lôi khí cổ xưa! Ta phải có nó!” Nó liếc nhìn Lạc Vân Phong và Tư Không Nguyệt đang thoi thóp giữa đống đổ nát, rồi nhìn Tiểu Thanh đang bị khống chế trong tay. “Được thôi, lũ sâu kiến này để sau tính sổ! Long Mạch kia mới là thứ quan trọng! Chắc chắn sẽ là một ‘content’ cực kỳ ‘viral’ cho bổn vương!”
Nó buông Tiểu Thanh, ném nó vào một góc đổ nát của ngôi làng, nơi nó vẫn bị trói buộc bởi rễ cây và yêu khí, không thể cử động. Sau đó, thân hình khổng lồ của Quỷ Mộc Vương quay lưng lại đám đệ tử, bắt đầu di chuyển nhanh chóng về phía khu rừng sâu, nơi có Mộ Linh Nhi và quả trứng Lôi đang phát ra ánh sáng chói lọi. Tiếng gầm của nó vẫn còn vang vọng, mang theo sự đe dọa, như một lời hứa hẹn về một “drama” mới, lớn hơn, sắp sửa bùng nổ.
Lạc Vân Phong và Tư Không Nguyệt nằm thoi thóp giữa đống đổ nát, nhìn theo bóng dáng Quỷ Mộc Vương biến mất. Chúng vẫn chưa thoát khỏi nguy hiểm hoàn toàn, nhưng tạm thời được cứu khỏi cái chết. Sự tuyệt vọng và hối hận vẫn còn đó, nhưng giờ đây, một mối nguy hiểm lớn hơn, vô tri hơn, đang chờ đợi Mộ Linh Nhi trong rừng sâu. “Linh Nhi…!” Lạc Vân Phong thều thào, ánh mắt đầy lo lắng. Nhưng hắn đã kiệt sức, không thể làm gì được. “Drama” của Thanh Huyền Phong, xem ra, vẫn chưa đến hồi kết.