Đệ Tử Ta Gây Họa Khắp Nơi, Sư Tôn Đành Phải Vô Địch
Chương 11: Chống Cự Vô Vọng, Anh Hùng Lâm Nguy

Cập nhật lúc: 2026-07-17 15:55:00 | Lượt xem: 8

“Sư huynh! Chúng ta phải làm sao đây?” Tư Không Nguyệt thều thào, giọng nàng khản đặc vì hoảng sợ, đôi mắt phượng sắc sảo giờ đây chỉ còn ánh lên vẻ tuyệt vọng. Nàng cố gắng gượng dậy, nhưng toàn thân đau nhức như bị xé toạc, linh lực cạn kiệt không còn một tia. Chiếc trâm xương khô quỷ dị, thứ nàng vừa cướp được, giờ đây nằm lăn lóc trên đất, vô tri vô giác như chính số phận của họ.
Lạc Vân Phong nằm bẹp giữa đống đổ nát, bả vai máu vẫn rỉ ròng ròng, nhuộm đỏ cả một mảng đất loang lổ. Hắn ho khan một tiếng, khó nhọc ngẩng đầu nhìn về phía khu rừng sâu đang phát ra ánh sáng xanh tím kỳ dị, nơi Quỷ Mộc Vương vừa biến mất như một “boss” quên nhiệm vụ. “Linh Nhi… Linh Nhi đang ở đó!” Giọng hắn đầy sự bất lực và hối hận, xen lẫn tiếng nghiến răng ken két. “Tất cả… tất cả là lỗi của ta, sư muội. Lẽ ra ta không nên đuổi theo con yêu quái cấp thấp đó, lẽ ra ta nên nghe lời Sư Tôn mà nằm yên một chỗ… Giờ thì, tích công đức đâu không thấy, chỉ thấy tích \’nghiệp\’ quá trời đất!”
Tư Không Nguyệt nghe vậy, một nụ cười khổ hiện lên trên gương mặt lấm lem bùn đất. “Sư huynh, huynh nói vậy thì muội đây cũng là \’đồng phạm\’ rồi. Ai bảo muội \’flex\’ yểm thuật làm gì, còn tiện tay \’loot\’ đồ của boss lớn nữa chứ. Giờ thì \’content viral\’ của Quỷ Mộc Vương sắp là màn \’bay màu\’ của ba chúng ta rồi…” Nàng thở hắt ra, ánh mắt lại hướng về phía khu rừng, nơi ánh sáng xanh tím vẫn nhấp nháy như một chiếc đèn disco lỗi, còn tiếng rồng gầm non nớt kia thì như một tín hiệu “SOS” giữa màn đêm. “Nhưng mà, cái tiếng gầm kia… có phải là Tiểu Thanh không?”
“Không… không phải.” Lạc Vân Phong cố gắng lắc đầu, cơn đau khiến hắn suýt ngất đi. “Tiểu Thanh… Tiểu Thanh bị Quỷ Mộc Vương ném ở đằng kia rồi.” Hắn chỉ tay về phía một góc làng đổ nát, nơi Tiểu Thanh, con Thanh Long Tử non, vẫn đang bị vô số rễ cây và yêu khí trói chặt, thân hình nhỏ bé run rẩy vì sợ hãi, ánh mắt xanh biếc đầy nước mắt. “Tiếng gầm kia… mạnh hơn nhiều. Giống như Long Mạch cổ xưa đang thức tỉnh vậy. Linh Nhi… Linh Nhi đã \’unseal\’ (giải phong ấn) cái gì rồi sao?”
Cả hai sư huynh sư muội đều im lặng, ánh mắt họ giao nhau, đầy rẫy sự tuyệt vọng. Quỷ Mộc Vương đã bỏ đi, nhưng nó không hề rút quân. Hàng ngàn, hàng vạn Quỷ Mộc Tinh cấp thấp hơn, những cái cây bonsai bị bẻ cong vẹo với đôi mắt đỏ ngầu, vẫn đang bu kín ngôi làng. Chúng lóp ngóp trồi lên từ lòng đất, từ những thân cây mục nát, từ cả mấy vũng bùn độc hại, tạo thành một binh đoàn yêu ma khổng lồ, đen kịt, nuốt chửng mọi ánh sáng. Chúng không hề có trí tuệ, chỉ biết tuân theo bản năng săn mồi và mệnh lệnh cuối cùng của Quỷ Mộc Vương: “Tấn công!”

Truyện Đệ Tử Ta Gây Họa Khắp Nơi, Sư Tôn Đành Phải Vô Địch (Câu chuyện hài hước khi sư phụ vốn muốn ẩn mình nhưng vì đồ đệ quá nghịch ngợm, đành phải \

Ngôi làng Mường cổ giờ đây không khác gì một bãi chiến trường hậu tận thế. Những căn nhà sàn truyền thống đã sụp đổ thành từng đống gỗ vụn, tro tàn. Mùi máu tanh và yêu khí trộn lẫn vào nhau, đặc quánh đến nôn ọe. Tiếng khóc than của dân làng yếu ớt vang lên giữa những tiếng gầm gừ ghê rợn của yêu quái. Các tu sĩ Khải Huyết Cảnh của làng, những người từng là niềm tự hào của bộ tộc, giờ đây đã ngã xuống gần hết, thân thể bị rễ cây đâm xuyên, linh khí tiêu tán. Những người dân còn sống sót, già có, trẻ có, đang co rúm lại phía sau Lạc Vân Phong và Tư Không Nguyệt, ánh mắt trống rỗng, mất hết hy vọng, quỳ rạp xuống đất, cầu nguyện trong tuyệt vọng. Nhưng lời cầu nguyện của họ dường như chỉ là âm thanh \’mute\’ giữa cái \’drama\’ đầy bạo lực này.
“Sư huynh, chúng ta… chúng ta không thể chạy thoát được nữa rồi!” Tư Không Nguyệt nhìn xung quanh, cảm thấy một luồng tuyệt vọng lạnh buốt chạy dọc sống lưng. Dù nàng có thông minh đến mấy, có yểm thuật tinh xảo đến đâu, thì trước hàng vạn con yêu quái chỉ biết lao vào cắn xé này, mọi mưu mẹo đều trở nên vô dụng. Linh lực của nàng đã cạn sạch, toàn thân đau nhức đến mức không thể nhấc nổi một ngón tay. Nàng đã cố gắng tạo ra ảo ảnh để đánh lạc hướng chúng, nhưng chúng quá đông, quá ngu si để phân biệt thật giả. Chúng cứ thế lao vào, bất kể ảo ảnh hay thực tế. “Mấy con này đúng là \’bot farm\’ không có não mà!” nàng lẩm bẩm chửi rủa.
Lạc Vân Phong nghiến chặt răng, cố gắng gượng dậy. Vết thương ở vai như bị hàng ngàn con kiến lửa cắn xé, nhưng hắn không dám gục ngã. Hắn là Đại Đệ Tử của Thanh Huyền Phong, là người duy nhất còn có thể đứng vững lúc này. Hắn nhớ lại lời Sư Tôn dặn: “Tích công đức đi, đừng có làm phiền lão già này nữa.” Giờ thì công đức đâu không thấy, chỉ thấy \’nghiệp\’ chất chồng như núi. Cả làng bị tàn phá, sư muội thì kiệt sức, Linh Nhi thì không biết ra sao, còn Tiểu Thanh thì bị trói như một bó củi khô. “Sư Tôn mà biết, chắc chắn sẽ \’đấm\’ ta bay màu luôn quá…” Hắn nghĩ thầm, nhưng trong lòng vẫn dâng lên một luồng khí phách. “Không thể bỏ cuộc! Dù có \’flop\’ đến mấy cũng phải \’gánh team\’ đến cùng!”
Hắn rút thanh trường kiếm, mặc dù tay run lẩy bẩy, kiếm khí chỉ còn yếu ớt như một ngọn nến trước gió. Hắn đứng chắn trước Tư Không Nguyệt và những dân làng còn sống sót, lưng thẳng tắp như một bức tường thành cuối cùng. “Sư muội, ngươi… ngươi cố gắng bảo vệ dân làng đi! Ta sẽ… cố gắng cầm chân chúng!”
Tư Không Nguyệt nhìn sư huynh, ánh mắt nàng đột nhiên trở nên kiên định lạ thường. “Sư huynh! Đừng nói những lời \’sến sẩm\’ như vậy! Muội… muội sẽ tìm cách!” Nàng cắn chặt môi, linh lực cạn kiệt, nhưng trí tuệ của nàng vẫn đang vận hành với tốc độ tối đa. Nàng lướt mắt qua khung cảnh đổ nát, cố gắng tìm kiếm bất kỳ một manh mối, một điểm yếu nào đó của lũ Quỷ Mộc Tinh này. Chúng không phải là Quỷ Mộc Vương, chúng chỉ là những con tép riu, nhưng số lượng của chúng thì đủ để nhấn chìm cả một đội quân. “Phải rồi… chúng là cây! Cây thì sợ gì?”

Truyện Đệ Tử Ta Gây Họa Khắp Nơi, Sư Tôn Đành Phải Vô Địch (Câu chuyện hài hước khi sư phụ vốn muốn ẩn mình nhưng vì đồ đệ quá nghịch ngợm, đành phải \

Trong khi đó, tiếng rồng gầm từ khu rừng sâu càng lúc càng mạnh mẽ, như tiếng sấm nổ giữa trời quang. Những tia sét xanh tím từ hang động vẫn không ngừng chiếu sáng, tạo ra một cảnh tượng vừa hùng vĩ vừa đáng sợ. Quỷ Mộc Vương, thân hình khổng lồ, đang lao đi như một cơn bão giữa rừng già, bỏ lại phía sau những thân cây bị nghiền nát và những tiếng gầm gừ đầy tham lam. Nó không hề quan tâm đến đám Quỷ Mộc Tinh cấp thấp mà nó đã để lại ở làng Mường. Đối với nó, Long Mạch và Lôi khí cổ xưa từ quả trứng Lôi kia mới là “đỉnh cao của content”, là thứ sẽ giúp nó “viral” khắp đại lục.
Quay lại làng Mường, tình hình trở nên nguy cấp hơn bao giờ hết. Lũ Quỷ Mộc Tinh cấp thấp đã tràn vào, bắt đầu cắn xé những người dân yếu ớt. Tiếng la hét, tiếng gầm gừ, tiếng kiếm va chạm với thân cây khô khốc vang lên hỗn loạn.
Lạc Vân Phong, với thanh trường kiếm trên tay, đã trở thành một cỗ máy chiến đấu theo bản năng. Huyết mạch Long Tộc trong hắn, dù bị thương nặng, vẫn sôi sục, giúp hắn duy trì được chút sức lực cuối cùng. Hắn vung kiếm, mỗi nhát chém đều mang theo phong lực yếu ớt, nhưng cũng đủ để chém bay vài con Quỷ Mộc Tinh. Tuy nhiên, cứ một con ngã xuống, mười con khác lại xông lên. Hắn đã kiệt sức, từng cử động đều chậm chạp hơn, vết thương ở vai lại rách toạc ra, máu bắn tung tóe.
“Sư huynh! Cẩn thận!” Tư Không Nguyệt hét lên, nàng cố gắng dùng chút linh lực còn sót lại để tạo ra một màn sương tím mờ ảo, che mắt vài con yêu quái đang xông tới Lạc Vân Phong. Nhưng màn sương chỉ tồn tại được vài giây rồi tan biến, và lũ yêu quái lại tiếp tục lao vào. Nàng nhận ra, yểm thuật của nàng, dù có tinh xảo đến mấy, cũng không thể địch lại số lượng áp đảo này. “Chết tiệt! Đúng là \’game over\’ rồi sao?”
Nàng nhìn những người dân đang bị yêu quái vây hãm, tiếng kêu la thảm thiết của họ xé nát tim nàng. Nàng muốn giúp, nhưng hoàn toàn bất lực. Nàng cắn chặt ngón tay, máu tươi rỉ ra, cố gắng nghĩ ra một kế sách cuối cùng. “Phải rồi… lửa! Cây thì sợ lửa!” Nàng lẩm bẩm, nhưng linh lực của nàng đã cạn. Làm sao có thể tạo ra lửa lớn để đốt cháy cả binh đoàn yêu quái này? Nàng nhìn ngọn lửa le lói từ một căn nhà sàn đang cháy dở, ánh mắt lóe lên một tia hy vọng mong manh. “Nếu… nếu chúng ta có thể dẫn chúng đến đó…”

Truyện Đệ Tử Ta Gây Họa Khắp Nơi, Sư Tôn Đành Phải Vô Địch (Câu chuyện hài hước khi sư phụ vốn muốn ẩn mình nhưng vì đồ đệ quá nghịch ngợm, đành phải \

Nhưng ý nghĩ đó nhanh chóng bị dập tắt. Lạc Vân Phong đã gần như gục ngã. Hắn bị một con Quỷ Mộc Tinh cấp thấp đánh mạnh vào ngực, văng ra xa, đập vào một tảng đá. Hắn ho ra một ngụm máu lớn, thanh trường kiếm rơi khỏi tay, cắm phập xuống đất. Ánh mắt hắn mờ đi, nhưng vẫn cố gắng nhìn về phía Tư Không Nguyệt, một nụ cười khổ hiện trên môi. “Sư muội… ngươi… ngươi mau chạy đi… Đừng… đừng vì ta mà…”
“Không! Sư huynh!” Tư Không Nguyệt lao tới, đỡ lấy Lạc Vân Phong. Nước mắt nàng tuôn rơi lã chã. Nàng biết, hắn đã kiệt sức rồi. Hắn đã cố gắng hết sức để bảo vệ họ. Giờ đây, chính nàng cũng không biết phải làm sao. Nàng nhìn binh đoàn Quỷ Mộc Tinh đang ồ ạt xông tới, ánh mắt đỏ ngầu đầy sát khí. Từng bước, từng bước, chúng tiến lại gần, như những cái cây biết đi trong một bộ phim kinh dị hạng B.
Tư Không Nguyệt ôm chặt Lạc Vân Phong vào lòng, cố gắng dùng thân mình che chắn cho hắn. Nàng nhắm mắt lại, chuẩn bị đón nhận cái chết. Nàng hối hận vì mọi thứ, hối hận vì đã xuống núi, hối hận vì đã gây ra quá nhiều rắc rối. “Sư Tôn ơi… con xin lỗi… Con đã làm loạn đến mức này rồi…” Nàng lẩm bẩm trong tuyệt vọng.
Xa xa, trong hang động ẩm ướt, Mộ Linh Nhi vẫn đang ôm chặt quả trứng Lôi khổng lồ. Nước mắt cô bé đã ngừng chảy, thay vào đó là một sự giận dữ vô thức đang bùng nổ. Cô bé cảm nhận được sự nguy hiểm đang rình rập sư huynh, sư tỷ. Luồng năng lượng Lôi nguyên tố từ cơ thể cô bé và Tiểu Bạch Thỏ đã biến thành một vòng xoáy điện màu trắng bạc khổng lồ, không ngừng giãn nở, biến hang động thành một lò phản ứng hạt nhân thu nhỏ. Quả trứng Lôi cũng không ngừng phát ra những tia sét xanh tím, tiếng rồng gầm non nớt nhưng đầy uy lực đã biến thành tiếng gầm thét giận dữ, như một con rồng con đang chuẩn bị phá kén.
Quỷ Mộc Vương đã đến gần hang động. Nó đứng sừng sững trước cửa hang, thân hình khổng lồ che lấp cả ánh trăng. Đôi mắt đỏ rực của nó lóe lên sự tham lam tột độ khi nhìn thấy quả trứng Lôi đang phát sáng rực rỡ bên trong. “Long Mạch! Lôi khí cổ xưa! Tuyệt vời! Đây chính là \’content\’ mà bổn vương tìm kiếm!” Nó gầm lên một tiếng, vươn những cánh tay rễ cây khổng lồ, chuẩn bị thò vào hang động để cướp lấy “con mồi béo bở” của mình.
Trong khi đó, trên đỉnh Thanh Huyền Phong, Thanh Huyền Lão Tổ vẫn say giấc nồng. Hắn mơ thấy mình đang nằm trên một bãi biển đầy nắng, nhâm nhi một ly trà linh thảo mát lạnh, xung quanh không một bóng đệ tử, không một tiếng ồn ào. “Ài… Bình yên thật là tuyệt vời…” Hắn khẽ ngáy, khóe môi nhếch lên một nụ cười mãn nguyện. Hắn hoàn toàn không biết rằng, ở chân núi, một màn “drama” kinh thiên động địa đang đến hồi cao trào, và đám đệ tử “cục vàng” của hắn đang đứng giữa lằn ranh sinh tử, chỉ cách cái chết một sợi chỉ mỏng manh.
Lạc Vân Phong và Tư Không Nguyệt, giữa hàng vạn yêu quái đang gào thét, chỉ còn biết nắm chặt tay nhau, ánh mắt hướng về phía khu rừng sâu, nơi Linh Nhi đang ở. Họ không biết rằng, cái chết đang đến gần, và một “drama” mới, dữ dội hơn, sắp sửa bùng nổ, không phải vì họ, mà là vì cô sư muội vô tri của họ. Tiếng gầm thét của Quỷ Mộc Vương, tiếng Lôi rền của Linh Nhi, và tiếng gầm gừ của hàng vạn Quỷ Mộc Tinh cấp thấp hòa quyện vào nhau, tạo thành một bản giao hưởng của sự hủy diệt, báo hiệu rằng, Thanh Huyền Lão Tổ sẽ không thể ngủ yên lâu hơn nữa.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8