Đệ Tử Ta Gây Họa Khắp Nơi, Sư Tôn Đành Phải Vô Địch
Chương 12: Hơi Thở Của Sư Tôn, Lời Nguyền Hóa Giải

Cập nhật lúc: 2026-07-17 15:58:16 | Lượt xem: 7

Giữa biển người quỳ lạy, giữa đống đổ nát ngổn ngang và yêu khí vẫn còn vương vấn, Lạc Vân Phong và Tư Không Nguyệt tựa vào nhau, thân thể rã rời như hai chiếc chiếu rách sau một đêm bão táp. Kiếm khí của Vân Phong đã cạn, linh lực của Tư Không Nguyệt cũng đã “out of mana” từ lâu. Hắn ho ra một ngụm máu lớn, nhuộm đỏ cả nền đất đã đen kịt vì yêu khí. Vai hắn đau nhói, từng thớ thịt như bị xé toạc, nhưng nỗi đau thể xác chẳng là gì so với sự hối hận đang gặm nhấm tâm can.
“Sư muội…” Giọng Vân Phong khàn đặc, yếu ớt như tiếng gió rít qua khe cửa. Hắn cố gắng ngẩng đầu, ánh mắt mờ mịt nhìn về phía khu rừng sâu thẳm, nơi ánh sáng xanh tím của Lôi nguyên tố vẫn bùng phát dữ dội, như một tín hiệu SOS phiên bản tâm linh. “Linh Nhi… Linh Nhi đâu rồi?”
Tư Không Nguyệt nước mắt giàn giụa, linh lực cạn kiệt khiến nàng không còn sức để đứng vững. Nàng gục đầu vào vai Vân Phong, nghẹn ngào: “Muội… muội không biết nữa, sư huynh. Tất cả… tất cả là lỗi của muội. Nếu muội không… không cái kiểu ‘flex’ yểm thuật, không ‘loot’ cái trâm xương khắm lặm kia… thì đâu đến nỗi này…” Nàng chỉ tay về phía chiếc trâm xương quỷ dị giờ nằm lăn lóc trên đất, trông chẳng khác gì một cành cây khô vô dụng sau khi bị Quỷ Mộc Vương “bóc lịch”. Giờ thì nó chẳng còn tí ma lực nào, cứ như một món đồ “hàng fake” bị bóc trần vậy.
Tiểu Thanh đáng thương bị vô số rễ cây và yêu khí trói chặt ở một góc làng, thân hình nhỏ bé run rẩy bần bật như chiếc lá trước gió. Nó cố gắng cựa quậy, nhưng những sợi rễ dai như dây thừng, lại còn mọc gai nhọn hoắt, đâm sâu vào da thịt, khiến nó chỉ biết rên rỉ trong tuyệt vọng. Ánh mắt xanh biếc của nó đong đầy nước mắt, nhìn về phía chủ nhân đang “nằm vùng” tận Thanh Huyền Phong. Chắc nó đang tự hỏi, “Sư Tôn ơi, cục vàng của người đang bị ‘nerf’ thảm hại đây này, người ở đâu mà ngủ ‘say như chết’ vậy?”
Các tu sĩ Khải Huyết Cảnh của làng Mường đã ngã xuống gần hết, thân thể bị rễ cây đâm xuyên, linh khí tiêu tán. Dân làng còn sống sót, già có, trẻ có, co rúm lại phía sau Lạc Vân Phong và Tư Không Nguyệt, ánh mắt trống rỗng, mất hết hy vọng. Họ quỳ rạp xuống đất, lẩm bẩm những lời cầu nguyện vô vọng, như thể đang chờ đợi một phép màu từ trời giáng xuống, hay ít nhất là một “drama” mới để quên đi nỗi đau hiện tại.
Trong hang động ẩm ướt, Mộ Linh Nhi vẫn đang ôm chặt quả trứng Lôi khổng lồ. Nước mắt cô bé đã ngừng chảy, thay vào đó là một sự giận dữ vô thức đang bùng nổ, như một “mini boss” sắp bị “raid”. Luồng năng lượng Lôi nguyên tố từ cơ thể cô bé và Tiểu Bạch Thỏ đã biến thành một vòng xoáy điện màu trắng bạc khổng lồ, không ngừng giãn nở, biến hang động thành một lò phản ứng hạt nhân thu nhỏ, sẵn sàng “phát nổ” bất cứ lúc nào. Quả trứng Lôi cũng không ngừng phát ra những tia sét xanh tím, tiếng rồng gầm non nớt nhưng đầy uy lực đã biến thành tiếng gầm thét giận dữ, như một con rồng con đang chuẩn bị “unseal” sức mạnh, sẵn sàng “combat” với bất kỳ kẻ nào dám bén mảng tới.
Quỷ Mộc Vương đã đến gần hang động. Nó đứng sừng sững trước cửa hang, thân hình khổng lồ che lấp cả ánh trăng, trông như một cái cây cổ thụ bị đột biến gen, cao chót vót đến mức đủ để làm “avatar” cho một game “survival horror”. Đôi mắt đỏ rực của nó lóe lên sự tham lam tột độ khi nhìn thấy quả trứng Lôi đang phát sáng rực rỡ bên trong. “Long Mạch! Lôi khí cổ xưa! Tuyệt vời! Đây chính là ‘content’ mà bổn vương tìm kiếm! Chắc chắn sẽ ‘viral’ khắp Tam Giới!” Nó gầm lên một tiếng, vươn những cánh tay rễ cây khổng lồ, chuẩn bị thò vào hang động để cướp lấy “con mồi béo bở” của mình.
Vân Phong và Tư Không Nguyệt cảm nhận được sự nguy hiểm tột độ đang ập đến với Linh Nhi, nhưng họ bất lực. “Đáng chết!” Vân Phong tự trách, “Ta đã quá kiêu ngạo, không nghe lời Sư Tôn. Giờ thì… Linh Nhi sẽ gặp nguy vì sự ‘ô dề’ của chúng ta!”
Tư Không Nguyệt lao tới ôm chặt Vân Phong vào lòng, cố gắng dùng thân mình che chắn cho hắn. Nàng nhắm mắt lại, chuẩn bị đón nhận cái chết, tự nhủ: “Thôi rồi, ‘game over’ thật rồi. Sư Tôn ơi, con xin lỗi. Con đã làm loạn đến mức này rồi… Chắc người đang ngủ ngon lắm nhỉ? Ước gì con cũng được ngủ ngon như người.”
***
Ngay khoảnh khắc những cánh tay rễ cây khổng lồ của Quỷ Mộc Vương sắp chạm vào quả trứng Lôi, một cơn gió nhẹ chợt lướt qua chiến trường. Cơn gió không mang theo mùi máu tanh hay yêu khí nồng nặc, mà lại phảng phất hương linh thảo thanh mát, xen lẫn một chút… mùi ngái ngủ và lười biếng đến lạ kỳ.
Một bóng người xuất hiện giữa không trung, ngay phía trên Quỷ Mộc Vương. Cảnh tượng này cứ như một phân cảnh “plot twist” trong phim, khi “main character” xuất hiện vào phút chót. Đó là Thanh Huyền Lão Tổ, vẫn với bộ đạo bào cũ kỹ vá víu vài chỗ, tóc tai lơ thơ búi củ tỏi lệch lạc, mắt lim dim như thể vừa bị ai đó đánh thức khỏi giấc mơ đẹp nhất đời. Hắn vươn vai một cái thật dài, ngáp một tiếng rõ to, tiếng ngáp vang vọng khắp thung lũng, át cả tiếng gầm của Quỷ Mộc Vương và tiếng rên rỉ của dân làng. Hắn chẳng hề để ý đến cảnh tượng kinh hoàng bên dưới, cứ như đang xem một bộ phim “drama” nhưng lại buồn ngủ quá.

Truyện Đệ Tử Ta Gây Họa Khắp Nơi, Sư Tôn Đành Phải Vô Địch (Câu chuyện hài hước khi sư phụ vốn muốn ẩn mình nhưng vì đồ đệ quá nghịch ngợm, đành phải \

“Ài… lại phải thức giấc rồi sao?” Thanh Huyền Lão Tổ lẩm bẩm, giọng ngái ngủ đặc sệt, nhưng lại mang một uy áp vô hình khiến không khí xung quanh dường như đông đặc lại. “Đám oắt con này… phá hỏng hết linh mạch của ta rồi. Phiền phức!” Hắn cau mày, vẻ mặt đầy sự bất đắc dĩ, cứ như thể việc dọn dẹp “bãi chiến trường” này là một nhiệm vụ “side quest” cực kỳ khó chịu mà hắn không muốn làm chút nào.
Quỷ Mộc Vương đang trong cơn tham lam tột độ bỗng khựng lại. Nó cảm thấy một áp lực vô hình kinh khủng đè lên toàn thân, khiến nó không thể cử động, cứ như bị “lag” giữa trận chiến. Yêu khí cuồn cuộn quanh nó bắt đầu run rẩy dữ dội, không còn hung hãn như trước mà thay vào đó là sự hoảng sợ tột cùng.
“Ngươi là ai?!” Quỷ Mộc Vương gầm lên, giọng nói đầy kinh hãi, “Kẻ nào dám…!” Nó cố gắng nhúc nhích, nhưng cơ thể khổng lồ của nó như bị đóng băng, không thể nhúc nhích dù chỉ một li.
Thanh Huyền Lão Tổ liếc mắt xuống, vẻ mặt vẫn đầy vẻ bất đắc dĩ. Hắn giơ cây gậy gỗ mục nát lên, cây gậy trông như vừa được nhặt ven đường, chẳng có chút uy lực nào. Hắn không gõ, không chém, không dùng bất kỳ thần thông hoa mỹ nào. Hắn chỉ nhẹ nhàng… thổi một hơi. Đúng vậy, chỉ là một hơi thổi nhẹ, như thổi bụi trên vai áo.
Không có tiếng nổ long trời lở đất, không có hào quang chói lọi, chỉ có một luồng khí vô hình, thanh khiết, mang theo hơi thở của đất trời và sự lười biếng, lan tỏa khắp thung lũng. Luồng khí này không ồn ào, nhưng hiệu quả thì kinh thiên động địa, cứ như một “skill reset” toàn bộ bản đồ vậy.
Tức thì, một “plot twist” không ai ngờ tới đã xảy ra:
Toàn bộ hàng ngàn Quỷ Mộc Tinh cấp thấp đang bao vây làng, đang gầm rú, bỗng chững lại. Chúng run rẩy, rồi hóa thành tro bụi trong nháy mắt, không để lại dấu vết, cứ như bị “delete” khỏi thế giới vậy. Chúng biến mất nhanh đến mức Lạc Vân Phong và Tư Không Nguyệt còn chưa kịp định thần.
Yêu khí đen kịt bao phủ thung lũng tan biến như sương khói gặp nắng. Không khí trở nên trong lành đến lạ thường, mang theo mùi của linh thảo vừa mới hồi sinh. Cây cối héo úa, mục ruỗng bỗng chốc xanh tươi trở lại, tươi tốt hơn bao giờ hết, như thể thời gian đã bị “rewind” về thời điểm trước khi thảm họa xảy ra. Thậm chí, những bông hoa dại bị dẫm nát cũng vươn mình nở rộ, khoe sắc trong nắng ban mai.
Quỷ Mộc Vương, kẻ vừa hùng hổ muốn cướp Long Mạch, toàn thân run rẩy dữ dội. Nó cố gắng phản kháng, nhưng luồng khí vô hình kia đã xuyên qua. Thân thể khổng lồ của nó bắt đầu khô héo, nứt nẻ, biến thành một cái cây cổ thụ mục nát, không còn chút sinh khí nào, cứ như một bức tượng gỗ bị thời gian bào mòn vậy. Nó đứng đó, sừng sững nhưng vô tri, chỉ còn là một minh chứng câm lặng cho sự tồn tại của mình.
Những rễ cây và yêu khí đang trói buộc Tiểu Thanh biến mất. Tiểu Thanh rơi xuống đất, run rẩy nhưng đã thoát khỏi nguy hiểm. Nó ngóc đầu dậy, dụi dụi mắt xanh biếc, nhìn xung quanh đầy bỡ ngỡ, cứ như vừa tỉnh dậy sau một giấc mơ kinh hoàng.
Chiếc trâm xương khô quỷ dị mà Tư Không Nguyệt đã cướp được, giờ nằm lăn lóc trên mặt đất. Dưới hơi thở của Sư Tôn, nó bỗng chốc trở lại thành một cành cây khô bình thường, hoàn toàn mất đi ma lực, chẳng còn chút “aura” phản diện nào.
Miếu thờ cổ kính bị sụp đổ được khôi phục nguyên trạng, không một vết nứt. Hang động ngầm cũng trở nên ổn định, không còn rung chuyển hay phát ra những tia sét bất ổn.

Truyện Đệ Tử Ta Gây Họa Khắp Nơi, Sư Tôn Đành Phải Vô Địch (Câu chuyện hài hước khi sư phụ vốn muốn ẩn mình nhưng vì đồ đệ quá nghịch ngợm, đành phải \

Quả trứng Lôi và Mộ Linh Nhi vẫn an toàn trong hang động. Lôi nguyên tố quanh cô bé trở nên tĩnh lặng, thuần khiết, không còn bùng nổ dữ dội như trước. Tiếng rồng gầm thét cũng dần dịu xuống thành những tiếng rầm rì êm ái.
Thanh Huyền Lão Tổ hạ gậy xuống, lại ngáp một cái. Hắn nhìn cái cây khô héo vừa là Quỷ Mộc Vương, rồi nhìn đám đệ tử đang há hốc mồm, mắt chữ A mồm chữ O.
“Xong. Lần nào cũng phiền phức như vậy.” Hắn lẩm bẩm, giọng điệu vẫn đầy sự bất đắc dĩ, cứ như vừa làm xong một việc vặt không đáng kể, chứ không phải vừa “cứu rỗi” cả một thung lũng khỏi họa diệt vong.
***
Thung lũng đã được thanh tẩy hoàn toàn, trở lại vẻ đẹp ban đầu, thậm chí còn tươi tốt hơn trước. Nhưng không khí vẫn tràn ngập sự kinh ngạc, như thể mọi người vừa xem một bộ phim siêu anh hùng “blockbuster” và chưa kịp “process” hết tình tiết.
Thanh Huyền Lão Tổ đáp xuống bên cạnh Lạc Vân Phong và Tư Không Nguyệt, vẫn vẻ mặt lười biếng. Hắn nhìn vết thương ở bả vai của Vân Phong, cau mày.
“Đánh đấm không xong thì lo mà dưỡng thương, phá hỏng hết linh mạch của ta.” Hắn tùy tiện ném một viên đan dược tròn xoe, màu sắc sặc sỡ, trông như một viên kẹo mút vị dâu rừng cho Vân Phong. “Cầm lấy mà ăn. Lần sau có ‘combat’ thì nhớ giữ sức.”
Vân Phong vẫn còn sốc, mắt vẫn còn kinh ngạc nhìn cảnh tượng xung quanh. “Sư… Sư Tôn?” Hắn lắp bắp, vội vàng đón lấy viên đan dược. Nó trông thật… bình thường, giống y hệt mấy viên kẹo mà Mộ Linh Nhi hay đòi ăn vặt.
Ngay khi viên đan dược chạm vào tay Vân Phong, một luồng linh lực ấm áp lan tỏa khắp cơ thể hắn. Vết thương ở bả vai hắn lành lặn hoàn toàn trong nháy mắt, không còn một vết sẹo nào, cứ như chưa từng bị thương. Linh lực hao tổn được bổ sung, thậm chí còn tăng vọt lên một tầng cảnh giới mới, khiến hắn cảm thấy toàn thân tràn đầy sức mạnh, như vừa được “buff max level”. Vân Phong kinh hãi, nắm chặt tay: “Đây… đây là…” Hắn không dám tin vào mắt mình. Một viên kẹo mút lại có thể có công dụng thần kỳ đến vậy? Chẳng lẽ đây là “kẹo mút hệ thống” trong truyền thuyết?
Thanh Huyền Lão Tổ không thèm giải thích, chỉ liếc nhìn Tư Không Nguyệt đang run rẩy, ánh mắt có chút trách móc.
“Còn ngươi nữa, nha đầu.” Hắn càu nhàu, “Lần sau có ‘loot’ đồ của boss thì nhớ xem đó là cái gì. Gây họa lớn thế này, lão già này lại phải dọn dẹp. ‘Drama’ cứ gọi là ‘full HD không che’ luôn.”
Tư Không Nguyệt lắp bắp, nước mắt lại tuôn ra: “Đệ tử… đệ tử biết lỗi rồi, Sư Tôn… Đệ tử xin lỗi người…” Nàng cúi gằm mặt, không dám nhìn thẳng vào ánh mắt lười biếng nhưng đầy uy áp của hắn.

Truyện Đệ Tử Ta Gây Họa Khắp Nơi, Sư Tôn Đành Phải Vô Địch (Câu chuyện hài hước khi sư phụ vốn muốn ẩn mình nhưng vì đồ đệ quá nghịch ngợm, đành phải \

Thanh Huyền Lão Tổ đi đến hang động, cúi xuống nhìn Mộ Linh Nhi và quả trứng Lôi. Hắn khẽ phẩy tay, một luồng ánh sáng dịu nhẹ bao bọc quả trứng, khiến những tia sét và tiếng rồng gầm thét dịu xuống hoàn toàn, quả trứng trở nên ổn định, không còn “nổi loạn” nữa.
“Nha đầu này…” Hắn thở dài, “Cả con cháu của ta cũng nghịch ngợm không kém gì các ngươi.” Hắn ám chỉ đến Long Mạch cổ xưa đang ẩn chứa trong quả trứng Lôi, một bí mật mà chỉ có hắn mới biết.
Hắn thở dài, phủi phủi bụi trên bộ đạo bào cũ kỹ, như thể vừa làm một việc nặng nhọc lắm.
“Được rồi, dọn dẹp xong thì về. Lão già ta còn phải ngủ bù. Mấy đứa làm cái ‘drama’ này hơi bị ‘ô dề’ rồi đấy.”
Nói rồi, hắn lại vác cây gậy mục, bước đi thong thả, rồi biến mất trong làn gió, nhanh đến mức không ai kịp phản ứng. Cứ như một “NPC” vừa hoàn thành nhiệm vụ và biến mất khỏi bản đồ.
Lạc Vân Phong và Tư Không Nguyệt nhìn nhau, ánh mắt đầy sự sốc, kính nể và một chút sợ hãi. Họ lần đầu tiên chứng kiến sức mạnh thực sự của Sư Tôn, hiểu rằng hắn mạnh đến mức nào. Sự hối hận và cảm giác bé nhỏ dâng trào trong lòng. “Hóa ra… Sư Tôn là ‘max level’ thật sự…” Tư Không Nguyệt thì thầm. “Còn chúng ta… chỉ là mấy ‘noob’ gây họa thôi.”
Mộ Linh Nhi bò ra khỏi hang động, dụi mắt, ngây thơ nhìn cảnh tượng xung quanh đã trở lại bình thường. Cô bé không hiểu chuyện gì vừa xảy ra, chỉ cảm thấy không còn đáng sợ nữa. Cô bé nhìn thấy Tiểu Thanh đang vươn vai, rồi chạy ào tới ôm lấy nó, “Tiểu Thanh! May quá, ngươi không sao!”
Toàn bộ dân làng còn sống sót quỳ rạp xuống đất, dập đầu lạy tạ, miệng lẩm bẩm “Thần linh giáng thế!”, “Đại nhân cứu mạng!”. Họ coi Thanh Huyền Lão Tổ là vị thần bảo hộ bí ẩn, người đã xuất hiện từ hư vô để cứu rỗi họ.
Từ xa, tại một ngọn đồi, Lão Quái Vô Trần, người đang trên đường đến thung lũng sau khi cảm nhận được chấn động, đứng sững lại. Ông nhìn cảnh tượng đã được thanh tẩy hoàn toàn, rồi nhìn cái cây khô héo từng là Quỷ Mộc Vương. Ông vội vàng lấy ra cuốn sổ ghi chép, tay run run, mắt trợn tròn.
“Đây… đây là sức mạnh gì? Chỉ một hơi thở… đã hóa giải tất cả! Vị thần ẩn mình này… rốt cuộc là ai? Đã vượt qua Hùng Đế Cảnh rồi sao? Hay là… một tồn tại cổ xưa hơn cả Hùng Vương khởi thủy?” Lão Quái Vô Trần lẩm bẩm, những dòng chữ run rẩy được ghi lại trong cuốn sổ, bắt đầu phác thảo nên một huyền thoại mới về “Kẻ Vô Danh” đã cứu Âu Lạc.
Trở lại Thanh Huyền Phong, Thanh Huyền Lão Tổ đã về đến ngọn núi của mình. Hắn lại ngáp dài, vắt vẻo trên cành cây cổ thụ quen thuộc.
“Thôi được rồi, cũng không tệ lắm.” Hắn lẩm bẩm, khóe môi nhếch lên một nụ cười mãn nguyện. “Ít ra sau lần này, chắc chúng nó sẽ yên tĩnh được vài chục năm… để lão già này ngủ bù cho đã đời.” Hắn khẽ ngáy, chìm vào giấc ngủ ngàn năm, không hề biết rằng, “vài chục năm” yên tĩnh đó, có khi còn chưa đủ để hắn “sạc pin” xong, thì “drama” mới đã lại sắp “bùng nổ” rồi.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8