Đệ Tử Ta Gây Họa Khắp Nơi, Sư Tôn Đành Phải Vô ĐịchChương 17: Thánh Tử Thiên Cực, Ánh Mắt Khinh Thường
Những lời đồn thổi về “Kẻ Vô Danh” cứu làng Mường, diệt Quỷ Mộc Vương bằng một cái phất tay, lan truyền nhanh như tốc độ Wi-Fi 5G khắp Âu Lạc Thần Châu. Từ những quán trà vỉa hè đến các đại điện tông môn, đâu đâu cũng xôn xao bàn tán về vị cường giả bí ẩn, người được dân làng Mường tôn thờ như “Thần linh giáng thế”.
Tại Đại điện Thiên Cực Tông, một trong những tông môn lớn nhất Âu Lạc, các trưởng lão râu tóc bạc phơ đang ngồi bàn luận, vẻ mặt đầy suy tư.
“Nghe nói vị cường giả đó có sức mạnh phi phàm, một chiêu diệt yêu vương, cả làng Mường được thanh tẩy,” một trưởng lão nói, giọng điệu đầy kinh ngạc. “Tin đồn còn nói rằng có ba tiểu bối của một ‘ẩn sĩ’ nào đó cũng có mặt và hỗ trợ. Có vẻ như Thanh Huyền Phong lại có thêm mấy ‘thiên tài’ mới.”
Thánh Tử Thiên Cực, với y phục trắng tinh thêu chỉ vàng lấp lánh, khuôn mặt tuấn tú như idol K-pop nhưng ánh mắt thì đầy vẻ khinh thường và ngạo mạn, đang ngồi trên ghế cao, tay khẽ vuốt thanh kiếm ngọc quý giá bên hông. Hắn cười khẩy, tiếng cười nghe như tiếng mèo cào trên bảng, đầy sự chế giễu.
“Hừ, một nhóm sâu kiến lại dám xưng hùng xưng bá? Chắc chỉ là ăn may thôi,” Thánh Tử Thiên Cực nói, giọng điệu đầy miệt thị. Hắn vẫn còn nhớ như in cái cảm giác nhục nhã khi bị ba huynh muội Thanh Huyền Phong “vô tình” gây họa, khiến hắn phải “muối mặt” trước mặt triều đình. “Mấy đứa ‘trẻ trâu’ đó mà cũng được gọi là ‘thiên tài’ sao? Đúng là ‘hài hước’ hết chỗ nói.”
Nhưng khi nghe đến “ẩn sĩ” và “Thanh Huyền Phong”, ánh mắt hắn lóe lên tia nghi ngờ và ghen tỵ. Hắn nhớ lại những lời đồn về Thanh Huyền Phong kỳ lạ, nơi có một vị “Sư Tôn” lười biếng đến mức “hết cứu” và đám đệ tử “thiên tài” nhưng “gây họa khắp nơi”. Hắn không thể chấp nhận được việc một tông môn vô danh lại có thể “viral” đến vậy chỉ sau một đêm.
“Bản tọa sẽ đích thân đi điều tra.” Thánh Tử Thiên Cực đứng dậy, khí thế ngạo mạn bùng nổ, khiến mấy trưởng lão ngồi gần đó cũng phải giật mình. “Xem xem là ‘cao nhân’ nào lại dám dùng danh nghĩa ‘vô danh’ để múa rìu qua mắt thiên hạ. Và đám tiểu bối kia…” Hắn nhếch mép, “nếu chúng thật sự có chút tài năng, bản tọa sẽ ‘dạy dỗ’ chúng một bài học. Để chúng biết, thiên tài thực sự là như thế nào!”
Hắn, một “anti-fan” chính hiệu của Thanh Huyền Phong, đã quyết định “vào việc”. Mối nghi ngờ và ghen tỵ của Thánh Tử Thiên Cực đã gieo mầm cho những xung đột tiếp theo, chuẩn bị cho những “drama” mới sắp bùng nổ, mà có lẽ, sẽ khiến cả Âu Lạc Thần Châu phải “sốc tận óc”.
Chiều tà buông xuống Thanh Huyền Phong, nhuộm cả ngọn núi trong một sắc cam đỏ rực rỡ. Thanh Huyền Lão Tổ vẫn vắt vẻo trên cành cây mục nát quen thuộc, ngủ say như chết. Tiếng ngáy của hắn không còn đều đều nữa mà thỉnh thoảng lại giật cục, như thể có ai đó đang “lag” trong giấc mơ của hắn, hoặc đang “ping” liên tục vào não hắn.
Gió thổi qua ngọn núi, không chỉ mang theo hương linh khí thanh khiết mà còn cả những âm thanh xa xăm của thế giới bên ngoài – tiếng người bàn tán xôn xao về “Kẻ Vô Danh”, tiếng chim đưa thư vội vã mang tin tức “hot”, tiếng pháp khí của các tu sĩ bay lướt qua bầu trời như máy bay không người lái, và cả tiếng “cà khịa” của Thánh Tử Thiên Cực đang “flex” sức mạnh. Tất cả những âm thanh đó, dù nhỏ bé, vẫn len lỏi vào tiềm thức của vị sư tôn lười biếng.
Hắn khẽ trở mình, một tiếng thở dài thoát ra vô thức, như thể đang than vãn về “phiền phức” sắp tới. Một nụ cười bất đắc dĩ thoáng qua trên khóe môi, rồi lại biến mất, nhường chỗ cho vẻ mặt “khó ở” quen thuộc. “Đúng là ‘cuộc sống không như mơ’, muốn yên tĩnh cũng khó. Mới được vài chương đã có drama mới rồi. Kiểu này chắc phải ‘gánh team’ dài dài.”
Thanh Huyền Lão Tổ lại chìm vào giấc ngủ, nhưng giấc ngủ lần này dường như không còn yên bình như hắn mong muốn. Màn “lộ bài” đầu tiên của hắn, dù là bất đắc dĩ, đã gieo mầm cho những rắc rối lớn hơn, những “drama” còn “viral” hơn, và giấc ngủ ngàn năm của hắn, có lẽ, sẽ không còn trọn vẹn. “Số phận” của một “sư tôn gánh team bất đắc dĩ” đã chính thức bắt đầu, và hắn, có lẽ, sẽ phải “lộ bài” nhiều hơn nữa để “dọn dẹp hậu quả” cho đám đệ tử “cà khịa” của mình.
***
**CHƯƠNG 17: Thánh Tử Thiên Cực, Ánh Mắt Khinh Thường**
**SCENE 1: Chợ Phi Long – Lần Đầu Xuống Núi**

Thị trấn Chợ Phi Long, nằm bên một con sông lớn, là một bức tranh sống động của sự ồn ào và náo nhiệt. Tiếng người mua bán, tiếng rao hàng vang vọng như một bản “remix” không ngừng nghỉ. Mùi hương của linh thảo tươi, bánh bao nóng hổi, và cả chút hương đất ẩm sau cơn mưa nhẹ hòa quyện vào nhau, tạo nên một “combo” khứu giác khó quên. Các quầy hàng san sát nhau, bày bán đủ thứ từ pháp khí cấp thấp lấp lánh như đồ chơi trẻ con, đến những con linh thú nhỏ nhắn được nuôi làm cảnh, trông cute phô mai que.
Giữa dòng người đông đúc như nêm cối đó, Lạc Vân Phong đứng sừng sững, dáng người vạm vỡ nổi bật hẳn. Hắn hơi cau mày trước sự ồn ào, rõ ràng là “ngợp” với vibe đô thị, nhưng ánh mắt vẫn đầy vẻ tò mò.
“Sư Tôn dặn phải tích công đức. Đây chính là cơ hội!” Lạc Vân Phong tự nhủ, giọng trầm đục, nghe như đang đọc “script” của một nhiệm vụ mới. Hắn vừa dứt lời, ánh mắt sắc bén đã quét qua đám đông và “soi” thấy một “nhân vật phản diện” cấp thấp: một tên móc túi đang lén lút định “loot” ví tiền của một bà lão tóc bạc phơ.
Không chần chừ, Lạc Vân Phong khẽ lướt đi, động tác nhanh gọn như “pro player” thực hiện combo. Hắn tóm gọn cổ tay tên móc túi, đoạt lại chiếc ví tiền một cách “smooth” nhất có thể.
“Bà lão, tiền của bà đây.” Lạc Vân Phong nói, giọng chân thành đến mức “sến sẩm”, đưa chiếc ví trả lại.
Bà lão kinh ngạc nhìn hắn, rồi mừng rỡ đến mức muốn “bay lên”. “Ôi, cảm tạ tiểu anh hùng! Cảm tạ…” Bà liên tục chắp tay cảm ơn, ánh mắt lấp lánh như vừa gặp được “hot boy quốc dân”.
Vài dân làng xung quanh, những người đã chứng kiến “pha xử lý” đẳng cấp của Lạc Vân Phong, cũng nhìn hắn với ánh mắt ngưỡng mộ, như thể hắn vừa “gánh team” thành công một trận đấu khó. Lạc Vân Phong hơi đỏ mặt, cảm thấy có chút “awkward” với sự chú ý này.
Cách đó không xa, Mộ Linh Nhi đang bận rộn với “nhiệm vụ” quan trọng hơn: ăn uống. Đôi mắt to tròn của cô bé long lanh, bị hấp dẫn bởi một quầy bánh bao lớn, khói nghi ngút, thơm lừng. Cô bé ôm chặt Tiểu Thanh, con Thanh Long Tử non đang cuộn tròn như một con rắn con màu xanh biếc trong túi vải của mình. Miệng nhồm nhoàm một chiếc bánh bao vừa mua, gương mặt bầu bĩnh lấm lem bột.
“Sư huynh giỏi quá! Nhưng bánh bao này ngon hơn…” Mộ Linh Nhi lẩm bẩm, miệng đầy bánh, giọng nói nghe như “cute overload”. Tiểu Thanh trong túi cũng khẽ cựa quậy, có vẻ như cũng đang “approve” chiếc bánh bao.
Tư Không Nguyệt, dáng vẻ yểu điệu thướt tha, tay cầm quạt lụa che miệng cười nhẹ, ánh mắt phượng sắc sảo quét qua toàn bộ cảnh tượng. Cô nàng nhận ra Lạc Vân Phong lại “gây sự”, dù là chuyện tốt. “Sư huynh đúng là không thể ngồi yên. May mà chỉ là tiểu tặc, chứ không phải ‘boss cuối’ nào đó.” Giọng cô nàng trêu chọc, nhưng cũng ẩn chứa sự nhẹ nhõm.
Lạc Vân Phong quay lại, mặt hơi đỏ, lắp bắp: “Sư muội, ta chỉ là…”
Tư Không Nguyệt khẽ nháy mắt, ý bảo hắn không cần “giải thích dài dòng”. “Thôi được rồi, sư huynh. Ít ra lần này không gây ra ‘drama’ lớn như vụ làng Mường là may rồi.”
**SCENE 2: Quán Trà Thanh Phong – Lời Đồn Và Cái Nhếch Mép**
Trong một quán trà sang trọng tên Thanh Phong, bàn ghế chạm khắc tinh xảo, không khí yên tĩnh hơn hẳn Chợ Phi Long ồn ào. Thánh Tử Thiên Cực, với y phục trắng tinh thêu chỉ vàng lấp lánh, toát lên vẻ cao quý và ngạo mạn. Hắn nhấp một ngụm trà linh, ánh mắt lướt qua những tu sĩ xung quanh đang bàn tán sôi nổi.
Hai tu sĩ ở bàn bên cạnh đang “tám chuyện” về tin tức “hot trend” nhất Âu Lạc: “Kẻ Vô Danh” ở làng Mường.

“Nghe nói vị cường giả đó chỉ phất tay đã diệt Quỷ Mộc Vương, cứu cả một ngôi làng!” Tu sĩ A nói, giọng điệu đầy phấn khích, như thể vừa xem xong một bộ phim bom tấn.
“Thật không thể tin nổi! Chắc chắn là một tồn tại Hùng Đế Cảnh ẩn mình!” Tu sĩ B thêm vào, ánh mắt lấp lánh sự sùng bái. “Nghe nói còn có ba tiểu bối của một ẩn sĩ Thanh Huyền Phong cũng góp công nữa cơ!”
Thánh Tử Thiên Cực khẽ nhếch mép, một nụ cười khinh bỉ hiện rõ trên khuôn mặt tuấn tú. Hắn quay sang hai tùy tùng của mình, giọng điệu đầy chế giễu: “Những lời thêu dệt hoang đường. Một kẻ vô danh bỗng dưng xuất hiện, diệt Quỷ Mộc Vương? Chắc chỉ là một lão già may mắn nhặt được bảo vật nào đó, hoặc một tu sĩ cảnh giới thấp tự thổi phồng để câu danh tiếng. Các ngươi tin sao?”
Tùy tùng 1, một thanh niên có vẻ mặt nịnh hót, vội vàng phụ họa: “Thánh Tử anh minh. Chắc chắn chỉ là tin đồn nhảm nhí. Làm gì có ai có thể mạnh hơn Thánh Tử đây, lại còn ẩn mình trong cái chốn sơn dã vô danh như cái ‘Thanh Huyền Phong’ mà người ta đồn thổi.”
Thánh Tử Thiên Cực hừ lạnh một tiếng, rồi nói tiếp, ánh mắt đầy vẻ coi thường: “Chỉ có những tông môn chính phái như Thiên Cực Tông ta mới sản sinh ra chân tài. Cái gọi là ‘Thanh Huyền Phong’ hay ‘Kẻ Vô Danh’ gì đó, ta chưa từng nghe qua. Chắc chỉ là một môn phái nhỏ bé sắp bị diệt vong, cố tình tạo tin đồn để ‘buff’ danh tiếng. Thật là ‘low-key’ và ‘cheap’.” Hắn đứng dậy, ánh mắt quét qua những người xung quanh, đầy vẻ cao ngạo. “Đi thôi. Ta muốn đích thân xem xem ‘cao nhân’ nào dám múa rìu qua mắt thiên hạ. Và đám ‘tiểu bối’ Thanh Huyền Phong kia… ta sẽ ‘dạy dỗ’ chúng một bài học về cách làm người.”
Hắn bước đi, khí thế ngạo mạn như một “boss cuối” chuẩn bị ra trận, để lại phía sau những cái nhìn kính sợ và cả những ánh mắt tò mò.
**SCENE 3: Ngã Tư Định Mệnh – Va Chạm Khinh Thường**
Ngã tư đông đúc nhất Chợ Phi Long, nơi dòng người qua lại như mắc cửi, bỗng xôn xao dạt ra khi Thánh Tử Thiên Cực và hai tùy tùng của hắn kiêu ngạo bước tới. Hắn đi giữa đường, không thèm nhìn ai, cứ như thể toàn bộ con đường này là “thảm đỏ” riêng của hắn.
Mộ Linh Nhi, vẫn đang mải mê với chiếc bánh bao thứ hai và Tiểu Thanh đang khẽ cựa quậy trong túi, vô tình lùi lại một bước để tránh một người bán hàng rong. “Rầm!” Cô bé suýt va phải Thánh Tử Thiên Cực, chỉ cách hắn một gang tay. Chiếc bánh bao trên tay cô bé “bay màu” xuống đất, tạo thành một “cú drop” đầy đau lòng.
Tùy tùng 2, một thanh niên mặt mũi cau có, lập tức quát lớn, giọng điệu như thể Mộ Linh Nhi vừa phạm tội “tày đình”: “Tiểu nha đầu vô lễ! Dám cản đường Thánh Tử Thiên Cực ư? Ngươi muốn chết sao?”
Mộ Linh Nhi giật mình, đôi mắt to tròn long lanh nhìn chiếc bánh bao “tan nát” dưới đất, rồi nhìn lên tùy tùng kia. Tiểu Thanh trong túi cô bé khẽ rên rỉ, ánh mắt xanh biếc liếc nhìn tùy tùng với vẻ khó chịu, như thể đang “diss” hắn trong lòng.
Lạc Vân Phong, thấy sư muội gặp chuyện, vội vàng bước lên, che chắn cho Mộ Linh Nhi. “Xin lỗi, tiểu muội ta còn nhỏ, không cố ý.” Hắn cố gắng giữ thái độ hòa nhã, nhớ lời Sư Tôn dặn phải “kiềm chế, đừng gây sự”.
Thánh Tử Thiên Cực nhướng mày, ánh mắt khinh thường quét qua ba huynh muội Thanh Huyền Phong. Hắn nhìn trang phục đơn giản của họ, rồi đến khí tức có vẻ “tầm thường” trong mắt hắn. “Ồ? Một đám tiểu bối từ đâu ra mà không biết phép tắc? Trang phục tầm thường, khí tức cũng yếu ớt. Chắc là từ một môn phái hạng ba nào đó lạc bước đến đây?” Giọng hắn đầy vẻ miệt thị, như thể đang đánh giá “hàng fake”.
Tư Không Nguyệt, luôn giữ phong thái “thanh lịch” nhưng không kém phần “sắc bén”, tiến lên một bước, mỉm cười duyên dáng nhưng ẩn ý. “Vị công tử này nói lời nặng nề quá. Chúng ta chỉ là người tu hành bình thường, không dám so bì với khí chất cao quý, ‘cool ngầu’ của Thánh Tử đây.” Giọng cô nàng nghe có vẻ khiêm tốn, nhưng lại ẩn chứa một chút “cà khịa” tinh tế, khiến người nghe cảm thấy khó chịu mà không thể bắt bẻ.
**SCENE 4: Kiếm Khí Và Lời Khiêu Khích**

Vẫn tại ngã tư đông đúc, đám đông đã tụ tập thành một vòng tròn, tò mò xem “drama” đang diễn ra. Thánh Tử Thiên Cực hừ lạnh trước lời nói của Tư Không Nguyệt. “Khí chất bình thường? Ngươi nghĩ ta không nhìn ra khí tức từ một tông môn vô danh sao? Chắc là ‘Thanh Huyền Phong’ gì đó mà người ta đồn thổi?” Hắn cố ý nhấn mạnh chữ “đồn thổi”, như muốn “phốt” tông môn của họ. “Nghe nói Thanh Huyền Phong các ngươi có ‘cao nhân’ gì đó đã ‘diệt yêu ma’ ở làng Mường? Ta thấy cũng chỉ là lời đồn thổi quá mức, ‘chém gió’ là chính. Nếu các ngươi có chút bản lĩnh, sao không thử thể hiện chút tài năng ra đây, để ta xem ‘cao nhân’ đó dạy dỗ được đám đệ tử như thế nào?”
Lạc Vân Phong nắm chặt thanh kiếm bên hông, trong lòng khó chịu đến mức muốn “bùng cháy”, nhưng hắn cố kìm chế. “Sư Tôn ta không cần phải chứng minh với ai. Còn bản lĩnh của chúng ta, cũng không cần khoe khoang với kẻ tầm thường như ngươi.”
Thánh Tử Thiên Cực cười khẩy, giọng điệu đầy thách thức: “Ồ, miệng lưỡi cũng sắc bén đấy chứ. Vậy thì, ta sẽ cho ngươi một cơ hội để ‘show hàng’. Ngươi, kiếm tu kia.” Hắn chỉ vào Lạc Vân Phong. “Thấy tảng đá kê hàng kia không?” Hắn chỉ vào một tảng đá lớn bên đường, bên cạnh là một cái bình hoa gốm sứ trông khá “mong manh dễ vỡ”. “Ta sẽ dùng kiếm khí chém đôi nó mà không làm vỡ cái bình hoa bên cạnh. Ngươi có dám làm tương tự không?”
Không đợi Lạc Vân Phong trả lời, Thánh Tử Thiên Cực phất tay áo, một luồng kiếm khí ngưng tụ, ánh sáng bạc lóe lên như flash camera. “Đây mới là bản lĩnh thực sự của Thiên Cực Tông ta!” Kiếm khí lướt qua tảng đá. “Xoẹt!” Tảng đá bị chia đôi gọn gàng, mặt cắt phẳng lì như được cắt bằng laser, nhưng cái bình hoa bên cạnh vẫn nguyên vẹn, không một vết xước.
Thánh Tử Thiên Cực nhìn Lạc Vân Phong đầy khinh miệt, như thể đang xem thường một “newbie”. “Ngươi thì sao? Hay chỉ là đồ hèn nhát, không dám làm? Chắc là chỉ biết ‘chém gió’ thôi chứ gì?”
Lạc Vân Phong hít sâu một hơi, ánh mắt lóe lên vẻ bất mãn. Hắn thừa sức làm được điều đó, thậm chí còn tinh tế hơn. Nhưng lời dặn của Sư Tôn “đừng gây phiền phức” vẫn văng vẳng trong đầu.
“Sư huynh, đừng chấp kẻ tiểu nhân.” Tư Không Nguyệt khẽ lắc đầu ra hiệu cho Lạc Vân Phong kiềm chế, rồi mỉm cười với Thánh Tử Thiên Cực. “Kiếm pháp của Thánh Tử quả là tinh xảo, ‘đỉnh của chóp’. Đám tiểu bối chúng ta không dám múa rìu qua mắt thợ.” Giọng điệu của cô nàng vẫn giữ vẻ mỉa mai nhẹ nhàng, nhưng đủ để Thánh Tử Thiên Cực cảm thấy mình đã “chiến thắng” một cách dễ dàng.
Mộ Linh Nhi, người đã nhặt lại được chiếc bánh bao “xấu số” và đang phủi bụi cho nó, quay sang lườm Thánh Tử Thiên Cực, lẩm bẩm: “Đồ kiêu ngạo! Làm rơi bánh bao của ta!” Tiểu Thanh trong túi cũng khẽ “hừ” một tiếng, như thể đồng tình với sư muội.
Thánh Tử Thiên Cực không nghe rõ lời lẩm bẩm của Mộ Linh Nhi, chỉ thấy Lạc Vân Phong không dám ra tay. Hắn cười đắc thắng, quay người bước đi, cảm thấy mình đã “dạy dỗ” được đám “tiểu bối” vô danh này một bài học. “Cũng chỉ là lũ tép riu, dám so với trăng rằm sao?” Hắn nghĩ thầm, trong lòng đầy sự thỏa mãn.
**SCENE 5: Thanh Huyền Phong – Cái Gật Đầu Của Sư Tôn**
Trên đỉnh Thanh Huyền Phong, tại cành cây cổ thụ mục nát quen thuộc, Thanh Huyền Lão Tổ vẫn đang say giấc nồng. Tuy nhiên, một làn gió nhẹ, mang theo những âm thanh hỗn loạn từ Chợ Phi Long, và cả luồng kiếm khí sắc bén từ màn “flex” của Thánh Tử Thiên Cực, lướt qua.
Hắn khẽ nhíu mày, đôi môi lẩm bẩm trong vô thức: “Lại gây sự rồi… Đã dặn không được gây phiền phức mà… Mới tích có mấy ‘công đức’ đã lại ‘gây nghiệp’ rồi.”
Hắn cảm nhận được sự khiêu khích từ một “tiểu tử” nào đó, và cả sự kiềm chế của đám đệ tử. Một nụ cười bất đắc dĩ thoáng qua trên khóe môi, như thể hắn đang nghĩ: “Cũng biết giữ thể diện cho lão già này đấy chứ… Không đến nỗi ‘fail’ quá.”
Hắn khẽ gật đầu trong giấc ngủ, như thể đang thầm khen ngợi sự “ngoan ngoãn” (một cách tương đối) của đám đệ tử vì đã không “lộ bài” quá sớm, tránh cho hắn phải “ra mặt” ngay lập tức. “Cũng tạm được. ‘Level up’ được chút rồi.”
Sau đó, hắn lại chìm sâu hơn vào giấc ngủ, nhưng lần này với một cảm giác “hài lòng” nho nhỏ, xen lẫn sự “phiền phức” sắp tới. Giấc ngủ của hắn, dường như, sẽ còn nhiều “drama” hơn cả một bộ phim dài tập. “Thôi kệ, ngủ trước đã. Tính sau.”