Đệ Tử Ta Gây Họa Khắp Nơi, Sư Tôn Đành Phải Vô ĐịchChương 18: Tranh Đấu Linh Thú, Kẻ Ngạo Mạn Thua Cuộc
Ánh nắng chan hòa phủ xuống Chợ Phi Long, biến nơi đây thành một bức tranh sống động của Âu Lạc Thần Châu. Tiếng người mua kẻ bán rộn ràng như ong vỡ tổ, mùi hương của linh thảo khô, bánh nướng nóng hổi, và cả chút hương đất ẩm sau cơn mưa nhẹ buổi sớm mai hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng của sự sống. Các tu sĩ đủ mọi cảnh giới, từ Khải Huyết Cảnh sơ cấp đến Chúc Đồng Cảnh lão luyện, chen chúc giữa dòng người, tay cầm pháp bảo lấp lánh hoặc linh thú nhỏ xinh, khiến khu chợ càng thêm phần náo nhiệt, đúng chất “phố đi bộ” thu nhỏ của giới tu tiên.
Ở một góc chợ, nơi bày bán đủ loại linh quả và đặc sản núi rừng, có ba bóng dáng quen thuộc đang thu hút không ít ánh nhìn tò mò. Mộ Linh Nhi, với khuôn mặt bầu bĩnh đáng yêu, đang ôm chặt Tiểu Thanh trong vòng tay. Con Thanh Long Tử non, với bộ vảy xanh biếc lấp lánh như ngọc, đang ngoan ngoãn gặm một viên linh quả màu sắc rực rỡ, đôi mắt to tròn chớp chớp vẻ ngây thơ. Thỉnh thoảng, nó lại vẫy vẫy cái đuôi nhỏ xíu, khiến những sợi lông tơ mềm mại của cô bé khẽ lay động.
Tư Không Nguyệt, tay cầm chiếc quạt lụa tinh xảo, khẽ chọc chọc vào đầu Tiểu Thanh. “Tiểu Thanh, ngươi mà ăn nữa là thành ‘heo con’ luôn đó nha. Sư Tôn mà thấy ngươi mập ú thế này, chắc lại ‘cà khịa’ chúng ta tội nuôi rồng thành lợn mất.” Cô nàng cười khúc khích, ánh mắt phượng sắc sảo ẩn chứa chút tinh nghịch.
Lạc Vân Phong đứng cạnh, thân hình vạm vỡ như một bức tường vững chãi, ánh mắt cảnh giác quét qua dòng người tấp nập. Hắn không giấu được vẻ dịu dàng khi nhìn hai sư muội và linh thú nhỏ. Sau viên đan dược “kẹo mút” thần kỳ của Sư Tôn, vết thương trên vai hắn đã lành lặn hoàn toàn, linh lực trong cơ thể cuồn cuộn như dòng sông lớn, mạnh mẽ hơn rất nhiều. Hắn cảm nhận rõ ràng mình đã đột phá lên Khải Huyết Cảnh đỉnh phong, thậm chí còn chạm đến ngưỡng của Chúc Đồng Cảnh, một cảm giác “đã” đến khó tả. “Yên tâm đi, sư muội. Tiểu Thanh là linh vật của sư môn, chúng ta phải chăm sóc thật tốt.” Hắn nói, giọng điềm tĩnh nhưng ánh mắt vẫn không ngừng dò xét xung quanh.
Đúng lúc đó, một làn sóng xôn xao đột ngột lan ra từ phía đầu chợ. Đám đông tự động dạt sang hai bên, nhường lối cho một bóng dáng cao ngạo. Thánh Tử Thiên Cực, với bộ y phục trắng tinh thêu chỉ vàng lấp lánh, cùng vài tùy tùng khí thế ngút trời, bước vào. Hắn đi đứng khoan thai, mỗi bước chân đều toát ra vẻ bề trên, như thể cả Chợ Phi Long này chỉ là sân khấu riêng của hắn. Ánh mắt hắn lướt qua những tu sĩ cấp thấp xung quanh với vẻ khinh miệt rõ ràng, đúng kiểu “nhìn là thấy nghèo rồi”.
Ánh mắt sắc bén của Thánh Tử Thiên Cực vô tình lướt qua Mộ Linh Nhi và dừng lại trên Tiểu Thanh. Hắn lập tức khựng lại, đôi mày khẽ nhíu. Một luồng linh thức mạnh mẽ, mang theo sức ép vô hình, quét qua con Thanh Long Tử non. Ngay lập tức, hắn xác nhận Huyết Mạch Long Tộc thuần khiết ẩn chứa sâu bên trong nó. Hắn không thể tin nổi vào mắt mình. Một bảo vật quý giá đến mức có thể làm chấn động cả Âu Lạc Thần Châu, lại nằm trong tay một “tiểu nữ oa” trông có vẻ “ngáo ngơ” và một đám “tiểu bối” vô danh từ Thanh Huyền Phong? Thật lãng phí thiên tài địa bảo!
Sự tham lam trỗi dậy trong lòng Thánh Tử Thiên Cực. Hắn nheo mắt, khóe miệng nhếch lên một nụ cười khinh bỉ. “Long Tử non! Huyết mạch thuần khiết như vậy, lại bị đám tiểu bối vô danh này làm ô uế. Thật lãng phí thiên tài địa bảo!” Hắn quyết định phải chiếm đoạt con Long Tử này, không chỉ vì giá trị to lớn của nó mà còn để “dạy dỗ” đám người Thanh Huyền Phong, những kẻ mà hắn coi là “lũ tép riu” dám “múa rìu qua mắt thợ”.
Hắn tiến thẳng đến, ánh mắt quét qua Lạc Vân Phong và Tư Không Nguyệt với vẻ bề trên, như thể họ chỉ là những chướng ngại vật nhỏ bé. Hắn phất tay áo, một luồng linh lực vô hình nhưng cực kỳ sắc bén lướt qua, trực tiếp nhắm vào Tiểu Thanh trong tay Mộ Linh Nhi, định nhẹ nhàng tách nó ra khỏi cô bé. Động tác của hắn nhanh như cắt, dứt khoát và đầy tự tin, không thèm hỏi ý kiến ai.

Ngay khi luồng linh lực của Thánh Tử Thiên Cực sắp chạm đến Mộ Linh Nhi, một luồng kiếm khí mạnh mẽ như gió lốc, mang theo phong mang của Lạc Vũ Cảnh, đột ngột bùng nổ từ Lạc Vân Phong. Trường kiếm của hắn vẫn nằm trong vỏ, nhưng kiếm khí đã đủ sức tạo thành một bức tường vô hình, dễ dàng chặn đứng và hóa giải chiêu thức của Thánh Tử Thiên Cực. “Rắc!” Một tiếng động nhỏ vang lên, luồng linh lực vô hình của Thánh Tử Thiên Cực tan biến như bong bóng xà phòng.
Mộ Linh Nhi giật mình, ôm chặt Tiểu Thanh vào lòng, ánh mắt hơi sợ hãi nhìn Thánh Tử Thiên Cực. Tiểu Thanh cũng rụt người lại, rên rỉ yếu ớt, cảm nhận được nguy hiểm từ kẻ vừa xuất hiện.
Thánh Tử Thiên Cực hơi chau mày, vẻ ngạc nhiên hiện rõ trên khuôn mặt tuấn tú. “Hửm? Ngươi, tiểu tử kiếm tu vô danh kia, lại dám cản bản tọa?” Hắn nhận ra Lạc Vân Phong chính là kẻ đã “nhịn” hắn ở chương trước, kẻ mà hắn đã coi là “hèn nhát” và “chỉ biết chém gió”.
Lạc Vân Phong đứng chắn trước Mộ Linh Nhi, trường kiếm vẫn nằm trong vỏ, ánh mắt kiên định không chút nao núng. Hắn cảm nhận được sự phẫn nộ trong mình đang dâng trào, nhưng vẫn cố giữ giọng bình tĩnh. “Thánh Tử muốn làm gì? Tiểu Thanh là linh vật của sư môn ta. Ngươi không được động vào nó!”
Tư Không Nguyệt bước đến bên cạnh Lạc Vân Phong, mỉm cười sắc sảo nhưng ánh mắt phượng lại lạnh lùng như băng. Cô nàng khẽ phe phẩy chiếc quạt lụa, giọng điệu ngọt ngào nhưng lại đầy gai nhọn. “Ôi chao, Thánh Tử đại nhân đây là đang muốn ‘loot’ đồ của người khác giữa ban ngày ban mặt sao? E rằng danh tiếng ‘sang chảnh’ của Thiên Cực Tông sẽ bị ảnh hưởng không nhỏ đâu nha. Hay là Thánh Tử đại nhân đây đã hết linh thú để ‘flex’ rồi, nên mới phải ‘cướp’ của đám tiểu bối chúng ta?”
Bị Tư Không Nguyệt chọc tức bằng những từ ngữ “hot trend” của giới tu tiên, Thánh Tử Thiên Cực càng thêm bực bội, mặt hắn tối sầm lại. “Linh vật của sư môn các ngươi? Một đám tiểu bối vô danh, ‘level thấp’ như các ngươi mà cũng dám nhận nuôi Long Tử? Hừ! E rằng các ngươi chỉ đang phá hoại thiên tài địa bảo! Bản tọa chỉ là muốn ‘cứu’ nó khỏi tay các ngươi mà thôi, để nó có một tiền đồ tốt đẹp hơn, chứ không phải để nó bị ‘phèn’ theo các ngươi!”
Hắn rút kiếm, thanh kiếm ngọc quý giá phát ra ánh sáng lạnh lẽo, thu hút mọi ánh nhìn. “Nếu ngươi muốn bảo vệ con vật này, vậy thì hãy thể hiện bản lĩnh đi! Để bản tọa xem, một kiếm tu vô danh như ngươi có thể làm được gì ngoài việc ‘cà khịa’ và ‘chém gió’!” Hắn khinh thường nói, coi Lạc Vân Phong như một đối thủ không đáng giá.
Lạc Vân Phong rút trường kiếm, ánh mắt lóe lên phong mang sắc bén. Hắn nhớ lời Sư Tôn dặn “không được gây phiền phức”, nhưng bảo vệ sư muội và linh vật của sư môn là điều hắn không thể lùi bước. “Xin lỗi, Sư Tôn. Lần này, đệ tử không thể nhịn. Kẻ này quá ‘toxic’!”

Một khoảng trống rộng nhanh chóng được tạo ra giữa Chợ Phi Long. Dân chúng và tu sĩ xung quanh nín thở, há hốc mồm theo dõi. Đây rồi, “drama” lớn nhất ngày hôm nay! Thánh Tử Thiên Cực, một thiên tài lừng danh của Thiên Cực Tông, đối đầu với kiếm tu trẻ tuổi bí ẩn từ Thanh Huyền Phong!
Thánh Tử Thiên Cực tấn công trước, kiếm pháp của hắn tinh xảo, linh lực hùng hậu, chiêu chiêu mang theo khí thế của một tông môn lớn, đúng chất “con nhà tông”. Kiếm quang của hắn sáng chói như màn pháo hoa rực rỡ, liên tục tạo ra những ảo ảnh kiếm ảnh, nhắm vào các điểm yếu của Lạc Vân Phong, muốn kết thúc trận đấu nhanh chóng, kiểu “fast & furious”. Hắn muốn chứng minh rằng Lạc Vân Phong chỉ là một kẻ may mắn, không có thực lực.
Lạc Vân Phong không hề né tránh, hắn vận dụng Lạc Vũ Cảnh kiếm pháp. Mỗi đường kiếm của hắn nhẹ nhàng như làn gió thoảng, nhưng lại ẩn chứa sức mạnh cuộn trào của bão tố, đúng kiểu “nhu trung hữu cương”. Kiếm khí của hắn không mang vẻ hoa mỹ, không “màu mè hoa lá hẹ”, mà trực tiếp, hiệu quả, mỗi nhát chém đều phá tan ảo ảnh kiếm ảnh của đối thủ một cách gọn gàng.
Nhờ viên đan dược “kẹo mút” thần kỳ của Sư Tôn, linh lực của Lạc Vân Phong dồi dào, kinh mạch thông suốt, giúp hắn thi triển kiếm pháp mượt mà và mạnh mẽ hơn nhiều so với trước. Hắn cảm nhận được sự hòa quyện giữa kiếm ý và ý chí chim Lạc, tốc độ di chuyển nhanh như chớp, thân pháp như một cánh chim lướt gió, linh hoạt và khó lường. Hắn không chỉ mạnh về lực mà còn tinh thông về “công nghệ” kiếm pháp, như thể được Sư Tôn “update patch” mới nhất.
Thánh Tử Thiên Cực dần cảm thấy áp lực. Kiếm pháp của Lạc Vân Phong tuy đơn giản nhưng lại khó lường, mỗi chiêu đều khóa chặt đường lui của hắn, khiến hắn phải liên tục phòng thủ. Hắn không thể tin được một “tiểu bối” mà hắn từng khinh thường lại có thể mạnh đến vậy, kiếm ý sắc bén hơn cả những trưởng lão tông môn hắn từng thấy. Mặt hắn bắt đầu tái đi, không còn giữ được vẻ ngạo mạn ban đầu. “Không thể nào! Ngươi… ngươi chỉ là Khải Huyết Cảnh đỉnh phong, sao có thể mạnh như vậy?!” Hắn gầm lên, không tin vào thực lực của đối thủ.
Lạc Vân Phong không trả lời, hắn đột nhiên nhảy vút lên không trung, đôi cánh Lạc Vũ bằng linh khí màu xanh lam ẩn hiện sau lưng, tỏa ra khí thế mạnh mẽ, đúng chuẩn “main character energy”. Hắn vung kiếm, một luồng kiếm khí hình chim Lạc khổng lồ, mang theo uy áp của Phong hệ, lao thẳng xuống như một cú “ultimate skill”.
Thánh Tử Thiên Cực kinh hãi tột độ, dốc toàn lực chống đỡ, triệu hồi một tấm khiên linh lực phòng ngự tối đa, như thể muốn “đỡ đòn” bằng cả mạng sống. Nhưng luồng kiếm khí quá mạnh, phá tan phòng ngự của hắn như tờ giấy mỏng. Thanh kiếm ngọc quý giá của hắn bị đánh văng xa, thân thể hắn bị chấn động mạnh, phun ra một ngụm máu tươi, văng xa vài trượng, đâm sầm vào một quầy hàng bán linh thú, làm đổ nát mọi thứ, từ lồng chim đến chuồng thỏ, tạo nên một mớ hỗn độn.
Lạc Vân Phong hạ xuống, kiếm chỉ thẳng vào Thánh Tử Thiên Cực đang nằm bẹp giữa đống đổ nát, nhưng không ra đòn kết liễu. “Ngươi thua rồi!” Hắn nói, giọng điệu lạnh lùng nhưng ánh mắt vẫn giữ được sự chính trực, không hề có ý đồ sát hại.

Sự hỗn loạn của Chợ Phi Long lắng xuống, mọi ánh mắt đổ dồn vào Lạc Vân Phong và Thánh Tử Thiên Cực. Không ai dám lên tiếng, chỉ có tiếng xì xào bàn tán và tiếng linh thú bị đổ lồng kêu “chít chít”, “meo meo” thảm thiết.
Thánh Tử Thiên Cực nằm giữa đống đổ nát, mặt tái mét vì tức giận và kinh ngạc. Hắn là Thánh Tử của Thiên Cực Tông, vậy mà lại bị một tên tiểu bối vô danh đánh bại giữa chốn đông người, mất mặt đến tận xương tủy! Lòng tự tôn của hắn bị chà đạp không thương tiếc. “Ngươi… ngươi dám! Bản tọa sẽ không bỏ qua đâu! Thiên Cực Tông sẽ không bỏ qua cho các ngươi!” Hắn gầm lên, ôm ngực đứng dậy, vội vã rời đi cùng tùy tùng, để lại ánh mắt thù hận sâu sắc, như thể đã “ghi hận” vào sổ đen.
Dân chúng và các tu sĩ xung quanh bàn tán xôn xao, ánh mắt kính sợ và ngưỡng mộ nhìn Lạc Vân Phong. “Thánh Tử Thiên Cực thua rồi sao?”, “Kẻ vô danh kia là ai mà mạnh đến vậy?”, “Thanh Huyền Phong… lại là Thanh Huyền Phong? Chẳng lẽ những lời đồn về ‘Kẻ Vô Danh’ là thật?”. Danh tiếng của Thanh Huyền Phong và đám đệ tử lại một lần nữa được củng cố, lan truyền với tốc độ “viral” chóng mặt.
Tư Không Nguyệt mỉm cười đắc ý, lẩm bầm đủ để Lạc Vân Phong nghe thấy: “Dám động vào ‘content’ của sư môn ta? Hừm, cái giá này còn rẻ chán. Đáng đời đồ ‘toxic’!”
Mộ Linh Nhi vui vẻ ôm Tiểu Thanh, không hiểu chuyện gì vừa xảy ra, chỉ biết sư huynh đã bảo vệ được Tiểu Thanh. “Sư huynh thật lợi hại! Hết ‘nước chấm’ luôn!”
Lạc Vân Phong thở phào nhẹ nhõm, cất kiếm. Hắn cảm thấy có chút lo lắng: “Không biết Sư Tôn có trách phạt mình không vì đã gây ra phiền phức… Lại phải chép phạt thêm 1000 lần nữa thì ‘bay màu’ luôn!”
—
Trên đỉnh Thanh Huyền Phong, tại cành cây cổ thụ mục nát quen thuộc, Thanh Huyền Lão Tổ vẫn đang ngủ say. Tuy nhiên, một làn gió nhẹ, mang theo những âm thanh hỗn loạn từ Chợ Phi Long, và cả luồng kiếm khí sắc bén từ màn “flex” của Lạc Vân Phong, lướt qua.
Hắn khẽ nhíu mày, đôi môi lẩm bầm trong vô thức: “Ồn ào quá… lại gây sự rồi… Tên tiểu tử kia lại gây chuyện rồi… Lão già này vừa mới chợp mắt được chút mà…”
Hắn cảm nhận được sự hỗn loạn ở Chợ Phi Long, cảm nhận được luồng kiếm khí của Lạc Vân Phong và sự nhục nhã của Thánh Tử Thiên Cực. Một nụ cười bất đắc dĩ thoáng qua trên khóe môi, như thể hắn đang nghĩ: “Mà thôi, cũng xem như ‘lên trình’ được chút. Coi như ‘điểm kinh nghiệm’ cho lão già này đỡ phải ra tay. Cũng biết tự giải quyết được một rắc rối nhỏ rồi, đỡ tốn công lão già này.”
Hắn khẽ gật đầu trong giấc ngủ, sau đó lại chìm sâu hơn vào giấc ngủ, nhưng lần này với một cảm giác “hài lòng” nho nhỏ (vì đệ tử đã tự giải quyết được một rắc rối) và một chút “phiền phức” (vì lại có thêm một kẻ thù tiềm năng, chắc chắn sẽ không để yên). Giấc ngủ của hắn, dường như, sẽ còn nhiều “drama” hơn cả một bộ phim dài tập. “Thôi kệ, ngủ trước đã. Tính sau. ‘Deadline’ còn xa mà.”